Chương 637
“Thật không bình thường.”
Nhà tù Dung nham không phải do bàn tay con người xây dựng; thay vào đó, núi lửa âm ỉ đã được sửa đổi một chút thành một nhà tù tự nhiên. Những ngọn núi đen và cao chót vót mang đến cho Grid một cảm giác choáng ngợp.
“Ngọn núi sắc nhọn làm tôi sợ.”
“Dựa vào dung nham chảy ra xung quanh, nó là núi lửa đang ngủ yên đúng không...? Liệu nó có đột ngột phát nổ không nhỉ?”
Idan và Dương Phi ngập ngừng, thiếu can đảm để tiến vào Nhà tù Dung nham. Tất nhiên, Grid không có ý định để họ tham gia cùng từ đầu rồi.
“Biết Nhà tù Dung nham ở đâu là đủ rồi, cả hai người hãy trở về chỗ ở của chúng ta và chờ đi.”
“Tôi sẽ làm những món ăn ngon.”
“Và em sẽ chuẩn bị nước ấm và trà. Xin hãy quay về bình an vô sự ạ.”
“Ừm.”
Grid ở lại một mình và xác nhận thời gian : còn chưa đầy 2 tiếng nữa là đến giờ hành quyết Hàn Thức Bằng.
‘Việc thu thập thông tin mất quá nhiều thời gian.’
Anh chỉ xoay xở được với sự giúp đỡ của Dương Phi. Nếu không có Dương Phi, Grid vẫn sẽ không biết tung tích của Hàn Thức Bằng và con gái ông ấy.
‘Rồi mình sẽ phải gặp Thảo Vương... Một ngọn gió đẫm máu đang thổi rồi.’
Nhiệm vụ ẩn mà Grid đang thực hiện có 2 tùy chọn : hoặc là giải cứu hai cha con Hàn Thức Bằng khỏi nhà tù, hoặc là gặp Thảo Vương. Theo lẽ thường thì, có khả năng một cuộc chiến sẽ xảy ra nếu anh đối mặt với Thảo Vương - người đã bỏ tù và xếp hàng hai cha con đi xử tử. Grid rất miễn cưỡng để điều này xảy ra, do mục tiêu cuối cùng của anh khi quay về Lục địa phía Đông là để đảm bảo an toàn cho các đồng minh cho vương quốc của mình.
‘Mình phải dành chỗ cho các mối quan hệ ngoại giao với Thảo Quốc. Mình không thể thù địch với Thảo Vương.’
Anh cần giải cứu cha và con gái nhà Hàn Thức Bằng càng kín đáo càng tốt! Grid đưa ra quyết định của mình và trang bị Miếng che mắt lẫn Mặt nạ của Đồ tể. Khoảnh khắc anh bước vào Nhà tù Dung nham.
[Bạn là người chơi đầu tiên tìm thấy hầm ngục Nhà tù Dung nham!]
[Lượng điểm kinh nghiệm nhận được từ Nhà tù Dung nham sẽ tăng trong tuần tới!]
[Khi săn các trùm quái vật, xác suất nhận được các vật phẩm xếp hạng độc nhất hoặc cao hơn sẽ tăng đáng kể!]
“É?”
Nhà tù Dung nham thực chất lại được phân loại như một hầm ngục sao?
‘Mình có tới nhầm nơi không vậy?’
Grid bình tĩnh hành động mặc dù bối rối. Anh nhìn cấu trúc của nhà tù trước mắt mình và chuẩn bị cho những mối nguy không xác định.
Lục cục. Lục cục.
Anh có thể nghe thấy tiếng xích trên sàn nhà tù. Grid nhìn quanh và giật mình với cảnh tượng trước mặt. Cái tên ‘Lính canh Nhà tù Dung nham’ đang ở trên đầu những con cương thi. Con cương thi - với làn da trắng bệch - đang kéo lê những sợi xích còng vào cả 2 tay nó đi khắp mặt đất.
