Chương 597
Grid đã hủy diệt Vương quốc Bất diệt và nắm lấy cơ hội này để xây dựng một vương quốc mới. Hoàng đế Juander của Đế chế Saharan đã thấy các báo cáo về điều này, nhưng không có phản hồi gì. Đó là một thái độ không thèm quan tâm đến một vấn đề tầm thường như vậy.
Grid thừa hưởng quyền năng của một huyền thoại và ngày càng mở rộng danh tiếng của mình khắp lục địa. Thế thì đã làm sao? Trong đế chế có vô số nhân tài có thể sánh ngang hoặc hơn cả Grid. Ông ta không có thời gian để quan tâm đến một kẻ sẽ sớm tự hủy.
“Đó là những gì mà Bệ Hạ đã nói.”
Đệ Nhất Hoàng tử Roland mỉm cười. Đệ Nhị Hoàng tử Dulandal xác nhận rằng tách trà của anh trai đã cạn nên ra hiệu cho hầu gái và hỏi.
“Hoàng huynh nghĩ sao? Chúng ta có thể để mặc Grid không?”
Roland nâng tách trà mà hầu gái vừa rót đầy và gật đầu.
“Ta cũng biết quyền năng của một huyền thoại vượt qua phạm trù con người. Nhưng sau cùng thì, đó là quyền năng của một cá nhân. Hắn không đủ sức để chống lại Saharan, đế chế vĩ đại thống trị lục địa của chúng ta.”
“Trong đế chế có nhiều người vượt qua phạm trù của một con người.”
“Đó chưa phải là tất cả. Ngay từ đầu, Grid là một kẻ phản bội. Các vương thất của những quốc gia khác không thể dung thứ cho sự tồn tại của hắn, vì hắn đã giành lấy ngai vàng qua việc chống lại vương thất.”
“Thừa nhận Grid sẽ có tác động xấu tới người dân. Các vương quốc khác sẽ hy vọng vào sự hủy diệt của Grid.”
“Đúng vậy. Chúng sẽ liên tục đàn áp và đặt hắn trong tầm kiểm soát. Grid và vương quốc hắn xây dựng nên sẽ tự hủy.”
Đệ Nhất Hoàng tử Roland và Đệ Nhị Hoàng tử Dulandal. Họ là những đứa con của Hoàng hậu Aria - người đã rời bỏ thế giới 6 năm về trước. Nhờ tài năng và khả năng thích ứng của họ, họ có khả năng cao được lên ngôi với tư cách người thừa kế. Tuy nhiên, vị thế của họ vài năm gần đây đã sa sút đi rất nhiều.
Là do sủng phi của hoàng đế - Hoàng phi Marie - đã cô lập họ về mặt chính trị. Xu hướng những năm gần đây là Đệ Tứ Hoàng tử Edan. Có nhiều lời bàn tán rằng con trai của Hoàng Phi Marie sẽ trở thành thái tử.
***
Sau khi vương thất Bất diệt bị tiêu diệt. Ngoài Đế chế Saharan, vương thất của 15 quốc gia đã tập hợp lại với nhau. Địa điểm diễn ra cuộc gặp là Vương quốc Gauss, nằm gần Vương quốc Bất diệt. Quốc vương của Vương quốc Gauss, Cactus, mở miệng.
“Ta rất biết ơn vì các hoàng tử của những quốc gia danh giá đều có mặt ở đây.”
“Thật vinh dự khi được diện kiến Quốc vương Cactus.”
“Phụ vương đã nhờ ta gửi lời xin lỗi vì không thể đích thân tới dự.”
Không khí của địa điểm gặp mặt vui vẻ hẳn lên vì họ hợp ý nhau. Lý do cho buổi tập hợp là để thảo luận về Vương quốc Vượt hạng vũ trang sắp được thành lập.
“Không thể có hòa bình cho một vương quốc được thành lập bởi một kẻ nổi loạn.”
“Chính xác. Không có vinh quang nào cho phiến loạn hết. Chúng ta cần đảm bảo rằng con dân của chúng ta biết điều này.”
“Vương quốc Vượt hạng vũ trang phải nhanh chóng bị hủy diệt.”
“Vì vậy, chúng ta nên gây áp lực cho nó.”
