Chương 535
‘Chuyện này... không phải là quá tàn nhẫn rồi sao?’
Thứ này là Chu Tước Cung mà anh đã dùng nỗ lực tốt nhất của mình để làm ra. Kỹ năng Sáng tạo của Thợ rèn Huyền thoại được mang ra sử dụng, và nó chứa đựng kết tinh của nỗ lực lẫn kỹ năng của Grid nữa...
‘Mình phải giao nó đi á?’
Grid không tin vào tai mình và Hàn Thức Bằng yêu cầu lại lần nữa.
“Chu Tước Cung được phục chế sẽ cho phép ta trông nom Pangea đến hết đời. Giờ thì xin hãy giao nó ra đây.”
“Không được, điều này... Ah!”
Mặt Grid đỏ gay lúc anh chợt nhận ra. Phục chế! Từ ngữ này nghĩa là khôi phục cái gì đó. Chu Tước Cung là quốc bảo và Pangea muốn khôi phục nó vì nó đã mất tích.
‘Hàn Thức Bằng muốn khôi phục Chu Tước Cung…’
Đó là lẽ tự nhiên. Ông ấy muốn Chu Tước Cung trở lại chỗ cũ! Ôi, sao Grid lại không nghĩ tới vấn đề này sớm hơn chứ?
‘Thối nát thật...’
Bịch!
Grid càu nhàu và giật tóc. Anh cảm thấy sai sai. Là do bản thân nhiệm vụ ư? Không hề, anh chẳng có phàn nàn gì về nhiệm vụ cả. Đây là một nhiệm vụ để trở nên thân thiện với tổng trấn và có được quyền truy nhập vào hầm ngục của thành. Nó là một nhiệm vụ anh sẽ chấp nhận, ngay cả khi anh biết rằng mình phải từ bỏ Chu Tước Cung.
Từ đầu thì, bạch lân mộc được dùng cho Chu Tước Cung đã có sẵn rồi. Sẽ không có gì quá đáng nếu anh trao Chu Tước Cung cho người khác.
‘Ít nhất nếu nó là xếp hạng cổ tích hay độc nhất!’
Thế thì tại sao chứ?
‘Tại sao xếp hạng huyền thoại lại xuất hiện trong loại nhiệm vụ này vậy?’
Nhìn về quá khứ, đây cũng là trường hợp giống với Giải đấu Quốc gia. Anh tạo ra một vật phẩm dạng tăng trưởng và nó bị lấy đi. Grid không khỏi cảm thấy như điều này thật không công bằng.
‘Sáng tạo ra một món đồ tốt, chỉ để đưa nó cho người khác...’
Anh đã tự hào như một thằng ngốc vào giây phút vật phẩm huyền thoại được tạo ra.
“Cái vận may khốn nạn của mình...”
Anh quá là đen đủi. Một vận rủi không thể phủ nhận!
“Đi thôi nào.”
Grid thở dài một mình. Hàn Thức Bằng đích thân đỡ anh dậy. Ông ấy đưa Bạch Tử và Grid đến thành của lãnh chúa.
Waaahhhhhhhh!
Tổng trấn vĩ đại của họ đang nắm lấy bàn tay của một thợ rèn sao? Đám đông phấn khởi reo hò vô cùng sôi nổi trước cảnh tượng bất thường.
“Ông ấy thậm chí còn chẳng đối xử với mình như thế này, bất chấp việc đã chiến thắng năm ngoái...”
Lãnh đạo của Lam Hỏa, Enoch, tỏ ra thất vọng. Bạch Tử - người đã bị phớt lờ rất nhiều - đã vượt qua bản thân anh ta chỉ trong một buổi sáng.
***
Thành Pangea.
“Hah.”
Trên đường tới thành. Grid mất 1 tiếng để than thở trong lòng và cuối cùng cũng ngậm miệng. Anh bị vẻ đẹp của thành Pangea làm cho mê đắm. Thành Pangea khiến anh nhớ tới thành trì từ thời Cao Ly mà anh thấy trong các bộ phim cổ trang.
‘Cơ mà nó lớn với sặc sỡ hơn nhiều.’