‘Lũ lính canh là quái vật sao?’
Anh chả biết vì sao, nhưng đó là chuyện tốt.
‘Mình sẽ cảm thấy có lỗi nếu hãm hại các binh sĩ vô tội, nhưng chẳng có lý do gì để nhân từ nếu đối mặt với quái vật cả. Nhanh chóng vượt qua nơi này và tìm Hàn Thức Bằng với Tú Hoa thôi.’
Grid kiên quyết, triệu hồi 4 bàn tay vàng. Các Bàn tay Thần. Chúng đều được trang bị Mjolnir.
“Quét qua chúng đi.”
Khoảnh khắc Grid nói xong.
Pepeng!
Pepepepeng!
Các Bàn tay Thần bay ra và bắt đầu đánh đập con cương thi bằng Mjolnir.
‘Hả?’
Grid nao núng khi anh chuẩn bị hành động. Con cương thi đang bị Mjolnir đánh ‘miễn nhiễm’ với trạng thái tê cứng sao? Chúng thậm chí còn chẳng nhận sát thương vật lý. Cương thi là loại quái vật có cả thủ và kháng cao.
‘Đây là lý do chúng được dùng để bảo vệ an toàn các cơ sở quốc gia à?’
Grid lôi ra một thanh đại kiếm xanh dương giống một con cá mập. Một quầng sáng lấp lánh đổ đầy bóng tối đang chi phối nhà tù. Nó là Phế phẩm +9, thứ trở nên mạnh hơn trong bóng tối.
***
Lý do Nhà tù Dung nham mang tai tiếng là bởi hơi nóng. Một người bình thường không thể chịu được cái nóng của Nhà tù Dung nham. Người ta sẽ đổ mồ hôi kể cả khi ngồi một chỗ, có các triệu chứng mất nước và thậm chí bị thiêu đến chết. Bị mắc kẹt trong Nhà tù Dung nham thôi cũng đã là một sự tra tấn kinh khủng cho các tù nhân rồi.
Và đó là lý do các lính canh Nhà tù Dung nham không phải các binh sĩ, mà là quái vật. Các binh sĩ thông thường gần như không thể làm việc trong Nhà tù Dung nham. Do đó, các con cương thi được tạo ra để triển khai như các lính canh nhà tù.
“Thời khắc đã điểm. Đi thôi.”
“Ưm...”
Hàn Thức Bằng ướt đẫm mồ hôi, nhấc cơ thể mình dậy trong đau đớn. Ông ấy không bị mất nước nhờ việc uống nước do Thảo Vương cung cấp. Tuy nhiên, ông ấy tiếp tục toát mồ hôi và mức độ tiêu thụ thể lực của ông ấy là quá lớn.
Loạng choạng.
Hàn Thức Bằng sắp ngã gục và chống đỡ cơ thể mình bằng những chấn song sắt. Khoảnh khắc Hàn Thức Bằng chạm vào chấn song, sống lưng ông ấy lạnh cóng.
‘Cương thi máu...’
Cương thi máu được tạo ra bằng cách dùng máu của một trinh nữ trộn với chất độc mạnh. Về mặt vật lý, chúng mạnh hơn nhiều so với cương thi thông thường và còn nói được như người. Tất nhiên, bản ngã của chúng chỉ ở mức độ của kẻ làm ra chúng.
Lê lết lê lết.
Hàn Thức Bằng di chuyển với sự giúp đỡ của cương thi máu. Ông ấy không thể giữ bình tĩnh trước cái chết sắp tới của mình. Ông ấy sợ hãi. Ông ấy không sợ những đau đớn ông ấy sẽ hứng chịu. Ông ấy lo cho Tú Hoa bị bỏ lại một mình thì đúng hơn.
‘Không, mình không cần lo lắng. Con gái mình rất mạnh mẽ. Kể cả nếu con bé bị bỏ lại bơ vơ, nó sẽ có thể sống mà không mất đi lòng can đảm. Bệ Hạ cũng đã đảm bảo rằng sẽ trông chừng con bé.’
