Chương 536
Công tước Đức hạnh vùng Pangea.
‘Nếu ai đó không biết về danh hiệu này, họ sẽ nghĩ nó là Pan Deokin!’
Bị hiểu lầm cũng không sao. Cái tên Pan Deokin vừa khít khẩu vị Grid. Nó không xấu cũng chẳng tốt. Vấn đề là hiệu ứng của danh hiệu.
‘Có khả năng tha mạng cho quái vật khi đi săn á?’
Thế còn đống điểm kinh nghiệm thì sao? Tiền nữa? Rồi cả vật phẩm!
‘Nhất là lúc mình đang săn một con trùm?’
Điều gì sẽ xảy ra nếu anh đổ hàng chục phút hay một vài giờ vào trận tập kích và cái khoảnh khắc anh sắp thành công...
[Hiệu ứng của danh hiệu Công tước Đức hạnh vùng Pangea đã được kích hoạt!]
Nếu mà cái cửa sổ thông báo đó hiện ra thì sao?
“Ưgh...”
Chỉ tưởng tượng thôi anh cũng thấy kinh khủng rồi. Bụng anh đang thắt lại. Phải. Grid chấp nhận hiệu ứng của danh hiệu Công tước Đức hạnh vùng Pangea theo đúng giá trị pháp định của nó. Anh không hề đoán ra những chuyện như cứu một con quái vật sẽ tạo dựng được một mối quan hệ thuận lợi với nó hay có lẽ sẽ cho anh một kỹ năng thuộc lớp nghề thuần hóa. Từ lập trường của Grid thì đó là lẽ tự nhiên.
Tại sao ư? Vì Grid là một người tháo vát chứ sao. Anh vừa là thợ rèn, kiếm sĩ, pháp sư, vừa là cốt binh triệu hồi sư. Khó mà tưởng tượng anh sẽ có thêm một lớp nghề từ danh hiệu này. Từ đầu anh có muốn đâu.
“Ah, như cứ...”
Anh đã giao ra Chu Tước Cung và có điểm hảo cảm là 80. Anh đang mong đợi một phần thưởng khác ngoài cái mớ rác này! Grid đang cảm thấy thất vọng vì danh hiệu thì Hàn Thức Bằng đưa cho anh một hạt ngọc. Một hạt ngọc màu đỏ. Đúng, nó là một hạt ngọc màu đỏ đẹp như đôi mắt của Braham. Lúc đầu, Grid nghĩ nó là một viên hồng ngọc tròn hình cầu, nhưng rồi anh thốt lên một tiếng ngạc nhiên.
“Lửa ư?”
Hạt ngọc màu đỏ trong mờ. Một ngọn lửa nhỏ đang bùng cháy bên trong nó. Kích cỡ nó tuy nhỏ như ngọn lửa của một que diêm, song động lực từ nó có vẻ rất lớn. Như thể sự sống đang bùng cháy bên trong nó. Grid xem xét ngọn lửa và hỏi, “Một ngọn đuốc sao?”
“...”
Một người chơi ở nơi này hẳn sẽ đánh giá cao cảm tưởng của Grid. Nhưng các NPC không biết ‘đuốc’ là thứ gì.
“Ngọn đuốc là cái gì vậy?”
Bạch Tử và Hàn Thức Bằng nghếch đầu. Grid bỏ qua câu hỏi đó.
“Vậy thì ngọn đuốc này... Nhầm, hạt ngọc này là gì?”
“Ngọn lửa bên trong hạt ngọc...”
Bạch Tử nghĩ tới một cái tên khi anh ta nhìn hạt ngọc tuyệt đẹp đó.
‘Nó giống như bức tranh...’
Rồi Hàn Thức Bằng giải thích.
“Đó là Khí huyết của Chu Tước.”
“Khí huyết?”
“Đúng, nó là giọt khí huyết rớt xuống khi tứ vệ thần linh thiêng đi ngang qua để phù hộ cho những người đã vượt vũ môn trở thành một bất tử đạo sĩ.”
‘Các vệ thần linh thiêng... Bất tử đạo sĩ.’
Nó là một bối cảnh then chốt cho Lục địa phía Đông. Hoàn Quốc, các quốc bảo, lưỡng ban, những vệ thần linh thiêng. Cốt truyện này rõ ràng đã bị ảnh hưởng rất nhiều từ văn hóa Trung Hoa và Hàn Quốc.
