Chương 633
[Giải cứu Cha và Con gái nhà Hàn Thức Bằng]
★ Nhiệm vụ Ẩn ★
Hàn Thức Bằng đã luôn trung thành với Thảo Quốc, chỉ để bị gán tội danh kẻ phản bội.
Đó là bởi ông ấy từ chối tiết lộ tung tích của bạn cho quốc vương.
Hãy giải cứu cha và con gái nhà Hàn Thức Bằng, những người đã chọn trung thành với bạn hơn là đất nước của họ.
Điều kiện Hoàn thành Nhiệm vụ : Gặp Thảo Vương. Hoặc dùng vũ lực để giải cứu cha và con gái nhà Hàn Thức Bằng.
Phần thưởng Hoàn thành Nhiệm vụ Ẩn : Không xác định.
Thất bại Nhiệm vụ : Cái chết của cha và con gái nhà Hàn Thức Bằng.
Nhiệm vụ ẩn. Như cái tên đã gợi ý, nó là một nhiệm vụ ẩn. Nó tuyệt đối không dễ dàng. Để có được một nhiệm vụ ẩn, cần đáp ứng nhiều yêu cầu đa dạng hơn so với các nhiệm vụ chung chung. Anh đã tham gia vào cuộc thi thợ rèn dựa trên mối quan hệ của mình với Bạch Tử, chế tác thành công Chu Tước Cung, vào trong hầm ngục của thành, giết Arube, và cứu Pangea khỏi một cơn khủng hoảng, v.v. Nếu không có lựa chọn và hành động của Grid, nhiệm vụ ẩn hiện tại đã không xảy ra.
‘Phần thưởng cho các nhiệm vụ ẩn thường ở mức cao.’
Có được một nhiệm vụ ẩn thì hay rồi. Không, anh nên vui vẻ chạy nhảy mới phải. Nhưng lòng Grid nặng trĩu. Anh cảm thấy có lỗi vì Hàn Thức Bằng và Tú Hoa đang gặp nguy hiểm.
‘Họ sẽ chết nếu mình không thể cứu họ.’
Đó là một nhiệm vụ với mạng sống của những người khác đang ngàn cân treo sợi tóc. Nó đặt thêm áp lực nặng nề lên vai anh.
‘Đặc biệt là cái cô Tú Hoa biến thái... Ớ?’
Grid suy nghĩ trong giây lát trước khi muộn màng nhận ra và đỏ mặt. Anh nhận ra mình đang ôm Dương Phi trong vòng tay.
“G-Grid...
Dương Phi như một con sóc đang vùi mặt vào ngực Grid. Nhỏ bé, mềm mại, và dễ thương. Grid đỏ mặt và vội vã đẩy cô ấy ra.
‘Khó tin thật.’
Từ hồi nào mà anh có thể tiếp xúc da thịt phụ nữ tự nhiên đến vậy?
‘Ph-Phê...’
Những phẩm chất tiềm ẩn như một tên sát gái của anh bỗng nở rộ ư?
‘Nếu duy trì cái đà này, mình có thể thoát khỏi cảnh độc thân ngoài đời?’
Grid đang tràn đầy mong đợi.
‘Giờ không phải lúc để nghĩ về những cái này.’
Khẩn cấp lắm rồi. Trùng hợp là, Grid không có nhiều thời gian để ở lại Lục địa phía Đông.
‘Mình cần giải cứu hai cha con Hàn Thức Bằng nhanh nhất có thể và biến họ thành đồng minh của mình.’
Grid quyết định và hướng về nhà hàng của Idan cùng với Dương Phi.
***
“Hả? Muốn tôi làm đầu bếp riêng á?”
Một nhà hàng chả có mống khách nào, cho dù đang thời điểm bữa trưa. Idan không tin vào tai mình và và thắc mắc. Grid biến mất và đột ngột xuất hiện trở lại, yêu cầu Idan trở thành đầu bếp của chính anh.
“Hrmm... Cậu là người đã tìm cái chảo rán của tôi và là một trong số ít những người sành ăn thích món của tôi. Tôi cảm thấy rất quý mến cậu. Nhưng tôi không thể là đầu bếp độc quyền của cậu được.”
“Tại sao?”
“Sao tôi phải làm thế nào? Tôi đâu biết danh tính thực sự của cậu. Làm thế nào tôi có thể trở thành đầu bếp riêng của cậu khi tôi thậm chí còn chẳng biết cậu thuộc về quốc gia nào? Cậu vin vào cái gì vậy?”
