Chương 634
Người chơi ăn thức ăn trong Satisfy để no và hồi phục sức khỏe. Thức ăn là một nguồn năng lượng thiết yếu.
Nhưng thức ăn do Idan làm thường có độc.
[Bạn đã ăn thực phẩm hỏng.]
[Bạn đã bị ngộ độc thực phẩm.]
[Bạn đã kháng cự.]
[Bạn đã tiêu thụ một thứ không nên ăn.]
[Bạn đã bị đầu độc (lớn).]
[Bạn đã kháng cự.]
“...”
“Thế nào? Có ngon không?”
Con đường tới Kars, kinh đô của Thảo Quốc.
Grid du hành cùng Idan và Dương Phi, phải chịu những cơn đau khủng khiếp mỗi lần ăn đồ ăn. Anh đang bị một chuyên gia tra tấn hành xác.
‘Tôi muốn ông làm đồ ăn mà mọi người ít nhất là có thể ăn được, kể cả nếu nó không ngon... 9 trong 10 món toàn là đồ ăn thừa.’
Không thể cung cấp thực phẩm hiện tại do Idan làm ra cho các thành viên và binh sĩ Vượt hạng vũ trang được. Nếu tất cả họ đều bị ngộ độc, đó sẽ là một tình huống chưa từng có khi mà chính quyền bị tê liệt.
‘Mình phải liên tục ăn để cải thiện kỹ năng nấu nướng của Idan.’
Grid đã quyết tâm hy sinh bản thân mình.
Trong suốt cuộc hành trình, anh đã nhờ Idan liên tục làm đồ ăn cho anh. Đó là thứ không thể làm được với trí lực thông thường.
Grid đang tự đặt mình trong vực thẳm địa ngục vì lợi ích của Vượt hạng vũ trang.
“Grid, uống chút trà đi ạ.”
Grid muốn nôn ra trong khi hứng chịu ngộ độc.
Dương Phi tỏ vẻ buồn bã và đến gần với chút trà.
“C-Cảm ơn cô...”
[Bạn đã uống trà Berenas.]
[Tâm trí và cơ thể bạn đã trở nên bình tĩnh. Tốc độ hồi máu đã tăng 10% trong 1 phút.]
Vị giác thối rữa của anh đã nhờ Dương Phi mà được chữa lành.
Thông minh và linh hoạt, Dương Phi cũng là một bậc thầy về trà nữa. Cỏ, hoa, lá, và cành cây cô ấy hái dọc đường được pha thành trà cho thấy tác dụng đáng kinh ngạc.
“Cô học kỹ thuật này ở đâu vậy?”
“Nó là một kỹ năng em học từ khi làm việc tại nhà hàng của Idan trong vài năm. Đôi khi các khách hàng bị ngộ độc thực phẩm và rơi vào tình trạng nguy kịch...”
“...”
Đó quả thực là một câu trả lời phi lý.
Cơ mà, Grid rất vui khi biết Dương Phi là người tốt bụng.
‘Cô ấy giỏi phát hiện tài năng nhưng cũng biết mạng sống con người là quý giá nữa.’
Nhưng đó là một hiểu lầm.
Ấn tượng đó không kéo dài lâu.
“Rồi sẽ có lúc một khách hàng bị Idan giết thôi. Nếu nhà hàng đóng cửa thì chẳng phải em sẽ mất việc sao ạ? Vẫn còn nhiều tiền lương chưa được trả lắm.”
“...Thì ra là vậy.”
Càng nhìn anh càng thấy sự tương thích của Dương Phi với Rabbit.
‘Nếu mình đưa Dương Phi cho Rabbit, cô ấy sẽ hỗ trợ ông ta đàng hoàng và hiệu quả công việc sẽ tăng lên.’
Trước nhất, anh không thể đưa Dương Phi cho Lord.
‘Đứa nhóc tuyệt vời đó sẽ biến bất kỳ cô gái nào thành người yêu của mình, không phân biệt ngoại hình hay tuổi tác.’
Dĩ nhiên, bé Lord vẫn không biết về điều đó. Nó nghĩ người yêu giống như bạn bè. Vấn đề là phụ nữ không chấp nhận điều đó.
‘Các thiếu nữ mơ về một ngày nào đó sẽ trở thành công chú... Từ đã?’
Grid chợt tưởng tượng ra điều gì đó khi nghĩ về Lord.
‘Nếu Lord 12 tuổi bị bắt đến đế chế làm con tin...’
Thì toàn bộ phụ nữ trong đế chế sẽ trở thành người yêu của nó còn gì?
‘Lord của mình thật kỳ diệu!’
Mấy con nhím hồi còn bé cũng rất xinh đó thôi.
Grid ca ngợi Lord - thiên tài giỏi nhất lục địa - là chuyện hiển nhiên.
Niềm tin của Grid vào Lord còn lớn hơn cả một ngọn núi.