“Tất nhiên. Chúng ta sẽ không thiết lập quan hệ ngoại giao với Vượt hạng vũ trang.”
“Đúng đấy, đúng đấy. Chúng ta phải cô lập Vương quốc Vượt hạng vũ trang và khiến nó tự hủy.”
Hoàng tử của các vương quốc phát biểu. Có một nụ cười trên khuôn mặt của Quốc vương Cactus, kẻ nhìn họ như thể họ thật dễ thương. Đó là một nụ cười cực kỳ phù hợp với ngoại hình của một con cóc.
“Điều cần thiết là phải cô lập chúng. Toàn bộ 15 vương quốc chúng ta đều cử một đại diện đến buổi lễ thành lập của Vượt hạng vũ trang thì sao nhỉ?”
“Hở?”
Các hoàng tử cau mày trước đề nghị đột ngột của Quốc vương Cactus.
“Tại sao ngài lại muốn cử các đại diện tới buổi lễ thành lập của một vương quốc không thể được chấp nhận chứ ạ?”
“Ngài muốn ăn mừng sao?”
Có một phản ứng dữ dội tới từ các hoàng tử.
Quốc vương Cactus lắc đầu. “Chúng ta sẽ cử một phái đoàn với mục đích nếu hắn không dâng cống phẩm, chúng ta sẽ kết tội hắn. Như vậy thì sao?”
“Hờ... Một ý tưởng tuyệt vời đó.”
“Bắt Vương quốc Vượt hạng vũ trang dâng cống phẩm cho chúng ta...”
“Điều ấy sẽ đẩy nhanh sự hủy diệt của Vương quốc Vượt hạng vũ trang! Hahahahat!”
Tiếng cười nói rộn rã tại địa điểm gặp mặt. Còn 10 ngày cho tới thời gian thành lập chính thức của Vương quốc Vượt hạng vũ trang.
***
Levanfield.
Nó là một thị trấn nhỏ gần Reinhardt. Ngôi làng yên bình được bao bọc bởi núi non tứ phía vắng lặng như một con chuột chết. Nhìn từ ngoại ô, nó trông như một thị trấn ma không có người ở.
“Hik... Hiik... Th-Tha mạng cho tôi đi thưa Ngài. Làm ơn...”
Các nhà kho lương thực của Levanfield. Hơn 2.000 cư dân đang khóc nức nở trong một góc.
Bá tước Logan gào vào mặt họ. “Câm mồm! Quốc vương đã băng hà và vương quốc thì đang hỗn loạn, thế mà các ngươi vẫn u mê với cái mạng sống nhỏ bé của các ngươi à?”
Bá tước Logan đang thật sự tức giận. Lá cờ treo ở trung tâm của Levanfield là một cây búa và cái đe chứ không phải một con rồng bạc.
“Lũ thường dân này...! Thị trấn này đang ủng hộ lũ phiến quân đã chiếm đóng vương quốc! Các ngươi là lũ phản quốc và cần phải chết!”
“H-Hik...!”
Bá tước Logan cuối cùng đã rút ra một thanh gươm. Hắn định giết hết các cư dân của Levanfield. Rồi Hầu tước Vedaman lên tiếng.
“Ngài sẽ làm cùn lưỡi gươm của mình trước cuộc thánh chiến ngày mai sao? Đừng có lo lắng về những con lợn quá bận rộn ăn bằng tay và quỳ gối khi chúng được cho bánh mì.”
“Hầu tước Vedaman nói đúng đấy. Lý do chúng ta ở đây không phải là để trừ khử lũ gia súc, mà là giành lại vương quốc từ tay kẻ phản bội.”
“Khụ...”
Bá tước Logan dừng thanh gươm của mình trước lời nói của các quý tộc. Cư dân của Levanfield thở phào nhẹ nhõm. Hầu tước Vedaman hỏi họ, “Cây búa và cái đe là biểu tượng của tên phản bội Grid hả?”
“Dạ, dạ! Đúng ạ! Một vài ngày trước, các binh sĩ từ Reinhardt đã tới và đổi quốc kỳ ạ!”
Ngay khoảnh khắc đó.
Seokeok!
Bá tước Logan - kẻ đã muốn lùi bước - khua thanh gươm của hắn mạnh nhất có thể. Cái đầu của cư dân đang nói chuyện với Hầu tước Vedaman bị chặt xuống và lăn trên mặt đất. Bá tước Logan nghiến răng.
