Chương 537
Báu vật hiếm có, thảo dược, và đa dạng các loại chiến cụ là những thứ có thể thu thập từ hầm ngục bên dưới thành Pangea. Đặc biệt, người ta thèm muốn chỉ bạc do lũ kim giáp tiết ra, và gọi hầm ngục Pangea là một kho báu. Nó là vùng đất của cơ hội mà mọi người đều muốn vào.
Các hiệp sĩ và binh lính của Pangea rất cáu tiết vì điều này. Hầm ngục của thành là một kho báu ư? Một mảnh đất của cơ hội á? Toàn là cuồng ngôn. Hầm ngục của thành là địa ngục mới đúng. Nó là nơi tồi tệ nhất trên địa cầu này chất đầy những quái vật mạnh mẽ và tàn bạo.
Hôm nay, và ngày mai cũng thế. Các hiệp sĩ và binh lính phải đi thám hiểm để ngăn chặn quái vật trong hầm ngục gây rắc rối cho Pangea. Họ mạo hiểm mạng sống của mình, và giờ những kẻ tìm kiếm sự giàu sang lại yêu cầu được vào trong hầm ngục. Một tên tình nguyện viên không có kỹ năng chiến đấu chả khác gì một gánh nặng cho họ. Lấy ví dụ, những thợ rèn này.
‘Mấy tên thợ rèn này đúng là mặt dày.’
Grid và Bạch Tử tới nơi cùng với Hàn Thức Bằng. Những thợ rèn chiến thắng cuộc thi năm nay đều là kẻ thù trong mắt các hiệp sĩ. Họ ghét những thợ rèn tới đây với tâm thế nhẹ nhàng trong khi họ mới là người đổ máu dưới hầm ngục. Trong cái bầu không khí lạnh nhạt này, con gái của Hàn Thức Bằng - Tú Hoa - bước lên trước.
“Cha.”
“Ờ, Tú Hoa à.”
Tú Hoa là một cô gái xinh đẹp có thể được gọi là đệ nhất mỹ nữ của vương quốc. Hơn nữa, cô ấy hiền lành, thông minh, và giỏi võ nghệ. Hàn Thức Bằng luôn khoe khoang về các thành tích của cô ấy. Cô là đội trưởng của đội thám hiểm hầm ngục - Nhóm Chu Tước.
Cô trông như một nữ diễn viên trong một bộ phim cổ trang với mái tóc đen được búi lên bằng một chiếc kẹp tóc cùng quần áo sang trọng.
‘Xinh thế.’
Grid không khỏi ngưỡng mộ Tú Hoa. Chuyện này là rất hiếm.
Grid là ai nào? Anh là chồng của Irene và được vây quanh bởi những người phụ nữ đẹp nhất thế giới, Jishuka và Yura. Anh thậm chí còn có một cô em gái xinh xắn. Nói cách khác, Grid rất quen thuộc với cái đẹp. Anh là một người chả có cảm hứng gì khi nhìn mỹ nhân.
Nhưng anh đã choáng ngợp khi nhìn thấy Tú Hoa. Đôi môi dày và cặp mắt long lanh đó đã hớp hồn Grid.
‘Có gì đó thật huyền bí...’
Là vì cả hai đều là người người châu Á sao? Grid so sánh Tú Hoa với Yura chứ không phải Jishuka hay Irene. Do vẻ đẹp choáng váng của cô ấy, Yura biến khung cảnh xung quanh thành đen trắng luôn. Nếu Yura là một đóa hoa đang nở, thì Tú Hoa chính là ánh trăng. Cô ấy toát lên một cảm giác ngầu đét khiến anh cảm thấy một dục vọng kỳ lạ. Có phải vì những đường cong trên cái cổ trắng ngần ấy không?
Anh không chối bỏ được, nhưng có thứ gì đó làm anh khó chịu. Dưới vẻ thanh lịch của cô ấy lại có một cảm xúc xáo trộn không rõ ràng.
‘Có lẽ nào...’
Grid nhận ra một chuyện. Tú Hoa ngang tầm tuổi với Grid. Cô ấy trưởng thành hơn Yura, người trẻ hơn vài tuổi.