Trách nhiệm của phụ huynh là tin vào con cái họ. Hàn Thức Bằng bắt đầu kiểm soát lòng mình. Ông ấy khiêm tốn chấp nhận cái chết đang tới. Trước mặt ông, nhà quý tộc Tam Đa Tú xuất hiện.
“Chuyện này buồn cười nhỉ?’
“Tam Đa Tú...”
Đôi mắt Hàn Thức Bằng đanh lại và giận dữ. Tam Đa Tú là đại diện của các quý tộc biến chất và đã luôn phản đối tính thanh liêm của Hàn Thức Bằng. Hàn Thức Bằng không thể thừa nhận Tam Đa Tú là một quý tộc.
“Nếu ta chết, Bệ Hạ chỉ còn có ngươi... Ta lo ngại cho tương lai của Thảo Quốc.”
Hàn Thức Bằng tiếc thương trong khi Tam Đa Tú cười ha hả.
“Vô giá trị thôi. Tại sao một kẻ sắp chết lại lo về tương lai làm gì?”
“...Ngươi tới đây để chế nhạo ta à?”
“Khưkhưkhưk, thật giải tỏa làm sao. Tôi rất tiếc chứ cái mối quan hệ bạc mệnh này sẽ kết thúc sớm thôi. Mối quan hệ của chúng ta có lẽ thật xấu số, nhưng tôi sẽ cố nói vài lời an ủi trước khi ông đối diện với số phận của mình.”
“Ta không cần bất cứ sự an ủi nào từ ngươi hết.”
“Cứ nghe đi, vì nó là về cô con gái Tú Hoa của ông.”
“...Đừng có gọi tên con gái ta bằng cái mõm bẩn thỉu của ngươi.”
Hàn Thức Bằng giải phóng sát khí ngay khi nghe đến tên của Tú Hoa. Tam Đa Tú bật ra tiếng cười lớn khi hắn thấy phản ứng này thật buồn cười. Rồi hắn thì thầm vào tai Hàn Thức Bằng.
“Tôi sẽ chăm sóc tốt cho Tú Hoa tới hết đời. Tôi sẽ giữ cho con bé thật xinh đẹp tới khi tôi chán nó. Nên đừng lo về con gái ông nữa và cứ thư giãn đi.”
“...!”
Cặp mắt Hàn Thức Bằng long sòng sọc. Tin tức rằng Tam Đa Tú đang nhắm đến Tú Hoa như một tia sét đánh ngang tai ông. Ông ấy cố gắng giữ bình tĩnh.
“Ngươi không thể làm điều này. Ta đã cầu xin Bệ Hạ bảo vệ Tú Hoa và Bệ Hạ đã hứa rồi.”
“Khưkhưk, nếu con bé muốn tôi thì sao?”
“Sao cơ...?”
“Tôi đã đặt mua chút Hoàn long thảo để trộn vào bữa ăn của con bé sáng hôm nay rồi.”
“H-Hoàn long thảo?”
Hoàn long thảo là một thứ thuốc gây ảo giác. Vấn đề lớn nhất là người dùng sẽ mất khả năng chống lại bất kỳ đề xuất nào.
“Ai đó sẽ đóng giả là ông và thì thầm với Tú Hoa. ‘Hãy tin Tam Đa Tú trong hết phần đời còn lại của con. Tam Đa Tú sẽ bảo vệ con.’ Đây là ý muốn và di chúc cuối cùng của cha con bé. Khưk! Khưkhưkhưk!”
“Ngươi! Tên độc ác!!”
Hàn Thức Bằng gào lên. Ông ấy ghét con ác quỷ đang đứng trước mặt mình và chửi rủa tự tận đáy lòng. Nhưng chẳng ích gì. Hàn Thức Bằng sẽ bị xử tử không lâu sau đó. Ông ấy bị trói bởi con cương thi máu và không thể làm bất cứ việc gì tổn hại đến Tam Đa Tú. Tam Đa Tú chỉ cười cợt một cách tà ác với Hàn Thức Bằng.