‘Thế thì chắc chắn sẽ có những khu vực chịu ảnh hưởng bởi văn hóa Nhật Bản.’
Tuyệt đỉnh Kiếm chắc kèo sẽ tức giận nếu anh ấy ở đó. Anh ấy kiểu gì cũng thắc mắc vì sao Tập đoàn S.A của Hàn Quốc lại truyền bá các nền văn hóa khác trên thế giới.
Grid mỉm cười lúc anh nghĩ tới người bạn đã lâu không gặp. Một cửa sổ thông báo xuất hiện trong tầm nhìn của Grid.
[Bạn đã nhận được ‘Khí huyết của Chu Tước’ như một phần thưởng cho nhiệm vụ ‘Chiến thắng Cuộc thi Thợ rèn!’]
‘Thẩm định của Thợ rèn Huyền thoại.’
Ttiring~
[Khí huyết của Chu Tước]
Một phước lành của Chu Tước.
Kháng lửa sẽ tăng 30%.
Nó có thể được sử dụng để truyền linh khí mạnh mẽ của Chu Tước vào các vật phẩm.
Tuy nhiên, nó cũng có thể được gắn vào các vật phẩm với thuộc tính lửa mạnh.
Nặng : 2
“Hah.”
Hóa ra danh hiệu Công tước Đức hạnh vùng Pangea không phải phần thưởng duy nhất. Đây mới là phần đền bù thật sự cho Chu Tước Cung.
“Nếu ngài dùng thứ này thì nó sẽ trở thành Chu Tước Cung thật sự đúng không?”
Hàn Thức Bằng gật đầu với câu hỏi của Grid.
“Chính xác. Nó là năng lượng lửa không bao giờ lụi tàn. Chẳng có nguồn năng lượng lửa nào mạnh hơn nó cả.”
‘Thật đáng kinh ngạc!’
Kinh ngạc thiệt sự luôn ó. Anh không tưởng tượng nổi nó sẽ bá đạo đến mức nào khi được hòa hợp với bạch lân mộc.
‘Đây mới là phần thưởng xứng đáng cho việc chế tác ra một vật phẩm xếp hạng huyền thoại!’
Nếu anh kết hợp nó với Chu Tước Cung thì chẳng phải chuyện nâng cấp Chu Tước Cung lên xếp hạng thần thoại là điều hoàn toàn khả thi sao? Grid vui mừng và một nụ cười nở ra trên mặt Hàn Thức Bằng. Pangea có tổng cộng 3 hạt Khí huyết của Chu Tước. Một trong số chúng thuộc về Chu Tước Cung nguyên bản đã bị lấy cắp, nên còn lại 2 hạt. Nó không phải thứ nên đưa cho Grid. Nếu Chu Tước Cung mà mất thêm lần nữa thì phục chế nó có lẽ là không thể.
Tuy vậy, Hàn Thức Bằng là người biết báo ơn. Chu Tước Cung mà Grid chế tác còn giá trị hơn cả bản gốc, nên trao thưởng cho anh vật quý giá nhất là việc làm đúng đắn.
‘Mình không cần phải lặp lại những sai lầm tương tự.’
Ông ấy sẽ không cho phép Chu Tước Cung bị mất một lần nữa.
Grid hỏi Hàn Thức Bằng, “Nhân tiện, hầm ngục của thành ở đâu ạ?”
Hàn Thức Bằng bật cười trước câu hỏi đó.
“Cậu có thể vào đó thông qua một cái giếng ở hướng tây của thành.”
“Tôi hiểu rồi.”
Kim giáp! Chỉ bạc! Một bãi săn mới. Ảo vọng của Grid về hầm ngục chỉ một số người cụ thể mới được phép vào là quá lớn. Anh hứng khởi tới mức muốn nhảy cẫng lên về phía trước, nhưng Hàn Thức Bằng đã cản anh lại.
“Đúng là cậu có quyền vào trong hầm ngục của thành. Tuy nhiên, cậu không thể tùy tiện vào hầm ngục như trước đây đâu.”
“Ớ? Tôi có quyền truy nhập mà lại không được tùy ý vào sao?”