‘Sau vài năm trưởng thành thì Yura sẽ thay đổi chứ nhỉ?’
Mặc dù bộ ngực của cô ấy vẫn còn là ẩn số.
‘Nếu cô ấy phải nhờ sự trợ giúp của y học thì buồn lắm.’
Khi Grid đang suy nghĩ những thứ vô dụng thì ai đó cắt ngang.
“Đoàn thám hiểm chuẩn bị xong chưa?”
“Rồi ạ, hôm nào bọn con cũng làm mà.”
“Đội trưởng Dần nói với cha rằng tốc độ bành trướng lãnh địa của bọn quái vật đang trở nên nhanh hơn... Cha rất lo lắng không biết Nhóm Chu Tước có thể chống chịu được bao lâu.”
“Bọn con đều biết nếu bọn con thất bại thì sẽ là cái kết cho Pangea mà. Cha đừng lo. Bọn con đang thu xếp lịch trình và tự chăm sóc cho thể trạng của bọn con rồi.”
Hàn Thức Bằng và Tú Hoa đang bàn luận về một vấn đề hệ trọng. Dựa trên nội dung của cuộc trò chuyện, lũ quái vật trong hầm ngục đang không ngừng mở rộng địa bàn và trở thành một mối họa cho Pangea.
‘Họ không thể yêu cầu giúp đỡ vì cộng đồng quái vật ở phía bắc.’
Rồi anh có một câu hỏi.
‘Các lưỡng ban đang làm gì?’
Họ là những người mà anh ước tính là có sức mạnh tương đương với các huyền thoại. Ngoài ra, Hoàn Quốc mà họ thuộc về có liên kết với Thảo Quốc. Người ta bảo rằng Chu Tước Cung của Pangea là được Hoàn Quốc ban cho. Dựa trên điều này, có thể cắt nghĩa rằng lưỡng ban của Hoàn Quốc sẽ giúp đỡ Pangea.
‘Các lưỡng ban sẽ dễ dàng giải quyết cộng đồng quái vật ở phía bắc hay vấn đề của hầm ngục nằm bên dưới thành.’
Thế thì tại sao các lưỡng ban lại bỏ mặc Pangea?
‘Chà, chuyện này có lợi cho mình.’
Anh có thể có được bãi săn thượng hạng này. Một nụ cười toe toét hiện ra trên mặt Grid. Anh tránh ánh mắt của Tú Hoa. Là vì mặt anh sẽ đỏ bừng bất cứ khi nào anh chạm mắt cô ấy. Sau nỗi thất vọng về mối tình đầu, Grid đã trở nên rất ý thức về người khác giới.
“Hmm hmm, tôi muốn vào trong hầm ngục của thành.”
Thay cho Hàn Thức Bằng, Tú Hoa là người đáp lại lời của Grid.
“Tôi có thể hỏi tại sao anh lại muốn vào hầm ngục của thành không?”
Tú Hoa nở một nụ cười mê hoặc lạ lùng. Grid đỏ mặt khi bắt gặp ánh mắt cô và cố trả lời một cách bình tĩnh.
“Tôi muốn lấy chỉ bạc.”
“Anh có biết cách lấy chỉ bạc không? Ôi, tôi thất lễ quá. Tôi là Hàn Tú Hoa, và tôi là Nhóm trưởng của Nhóm Chu Tước phụ trách khám phá hầm ngục. Xin hãy thứ lỗi cho tôi vì đã giới thiệu muộn.”
Tú Hoa cúi đầu nhẹ và chìa tay để bắt tay Grid. Nhưng Grid không thể cầm tay cô được. Tai anh đỏ chót và anh tránh nhìn vào cô. Lúc này, đôi mắt màu đen của Tú Hoa tỏa sáng lạ lùng.
‘Người đàn ông này...’
Rõ ràng anh ta là người không có kinh nghiệm với phụ nữ. Tú Hoa nghĩ anh ta thật buồn cười. Nhưng chỉ đến vậy thôi. Cô chẳng có hứng thú riêng tư nào cả.
“Tôi có nghe qua là anh đã phục chế Chu Tước Cung thành công. Xin chúc mừng. Tôi đại diện cho người dân Pangea và sẽ báo đáp ân huệ này. Ví dụ như là tặng chỉ bạc cho anh như một món quà chẳng hạn.”