“Nghĩa là ông sẽ trở thành đầu bếp riêng của tôi nếu biết danh tính hả?”
“Không, không chỉ có thế. Tôi có niềm kiêu hãnh và mục tiêu của riêng mình với tư cách một đầu bếp. Lý do tôi kinh doanh một nhà hàng là vì tôi muốn giới thiệu những món ăn của mình cho nhiều người hơn. Tôi muốn thấy hàng trăm, hàng ngàn thực khách thưởng thức các món ăn của tôi mỗi ngày. Tôi rất tiếc, tôi không thể chỉ nấu cho một người.”
“Muốn hàng trăm với hàng ngàn thực khách một ngày khi ông chủ chỉ có 2 người khách ấy ạ? Kể cả 2 người đó cũng chỉ là các nhà du hành và đã yêu cầu hoàn lại tiền...”
Dương Phi bắt bẻ nhưng Idan mặc kệ cô ấy.
“E hèm, chà, kiểu gì thì tôi cũng không thể làm đầu bếp của cậu.”
Khoảnh khắc mà Idan từ chối.
“Rõ rồi. Vậy ông sẽ trở thành một đầu bếp trong vương quốc của tôi hơn là đầu bếp riêng của tôi đúng không?”
Giọng điệu của Grid bỗng dưng thay đổi.
“Hử?”
Một đầu bếp trong một vương quốc? Lại còn là ‘vương quốc của tôi’ ư?
“Gì... Hế? Hếế?”
Idan đang lúng túng rồi tiếp đó là kinh ngạc. Dương Phi cũng ngạc nhiên. Là vì Grid lấy ra một chiếc vương miện bằng bạc.
“C-Cậu?”
Khí sắc của Grid thay đổi. Bề ngoài, giọng điệu, và cả thần thái cũng khác đi hoàn toàn. Idan và Dương Phi thấy một cảm giác khó chịu và do dự. Grid đã thật sự đối mặt với hai người.
“Ta là một người cai trị trên Lục địa phía Tây, Vượt hạng vũ trang Vương Grid. Idan, đầu bếp giỏi nhất Lục địa phía Đông, ta muốn ông nuôi hàng vạn binh sĩ của ta. Ông sẽ đồng ý với mong muốn của ta chứ?”
“Vâng!”
Idan đưa ra lựa chọn ngay khi Grid gọi ông ta là đầu bếp giỏi nhất Lục địa phía Đông. Idan hứng khởi đến mức bắt đầu thu xếp đồ đạc ngay tức khắc. Nó chỉ gồm mấy bộ quần áo và cái chảo rán của ông ta.
“Cùng tới Lục địa phía Tây nào!”
Xếp đồ xong cái là Idan kêu lên luôn. Không như Idan - người đang hào hứng vì kỹ năng nấu nướng của mình được công nhận, Dương Phi lại im lặng. Cô buồn bã khi nhận ra người đàn ông trước mắt mình đã ở ngoài tầm với.
‘Anh ấy ở một thế giới hoàn toàn khác.’
Ngay từ đầu thì đó đã là một người cô chẳng thể ở bên. Giờ họ sẽ chia lìa. Dương Phi gục đầu xuống, cố gắng kìm nước mắt tuôn rơi. Lúc ấy.
“Ngẩng đầu lên nào.”
Bàn tay lớn của Grid chạm vào gương mặt nhỏ nhắn của Dương Phi. Dương Phi rung động trước cái chạm và đã có thể mỉm cười dịu dàng với Grid.
“Ta cũng muốn Dương Phi ở bên cạnh ta nữa. Cô có một gia đình để đỡ đần đúng không? Nếu ta chu cấp cho gia đình cô, cô cũng sẽ tới vương quốc của ta chứ?”
“H-Hứk. Em mừng lắm...”
Idan là một đầu bếp có thể ban tặng chỉ số với xác suất nhất định thông qua đồ ăn. Chưa kể, Dương Phi làm việc rất xuất sắc, gánh trách nhiệm và phát hiện ra mọi người. Về sau, các binh sĩ Vượt hạng vũ trang sẽ bị ngộ độc thực phẩm... À không, bậc thầy độc dược Idan sẽ tỉ mỉ lấp đầy cái dạ dày rỗng của các binh sĩ Vượt hạng vũ trang... Và bậc thầy kỳ bí - ‘Hầu nữ Ác quỷ Dương Phi’ - ngày hôm nay đã chào đời.
