Chương 636
“Các quan lại tức giận rồi. Trẫm không thể trì hoãn việc hành quyết khanh thêm nữa.”
Nhà tù Dung nham. Thảo Vương hôm nay đã quay lại và nói với vẻ mặt ủ rũ. Hàn Thức Bằng cúi gục đầu.
“Đệ là một tội nhân đáng chết. Huynh hãy buông bỏ nỗi quyến luyến còn sót lại và hành quyết đệ đi.”
“...”
Thảo Vương buồn bã nhìn Hàn Thức Bằng. Hàn Thức Bằng là ai? Ông ấy là người bạn duy nhất của quốc vương từ khi còn là một hoàng tử. Hàn Thức Bằng yêu quý và kính trọng Thảo Vương vượt trên cả địa vị một quốc vương.
“Trẫm sẽ nói lại lần nữa. Các lưỡng ban của Hoàn Quốc muốn biết tung tích của người chế tạo Chu Tước Cung. Nếu khanh không cho họ câu trả lời họ muốn, vương quốc này sẽ gặp mối họa lớn. Khanh thật sự... Khanh thật sự không biết tung tích của anh ta sao?”
“...Đúng ạ.”
“Chuyện này thật khó hiểu...”
Thảo Vương tin Hàn Thức Bằng. Nhưng các quan lại mới là vấn đề. Họ quyết liệt buộc tội Hàn Thức Bằng là kẻ phản bội và vứt bỏ vương quốc của mình. Họ khăng khăng đòi trừng phạt Hàn Thức Bằng và giảm bớt cơn giận của các lưỡng ban bằng cách xử tử ông ấy.
‘Có nhiều kẻ không ưa Thức Bằng và đang tận dụng cơ hội này.’
Bản chất ngay thẳng của Hàn Thức Bằng đã tạo ra cảm giác cùng cực cho đám quý tộc biến chất. Chúng không thể bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng này để hãm hại Hàn Thức Bằng. Do vậy, Thảo Vương không thể bảo vệ Hàn Thức Bằng.
“Điều này có thể là tự phụ, nhưng... xin hãy bảo vệ mạng sống con gái của đệ.”
“Trẫm biết. Trẫm sẽ trông chừng Tú Hoa nhiều nhất có thể.”
Cô ấy sẽ bị tước bỏ địa vị của mình, nhưng tính mạng sẽ được bảo toàn. Thảo Vương nói lời tạm biệt buồn bã với Hàn Thức Bằng.
“Trẫm sẽ không quan sát buổi hành quyết của Đệ đâu. Trẫm không muốn tận mắt chứng kiến kết cục của đệ.”
“Xin hãy bảo trọng và giúp vương quốc trở nên mạnh mẽ.”
“...”
Mặc dù đang ở điểm cuối của cuộc đời mình, Hàn Thức Bằng vẫn nguyện cầu cho hạnh phúc của vương quốc. Thảo Vương không thể nói thêm gì nữa và vội vàng rời khỏi Nhà tù Dung nham.
***
“Một thành phố to lớn.”
Kinh đô của Thảo Quốc, Kars. Nó có tất cả các loại hình văn hóa như Pangea. Những ngôi nhà phong cách phương Tây cùng tồn tại với những ngôi nhà phong cách phương Đông, trong khi hoàng cung giống với một cung điện từ thời Tân la.
‘Nó trông lớn hơn Reinhardt nhiều.’
Chỉ có 5 vương quốc trên Lục địa phía Đông. Dường như kích thước của mỗi vương quốc đều vượt qua kích thước của các vương quốc phương tây. Grid cầm kéo để cắt vải và nhìn xung quanh.
Muto nói khi Grid đang di chuyển tay không nghỉ.
“Tôi sẽ đi khám phá thành phố trước khi gặp quốc vương. Tôi cần tìm hiểu tình hình thị trường của Thảo Quốc và sẽ có thể trình bày một thỏa thuận khôn ngoan hơn với quốc vương.”
“Ừ, làm việc chăm chỉ nhé.”
“Còn Grid thì sao?”
“Tôi cần tìm người.”
“Nói tôi biết tên của họ và tôi sẽ tìm kiếm cho.”
“Không cần đâu, tôi biết họ ở đâu rồi.”
“Thì ra là vậy...”
Grid không định cung cấp cho anh ta chi tiết nhiệm vụ. Muto gật đầu và chìa tay ra.
“Cái đấy... Chiến lợi phẩm chúng ta có từ việc săn quái vật trên đường đi...”
Đó là một chuyến đi 5 ngày. Grid và Muto đã săn hàng trăm quái vật cho tới khi đến Kars. Lượng vật phẩm họ thu được là rất đáng kể. Tuy nhiên, phương pháp phân phối vật phẩm là lãnh đạo tổ đội nhận hết. Do đó, toàn bộ chiến lợi phẩm đang ở trong kho đồ Grid.
