Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 630: Chương 630

Chương 630

‘Đó không phải là nói đùa sao?’

Hao toát mồ hôi khi tới trước một nhà hàng Trung Quốc cùng với Youngwoo. Có một bảng hiệu màu đỏ được chạm nổi 2 con rồng vàng. Nơi này đậm chất Trung Hoa và chữ ‘Yongsungkak’ trên nó. Hao thất kinh.

‘Một người Trung Quốc tới Hàn Quốc lại được đưa đi ăn đồ Trung Quốc...?’

Nếu Hao không biết Youngwoo là ai, anh hẳn sẽ đánh giá anh ấy bị khùng. Nhưng Shin Youngwoo là ai? Vượt hạng vũ trang Vương Grid đấy. Người đầu tiên trong 2 tỷ người chơi trở thành một vị vua.

‘Anh ta hẳn phải có ý định sâu sắc khi dẫn mình tới nơi này.’

Youngwoo đưa thực đơn cho Hao - người hiểu lầm và tự cắt nghĩa hành động ấy một cách tích cực.

“Món đề xuất của tôi là mì hải sản cay trong bát đá. Ồ, món đó thường quá nóng với người nước ngoài nhỉ? Thế thì anh có thể ăn mì tương đen.”

Youngwoo thường gọi giao hàng tại đây. Nhưng bát đá quá nóng và anh luôn buồn vì không giao được. Anh rất vui khi có thể lấy Hao làm cái cớ để tới nhà hàng này và ăn mì hải sản cay. Đúng vậy. Lý do Youngwoo dẫn Hao tới nhà hàng Trung Quốc này hoàn toàn là do vị giác của anh. Chả có cái ý định nào sâu xa như Hao nghĩ cả.

“Tôi sinh ra ở Tứ Xuyên đấy. Mì hải sản cay là một loại súp hải sản làm từ dầu ớt và bột ớt đỏ. Tôi thích đồ cay và có thể ăn được món này.”

Người dân Tứ Xuyên tự hào về khả năng ăn đồ cay của họ. Họ còn tự hào hơn cả người Hàn. Youngwoo không lo về độ cay nữa và gọi món mì hải sản cay. Youngwoo liếm môi.

“Tôi sẽ ăn mì tương đen.”

“...?”

“Anh ăn mì tương đen à Toon?”

“...Ừ.”

Sau cùng, họ gọi 2 suất mì hải sản cay và 1 suất mì tương đen. Tại đây, thịt lợn chua ngọt được mặc định phục vụ nên nó được mang ra trước. Hao giễu cợt cái vị của thịt lợn chua ngọt.

‘Như mình nghĩ, nó là một món hàng nhái tệ hại. Có quá nhiều vị chua trong nước sốt. Thịt rán không có cảm giác dai và kết cấu thì dở.’

Hao có thể tự tin gọi mình là một người sành ăn. Anh ăn tới 50 loại món ăn mỗi tuần. Món thịt lợn chua ngọt Hàn Quốc không đủ để thỏa mãn khẩu vị sành ăn của anh.

“Món này là tặng kèm ạ.”

Người nhân viên mang đến một đĩa sủi cảo. Tuy nhiên, Hao đã đặt đũa xuống. Anh nghĩ sủi cảo sẽ rất kinh khủng sau khi ăn thịt lợn chua ngọt. Anh muốn thử mì hải sản cay do Youngwoo đề xuất. Youngwoo chả bận tâm đến Hao. Anh còn đang mải mê ăn thịt lợn chua ngọt.

Toon thì tập trung vào món sủi cảo. Khoảnh khắc Toon cắn một miếng sủi cảo chiên.

‘Gì đây?’

Khứu giác của Hao bị kích thích. Giây phút miếng sủi cảo tách ra, vị tiêu lan tỏa và khơi dậy cảm giác thèm ăn của anh.

‘Nó khá ngon đấy chứ?’

Hao hứng thú trở lại với món sủi cảo và nhấc đũa lên. Rồi mắt anh mở to ra lúc cắn một miếng sủi cảo chiên.

‘Nó chỉ là một đống thịt với rau thôi. Tại sao cái sủi cảo này lại ngon đến vậy? Vị tiêu hăng liên tục kích thích sự thèm ăn của mình. Mình có thể ăn thêm mấy cái sủi cảo này nữa.’