***
Mê cung Yakumo.
Độ khó của ma động này là tệ nhất do không thể tiến vào dưới dạng tổ đội. Cấu trúc của mê cung và hình thái tấn công của con trùm thay đổi mỗi lần có kẻ bước vào. Tỉ lệ bứt phá thành công mê cung này là 11,6% đối với các lớp nghề thúc đẩy lần ba. Nghĩa là 10 người vào thì 9 người thất bại.
Tuy nhiên.
[Bạn đã đột phá thành công Mê cung Yakumo!]
[Thời gian để bạn đột phá mê cung là 39 giờ, 32 phút và 27 giây!]
[Kỷ lục đã được cập nhật! Bạn đã nhận được một phần thưởng là Nhẫn Yakumo (6)!]
“Nó không phải cái nhẫn thứ tư.”
Thánh Kiếm Kraugel. Anh vẫn chưa đạt cấp 300, nhưng đã thiết lập kỷ lục mới trong Mê cung Yakumo. Điều đáng ngạc nhiên là anh đã có cái nhẫn thứ năm của Yakumo rồi. Nhẫn Yakumo là phần thưởng cho mỗi lần lập một kỷ lục mới. Có tổng cộng 8 loại khác nhau và mỗi loại đều có tùy biến khác nhau.
‘Theo thông tin thì tùy biến mình cần nhất được gắn với cái nhẫn thứ tư. Mình phải khiêu chiến nó lần nữa rồi.’
“Kraugel.”
Ai đó gọi Kraugel lúc anh chuẩn bị vào lại mê cung. Đó là Hao. Kraugel cười.
“Tôi xin lỗi, chứ tâm tôi đã quyết rồi. Dù anh có phản đối ra sao thì cuối cùng tôi vẫn sẽ tới Hoa Kỳ thôi.”
Chính phủ Hoa Kỳ đã trình bày một viễn cảnh về sức khỏe và sự hạnh phúc của mẹ anh. Nó khác với những quốc gia chỉ đơn giản là thảo luận về tiền bạc và danh dự. Thái độ này đã giành được tình cảm của Kraugel.
“Tôi không thể đáp ứng mong muốn chuyển đến Hàn Quốc hoặc Trung Quốc của anh.”
Hao gật đầu với ý kiến vững chắc của Kraugel. “Tôi sẽ không tranh cãi nữa. Tôi sẽ tôn trọng và cổ vũ cho lựa chọn của anh. Tôi đến để nói chuyện này.”
“...?”
Kraugel biết bản tính của Hao. Anh ấy không có một bản chất dễ dàng bị bẻ cong. Thế mà thái độ đã đổi hướng sau một đêm sao?
Hao giải thích cho sự khó hiểu của Kraugel. “Tôi đã tới Hàn Quốc để gặp Grid.”
“Grid?”
“Đúng, tôi muốn nhờ anh ta ngăn anh chuyển tới Hoa Kỳ. Rồi anh ta đã từ chối. Anh ta nói tôi không nên tranh cãi với một lựa chọn sẽ khiến anh được vui.”
“...”
“Thực lòng thì, tôi không thể hiểu nổi. Tôi đã tin chắc anh sẽ hạnh phúc hơn khi tới Hàn Quốc hoặc Trung Quốc cơ. Rồi Grid đưa tôi đến một nhà hàng Trung Quốc.”
“...Nhà hàng Trung Quốc?”
“Phải, buồn cười lắm đúng không? Tôi thực sự không hài lòng về việc ăn đồ Trung Quốc ở Hàn Quốc. Nhưng khi tôi ăn một món tên là mì hải sản cay thì tôi nhận ra.” Có một nụ cười ấm áp trên khuôn mặt Hao lúc anh nhớ lại. “Nét hấp dẫn của ẩm thực Trung Quốc đã được tái hiện ở các quốc gia khác... Đó là một điều tuyệt vời.”
“...?”
“Tôi nghĩ là. Hai món mì tương đen với mì hải sản cay đều đang hạnh phúc tại Hàn Quốc. Và...”
“...??”
“Phải đấy, như thức ăn, con người không cần phải ràng buộc với quốc tịch. Anh nên theo đuổi hạnh phúc ở một nơi anh có thể được thừa nhận và yêu thương.”
“...”