Grid chia chiến lợi phẩm cho Muto một cách công bằng. Với tỉ lệ là 8:2. Dĩ nhiên Grid là ‘8’ rồi. Nhưng Muto không buồn chút nào. Anh ta thực sự nghĩ thế là quá nhiều.
“Grid, anh là người xử hầu hết quái vật trên đường đi mà? Tỉ lệ 9:1 có vẻ là đủ đấy.”
“Có những khoảnh khắc sẽ rất nguy hiểm nếu anh và các chiến binh Zentu không giúp đỡ. Phân chia như thế này là công bằng rồi.”
“Tôi hiểu rồi...”
Muto đã có thể nhận ra Grid công bằng như thế nào.
‘Có rất nhiều nhân tài tập hợp trong Vượt hạng vũ trang Hội. Mình sẽ không bao giờ mất tiền với Grid.’
Về sau, anh ta sẽ tới Vương quốc Vượt hạng vũ trang khi trở lại Lục địa phía Tây. Muto cam kết bản thân cho Grid và rời đi. Grid nở nụ cười khi anh nhìn tấm lưng Muto. Anh cười được là vì đã nắm trong tay sự tin tưởng của Muto.
‘Để có một ấn tượng tốt thì cho thêm chút chiến lợi phẩm là một ý hay đấy chứ nhỉ?’
Grid cười toe toét trước vẻ rực rỡ của chính mình và hướng ánh mắt về phía quảng trường. Đó là bởi bầu không khí của quảng trường - nơi hàng ngàn người đang tụ tập - trở nên rối loạn.
‘Gì vậy?’
Grid thấy khó hiểu và tiếp cận quảng trường.
“Thời điểm hành quyết tổng trấn thành Pangea - Hàn Thức Bằng - đã được quyết định! Ông ta sẽ bị xử tử vào ngày mai!”
“Hàn Thức Bằng là một quý tộc tốt có tiếng tăm mà? Tại sao ông ấy lại bị xử tử?”
“Ông ta đã khiến các lưỡng ban của Hoàn Quốc tức giận.”
“Hụ... Lưỡng ban...”
“Ông ta đáng chết...”
“...”
Grid trở nên mất kiên nhẫn sau khi nghe tin người anh muốn cứu sắp bị xử tử.
‘Tại sao lại nhanh thế?’
Trên thực tế, Grid cần chút thời gian để lên kế hoạch giải cứu Hàn Thức Bằng.
Đầu tiên, anh phải xác định vị trí và cấu trúc của nhà tù nơi Hàn Thức Bằng bị giam, rồi phán xét xem liệu anh có thể giải cứu hay không. Nếu có thể giải cứu được thì Grid sẽ hành động ngay. Còn không thì anh sẽ gặp Thảo Vương.
Nhưng giờ anh không còn lựa chọn nào khác.
‘Nếu giờ hành quyết đã được xác định, gặp Thảo Vương chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Mình phải giải cứu Hàn Thức Bằng ngay lập tức.’
Grid bắt đầu thu thập thông tin về Hàn Thức Bằng và Tú Hoa. Trong quá trình thu thập thông tin, kỹ năng Phát hiện Kẻ dễ dụ của Dương Phi rất hữu ích. Cô ấy có thể thu thập thông tin mà Grid muốn rất nhanh chóng.
“Chậc chậc... Mình không nên là một kẻ dễ dụ.”
Grid thề sẽ không bao giờ là một kẻ như vậy. Thực tế thì anh không thể tưởng tượng rằng Dương Phi từng một lần gọi anh như thế.
***
Quý tộc Tam Đa Tú của Thảo Quốc tới tầng 2 của Nhà tù Dung nham để gặp Tú Hoa, con gái của Hàn Thức Bằng.
“G-Gì cơ? Ngày hành quyết cha tôi đã được xác định rồi sao?”
Tú Hoa vẫn rạng ngời như bạch ngọc cho dù bị giam giữ trong một nhà tù bẩn thỉu trong suốt 2 tuần. Nhà tù tối om còn Tú Hoa thì như vầng trăng sáng. Sức hấp dẫn tỏa ra từ Tú Hoa không phải thứ mà đàn ông cưỡng lại được. Tam Đa Tú nuốt nước bọt và gật đầu trong khi săm soi cơ thể Tú Hoa bằng đôi mắt nhớp nháp.
“Đúng, nó diễn ra vào ngày mai.”
“Ch-Chuyện đó...!”