Hao bắt đầu ăn sủi cảo rất nhanh. Hao ăn 2 cái sủi cảo trong khi Toon mới ăn được 1 cái. Youngwoo nhìn với cặp mắt thương hại.

‘Hao, khẩu vị anh ta tệ quá... Thực phẩm anh ta thường ăn vô vị đến mức nào mà lại đi thích mấy cái sủi cảo này?’

Sủi cảo của Yongsungkak - như hầu hết các nhà hàng Trung Quốc khác - sử dụng sủi cảo đông lạnh làm thành phần chính. Nó là thực phẩm ăn liền rẻ tiền đặt mua từ một nhà máy có thể chao trong dầu. Hao ăn nó như thể nó ngon lắm, khiến Youngwoo thấy chạnh lòng. Sau một lúc, mì hải sản cay đã được mang ra. Nước súp sôi sùng sục trong bát đá như dung nham.

“Tôi sẽ cảnh báo anh trước là món này thật sự cay đấy. Nó còn nóng hơn cả mì hải sản cay Tứ Xuyên thường được bán trong các nhà hàng Trung Quốc.”

Mì hải sản cay thì mặc định đã nóng rồi. Món này còn đặt trong bát đá nữa. Nó là một món ăn với vị cay khác thường. Hao nhún vai trước lời cảnh báo của Youngwoo.

“Tôi đến từ Tứ Xuyên và tôi không nghĩ đồ ăn Hàn Quốc cay đâu.”

Anh sẽ phô bày cái lưỡi và bụng dạ khỏe mạnh của một người Tứ Xuyên! Hao bùng cháy tham vọng và đưa đũa về phía bát mì. Rồi anh gắp mì lên cùng hải sản và các loại rau khác nhau. Cùng lúc đó.

‘Cay vãi!’

Mặt Hao đỏ chót. Hao không hề hay biết, lượng lớn bột chứa trong mì hải sản cay thực ra lại là capsaicin chứ không phải bột ớt đỏ. Nó cay hơn và kích thích hơn ớt Tứ Xuyên mà người Tứ Xuyên thưởng thức. Nó đủ để đốt cháy lưỡi anh.

Nhưng Hao không ngừng đũa được. Mỗi lần anh ăn một miếng, hương vị đậm đà bùng nổ trong miệng anh lại dẫn anh tới một thế giới mới.

‘Mình không dừng ăn được.’

Vị của món mì hải sản cay này khác xa đồ ăn Trung Quốc. Các loại thực phẩm Trung Quốc khác nhau mà Hao đã ăn không có vị như món này.

‘Nói chính xác thì đây là phong cách Hàn Quốc. Với sủi cảo cũng như thế. Các món theo kiểu Hàn Quốc rất phong phú về hương vị. Trực giác của người đầu bếp không hề bình thường.’

Chỉ với nước dùng gà và hải sản đơn giản thì không thể tạo ra một hương vị đậm đà như vậy được. Các đầu bếp Trung Hoa ở Hàn Quốc rõ ràng là có một số bí chiêu để tối đa hóa sự đậm đà. Hao - người chỉ ăn đồ ăn Trung Quốc cao cấp - đã nghiện mì chính của một nhà hàng Trung Quốc trong một khu phố bình dân tại Hàn Quốc.

***

Satisfy là một thực tại khác. Cụm từ ‘Satisfy’ thể hiện cảm giác của Tập đoàn S.A khi là những người đầu tiên hiện thực hóa một thực tại ảo hoàn mỹ. Họ không muốn Satisfy ở trong khuôn khổ của chữ ‘trò chơi’. Trên thực tế, nhiều người đã chấp nhận Satisfy như một thực tại khác.

Agnus cũng nghĩ như vậy. Agnus không phân biệt giữa Satisfy và ngoài đời. Không, hắn muốn tin rằng Satisfy mới là thực tại.

Công nghệ của Satisfy và khả năng của Kẻ khế ước với Baal chắc chắn sẽ có thể mô phỏng cô ấy.

“Kik... Kikik, nó vẫn còn quá khó sao?”