“Kraugel, giờ tôi hoàn toàn hiểu và tôn trọng quyết định của anh. Là nhờ Grid đã cho tôi một sự khai sáng qua đồ ăn.”
“...”
Grid lại có cái thông điệp sâu sắc đến vậy đằng sau việc đãi Hao món mì hải sản cay sao? Kraugel đã quen với bản chất của Grid và chỉ có thể bật cười. Chẳng ai hay. Grid mới chính là lý do dứt khoát đằng sau việc anh không chuyển đến Hàn Quốc.
‘Grid, tôi mơ ước về cái ngày tôi có thể cạnh tranh với anh lần nữa.’
Cho đến giờ, tỉ số là 1 - 1. Hiệp 3 thì sẽ ra sao đây?
***
Kinh đô của Thảo Quốc, Kars. Nhà tù Dung nham - nơi giam giữ tội nhân - ngày hôm nay thật nhộn nhịp. Các lính canh đang phải chịu khổ do chuyến viếng thăm của Thảo Vương.
“Tại sao Bệ Hạ lại đến thăm nhà tù kinh tởm này nhỉ?”
“Hầy, không phải là vì cha con Hàn Thức Bằng sao? Hàn Thức Bằng nổi tiếng vì từng được quốc vương sủng ái mà.”
Hàng trăm năm trước, một ngọn núi lửa đã phun trào và tạo ra nhà tù dung nham này. Làm sạch nơi này gần như là bất khả thi, vì cơ thể họ sẽ tan chảy nếu lỡ mắc sai lầm. Tuy nhiên, các lính canh phải dọn sạch hết mức có thể do quốc vương đang tới. Họ cố gắng hết sức để quét sàn bằng chổi, lau vết máu khô trong phòng tra tấn và đặt quạt để cố làm giảm sức nóng từ dung nham.
Sau một lúc.
“Bệ Hạ Giá lâm!”
Một nhà tù được tạo ra từ kết quả của một vụ phun trào núi lửa. Tiếng la hét thông báo sự xuất hiện của quốc vương vang vọng khắp nơi trong nhà tù khổng lồ do tạo hóa ban tặng. Thảo Vương đi qua cái nóng bức bối và đến gần Hàn Thức Bằng.
“Thức Bằng, khanh vẫn không định nói cho ta tung tích của Grid hả?’
“Thần... Thần không thể nói... Thần không biết tung tích của anh ta...”
“Lựa chọn từ chối đến cùng... Nó khiến trẫm buồn thêm đấy, Thức Bằng. Luôn có một cảm giác trung thành giữa khanh và trẫm. Trước khi là vua với bề tôi thì chúng ta là bạn thời thơ ấu mà.”
“Không phải vậy ạ. Thần thật sự không biết tung tích của anh ta...”
“Phải, Thức Bằng. Trẫm hiểu ý định của khanh. Nhưng trẫm thực lòng nghĩ như vậy là quá lắm rồi. Trẫm tìm kiếm người thợ rèn đó hoàn toàn vì tương lai của Thảo Quốc. Vậy mà khanh chọn chính nghĩa thay vì vương quốc đang chịu khủng hoảng của mình. Trái tim cao cả của khanh giờ đã nguội lạnh rồi.”
“Không, thưa Bệ Hạ. Thần không biết tung tích của anh ta mà...”
“Khanh không cần phải nói bất kỳ điều gì nữa. Trẫm sẽ bỏ cuộc. Trẫm nhận thức rõ về bản tính của khanh. Haiz... Đây chính là sức hấp dẫn của khanh, trẫm cho là vậy. Chúng ta hãy cùng nhau ngắm nhìn sự hủy diệt của Thảo Quốc nào.”
“...Thần không biết mà.”
Chuyện này đủ để khiến Hàn Thức Bằng phát điên. Lúc đầu, ông ấy không để lộ tung tích của Grid do quan ngại về sự an toàn của anh. Nhưng giờ Hàn Thức Bằng đã biết vì sao quốc vương lại tìm kiếm Grid. Hàn Thức Bằng muốn nói cho quốc vương biết Grid ở đâu. Nhưng làm sao mà ông ấy nói được khi chính mình cũng không biết nơi ở của Grid chứ? Không biết thì nói ra kiểu gì?
‘Ông trời đã vứt bỏ mình và Thảo Quốc rồi ư? Mình muốn khóc.’
Hàn Thức Bằng đổ lệ khi ông ấy than thở.