“...!”
Grid sáng cả mắt lên lúc nghe thấy anh sẽ được tặng chỉ bạc làm quà. Nó là một món quà với giá trị khổng lồ. Nhưng hai người đàn ông đã quyết tâm rồi.
“Không, tôi sẽ trực tiếp lấy chỉ bạc.”
Grid muốn trải nghiệm một hầm ngục mới sẽ cho anh điểm kinh nghiệm và nâng cấp độ. Chưa kể, anh muốn giúp Bạch Tử trả thù cho cái chết của cha anh ta bằng cách giết lũ kim giáp. Tinh thần chiến đấu đang bùng cháy trong cả hai người.
“Cách duy nhất để lấy chỉ bạc là săn hạ kim giáp. Nhưng bọn kim giáp rất mạnh. Có vô số người đã mất mạng vì thứ quái vật này. Một trong số họ là Bạch Bá.”
“...”
“Anh hoàn toàn không thể săn một kim giáp khi anh không phải là một chiến binh. Kể cả anh có đi cùng đoàn thám hiểm bọn tôi thì cũng vẫn nguy hiểm. Thật đáng tiếc, tôi không thể cho phép anh vào hầm ngục.”
“Tổng trấn nói tôi có thể vào nếu chống cự được một đòn tấn công từ người gác cổng còn gì?”
Biểu cảm của Tú Hoa thay đổi trước lời của Grid.
“Người canh cổng không phải tay vừa đâu, mà là thành viên của Ứng tộc đấy. Ông ta chưa học võ công, nhưng các khả năng thiên phú của ông ta trên cả tưởng tượng. Anh nghĩ mình có thể chịu được đòn đánh của người gác cổng mạnh ngang kim giáp à? Đừng tự làm mình bị thương và từ bỏ đi.”
‘Ứng tộc?’
Người gác cổng đang đứng cạnh cái giếng. Ông ta cao hơn 2 mét và có một cái bụng lớn. Tuy nhiên ông ta lại không bị béo phì. Chỉ là do chủng tộc của ông ta to lớn hơn những chủng tộc khác.
‘Triển nào.’
Grid nhún vai.
“Đừng lo. Tôi chịu được mà.”
Grid cố bình tĩnh nhất có thể. Cơ mà anh vẫn không thấy thoải mái và không nhìn vào mắt Tú Hoa được. Anh đang cực kỳ để ý đến Tú Hoa.
Tú Hoa chế giễu Grid. ‘Niềm kiêu hãnh của một người đàn ông chưa trưởng thành là thứ vô dụng thôi.’
Sự kiêu hãnh phù phiếm này có thể đẩy một người đến giới hạn của họ.
‘Anh ta không thể tưởng tượng được đâu.’
Hàn Thức Bằng thở dài và thì thầm với Tú Hoa.
“Đây là người cứu vớt Pangea đó con. Con không thể làm một lần vì cha con yêu cầu à?”
“Con đang từ chối vì anh ta là cứu tinh của chúng ta đó chứ. Nếu thân thể anh ta bị thương thì sao?”
“Nhưng nhìn bộ giáp cậu ta đang mặc đi. Nó trông bền thế còn gì? Cậu ta có thể không dùng giáp được cho đúng cách, nhưng ít nhất cũng đảm bảo được khả năng sống sót rồi. Ngoài ra thì bảo với Ứng là chỉ dùng 30% sức mạnh của ông ấy thôi.”
“...”
Nhất định là vậy rồi, bộ giáp trông thực sự bền. Nó là bộ giáp được tạo ra bằng cách xếp chồng các tấm sắt chạm khắc như vảy rồng. Một kiệt tác tuyệt đẹp.
“10% là đủ rồi. Còn không thì anh ta sẽ bất tỉnh vài ngày mất ạ.”
“Phải, con nghĩ đúng lắm. Chúng ta sẽ để cậu ta biết là không được quá tham lam.”
Gật đầu.