Anh đi dọc theo sàn nhà bằng đá cẩm thạch và băng qua 7 cánh cửa. Cuối cùng, anh đã tới phần trong cùng của thành. Đó là phần bí mật và quan trọng nhất của thành, nơi tổng trấn và gia đình ông ấy sống. Bạch Tử nuốt nước bọt. Anh ta rõ ràng đang cảm thấy lo lắng. Anh ta khác với Grid. Là một thợ rèn bình thường, Bạch Tử chưa bao giờ mong đợi được mời vào nơi sâu nhất của hậu điện.
“Chuyện đó... Thưa tổng trấn. Tôi không nghĩ đây là nơi một thợ rèn thấp kém như tôi được bước vào.”
Người trả lời Bạch Tử không phải Hàn Thức Bằng, mà là Grid.
“Tại sao anh lại là một thợ rèn thấp kém?”
“Haha! Cậu ấy nói đúng đấy! Thợ rèn là nền móng của sức mạnh quốc gia! Hơn nữa, Bạch Tử là thợ rèn giỏi nhất tại Pangea! Vương quốc sẽ chỉ lung lay khi anh đối xử với bản thân như bụi bẩn thôi!”
“...”
Bạch Tử cảm thấy như đó là một giấc mơ. Kẻ đã bị mọi người phớt lờ và khinh miệt mới trong sáng hôm nay giờ đã được vị tổng trấn đáng kính của vương quốc này công nhận. Tiếng reo hò của những người có mặt ở nơi tụ hội vẫn không ngừng vang lên bên tai anh ta.
‘Cuộc đời mình đã thay đổi trong chốc lát...’
Tất cả chuyện này.
‘Đều là nhờ Grid!’
Đôi mắt Bạch Tử tỏa sáng khi nhìn Grid. Nó giống với cặp mắt của Noe khi nó đói bụng. Grid cảm thấy như một gánh nặng.
‘Sự thương yêu của tất cả những ông chú này...’
Từ trong quá khứ đã như thế này rồi. Grid chỉ được yêu quý bởi các NPC dạng chú bác hoặc ông già. Một ví dụ điển hình là Khan. Grid là một thanh niên đang ở thời kỳ đỉnh cao. Anh muốn được phụ nữ yêu hơn là đám đực rựa.
‘Mình nghe bảo là có rất nhiều nữ NPC thợ rèn.’
Thế thì tại sao xung quanh anh chỉ toàn là những ông già thợ rèn chứ? Đến cả tiên tộc duy nhất anh gặp cũng là nam giới luôn.
“Không thể nào đâu nhỉ...”
Đây có phải là hậu quả từ sự xui xẻo của anh không? Nó khiến anh phải nổi da gà. Vai Grid chùng xuống lúc anh cảm thấy chán nản.
Hàn Thức Bằng dẫn anh qua một bên của hậu điện. Đó là một căn phòng nhỏ với những bức thư pháp viết trên tường.
“Ủ uôi, trên thế giới có người viết chữ giỏi như tôi cơ à.”
Grid không khỏi thán phục. Hàn Thức Bằng hắng giọng và đỏ mặt, gỡ chữ ‘luật’ dán trên tường đi. À không, nó không phải ‘luật’ mà là ký tự của chữ ‘lửa’. Có một cái nút nhỏ được giấu ở chỗ bị bức thư pháp che mất và ngay khi Hàn Thức Bằng ấn vào nó, bức tường phẳng tách sang hai bên trái phải. Rồi một cầu thang dẫn xuống tầng hầm lộ ra.
“Giờ thì đi nào.”
Grid và Bạch Tử đang hoảng sợ cùng nhìn chằm chằm vào lối vào tối tăm. Hàn Thức Bằng mỉm cười nhân hậu và dẫn họ xuống cầu thang.
Sau một hồi.
“Một nơi như thế này ở dưới tầng hầm của thành...”
Đó là một không gian dưới lòng đất được chiếu sáng bởi các tượng đài ngọc bích rực rỡ. Một không gian nhỏ mang tới cảm giác ấm áp. Lớp rêu xanh lam trên tường tỏa sáng chói lọi.
“Là một hầm ngục thì nơi này quá nhỏ... Đây là nơi nào vậy?”
Hàn Thức Bằng trả lời câu hỏi của Grid lúc ông ấy lấy Chu Tước Cung ra. Ông ấy bắt đầu giải thích khi đặt Chu Tước Cung lên bệ thờ.
“Nơi này có phong thủy tốt...”
Bỏ qua.