“Quốc kỳ cơ đấy! Dám công nhận vương quốc của lũ phiến loạn!!”
“H-Hik...!”
Khuôn mặt của cư dân thay đổi. Tình hình gần đây quá là khó hiểu. Quốc vương - kẻ chưa bao giờ làm được cái khỉ gì cho họ - đã chết và vương quốc áp đặt các loại thuế cứng, làm cạn kiệt kho lương thực của họ. Sao mà họ phải buồn? Sao mà họ phải ghét phiến quân? Lá cờ của phiến quân được giương lên là lỗi của họ à? Họ được dạy phải luôn tuân theo vương thất và quý tộc. Họ chỉ làm những gì được dạy mà thôi.
“Ngay từ đầu...! Mất vương quốc đâu phải là lỗi của bọn tôi! Chẳng phải các người mới là kẻ mất nước vì sự bất lực của chính mình sao?”
Một chàng trai trẻ hét lên khi anh ta ôm lấy người cha đã bị Bá tước Logan giết chết.
“Trước tiên, đây là vương quốc của bọn tôi! Bất diệt là vương quốc của bọn tôi và bọn tôi không phải gia súc!”
“Ngươi!”
Mắt của Bá tước Logan lồi ra. Mặt hắn biến dạng như một con quỷ và hắn cố vung thanh gươm của mình lần nữa.
“Dừng tay.”
Cánh cửa đóng chặt của kho lương thực đã được mở ra, lộ diện một người đàn ông trung niên. Đó là một người đàn ông trông như một con gấu. Khoảnh khắc ông ấy ra mặt, ông ấy tỏa ra một hiện diện to lớn lên những quý tộc và cư dân của Levanfield.
“Hầu tước Steim...!”
Ông ấy dùng bản lĩnh trời sinh và các tay sai tuyệt vời để tiêu diệt quái vật ở phương bắc, rồi trở thành lãnh chúa của nó. Sự xuất hiện đột ngột của một trong những thế lực vĩ đại nhất trong Bất diệt khiến cho các quý tộc, bao gồm cả Bá tước Logan, cảm thấy lúng túng. Hầu tước Steim nhìn qua đám đông câm lặng và thở dài.
“Các ngài phải lôi kéo người dân vào chính trị à? Các đồng liêu Bất diệt của ta khiến ta phải cảm thấy xấu hổ.”
“Ik...! Eek!”
Bá tước Logan đang im mồm một lúc trước khi hét lên một cách tức tối.
“Hầu tước Steim! Tại sao ngài lại tới đây?”
Tên phiến quân Grid là con rể của Hầu tước Steim. Chưa kể, Hầu tước Steim đã giữ im lặng trong suốt cuộc chiến. Ông ấy chỉ đứng nhìn vương quốc diệt vong. Bá tước Logan tin chắc rằng Hầu tước Steim đã liên minh với Grid. Các quý tộc khác thì không nghĩ như thế.
“Bá tước Logan! Lễ phép kính chào Hầu tước Steim đi!”
“Hầu tước Steim sẽ không phản bội vương quốc này đâu!”
Hầu tước Steim đã luôn là một hình tượng trung thành với vương tộc Bất diệt. Việc ông ấy không hành động trong suốt cuộc chiến không có nghĩa là ông ấy ủng hộ Grid. Hầu tước Vedaman cảm thấy tự tin. Hầu tước Steim chắc chắn sẽ giúp đỡ phong trào giành độc lập của các quý tộc Bất diệt. Đó là lý do ông ta gửi một lá thư nói cho Hầu tước Steim biết về nơi này.
“Từ lâu ta đã biết rằng Hầu tước Steim không hề vướng bận vào những thứ vụn vặt như quan hệ hôn nhân. Ta chân thành cảm ơn ngài vì đã chấp nhận lời mời của ta. Cùng với nhau, chúng ta sẽ trừng phạt Grid và thiết lập lại Vương quốc Bất diệt.”
“...”
Hầu tước Vedaman chìa một tay ra để bắt. Hầu tước Steim nhìn chằm chằm vào nó và hỏi, “Ngài vẫn chưa biết lý do đằng sau cách Aslan lên ngôi sao?”
