Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 629: Chương 629

Chương 629

(Grid đã tăng 7 hạng trong một ngày...!)

(Cấp độ bị trì trệ của Grid sau ngày thành lập vương quốc. Giờ nó đã tăng lên 4 cấp trong một đêm!)

(Vượt hạng vũ trang Vương Grid, ước tính rằng anh ấy đã hoàn thành một nhiệm vụ độ khó SSS.)

(Nhiệm vụ độ khó SSS mà những người chơi thông thường sẽ không bao giờ trải qua... Có phải Grid chỉ nhận 4 cấp như phần thưởng nhiệm vụ không?)

Grid một lần nữa gây xôn xao dư luận. Thế giới lại bị lật tung bởi 4 cấp độ anh đạt được từ việc hoàn thành liên tiếp các nhiệm vụ nghề. Nhưng bản thân Grid không thấy hài lòng.

‘Mình phải làm xong các nhiệm vụ để hoàn thiện lớp nghề và mở ra năng lực thực sự.’

Vấn đề là anh không thể nhìn thấy điểm cuối của các nhiệm vụ nghề. Những nhiệm vụ nghề của Grid vẫn đang tiến triển. Nói cách khác, tinh thông Kỹ thuật Nghề may cao cấp chỉ là một quá trình thôi.

‘Có lẽ sẽ mất hàng năm để thông thạo kỹ thuật nghề may. Rồi thì đến lúc nào nhiệm vụ nghề của mình mới kết thúc?’

Chó thật! Tại sao một thợ rèn phải học kỹ năng nghề may thế này?

‘Tất nhiên là mình biết, có nhiều kỹ năng đa dạng về lâu dài thì tốt hơn.’

Tuy nhiên, đã vài năm rồi từ lúc anh trở thành Hậu duệ Pagma. Việc anh vẫn chưa hoàn thành các nhiệm vụ nghề và mở ra năng lực thực sự của lớp nghề khiến Grid cảm thấy thất vọng.

“Haiz, chà chà... Kỹ năng nghề may sẽ tăng nếu mình tiếp tục làm quần lót cho các thành viên và binh sĩ Vượt hạng vũ trang.”

Tối đa hóa khái niệm một vương quốc ‘được vũ trang bằng vật phẩm’ sẽ rất là hay đây. Grid kiểm soát trái tim mình.

“Vất vả cho anh rồi, Oppa.”

Grid đăng xuất Satisfy. Shin Youngwoo bắt gặp khuôn mặt của em gái mình ngay khi anh nhấc người ra khỏi cỗ máy hạng kim cương của Tập đoàn Sao chổi. Anh trở lại sau một ngày bận rộn với tư cách Vượt hạng vũ trang Vương và nhận nước từ Sehee.

“Anh xin.”

Quả thật, em gái anh là tuyệt nhất. Grid đã có thể xoa dịu con tim mình bằng gương mặt xinh xắn và trái tim nhân hậu của Sehee, khiến anh mỉm cười.

“Ừng ực. Puhwaaah!!”

Youngwoo tu nước, để rồi phì ra khỏi mũi và miệng. Anh nghĩ đây là nước đóng chai, nhưng nó lại là nước khoáng có ga.

“Kek...! Thứ này có ngon lành gì đâu!”

Shin Youngwoo ứa nước mắt vì đau. Sehee nhìn anh với vẻ mặt dữ tợn.

“Đằng nào thì anh chả nghĩ tới việc uống soda? Trước khi anh uống thứ không tốt cho anh là Côcacôla thì uống chút nước khoáng có ga đi.”

“S-Shit...”

Bọn trẻ con 5 tuổi đã thích đồ uống có ga rồi. Nhân loại đã trở nên quen thuộc với nó. Nhưng Youngwoo là người già đi theo kiểu giật lùi! Anh sống theo nhịp độ của riêng mình, như một kẻ ngoài cuộc vậy. Anh vẫn chưa quen với nước có ga.

Grrrr! Sehee nói với anh khi anh chạy vào phòng tắm và súc miệng.

“Hao đang chờ anh ở quán nước tầng 1 đấy.”

“Ừ, anh nghĩ cuộc hẹn sẽ là lúc có sự hạn chế truy cập. Anh ta bảo anh là có thứ gì đó để thảo luận.”

“Chuyện đó... Anh không có quan hệ lớn nào với Hao. Gặp anh ấy ngoài đời dễ dàng đến vậy có được không?”

Sehee lo lắng về ông anh trai yếu đuối của mình đi gặp ai đó có thể khiến anh bị thương. Tuy vậy, Youngwoo lại lo về Sehee.

“Ai nhìn vào em cũng sẽ nghĩ em là mẹ anh đấy. Nước có ga mà cũng phải lo, em hoàn toàn là một bà mẹ rồi.”