“Vì sự an toàn của cậu thôi. Cậu có thể tiến vào nếu có một đoàn hộ tống bảo vệ đầy đủ.”
“Bảo vệ á?
Hàn Thức Bằng quay sang nhìn Bạch Tử với vẻ đắng cay.
“Nhiều năm trước, Pangea của chúng ta đã hứng chịu một biến cố khủng khiếp và mất đi một thợ rèn tuyệt vời. Bạch Bá... Ông ấy là cha của Ông chủ Bạch đây.”
Bạch Bá đã giành chức vô địch và được vào hầm ngục của thành. Ông ấy đã bị kim giáp sát hại. Rồi ngài tổng trấn nhận ra. Tổng trấn không thể hoàn toàn bảo vệ kẻ yếu.
“Bất kỳ ai bước vào hầm ngục của thành đều phải được trang bị đầy đủ để tự bảo vệ mình. Cậu chỉ được vào trong hầm ngục nếu có tối thiểu 6 lính đánh thuê hạng bạc hoặc vàng hộ tống.”
“...”
Lính đánh thuê là những kẻ chỉ hoạt động vì tiền. Nhưng Grid là Hậu duệ Pagma chứ có phải thợ rèn thường đâu. Vì anh vốn đã mạnh rồi nên anh chả muốn chi tiền cho lính đánh thuê. Không có lý do gì để làm vậy cả.
“Tôi có đủ sức để bảo vệ cơ thể mình.”
“Ai cũng nói như vậy đó.”
“Không, tôi nghiêm túc đấy.”
“Hrmm…”
Hàn Thức Bằng nhìn Grid từ trên xuống dưới. Grid đang mặc quần áo cũ nát. Anh có lẽ toát ra một phẩm giá không rõ ràng, nhưng trông như anh rất dễ tổn thương khi đề cập tới phòng thủ.
“Trong tình trạng hiện tại của cậu, chỉ một vết xước từ kim giáp hay chỉ bạc thôi là cậu cũng mất mạng rồi.”
“Vậy thế này thì sao?”
Clink!
Clink clink!
Như mọi khi, Grid luôn mặc quần áo tân thủ. Giờ anh đã lôi ra Thịt Ba chỉ từ trong kho đồ. Thân thể anh lập tức được trang bị và Hàn Thức Bằng với Bạch Tử căng tròn mắt.
‘Một thợ rèn có thể mặc trọng giáp như vậy ư?’
‘Đúng rồi, một con người xuất chúng... Cậu ấy có sức mạnh và thể lực của người thợ rèn vĩ đại nhất.’
Do bản chất của công việc, sức mạnh và thể lực là rất quan trọng với nghề rèn. Một thợ rèn hàng đầu có thể có nhiều sức mạnh và thể lực ngang hàng một hiệp sĩ. Grid mặc được bộ giáp nặng như vậy không hề là điều viển vông. Đúng, điểm này đã khiến ông ấy bị thuyết phục. Nhưng vẫn có nguy hiểm cho Grid.
“Chỉ vì cậu có thể mặc giáp với sức mạnh và thể lực cao, không có nghĩa là cậu có kỹ năng để đối phó với nó. Cậu không thể phát huy hết khả năng của bộ giáp ngay cả khi đang mặc nó đâu.”
Sự thiếu vắng của kỹ năng tinh thông trọng giáp. Nói cách khác, mức phạt đã được chỉ ra. Những người mặc trọng giáp mà không có kỹ năng tinh thông thậm chí chẳng thể vận dụng nổi một nửa sức mạnh của bộ giáp. Grid - với biểu cảm tự tin - lên tiếng với vẻ quan ngại của Hàn Thức Bằng.
“Tôi sẽ ổn thôi.”
Hậu duệ Pagma về mặt kỹ thuật là một nghề nghiệp không chuyên chiến đấu. Hiệu ứng nội tại của Kiếm Vũ Pagma tương tự như Tinh thông Kiếm thuật, nhưng anh lại không có bất kỳ kỹ năng tinh thông giáp nào cả. Đây là mặt hạn chế chí tử. Tuy nhiên, anh không còn chịu mức phạt khi mặc vật phẩm nữa. Tức là anh không thể phát huy 101% tác dụng của giáp, chứ 100% thì anh lấy ra ngon ơ.
