Chương 581
Một mình ngấu nghiến hết tiền đặt cọc của vương quốc ư? Vẻ mặt của Grid trông không được tốt lắm.
“Gì cơ? Cậu đang yêu cầu anh thành một nhà độc tài à? Anh có quyền gì khi mọi người đã phải chịu cực khổ quá nhiều chứ?”
Phản ứng của Grid khiến Lauel mỉm cười.
“Độc tài... Sẽ thật tuyệt nếu ngài có thể trở thành một nhà độc tài và cai trị vương quốc tốt. Ví dụ như Đế chế Saharan ấy. Đây là một thế giới khác với thực tại. Do bản chất của thời đại này, sẽ không có sự chống đối nếu ngài là một nhà độc tài đâu.
“...Tiếc là, anh không nghĩ mình cai trị được một đất nước cho tốt đâu.”
Grid biết khả năng của mình. Anh không có chút quyền lực chính trị nào. Anh tin chắc rằng đất nước sẽ sớm diệt vong nếu anh cai trị nó theo cách của mình. Nghĩa là 72 tỷ won sẽ đi tong. Tưởng tượng thôi đã thấy kinh khủng rồi.
Lauel cười vào mặt Grid đang cau có. “Thuộc hạ có thúc giục ngài làm một nhà độc tài đâu. Ngài nên giao quyền hạn thích hợp cho các thuộc hạ của ngài. Nhưng thuộc hạ muốn ngài là trung tâm vững chắc không thể bị thay đổi.”
Nếu một lượng lớn các thành viên hội chia sẻ cổ phần trong vương quốc, tầm ảnh hưởng của Grid sẽ trở nên nhỏ hơn. Lauel muốn ngăn điều tồi tệ nhất xảy ra.
“Chẳng phải Hàn Quốc có câu nói là ‘lắm cha con khó lấy chồng’ sao? Thuộc hạ không muốn chuyện như thế xảy ra.”
“Nhiều cha thì con gái khó lấy chồng...”
Đất nước anh lại có một câu nói như vậy á? Grid ngưỡng mộ Lauel người Mỹ và gật đầu.
“Ra là vậy. Anh hiểu rồi.”
Đúng, nó thực sự có lý. Anh tin chắc rằng một mình anh cung cấp tài trợ cho vương quốc sẽ là lý tưởng. Nhưng có một vấn đề.
“Anh làm thế nào mới góp được 60 triệu vàng đây?”
Tài sản hiện tại của Grid vượt quá 20 tỷ won. Đó là mức có thể chu cấp cho anh suốt phần đời còn lại, nhưng vẫn còn thiếu so với 72 tỷ won anh cần. Lauel nhún vai với sự bồn chồn Grid.
“Anh tự nghĩ đi. Nó không khó đến thế đâu.”
Lauel đánh giá cao Grid. Cậu không nghi ngờ gì việc Grid là người có giá trị nhất trên thế giới. Nhưng chính Grid lại không tự mình nhận ra được. Nó tốt hơn cả trăm lần những kẻ không sợ đời, nhưng Grid có thể biểu lộ cái gan của mình hay không vẫn còn là một câu hỏi.
Lauel muốn Grid đánh giá cao bản thân hơn. Grid nhìn Lauel đang im lặng và có một ý nghĩ.
“Anh có nên kiếm một nhà tài trợ không?” Nếu anh nhận được một khoảng đầu tư lớn từ một công ty ngoài đời đang hoạt động trong Satisfy thì sao? “Anh có thể thỉnh cầu họ đầu tư để đổi lấy việc đặt các bảng hiệu quảng cáo trên mọi con phố chính trong thành phố. Thế nào?”
“Chà... Đó là cách phổ biến.”
Nó không tệ đâu. Rõ ràng là thế giới sẽ chú ý rất nhiều đến một quốc gia đầu tiên được thành lập bởi một người chơi. Đặc biệt, sẽ có rất nhiều người chơi và một lượng dân số trôi nổi cao. Từ góc nhìn của các công ty, họ sẽ không mất tiền khi đầu tư vào vương quốc. Nhưng đó không phải là câu trả lời mà Lauel muốn.
Grid thấy biểu hiện xấu của Lauel và hỏi. “Có cách tốt hơn à?”
“Dĩ nhiên.”
“Cách gì thế?” Lauel cười toe toét trước sự bối rối của Grid. Nụ cười gian ác không khác gì của Grid. Sự giống nhau với Grid ngày càng tăng. “Là lao động đó.”
“...?”
“Lao động đi thưa ngài. Ở trong xưởng rèn và liên tục chế tác vật phẩm. Rồi ngài sẽ có thể góp kinh phí sớm hơn nhiều so với dự kiến.”
“...”
“Nếu ngài đặt cơ sở khách hàng chủ yếu là các thành viên Vượt hạng vũ trang, ngài có thể đóng góp lớn vào sức mạnh của các đồng minh và tăng cấp độ kỹ năng lẫn chỉ số của ngài nữa.”