“....”

“Em vẫn còn trẻ, nhưng đàn ông không thích phụ nữ mè nheo đâu. Nếu em muốn lấy chồng thì ngừng lo lắng cho anh đi.”

“Một người không biết yêu lại đang nói kìa...”

“Anh kết hôn rồi nhá!”

“Đấy chỉ là một câu chuyện trong trò chơi thôi! Anh chưa bao giờ nắm tay phụ nữ ngoài đời!”

“Không nhá! Hồi xưa anh chả nắm tay Yura với Jishuka lúc say khướt rồi! Dăm ba cái đụng chạm!”

“G-Gì hả? Thật vô lương tâm!!”

Youngwoo đang tranh cãi nghiêm túc với Sehee nhỏ hơn anh 9 tuổi. Cuối cùng thì, anh bị Sehee đánh cho tơi tả.

***

“Ưgh... Có cái gì với sức mạnh của con bé vậy? Mình thấy có lỗi với chồng tương lai của nó.”

Shin Youngwoo bước vào thang máy riêng của gia đình. Youngwoo đi xuống tầng 1 trong khi rưng rưng nước mắt, chạm vào cái lưng đau đớn của mình. Nhưng anh cũng tự hào.

“Hẳn rồi, khỏe mạnh còn hơn là yếu đuối. Sehee khác với tôi. Nhỉ? Em gái tôi có thực sự khiến người khác yên lòng không?”

“Th-Thật...”

Nhân thú Toon. Anh ấy từng là một thành viên mafia Ý và là một người chơi xếp hạng cấp cao. Anh ấy cũng sống trong Tòa nhà Youngwoo và lên cùng chuyến thang máy để bảo vệ Youngwoo. Giống như Sehee, Toon lo lắng về việc anh đi gặp ai đó thất thường như vậy. Hao nổi tiếng là một bậc thầy võ thuật ngoài đời, nên Toon đi cùng để đề phòng.

“Chuyện ở Bairan thế nào rồi?”

Toon phụ trách lãnh thổ Bairan. Gặp nhau trong trò chơi không dễ, nên Youngwoo đã quen với việc nhận báo cáo tình hình ở ngoài đời.

“Sau khi Smith đến Reinhardt, doanh thu từ thuế đã giảm nhẹ. Nhưng đây chỉ là hiện tượng tạm thời. Ngoài cái đó ra thì không có vấn đề gì rõ ràng. Thiệt hại từ chiến tranh đã được khôi phục. Nhờ có Vệ binh Rừng rú mà tỉ lệ người chơi đổ vào đã tăng cao.”

“Còn về tiến triển của các binh sĩ thì sao?”

Trong số các binh sĩ được triển khai tới Bairan, không có ai tới từ Reidan cả. Các binh sĩ Bairan đều đã đi lính và được rèn luyện. Là vì Bairan là một lãnh thổ tại một vị trí an toàn trước các mối đe dọa bên ngoài và không cần thiết phải triển khai quân đội tinh nhuệ ở đó.

“Cấp độ trung bình là hơn 100.”

“Đã vậy rồi cơ à? Nhanh đến khó tin đấy nhỉ?”

“Nhờ việc thêm Bairan vào nhiệm vụ bộ đồ Grid chứ đâu. Người chơi tới Bairan vì nhiệm vụ chuỗi và thực hiện nhiệm vụ cùng các binh sĩ, khiến cấp độ của các binh sĩ tăng lên theo.”

“Đến nay thì có bao nhiêu vật phẩm trong bộ đồ Grid được trao tặng như phần thưởng đền bù rồi?”

“Có 23 vũ khí và 5 bao tay.”

Có thể nhận được bộ đồ Grid như một phần thưởng từ các nhiệm vụ vương quốc. Phần thưởng cho giai đoạn 3 là một vũ khí và giai đoạn 6 là bao tay. Tức là mới chỉ 5 người đạt đến giai đoạn thứ 6 của nhiệm vụ vương quốc.

“Ít thật đấy. Độ khó là quá cao chăng?”

“Không, nó thích đáng. Bộ đồ Grid không nên có được dễ dàng đến vậy. Thay vào đó, người chơi đã trở nên nhiệt tình hơn để thu thập đủ bộ đồ Grid. Chuỗi nhiệm vụ vương quốc do anh và Lauel tạo ra đang có tác động tích cực lên cả người chơi lẫn Vương quốc Vượt hạng vũ trang.”

“Hrmm...”

Thang máy đã xuống đến tầng 1. Trước khi cửa mở ra, Toon vỗ lên vai Youngwoo.