***
Tầng 2 của Nhà tù Dung nham.
“Cha...”
Có phải là do hơi nóng không? Tâm trí Tú Hoa đã thấy mù mờ từ sáng nay rồi. Bởi thế, cô không thể không chào đón cha cô khi nhìn thấy ông ấy. Cô chẳng thể nói tình huống hiện tại là thực hay mơ. Hàn Thức Bằng chạm vào má cô. Tú Hoa cảm thấy bàn tay cha cô không ấm áp như mọi khi. Vì lý do nào đó mà nó thật lạnh lẽo, nhưng đấy chỉ là một vấn đề nhỏ thôi.
“Cha phải đi rồi sao ạ?”
Tú Hoa cầu xin với giọng nói run rẩy. Hàn Thức Bằng đưa ra yêu cầu.
“Tú Hoa, cha sẽ đi trước và Tam Đa Tú sẽ thay cha bảo vệ con. Hãy luôn biết ơn ông ấy và hầu hạ ông ấy bằng cả trái tim và linh hồn con.”
“Dạ... Vâng, con hiểu rồi.”
Đó là di chúc cuối cùng của ông ấy. Tú Hoa gật đầu một vài lần. Đúng lúc ấy.
“Con quái vật đó là cha cô từ hồi nào vậy?”
Đó là một giọng nói chẳng thể nào quên. Giọng nói trầm đào sâu vào trong tai cô. Tú Hoa biết chủ nhân của giọng nói này.
“Grid...?”
Cô vẫn đang lang thang trong những giấc mộng của mình ư? Lẽ nào đây là lý do cô nghe thấy giọng của Grid? Tú Hoa rối trí. Bộ mặt của Hàn Thức Bằng đang vuốt ve má cô ấy đã biến đổi thành một con quỷ.
“Tên khốn nào hả?”
Hàn Thức Bằng hét lên. Mặt ông ấy bắt đầu tan chảy như chất lỏng trong mắt Tú Hoa. Sau một lát, ông ấy không còn trông giống Hàn Thức Bằng nữa. Đó là một gã đàn ông với diện mạo kỳ quái mà Tú Hoa mới thấy lần đầu tiên.
“Ngươi là ai? Cha? Cha ta đâu?”
Khi dược tính của Hoàn long thảo suy giảm, sự rối trí của Tú Hoa đã tăng tới tối đa. Cô ấy cảm thấy đau đầu kinh khủng. Chuyện gì đang xảy ra đây? Nỗi sợ hãi của việc đơn độc trên thế giới này. Cô ấy đang có cảm giác sợ hãi trong nhà tù tăm tối này thì nghe thấy...
“Kiếm Vũ Pagma.”
Giọng nói của Grid.
“Liên kết.”
Pit!
Pipipipipit!
“Kuaaaaak!”
Gã đàn ông đang cố lừa bịp Tú Hoa gào lên.
Kurururung!
Những chấn song sắt của xà lim giam giữ Tú Hoa bị cắt ra và phá hủy.
“Đi nào.”
“Ah...”
Các bàn tay lớn đang tiếp cận trong bóng tối. Tú Hoa biết những bàn tay này dù ở bất cứ đâu.
“Grid... Là anh phải không?”
“Đúng vậy.”
Grid nắm lấy đôi tay Tú Hoa và trả lời. Anh cởi chiếc mặt nạ đẫm máu và mỉm cười.
“Cùng về nhà thôi.”
Chuyện này dường như thật khó khăn. Có vẻ là anh đang gặp vấn đề trong việc nói chuyện. Ngay từ đầu thì chỗ máu làm ướt cái mặt nạ kỳ quái đó có phải là ‘máu của kẻ thù’ đâu, nó là ‘máu của người đeo’ mà. Lúc chuyện này xảy ra, Grid đã thương tích đầy mình rồi.