“...”
Sai quá sai, tổ sư nhà nó. Anh nghĩ mình cuối cùng đã vượt qua nghèo khó và trở nên giàu có rồi cơ. Giờ anh lại phải lao động à? Vẻ mặt Grid méo xệch, nhưng Lauel không chùn bước.
“Ngài không nên đánh mất căn nguyên của mình. Lao động chân tay đi.”
“...”
***
“Lao động... Mình phải lao động...”
Anh đang trên đà trở thành vua rồi, thế mà vẫn phải lao động nặng nhọc nữa sao? Không thoải mái gì cả. Tất nhiên Grid biết. Gốc rễ của anh là một thợ rèn. Làm công việc của một thợ rèn là đúng. Nhưng anh không thể tưởng tượng ra mình sẽ phải làm việc trong bao lâu để kiếm được ít nhất 50 tỷ won.
‘Lauel nói thì dễ rồi.’
Grid mất 2 năm để xây dựng khối tài sản hiện tại. Anh kiếm được chút tiền qua việc bán vật phẩm, nhưng hầu hết là doanh thu từ các chương trình phát sóng. Mất bao nhiêu năm để kiếm 50 tỷ won chỉ từ việc chế tác vật phẩm đây?
“Anh có chút thời gian không?”
Reinhardt nhộn nhịp. Khi các thành viên Vượt hạng vũ trang và binh sĩ giúp đỡ người dân, một người đàn ông đến chỗ Grid đang thất vọng. Đó là Thánh Kiếm Kraugel.
Grid cười khi thấy Kraugel. “Tôi xin lỗi vì cảm ơn anh muộn đến vậy. Anh đã cứu đồng sự của tôi... Nhất là Piaro trong cơn nguy kịch. Cảm ơn anh vì đã giúp đỡ trong trận tập kích.”
Kraugel lắc đầu. “Không, nếu từ đầu tôi không tới thì các thành viên Vượt hạng vũ trang đã có thể rút lui an toàn rồi. Họ lỡ mất cơ hội rút lui trong khi chờ tôi và đã gặp nguy hiểm vì điều đó. Tôi mới là người phải nói lời xin lỗi.”
“...Đúng là không bình thường.”
Kraugel đã luôn là người giỏi nhất. Anh được gọi là thái thượng chi thiên và là một con người chí tôn được kính trọng trên toàn thế giới. Nhưng anh không hề kiêu ngạo. Anh luôn luôn tôn trọng Grid.
‘Ngày nào đó, tôi muốn được như anh.’
Kraugel không biết thứ đang diễn ra trong tâm trí Grid.
Anh hỏi Grid. “Tôi đã rất chắc chắn khi thấy anh dùng cùng một kỹ năng hai lần liên tiếp chống lại Belial. Anh có Thần Lệnh rồi đúng không?”
“...!”
Grid giật mình. Ngoài Tốc lệnh và Kẻ thống trị Tối cao, nó được phân loại là 1 trong 3 nội tại tấn công chính. Kraugel đã biết trước về sự tồn tại của kỹ năng mà Grid sở hữu rồi sao?
“Làm sao mà anh biết về Thần Lệnh?”
“Tôi cũng đang tiến triển trong các phân đoạn của Thất Ác. Tôi có được kiến thức về 3 nội tại tấn công, 3 nội tại phòng thủ, và nội tại băng hoại.”
“Ớ? Các phân đoạn thất ác? Đấy là cái gì?”
“...”
Mắt Kraugel nheo lại. Anh câm nín một lúc trước khi hỏi.
“Đừng bảo là anh có được Thần Lệnh mà không trải qua các phân đoạn thất ác nhé?”
“Thì sao? Các phân đoạn thất ác là thứ gì vậy?”
“...”
Kraugel nghĩ chuyện này thật phi lý. Grid đã có được Thần Lệnh do những trùng hợp ngẫu nhiên và các sự kiện không thể đoán trước xếp chồng lên nhau.
‘...Người ta nói rằng thời thế tạo anh hùng, chứ không phải do tự họ.’
Sẽ chính xác khi nói rằng trời đại này chọn Grid làm người hùng. Đây thực sự là đối thủ của anh.
Kraugel cảm thấy thán phục và run sợ. Khó khăn lắm anh mới kìm được biểu hiện của mình khi giải thích vắn tắt.
“Các phân đoạn thất ác là một câu chuyện cổ về 7 kẻ độc ác do các vị thần chọn ra đã trở nên suy đồi. Khi anh tiến triển qua các phân đoạn, anh sẽ thu được các manh mối về những kỹ năng nội tại mạnh nhất mà 7 kẻ đó sở hữu. Tôi vẫn chưa có được kỹ năng tôi đang nhắm đến vì nó quá xỏ lá... Tôi chắc là lúc này Agnus với Ares đã có được kỹ năng họ thèm muốn rồi.”