‘Trong đế chế, có rất nhiều chỗ cho Lord chơi... Không, Lord không thể bị bắt làm con tin được.’
Clang.
Grid vuốt ve chiếc vòng cổ anh nhận từ Lord.
‘Vì lợi ích của Lord, Mình cần sức mạnh để chống lại đế chế. Mình không thể để Lord có bất kỳ trải nghiệm đớn đau nào.’
Anh có thể chịu đựng những món ăn của Idan nếu nghĩ về điều này.
Grid chuẩn bị tinh thần khi Idan nấu đồ ăn bằng cách sử dụng thịt của một con quái vật mới săn được.
***
“Nó không dễ như mình tưởng.”
Muto điều hành một doanh nghiệp vừa và nhỏ với khối lượng giao dịch hàng tháng gần 10.000 vàng.
Anh ta hiện là hạng 3 bảng xếp hạng thương nhân và đang tiên phong ở Lục địa phía Đông.
Anh ta có mơ ước khám phá Lục địa phía Đông và tăng lượng khách hàng của mình.
Tuy nhiên, Lục địa phía Đông quá khó khăn so với Lục địa phía Tây. Giao dịch với hầu hết các NPC đều không dễ dàng, bất kể địa vị của họ. Chưa kể, cấp độ của lũ quái vật trong bãi săn cao đến nỗi việc đi lại giữa các thị trấn và làng mạc chẳng dễ dàng gì.
‘Danh tiếng mình đã gây dựng trên Lục địa phía Tây không được áp dụng ở đây nên mình cảm thấy như một tân binh hoàn chỉnh vậy.’
Nếu anh ta tăng số lượng khách hàng của mình trên Lục địa phía Đông, anh ta sẽ thu được nhiều sản phẩm đặc biệt và trở nên cạnh tranh hơn.
Một khi khối lượng giao dịch và lợi nhuận của anh ta tăng lên đáng kể, anh ta sẽ vươn lên dẫn đầu bảng xếp hạng thương nhân.
Muto mơ về một tương lai rực rỡ nhưng giờ anh ta lại trở nên lo lắng. Đã 10 ngày rồi anh ta không có một vị khách nào nên sự nhiệt tình đã bắt đầu giảm sút.
‘Nếu người dân của Lục địa phía Đông tin rằng mình có thể tự do đi lại giữa lục địa Đông và Tây, mình sẽ có thể mở rộng kinh doanh dễ hơn.’
Người dân Lục địa phía Đông không tin vào di chuyển liên lục địa. Họ tin rằng Muto bị kéo về phía đông do một vụ tai nạn.
“Ưgh, bực thật đấy.”
Hồi xưa, Muto là người chủ yếu tập trung vào giao thương với Bá tước Butin của Đế chế Saharan. Lãnh địa của Bá tước Butin được coi là một khu nghỉ dưỡng cho các quý tộc và Muto thường bán đồ có giá trị ở đó.
Nhưng một ngày nọ, mối quan hệ của anh ta với Bá tước Butin đã bị hủy hoại. Đó là khi cát của Reidan bắt đầu được bán như một phương thuốc trường thọ.
Khi cái công thức vô lý ‘Bá tước Butin = phương thuốc trường thọ xa xỉ’ bắt đầu được thiết lập, sự quan tâm của các quý tộc đối với đồ có giá trị của Muto đã giảm xuống. Sau đó, Muto đã trở nên thật tầm thường.
Muto cần Lục địa phía Đông để thu hồi vốn. Nếu anh ta không tăng tài khoản tiền nong ở đây, anh ta không thể đối phó với khối lượng giao dịch ngày càng giảm của công ty mình được nữa.
‘Trông vào xu hướng dạo gần đây thì mình có thể tụt xuống hạng 7.’
Nếu Muto mất xếp hạng của mình, có khả năng anh ta sẽ mất luôn các nhà tài trợ. Niềm kiêu hãnh của anh ta với tư cách một thương nhân đã bị đập tan.
‘Một khi đặt chân đến Kars, mình phải gặp Thảo Vương. Nếu mình cho quốc vương thấy nền văn hóa của Lục địa phía Tây... Ơ?’
Muto di chuyển khắp Lục địa phía Đông cùng các lính đánh thuê, bỗng dừng lại tại chỗ.
Một cảnh tượng ngoạn mục đang diễn ra trong thung lũng ở đằng xa.
“Đây là bí kỹ đã được truyền lại trong gia đình tôi qua nhiều thế hệ! Lọc thịt! Các kỹ năng của tôi đã được rèn luyện để chuẩn bị cho bữa trưa hôm nay!”
“Kh-Không phải chứ, đây có phải cá chép đâu, đây là một tiên cá mà...”
“Vẫn một nửa là cá còn gì. Có gì sai đâu?”
“...?”
Đúng là một cảnh hiếm thấy.