“...Dĩ nhiên là ta biết chứ. Quốc vương Aslan đã giết Hoàng tử Ren. Tuy nhiên, đó đã là quá khứ rồi. Chẳng có lý do gì để chúng ta tan rã vì Quốc vương Aslan cả. Chúng ta phải mau chóng xóa sổ phiến quân và lập một vị vua thích hợp.”
Hầu tước Steim lắc đầu.
“Không, không có vị vua thích hợp nào cả. Thời điểm Hoàng tử Ren và Quốc vương Aslan chết, dòng dõi trực hệ của Wiesbaden đã bị xóa khỏi thế giới rồi.”
“Hả?”
Dù có thể chỉ là con số nhỏ, nhưng nhiều nơi trong vương quốc vẫn còn tồn tại huyết thống vương tộc. Điều này là không thể phủ nhận. Nó chứng tỏ rằng Hầu tước Steim có một tư duy ở mức nguy hiểm.
“Hầu tước Steim! Rốt cuộc thì ngài về phe con rể của ngài chứ gì?”
Cuối cùng thì Hầu tước Vedaman cũng nhận thấy điều đó, khiến các quý tộc, hiệp sĩ, cùng các binh sĩ rút vũ khí của họ ra. Các binh sĩ ẩn náu bên ngoài kho lương thực tập hợp lại với nhau, cô lập Hầu tước Steim và lính của ông ấy bên trong hàng ngàn người. Nhưng Hầu tước Steim còn chẳng thèm chớp mắt.
“Con rể của ta có thể không phải là một vị vua phù hợp, nhưng nó đủ tiêu chuẩn để trở thành một vị vua mới. Với quyền lực, tài thao lược và sự tháo vát của con rể ta, thì còn ai trên thế giới này phù hợp hơn để làm vua nữa? Ta chắc chắn rằng ngay cả hoàng đế của đế chế cũng sẽ không giỏi hơn con rể ta.”
“Nhảm nhí!”
Bá tước Logan không dỏng tai lên mà nghe được nữa. Hắn quyết tâm chặt cái đầu của Hầu tước Steim bằng thanh gươm của mình. Nhưng hắn đã ho ra máu và chết trước khi có thể di chuyển dù chỉ một vài bước. Là do một thanh kiếm bay tới từ đằng sau. Đó là một người mà các quý tộc tin chắc rằng thuộc về Liên minh các Quý tộc Chống phá Grid. Một sự phản bội bất chợt của Tử tước Chris.
“Ngươi là ai?”
Chris mặc kệ tiếng hét thất thanh của Hầu tước Vedaman và cúi đầu trước Hầu tước Steim - đang nhìn chằm chằm vào anh từ xa.
“Một người bạn của Grid.”
Hầu tước Steim cười.
“Đồng sự của con rể ta cũng là đồng sự của ta. Laden, giết kẻ thù đi.”
“Rõ.”
Tân tinh phương Bắc, Laden. Một chàng trai trẻ thiên tài đại diện cho vương quốc đã di chuyển ngay khi Hầu tước Steim hạ lệnh. Cậu ấy nhanh như một tia chớp đen. Mỗi lần cậu ấy ra tay là nửa tá binh sĩ quân thù mất mạng. Nhưng liên minh cũng có nhân tài. Các hiệp sĩ giỏi giang đã dồn ép Laden.
Sau đó Chris cùng Cự nhân hội hành động.
Kwarururung!
Đại kiếm Grid. Thanh kiếm gầm lên như một con quái thú lúc nó quét qua đồng minh.
[Nhiệm vụ ‘Liên minh các Quý tộc chống phá Grid’ đã bị hủy bỏ. Các phần thưởng nhiệm vụ đã bị phá hủy vĩnh viễn.]
Phần thưởng nhiệm vụ á? Chúng làm sao mà có thể giá trị hơn tương lai với Grid được? Chris và các thành viên Cự nhân hội không thể đảm bảo điều đó.
“Giết sạch chúng! Không cho phép dù chỉ một kẻ tới được Reinhardt!”
“Kuaaaa! Chrissss!”
Các quý tộc còn lại của Bất diệt bắt đầu chết dần. Còn 1 tuần nữa cho tới thời gian thành lập chính thức của Vương quốc Vượt hạng vũ trang.