‘Mạch nước gì? Ngũ hành là sao cơ? Ông ấy đang nói cái gì vậy?’
Đó là một bài mô tả dài mà Grid không thể hiểu được. Grid đang cảm thấy lúng túng và tất cả câu chữ của Hàn Thức Bằng đều trôi từ tai này sang tai kia.
“Nói cách khác, nơi này chính là không gian mà tác phẩm vĩ đại của Grid sẽ ở lại mãi mãi.”
“Ah... Phải.”
Một chuyện đã rõ ràng rồi. Chu Tước Cung huyền thoại của anh. Cả cuộc đời này anh sẽ không thể lấy lại nó nữa.
‘Với toàn bộ bạch lân thụ có trên Lục địa phía Đông thì tạo ra một cây Chu Tước Cung mới là không khó, nhưng mà...’
Anh có thể làm ra một Chu Tước Cung xếp hạng huyền thoại lần nữa hay không? Anh không có chút tự tin nào.
“Ah?” Grid run lên và bỗng nghi ngờ một điều. “Nhưng Thức Bằng này ... À nhầm, Thưa Tổng trấn Thức Bằng. Ngài hẳn phải biết tôi mới chỉ khôi phục tính năng chủ động của Chu Tước Cung, không phải linh khí của Chu Tước. Thứ này có thực sự là Chu Tước Cung hay không? Nó vô dụng mà?”
Grid không thể buông bỏ Chu Tước Cung được. Anh muốn lấy lại nó. Nhưng Hàn Thức Bằng lại hiểu lầm.
“Đúng là con người xuất chúng... Cậu thực sự là một người tài giỏi đó.”
“Hở?”
“Ta thực sự biết ơn vì cậu đã khôi phục Chu Tước Cung, nhưng cậu còn quan ngại rằng chưa giúp đỡ ta đủ sao?”
“...?”
Grid bối rối trước cách lý giải của Hàn Thức Bằng.
“Cậu đủ tài đức để sánh vai với quốc vương đáng kính nhất của Thảo Quốc. Chỉ nhìn cậu thôi đã khiến ta cảm thấy ngưỡng mộ rồi. Nếu không thấy bất lịch sự thì ta sẽ phong một tước vị cho cậu.”
‘Một tước vị!’
Các tước vị trong Satisfy mang một năng lực kỳ bí. Chúng nâng các chỉ số nhất định, ban các kỹ năng hoặc năng lực mới. Một người càng có nhiều tước vị thì càng tốt. Grid không có lý do gì để từ chối cả.
“Ban cho tôi đi! Một tước vị ấy!”
Hàn Thức Bằng gật đầu trước tiếng kêu vui mừng của Grid. “Cậu là một quý ông của sự đức hạnh. Để kỷ niệm Pangea, ta sẽ gọi cậu là Công tước Đức hạnh vùng Pangea.”
“Công tước Đức hạnh... vùng Pangea.”
Anh có một cảm giác rất xấu. Giọng của Braham vang lên trong tâm trí của Grid đang ngập trong thất vọng.
‘Cũng giống như một số ma cà rồng trực hệ có danh hiệu ‘chúa tể sáng suốt’, nhân loại cũng có danh hiệu ‘công tước’. Thánh Kiếm Muller có danh hiệu ‘Công tước Áp lực’ và Thợ rèn Pagma có danh hiệu ‘Công tước Lửa’. Danh hiệu công tước là biểu tượng của các huyền thoại và mang tới sức mạnh to lớn cho các huyền thoại. Trên thực tế, sau khi nhận được danh hiệu Công tước Lửa, Pagma mới có thể thổi bùng ngọn lửa bằng cây búa và kiếm thuật của lão ta.’
“Ồ...”
Sự thất vọng của Grid tan biến. Anh đang đong đầy một dự cảm mới khi hỏi Braham.
‘Vậy thì tôi sẽ nhận được cái gì với tư cách một người đức hạnh?’
Cùng lúc đó.
[Đã nhận được danh hiệu Công tước Đức hạnh vùng Pangea!]
[Kỹ năng nội tại ‘Lòng từ bi với Đức hạnh Chưa hoàn chỉnh’ đã được tạo ra!]
[Lòng từ bi với Đức hạnh Chưa hoàn chỉnh]
Hạng mục : Nội tại
Khi săn quái vật, có khả năng bạn sẽ thể hiện lòng từ bi và không lấy mạng chúng.