“Anh đang làm tốt hơn mọi người mong đợi rồi, vì vậy đừng có lo lắng.”

“...Có tốt không nếu tôi đi làm quần lót?”

“...???”

Anh đột nhiên nói cái thứ nhảm nhí gì vậy? Toon không hiểu và vào quán nước với Youngwoo.

***

“Uầy, gì kia? Đây là một con nghiện latte khoai lang à?”

Youngwoo và Toon nhận sự tiếp đón nồng nhiệt của các nhân viên lúc họ vào trong quán nước. Mắt họ mở to ra khi thấy Hao đang ngồi trên một ghế cạnh cửa sổ. Có 3 tách latte khoai lang trước mặt Hao. 2 tách đã lộ đáy.

“Anh là một người sành ăn uống hả?”

Có điểm chung là một trong những yếu tố liên quan đến việc hình thành mối quan hệ với mọi người. Youngwoo - một con nghiện khoai lang - cảm thấy thích Hao rồi đấy. Mặt khác, Hao đang nhìn Youngwoo như thể anh là một con ma.

‘Làm sao mà anh ta có thể uống thứ đồ ngọt này mỗi ngày được vậy?’

Hao đến từ Tứ Xuyên và thích đồ ăn chua cay. Món đồ ngọt này thật lòng là không hấp dẫn. Đó là một trải nghiệm rất đau đớn khi uống 3 tách latte khoai lang vì mong muốn được giống Youngwoo. Anh một lần nữa thề là sẽ không uống latte khoai lang nữa. Nhưng lời thề này không tồn tại lâu.

“Lấy cho 2 latte khoai lang.”

“...”

Đồ uống được đặt trước mặt Youngwoo và Toon. Đầu óc Hao lay động.

‘Ngoài Grid thì Toon cũng uống latte khoai lang à? Có vẻ như latte khoai lang là thứ quan trọng. Đau đớn lắm, nhưng biết làm sao giờ. Về sau mình sẽ uống latte khoai lang mỗi sáng.’

Hao nhắm mắt và nâng tách latte khoai lang còn lại của mình. Đầu anh choáng váng vì tiêu thụ quá nhiều đường. Tuy nhiên, nếu Youngwoo uống latte khoai lang mỗi ngày thì anh có thể chịu đựng được nỗi đau này. Youngwoo đưa latte khoai lang của mình cho Hao.

“Anh có thực sự thích cái này không? Làm tách nữa đi. Tôi có thể gọi thêm nữa.”

“...Thôi, tôi ổn.”

Hao tái mặt. Để cuộc trò chuyện diễn ra suôn sẻ, anh quyết định đeo một máy phiên dịch thay vì dựa vào khả năng nói tiếng Hàn của mình. Youngwoo và Toon cũng đeo máy phiên dịch. Nó là một máy phiên dịch hạng kim cương do Tập đoàn Sao chổi sản xuất. Nó được tặng như một món đồ tài trợ, nhưng hiệu năng thật tuyệt vời.

“Trước hết, chào mừng đến với nhà của tôi. Đi một chặng đường dài như vậy chắc phải vất vả lắm.” Youngwoo giờ mới chào hỏi lịch sự.

“Cảm ơn anh đã bớt chút thời gian quý báu của mình cho tôi và cho phép tôi đến thăm.”

“Anh đã thử đồ ăn Hàn Quốc chưa?”

“Vẫn chưa.”

“Anh có muốn tới một nhà hàng Trung Quốc ăn mì hải sản cay không? Đó là một trong những món ăn yêu thích của tôi và thực sự ngon đấy.

“...?”

Anh hỏi Hao đã ăn đồ Hàn Quốc chưa và rồi muốn tới nhà hàng Trung Quốc á? Tại sao cuộc trò chuyện lại diễn ra theo cách này? Hao bắt đầu nghi ngờ máy phiên dịch. Mặt khác, Toon nói với Youngwoo.

“Grid, cuộc trò chuyện đang lạc đề quá rồi.”

“Ầu, xin lỗi. Tôi đói quá nên quên mất bản thân luôn.”

“...”

“Vậy mục đích chuyến viếng thăm của anh là gì?”

Hao nhận ra rằng máy phiên dịch không hề bị hỏng và giải thích lý do.

“Tôi muốn anh thuyết phục Kraugel không chuyển tới Hoa Kỳ.”

“...Hả? Kraugel đang chuyển đến Hoa Kỳ sao?”

“Đúng vậy.”

Youngwoo giật mình bởi câu nói trước khi trả lời như thể đã hiểu.

“Quả thật, anh ấy ở lại Nga thì mới là lạ đấy, một đất nước độc ác đã giữ người mẹ ốm yếu của anh ấy làm con tin. Nhập cư nơi khác là chuyện đương nhiên.”