Tú Hoa dẫn Grid và Bạch Tử về phía người gác cổng. Người gác cổng - Ứng. Ông ta chả quan tâm tới việc tổng trấn đến cùng với các vị khách quý. Ông ta vừa ngáp vừa nhìn về ngọn núi phía xa.
“Hả?”
Tú Hoa thì thầm với Ứng - người đang gãi đầu tỏ vẻ không hiểu.
“Đánh họ một cú thôi. Dùng 10% sức mạnh của ông thôi đấy.”
“Tôi hiểu rồi.”
Ứng khịt mũi như một con bò và cử động đôi tay to kềnh. Lúc đó.
“Chuẩn bị đưa họ tới bệnh xá.”
Tú hoa chỉ huy các thành viên của Nhóm Chu Tước.
Peeeeeong!
Cú đấm của Ứng đập mạnh vào bụng Grid. Có một sóng âm thanh như thể tiếng một thứ gì đó đập vào kim loại.
“Chuyện này...!”
Tú Hoa sửng sốt. Dường như Ứng đã dùng ít nhất là 50% sức mạnh.
“Không được!”
Hàn Thức Bằng tái mặt. Người đã phục dựng Chu Tước Cung lại sắp bị giết ngay trước mặt ông ấy vì lỡ gây ra một sai lầm.
“Có gì mà ồn ào thế?”
Lúc các thành viên Nhóm Chu Tước đang làm vẻ mặt lúng túng.
Rung rung.
Cú đấm kẹt trong bụng Grid bắt đầu rung lên.
“...Hở?”
Hàn Thức Bằng, Tú Hoa, và các thành viên Nhóm Chu Tước đều bị sốc.
‘Tại sao lại...’
‘Ứng đang làm vẻ mặt đau đớn á?’
Đúng vậy. Khuôn mặt to lớn của Ứng méo cả đi. Nó đỏ bừng và mồ hôi vã ra như tắm. Mặt khác, Grid vẫn ổn. Biểu hiện của anh rất bình tĩnh.
‘Điều này là bất khả thi!’
‘Không thể nào.’
Hàn Thức Bằng và Tú Hoa kinh ngạc. Họ đã mong đợi anh bị đứt ruột và nát xương cơ, nhưng Grid vẫn chả sao? Bộ giáp của anh chắc chắn tới mức nào vậy chứ? Ai đó lẩm bẩm trong lúc Hàn Thức Bằng và Hàn Tú Hoa không cất nên lời.
“Nếu cậu ta có sức phòng thủ như vậy, cậu ta sẽ có khả năng tự cứu mạng khi bị kim giáp tấn công.”
Grid đã được phép vào hầm ngục của thành. Nhưng sao trông anh bồn chồn thế nhỉ?
[Bạn đã hứng chịu sát thương mãnh liệt.]
[Thịt Ba chỉ đã giảm 30% sát thương vật lý.]
[Bạn đã hứng chịu 2.303 sát thương.]
Pha đi đường quyền của Ứng không được coi là một nhát chém hay đâm. Khi tính tới việc tùy biến giảm 50% sát thương của Thịt Ba chỉ không được kích hoạt thì đây là mức thiệt hại đáng kể. Nhưng đó chỉ là 10% sức mạnh của Ứng thôi. Đòn tấn công của kim giáp sẽ đau hơn gấp vài lần.
‘Kim giáp à... Chúng mạnh hơn mình dự đoán nhiều.’
Chúng dường như là trùm quái vật hơn là quái vật thông thường. Nếu chúng xuất hiện với số lượng lớn, anh sẽ phải ngăn cản đòn tấn công của chúng càng nhiều càng tốt.
‘Khó mà vận hành được các Bàn tay Thần trong hầm ngục chật hẹp.’
Đây là một chiến trận nơi yêu cầu khả năng kiểm soát cực độ. Grid trở nên căng thẳng. Nhưng Bạch Tử thậm chí còn lo lắng hơn. Anh ta đang cực sốc khi thấy vết thương trên bàn tay người đàn ông vừa đánh Grid.
“Cái đấy... Hôm nay tôi sẽ bỏ cuộc vậy.”
Bạch Tử nghĩ mình có thể báo thù cho cha theo cách khác. Anh ta đúng là một kẻ khôn ngoan.