Quần đảo Behen, đảo thứ 62. Có một con quái vật còn trên cả Lantier của đảo 61. Việc này mang tới một cảm giác tuyệt vọng cho Agnus. Mặc dù đã dùng hết năng lực hắn có được từ giao kèo với Đại Quỷ thứ Nhất Baal, hắn vẫn không thể bứt phá đảo 62.

Lạch cạch... Lạch cạch lạch cạch

Pháp cốt Mumud nhìn lên trời. Hốc mắt anh ấy dường như đang mong mỏi sự tự do. Agnus đá vào bàn chân pháp cốt Mumud và tuyên bố với tiểu tiên Bini.

“Lần sau sẽ khác. Ta chắc chắn sẽ chinh phục Quần đảo Behen đến cùng và chiếm lấy di sản mà Pagma để lại.”

“H-Hik. H-Hiểu rồi. Nên là hãy tha mạng cho tôi.”

Cặp mắt vàng của Agnus chỉ toàn là thịnh nộ.

Bini sợ hãi nghĩ rằng mình sẽ bị giết và cầu xin. Agnus cười nhạo tiểu tiên nhát gan và rời khỏi Quần đảo Behen. Hắn không nghĩ là sẽ có bất cứ ai có thể chinh phục Quần đảo Behen trước hắn.

***

[Phương pháp Sản xuất Quần lót Mức 1]

Bạn có thể may quần lót bằng nhiều chất liệu vải và da khác nhau.

Có xác suất nhất định tạo ra quần lót xếp hạng hiếm.

Có xác suất thấp tạo ra quần lót xếp hạng hiếm với các tùy biến.

* Khi quần lót xếp hạng hiếm được làm ra, toàn bộ chỉ số sẽ vĩnh viễn tăng +2 và danh tiếng trên toàn lục địa sẽ tăng +30.

[Kỹ thuật Nghề may Trung cấp Mức 8]

Sản xuất vật phẩm trang bị từ nhiều loại vải và vật liệu da khác nhau.

Có xác suất hiếm sản xuất các vật phẩm xếp hạng hiếm~cổ tích.

Có xác suất rất hiếm tạo ra các vật phẩm xếp hạng độc nhất.

* Khi vật phẩm hiếm được làm ra, toàn bộ các chỉ số sẽ vĩnh viễn tăng +2 và danh tiếng trên toàn lục địa sẽ tăng +30.

* Khi vật phẩm cổ tích được làm ra, toàn bộ các chỉ số sẽ vĩnh viễn tăng +4 và danh tiếng trên toàn lục địa sẽ tăng +80.

* Khi vật phẩm độc nhất được làm ra, toàn bộ các chỉ số sẽ vĩnh viễn tăng +12 và danh tiếng trên toàn lục địa sẽ tăng +300.

“Hự.”

Đã vài năm kể từ khi anh trở thành Hậu duệ Pagma. Bây giờ kỹ năng nghề rèn của anh đã phát triển đến mức rất cao, và đi kèm với nó là một hình phạt lớn. Kể cả khi anh tạo ra một vật phẩm xếp hạng cao thì cũng chẳng thể tận hưởng hiệu ứng tổng hợp chỉ số nữa. Nhưng nghề may thì khác. Kỹ năng nghề may vừa nhận được của Grid mới chỉ ở mức trung cấp và không có hình phạt. Nếu anh làm ra một vật phẩm xếp hạng cao với kỹ năng nghề may, anh có thể tận hưởng hiệu ứng tổng hợp chỉ số lần nữa.

Chưa kể...

“Một nút sản xuất!”

Một tính năng mới đã được thêm vào giao diện. Nút sản xuất quần lót, nút sản xuất vật phẩm vải, và nút sản xuất vật phẩm da đã được tạo ra. Thời gian hồi của nút sản xuất là 120 phút. Trong tương lai, Grid sẽ có thể sản xuất quần lót cùng các vật phẩm vải và da chỉ bằng một cú nhấn của nút sản xuất. Cứ 2 giờ thì được 1 lần.

“Mình không thể tin được tính năng tiện lợi này...!”

Tất nhiên là nó không áp dụng cho nghề rèn, nhưng Grid đủ vui rồi. Anh sướng run lên khi có thể tăng cấp độ của kỹ năng nghề may và quần lót của mình nhanh hơn và dễ hơn nhiều so với mong đợi.