“Ah, XX.”
Rốt cuộc. Grid không cưỡng được lời chửi rủa trong thâm tâm. Braham an ủi anh.
‘Đừng có làm một thằng ngốc. Một danh hiệu công tước sẽ không thậm tệ đâu. Chẳng cần quá bận tâm. Các danh hiệu công tước nguyên bản vốn không chỉ dành cho một người, mà là rất nhiều người. Nhóc có thể nhận các danh hiệu mới sau này mà. Chà, kể cả nếu nhóc có một danh hiệu tệ hại cả đời đi chăng nữa thì sẽ không phải là vấn đề gì lớn nếu có ta chăm sóc cho nhóc.’
“Ầy, tôi không biết nữa. Nếu chuyện này cứ tiếp diễn thì tôi úp bài mất.”
Tầm này, Grid vẫn chưa thể tưởng tượng ra. Quyền năng của danh hiệu đức hạnh!
***
Trụ sở chính của Tập đoàn S.A. Lim Cheolho đang thực hiện công việc của mình thì ông ấy nghe thấy một báo cáo từ siêu máy tính Morpheus.
[Đã có người chơi nhận được một danh hiệu công tước.]
“Hả?”
Lim Cheolho giật cả mình. Danh hiệu công tước là một quyền lực tượng trưng chỉ có thể trao cho những người chơi kế tục một huyền thoại hoặc sẽ tăng trưởng thành một huyền thoại. Rất khó để có được vì nó rất mạnh mẽ. Người đó phải lập nên vô số thành tích và giành được sự công nhận trọn vẹn của cư dân Satisfy.
“Morpheus? Ông từng nói những danh hiệu này chỉ xuất hiện sau 1 năm 8 tháng nữa còn gì?”
[Đó là một trong 5 người chơi kỳ diệu. Grid một lần nữa đã phá vỡ dự đoán của tôi.]
“Grid...! Haha! Lần này nữa à?”
Lim Cheolho có sự thích thú rất lớn đối với Grid. Một người tội nghiệp đã phát triển ổn định trong trò chơi ông ấy tạo ra, nên ông ấy cảm thấy hạnh phúc khi dõi theo Grid. Lim Cheolho hỏi với sự mong đợi.
“Lần này cậu ấy lại có ý tưởng mới nào mà phá vỡ được dự đoán của ông vậy?”
[Đó không phải ý tưởng gì mới. Như mọi khi, Cậu ấy gây ấn tượng mạnh bằng cách tôn trọng và cứu giúp các NPC. Một khi hành động lặp đi lặp lại này đạt tới lần thứ 79, danh hiệu sẽ được mở ra.]
“Ừm... Đúng là chuyên môn của Grid.”
Grid là chuyên gia trong việc giành được sự ưu ái của các NPC. Không phải lúc nào cũng là cố tình và đôi khi nó gây ra bởi hiểu lầm. Lim Cheolho và Morpheus rõ ràng là không biết chuyện đó.
“Thế thì cậu ấy thu được danh hiệu gì?”
[Công tước Đức hạnh vùng Pangea.]
“Công tước Đức hạnh... vùng Pangea sao?”
Từ ngữ phân biệt {Pangea} trong cái tên này nghĩa là Grid vẫn chưa trở nên đức hạnh thuần khiết. À thì, chả có gì lạ. Vẫn còn quá sớm để một danh hiệu hoàn hảo xuất hiện. Lim Cheolho thấy bối rối vì danh hiệu Grid có được lại là Công tước Đức hạnh.
“Đức hạnh... Nó không thật sự phù hợp với một thợ rèn đâu nhỉ?”
Nó là một danh hiệu được thiết kế để phù hợp với các huyền thoại của những lĩnh vực khác.
“Không đúng, tại sao cậu ấy không nhận được Công tước Lửa chứ... Ôi dào ơi, vụ này sẽ gây một trận náo động nữa cho xem.”
Ông ấy có thể thấy Grid đang phát điên. Lim Cheolho tặc lưỡi.
“Sao lần nào cậu cũng phải đối xử tốt với các NPC thế...?”
Đây là kết quả từ tấm lòng cao đẹp của Grid. Lim Cheolho vừa cảm thấy tiếc nuối vừa cảm thấy vui mừng cho Grid.