“Agnus... Ares...”
Mắt Grid trở nên sắc bén. Anh đã nghe Agnus và Ares bá đạo thế nào mỗi lần ai đó nhắc tới họ.
“Tất cả mọi người đều đánh giá cao Agnus và Ares. Họ đủ mạnh để khiến anh để ý tới họ à?”
Kraugel là đối thủ duy nhất của Grid. Grid vô thức nghĩ vậy, nên anh không tránh khỏi việc có một sự cạnh tranh kỳ lạ với Agnus và Ares. Kraugel không biết tâm tư anh và gật đầu.
“Tôi nghĩ tiềm năng của họ sẽ không bị anh đàn áp đâu. Nếu anh có bất kỳ lựa chọn nào khác thì tôi khuyên anh không kết giao với họ.”
“Tại sao?”
Có phải Kraugel đang lo Grid sẽ bị họ đánh cho tơi bời không? Kraugel giải thích cho Grid.
“Agnus đã méo mó hoàn toàn rồi. Nếu Agnus biết nhiều hơn về anh, người đó có khả năng trở nên ám ảnh với anh.”
Agnus là một người bất hạnh. Giống như Grid, hắn sống cuộc đời tồi tệ nhất trước khi bắt gặp Satisfy. Grid đã vượt qua số phận bất lợi của mình bằng cách tiên phong một hướng đi tích cực trong cuộc sống. Còn Agnus, hắn vẫn ám ảnh với quá khứ và bị lợi dụng sức mạnh của hắn.
“Anh có thể coi anh ta như một linh hồn xấu xa. Anh ta sẽ không bao giờ hiểu anh. Anh ta sẽ triệt để phủ nhận một người bước trên con đường hoàn toàn khác như anh.”
“...”
“Mặt khác, Ares là người không có góc khuất. Ông ta như vầng thái dương như anh bây giờ. Do đó, ông ta rất mạnh. Ông ta đã lôi kéo nhiều cường giả về phía mình. Nếu anh trở nên thù địch với ông ta...”
Kraugel tin rằng ngay cả Vượt hạng vũ trang Hội cũng sẽ gặp khó khăn. Nhưng anh không nói ra những suy nghĩ này. Anh nghĩ nó sẽ xuyên thủng niềm kiêu hãnh của Grid mất.
“...Chà, đây chỉ là lời khuyên của tôi thôi. Sự lựa chọn là ở anh.”
Anh đã lãng phí quá nhiều thời gian. Đến giờ ăn với mẹ rồi.
Grid ngăn Kraugel, người đang cố gắng rời đi. Anh nhìn chăm chăm vào Kraugel với cặp mắt sâu thẳm như hồ nước và hỏi.
“Tôi sẽ hỏi thẳng. Agnus và Ares có mạnh hơn anh không?”
“Lúc này thôi.”
“Nghĩa là rốt cuộc anh sẽ lại trở thành người giỏi nhất hả?”
“...Tôi sẽ biến nó thành sự thực.”
“Thế thì tôi hiểu rồi. Tôi sẽ chỉ nhìn vào anh thôi Kraugel. Agnus? Ares? Vớ vẩn. Tôi đếch quan tâm đến họ. Nên cứ gạt nỗi lo của anh qua một bên đi. Nếu gặp khó khăn thì có thể liên lạc với người anh trai này bất cứ lúc nào nhá.”
“Anh trai gì?”
“Tôi nè.”
“Bị chập mạch rồi chắc. Tôi lớn hơn 2 tuổi đấy.”
Kraugel đáp lại trước khi rời đi.
Như ngọn gió, Kraugel đi khỏi mà không chút ồn ào. Như biển cả, Grid vẫn ở nguyên tại chỗ.
Cả 2 người đều đang cổ vũ cho nhau từ tận tấm lòng. Về sau, anh sẽ là người giỏi nhất.
***
Jishuka - mỹ nữ đầy ấn tượng với đôi mắt khêu gợi. Kế hoạch bắt Grid một mình trả 60 triệu vàng của Lauel đã thuyết phục được cô.
“Một ý tưởng hay đó. Nếu anh chia cổ phần với các thành viên hội thì biết đâu ngày nào đó xích mích sẽ nảy sinh.”
Vấn đề là Grid không có 60 triệu vàng. Tuy nhiên, vụ này dễ dàng được Jishuka giải quyết.
“Nếu em trả 60 triệu vàng cho Chu Tước Cung thì là đủ rồi đúng không? Nhỉ?”
“Khụ! Khụ!”
Lauel vẫn chưa xác nhận chi tiết của Chu Tước Cung. Cái loại vật phẩm nào sẽ có giá trị được đặt ở 60 triệu vàng cơ chứ?
Jishuka bật cười trước sự đau khổ của Lauel.