Quái vật tiên cá cấp 300 trong thung lũng run lên khi con dao làm bếp trong tay người đàn ông trung niên tiến tới gần chúng.
Điều ấn tượng nhất là người đàn ông tóc đen đang cố gắng giữ người đàn ông trung niên lại để khỏi tiếp xúc với tiên cá.
‘Grid...?’
Lớp nghề huyền thoại đầu tiên và vị vua đầu tiên.
Người đàn ông nổi tiếng nhất thế giới đã đạt được vô số kỳ tích.
‘Tại sao anh ta lại ở đây?’
Điều này là một sự trùng hợp chăng?
Một nụ cười nở ra trên khuôn mặt hoang mang của Muto.
‘Đây có lẽ là một mối quan hệ định mệnh.’
Trên thực tế, Muto là một người ghét Grid.
Vì Grid là kẻ đã bắt đầu bán phương thuốc từ Reidan.
Nói một cách chính xác, sự sa sút của Muto là do Grid. Cảm thấy phẫn uất là lẽ tự nhiên.
Nhưng vào giờ phút này, cảm xúc của Muto đối với Grid đã bị cuốn đi.
Đó là bởi anh ta nghĩ rằng mình đã bị ràng buộc với Grid qua sợi dây của số phận.
“Tôi định nghỉ ngơi ở thung lũng đó nhưng một vị khách đã tới đó trước.”
“Ngài có phiền không?”
Một lính đánh thuê hỏi.
Muto lắc đầu.
“Đầu của tất cả các anh sẽ bị chặt xuống nếu yêu cầu anh ta rời đi.”
“...?”
Các lính đánh thuê cau mày.
Họ là những chiến binh mạnh nhất của Zentu. Muto thuê họ vì anh ta công nhận sự thật này.
Ấy vậy mà cái người đàn ông tóc đen đó sẽ giết hết họ á?
“Tôi không thể chấp nhận chuyện ấy được.”
Zentu.
Đó là một ngôi làng gần cộng đồng chuột độc đã bị ai đó hủy diệt vài tháng trước.
Để tồn tại trước lũ chuột, cư dân của Zentu đã rèn luyện không ngừng và có được danh hiệu chiến binh. Họ rất tự hào về kỹ năng của mình.
“Chúng ta có nên xem liệu hắn thật sự mạnh hơn chúng ta không nhỉ?”
Các lính đánh thuê không thể che giấu cảm giác khó chịu của họ.
“Ối, đừng ăn thịt tiên cá chứ. Nó như thịt người ấy.”
Peeng!
Pepepepeok!
“...?”
Một vụ nổ diễn ra dưới thung lũng.
Đó là một hiện tượng xảy ra khi người đàn ông tóc đen sử dụng kiếm vũ và phép thuật.
“Ch-Chuyện này là không thể.”
Các lính đánh thuê câm nín.
Họ chỉ suýt soát đẩy lùi được tiên cá của Thung lũng Jam khi đánh 1 chọi 1. Loài tiên cá đủ mạnh để có thể so sánh với loài chuột độc.
Nhưng người đàn ông tóc đen đã hạ gục hàng chục tiên cá trong nháy mắt. Đẳng cấp nó ở một mức độ khác rồi.
“Như nào? Anh ta ở một đẳng cấp khác biệt đúng không? Tôi nghe nói các chiến binh của Zentu ngưỡng mộ kẻ mạnh. Anh ta mạnh chứ?”
“Ực.”
Các lính đánh thuê không đáp lại Muto. Họ chỉ có thể nuốt nước bọt. Họ đang nổi da gà.
‘Nếu chúng ta đi ngang anh ta mà không biết...’
‘Thì giờ này chúng ta sẽ như lũ tiên cá rồi.’
Tưởng tượng thôi cũng khiến họ nổi da gà.
‘Hở?’
Toàn bộ các lính đánh thuê đều lắc đầu.
Đột nhiên, người đàn ông tóc đen lấy kim với chỉ ra và bắt đầu khâu vá.
“G-Gì cơ?”
Các lính đánh thuê ngạc nhiên.
Muto còn ngạc nhiên hơn cả họ.
‘May vải á? Làm thế nào mà một thợ rèn như Grid lại xử lý vải được?’
Anh ta thật sự không chỉ là một người nổi tiếng.
Họ cứ tình cờ gặp nhau và Grid luôn là nguồn gốc của sự chú ý.
Muto tin chắc.
‘Đây là cơ hội của mình.’
Cuộc gặp gỡ tình cờ ngày hôm nay sẽ là cơ hội của cả đời người.
“Được rồi... Đi thôi. Trước tiên là cùng chào hỏi anh ta đã.”
Muto hít một hơi thật sâu để rũ bỏ sự căng thẳng và phấn khích trước khi cùng với các lính đánh thuê của mình bước tới chỗ Grid.
Anh ta có thể ngửi thấy mùi thức ăn thừa khi tới gần nhưng anh ta chả quan tâm.