“Nhưng chẳng phải sẽ có một vấn đề nếu anh ấy tới Hoa Kỳ sao? Nếu anh ấy phải di dời thì về Hàn Quốc hay qua Trung Quốc tốt hơn mà?”

Hao kêu lên nhưng Youngwoo không đồng tình.

“Tại sao?”

Grid chớp mắt với vẻ không hiểu và Hao trả lời như một lẽ tự nhiên.

“Kraugel là người Hàn. Việc anh ấy tới một đất nước châu Á như Hàn Quốc hay Trung Quốc thay vì phương tây là điều bình thường còn gì?”

“Để xem nào? Tôi chịu. Liệu chủng tộc có đóng vai trò nào đó khi quyết định chuyển tới nước nào hay không? Tìm một nơi mà anh có thể hạnh phúc thì mới là đúng chứ?

“...”

Hao không nói nên lời. Thái độ của Grid hoàn toàn khác với những gì anh tưởng tượng. Hao có tinh thần dân tộc mạnh mẽ và không thể hiểu phản ứng của Grid. Toon giải thích cho anh.

“Grid không bị bó buộc với khái niệm của một quốc gia.”

Anh không nghĩ rằng ‘Hàn Quốc luôn đúng’ chỉ vì anh là người Hàn. Nó hoàn toàn trái ngược với Tuyệt đỉnh Kiếm. Tất nhiên là anh yêu Hàn Quốc. Đó là lý do anh sẵn sàng đi lính. Tuy nhiên, anh không có ý định ép buộc lòng yêu nước của mình lên Kraugel.

“Hao này, đây là một vấn đề mà Kraugel sẽ tự giải quyết. Chúng ta nói về nó thì thật là vô nghĩa.”

Hao đứng dậy.

“Nghĩ về nó đi! Nếu Kraugel di dời đến Hoa Kỳ, hạng nhất trong Giải đấu Quốc gia sẽ về tay Hoa Kỳ đấy!”

Quốc gia có ảnh hưởng nhất trên thế giới. Hoa Kỳ đã có danh hiệu đó trong hàng trăm năm. Nó là một rào cản lớn đối với Trung Quốc, và Hao cảm thấy thù địch với Hoa Kỳ từ góc nhìn yêu nước. Giờ Hoa Kỳ cũng đang cố gắng chinh phục Satisfy. Hao ghét chuyện đó.

“Thế Hàn Quốc hay Trung Quốc thống trị vị trí đầu bảng nếu Kraugel đến đây thì được à?’

“Trung Quốc là quê hương của tôi và Hàn Quốc là một đất nước mà tôi thừa nhận... Không, điều đó tốt hơn việc Kraugel bị Hoa Kỳ chiếm đoạt. Tôi không thể hiểu tại sao Kraugel đang cố gắng di dời tới Hoa Kỳ...”

Hao đột ngột ngừng nói. Là bởi anh nghĩ tới những lời của Youngwoo về việc Kraugel đi tìm một nơi mà anh ấy sẽ hạnh phúc.

‘Sẽ chẳng có ý nghĩa gì nếu sự ích kỷ cá nhân của mình cản trở hạnh phúc của Kraugel.’

Lòng yêu nước không thẳng thắn là một chất độc. Hao bình tĩnh lại và ngồi xuống ghế.

“Tôi không phải tới Hàn Quốc làm gì cả.”

Hao lẩm bẩm với một tiếng cười. Youngwoo hút cạn latte khoai lang bằng một cái ống hút và thản nhiên nói.

“Thật á? Tôi mừng vì anh đã tới. Nó dễ chịu hơn tôi nghĩ nhiều.”

“...”

“Thế thì tới nhà hàng Trung Quốc đi.”

“...Không đúng, tại sao tôi phải đến Hàn Quốc và ăn đồ Trung Quốc chứ? Ban đầu tôi định ăn thịt ba chỉ với kimchi hầm cơ.”

“Anh không thể ăn những món nổi tiếng như vậy ở Trung Quốc à? Cùng bọn tôi tới một nhà hàng Trung Quốc đi.”

“...”

Cái thể loại người gì thế này? Hao nghĩ chuyện này thật phi lý. Nhưng anh không thể nhịn cười được. Mặt khác, Toon đang gửi một tin nhắn cho Tuyệt đỉnh Kiếm.

-Đúng như mọi người mong đợi, Hao có vẻ quý Grid. Tốt hơn hết là duy trì mối quan hệ tốt đẹp với Hao. Tôi muốn ăn thịt ba chỉ với kimchi hầm, nên là làm ơn đãi tôi bữa tối nhá.

Câu trả lời đến rất nhanh.

-Do you know kimchi hầm?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!