‘Hầu hết những người khác đều quá tự tin và chấp nhận rủi ro. Đó là bản chất của những người xuất chúng.’
Hàn Thức Bằng cay đắng nghĩ rằng Grid với Bạch Bá trước khi chết đều tương tự như nhau. Ông ấy rút ra một lá bài tẩy.
“Thế thì chứng minh đi.”
“Chứng minh sao?”
“Đúng vậy, có một người gác cổng trước lối vào hầm ngục. Anh ta có sức tấn công giống với kim giáp. Cố chịu đựng một trong những đòn đánh của anh ta đi.”
Dĩ nhiên, ông ấy sẽ chỉ thị cho người gác cổng điều chỉnh sức mạnh của mình. Nếu người gác cổng mà dùng vũ lực thật thì Grid chết mất.
‘Mình sẽ ra lệnh cho anh ta dùng 30% sức mạnh thôi... Vậy là đủ để không giết cậu ấy rồi.’
Grid sẽ chỉ ngất xỉu trong vài ngày. Hàn Thức Bằng nghĩ vậy và hướng dẫn Grid cùng Bạch Tử tới lối vào hầm ngục của thành.
Nước da của Bạch Tử xám ngoét khi đi theo. Giống như Grid, Bạch Tử đang ở địa vị được truy nhập vào hầm ngục.
‘Mình muốn trả thù cho cha và kiếm một ít chỉ bạc...’
Nhưng ngay cả vào trong cũng bất khả thi rồi! Anh ta cảm thấy xấu hổ.
Grid đặt một tay lên vai Bạch Tử. “Bộ đồ Grid sản xuất hàng loạt... Nó là một bộ giáp tốt mà anh có thể mặc với cấp độ và sức mạnh của mình. Thế nào? Anh có muốn mượn không?”
“Hah. T-Tôi thực sự có thể ư?”
Bạch Tử tin tưởng Grid tuyệt đối. Grid mỉm cười không chút nghi ngờ.
“Phí thuê theo giờ là 500 vàng. Chấp nhận không?”
Trên thực tế, Grid muốn tính một mức giá riêng cơ. Nhưng mà, thật khó để cư xử tàn nhẫn đến vậy với Bạch Tử.
“Tôi sẽ từ bỏ mọi thứ mình sở hữu nếu có thể vượt qua được thử thách của người gác cổng.”
Thỏa thuận đã được thành lập. Grid hài lòng, mở kho đồ của mình ra. Rồi anh lấy một bộ đồ Grid sản xuất hàng loạt được đặt trong một góc của kho đồ. Nó là bộ đồ Grid với xếp hạng độc nhất đã được cường hóa lên +7. Nó là thứ được mặc bởi hiệp sĩ trẻ nhất Reidan - Royman.
‘Cái người phụ nữ đó... Cô ta có phát triển tốt không nhỉ?’
Anh không nói về bộ ngực của cô ấy. Anh đang đề cập tới kỹ năng của cô ấy như một hiệp sĩ cơ. Royman là một nhân tài được Piaro tuyển chọn và đào tạo. Kỳ vọng của Grid vào cô ấy là rất cao.
***
“Chúng ta tới nơi rồi.”
Vài phút sau khi Grid và Bạch Tử kết thúc thỏa thuận. Nhóm người cuối cùng đã tới cái giếng ở hướng tây của thành. Nó chính là lối vào hầm ngục. Một người đàn ông cao 2 mét đứng bên cạnh nó làm lính canh.
“Trải nghiệm bị đánh bởi người đàn ông có thể nghiền đá thành bột này. Cậu phải trải qua nó đấy?”
Hàn Thức Bằng hỏi lại Grid lần nữa.
“Cứ đánh đi. Tôi sẽ ổn thôi.”
À, tiện thể thì.
“Bạch Tử này, anh có thể bị thương đấy. Người gác cổng này không bình thường đâu.”
“...Hở?”
Bạch Tử tái cả mặt, nhưng vẫn tin vào bộ giáp mà Grid cho mượn. Mặt khác, có người đang nhìn họ với vẻ mặt khó chịu. Đó là con gái của Hàn Thức Bằng - một hiệp sĩ thuộc đội thăm dò hầm ngục dưới thành.