“Wao, nghĩ thế nào thì cái này vẫn là giải độc đắc. Làm thế nào mà lại có một cái nút sản xuất cơ chứ?”

Chế tác vật phẩm bằng một lần bấm nút ư? Anh chưa bao giờ tưởng tượng ra một chức năng tiện lợi đến thế.

‘Tập đoàn S.A sẽ không tốt bụng với người chơi thế đâu... Hơk, đừng có nói đây là lỗi nhá?’

Grid không biết rằng cái tính năng tiện lợi này là thứ mà những người chơi lớp nghề sản xuất khác đã tận hưởng trong 3 năm vừa qua. Ơn trời là anh không biết mình đáng thương và tội nghiệp đến thế nào.

***

[Quá trình sản xuất ‘Áo giáp Vải’ đã hoàn tất.]

[Quá trình sản xuất ‘Quần lót Yeti’ đã hoàn tất.]

“Xếp hạng thường tiếp.”

Trên đường từ Frontier về Reinhardt. Grid đã sản xuất các vật phẩm bằng cách nhấp vào nút sản xuất 2 giờ 1 lần. Không như nghề rèn phải thực hiện toàn bộ quy trình bằng tay, việc chế tác quần lót và may vá lại cực kỳ dễ dàng vì các vật phẩm được tạo ra chỉ bằng cách bấm nút. Vấn đề là toàn xếp hạng thường.

‘Tổ sư... Satisfy không dễ dàng chút được à.’

Cứ mỗi 2 giờ lại tạo ra được các vật phẩm xếp hạng cao mà không gặp bất kỳ trục trặc gì thì đúng là không thể tin được. Grid đi đến kết luận rằng cái hệ thống sản xuất này sẽ chả bao giờ cho ra các vật phẩm xếp hạng cao và thất vọng.

‘Hẳn là vậy rồi, mình sẽ phải tiến triển kỹ năng nghề may của mình bằng tay...?’

Nút sản xuất là vô dụng và anh sẽ lại phải làm bằng tay. Grid về đến Reinhardt trong tâm trạng tồi tệ mà còn nhận thêm tin xấu nhất từ Lauel.

“Đế chế Saharan đã cử tới một đặc sứ.”

“Hả? Đế chế á? Họ làm như không có hứng thú với chúng ta cơ mà, vậy tại sao họ lại tới?”

“Hạ thần nghĩ là để đòi cống phẩm đấy ạ.”

“Cậu điên à? Tại sao chúng ta phải dâng cống phẩm cho đế chế?”

Vương quốc Vượt hạng vũ trang vừa mới vào guồng thôi. Doanh thu thuế không còn thâm hụt nữa chỉ sau 3 tháng thành lập. Tầm này mà họ phải dâng cống phẩm ư? Chẳng phải chuyện này sẽ hủy hoại họ hoàn toàn sao?

“Chúng là lũ khốn thật sự.”

Grid chửi rủa khi hướng tới khán phòng. Người đang đợi anh là một phụ nữ xinh đẹp. Cái tên Mercedes hiện lên trên đầu cô ta. Cái tên được viết bằng màu vàng lấp lánh.

‘Một NPC danh tiếng?’

Đây là một dạng phô trương khoe khoang chắc? Mercedes cúi đầu một cách chóng vánh với Grid - đang không giấu nổi sự lúng túng của mình.

“Ta tới yết kiến Vượt hạng vũ trang Vương Grid để truyền đạt ý chỉ của Đại Đế.”

[Đôi mắt sâu thẳm của Mercedes đã nhìn bạn.]

[Một vài chỉ số và kỹ năng của bạn đã bị buộc phải tiết lộ cho Mercedes.]

[Bạn không thể kháng cự.]

[Kiếm năng sắc bén của Mercedes đe dọa bạn. Áp lực mạnh khiến tâm trí và cơ thể bạn co lại. Toàn bộ tốc độ đã giảm 30% và tốc độ thi triển kỹ năng đã giảm 20%.]

[Bạn đã kháng cự.]

[Dội lại trạng thái không thành công.]

Một trong những tồn tại tuyệt đối rải rác khắp thế giới này cuối cùng đã xuất hiện trước mặt Grid.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!