Tú Hoa chẳng thể tin. Cha cô là một người đã làm việc chăm chỉ cả đời cho vương quốc này. Vậy mà ông ấy đang đối mặt với án tử chỉ vì chọc giận lưỡng ban. Cô không thể hiểu nổi.
“Tại sao chuyện này lại xảy ra được chứ? Chúng ta là thần dân của Thảo Quốc và là bề tôi của Thảo Vương mà? Tại sao mạng sống của chúng ta lại gặp nguy hiểm do tâm trạng của các lưỡng ban vậy? Hả?”
“Cô vẫn còn trẻ và không biết thực tế đâu. Hoàn Quốc chính là trời cao. Họ là một đất nước mà tất cả chúng ta cần phục vụ. Bất cứ ai chọc giận họ cũng cần phải bị trừng phạt.”
“...”
“Đừng lo, tôi, Tam Đa Tú, đã khẩn cầu cứu mạng cô. Thật quá khắc nghiệt khi mạng sống của cô bị cướp đi vì lỗi lầm của cha cô, mặc dù cô sẽ bị tước đi địa vị quý tộc.”
“...”
“À, cô không phải lo lắng quá nhiều về cách kiếm sống đâu. Cô sẽ sống bên cạnh tôi mãi mãi và nhận sự che chở của tôi.”
Tam Đa Tú không ý thức được có bao nhiêu dục vọng ở trong mắt hắn khi hắn nhìn Tú Hoa. Tú Hoa nhìn hắn chằm chằm. Đôi mắt mê đắm của cô là đủ để làm Tam Đa Tú mất hồn.
“Tôi tin vào Tam Đa Tú.”
“Ah? Ahh, đúng, đúng. Hưhư, cứ tin ở tôi. Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.”
“Thế thì tôi sẽ tin ông. Xin hãy để tôi gặp cha tôi. Tôi muốn nói lời tạm biệt lần cuối.”
“Ah? Ahh, ừ... Này, lính canh. Mở cửa nhà tù nga... Kh-Không, đừng!”
Tam Đa Tú vô tình gật đầu bỗng chốc hồi phục tinh thần. Trước khi là người đẹp nhất thì Tú Hoa là một chiến binh. Hắn không biết cô sẽ làm gì nếu ra được khỏi nhà tù. Một khi Tam Đa Tú rút lệnh cho lính canh lấy chìa khóa, Tú Hoa khịt mũi.
“Giá như tôi có trang điểm.”
“Hở?”
Tam Đa Tú nghi ngờ đôi tai mình. Tú Hoa - người vừa nhìn hắn chằm chằm bằng cặp mắt thâm độc - đã đóng vai một cô gái mỏng manh lần nữa. Một sự chuyển đổi nhanh chóng không khác gì một lời nói dối.
“Thật quá đau buồn khi tôi không thể gặp cha mình trước khi ông ấy chết.”
“Đ-Đừng có lo. Ngày mai, tôi sẽ cho cô thời gian để nói lời từ biệt với cha cô trước khi tôi đưa ông ấy đi hành quyết.”
Tam Đa Tú lúng túng cười và vội vã rời đi. Hắn đã phạm sai lầm khi đối mặt với Tú Hoa mà không thể vượt qua được dục vọng đang sục sôi của mình. Tú Hoa bị bỏ lại một mình và cắn móng tay.
‘Mình nên làm gì đây?’
Thời khắc xử tử cha cô đã được công bố. Cô không thể cho phép điều đó. Cách duy nhất là giải cứu cha cô trước giờ hành quyết. Nhưng bằng cách nào?
“...Mình bất lực.”
Tú Hoa rơi nước mắt khi vòng tay ôm lấy đầu gối. Khi ở một mình, cô chẳng thể nào hành động như một phụ nữ mạnh mẽ.
***
“Thảo Vương đã trình cáo. Ông ta sẽ hành quyết Hàn Thức Bằng, kẻ phủ nhận việc biết người chế tác Chu Tước Cung.”
“Ha? Họ nghĩ sự si mê của chúng ta sẽ nguôi ngoai với điều đó sao?”
“Thật ngu ngốc. Chúng ta chả quan tâm đến mạng sống của hắn.”
Một căn phòng dành cho các nhân vật quan trọng trong hoàng cung của Thảo Vương. Có những người trẻ tuổi mặc đồ lụa còn sang trọng hơn cả cung điện. Các lưỡng ban của Hoàn Quốc.
“Kẻ chế tác Chu Tước Cung là Pagma. Ta không biết hắn đã sống như thế nào từ lúc đi khỏi Hoàn Quốc, nhưng chúng ta phải tìm ra hắn.”
“Nếu Hàn Thức Bằng không cho biết tung tích của Pagma trước khi chết... Chúng ta sẽ phải tự thân vận động.”
“Ah, ta muốn gặp Pagma. Ta nhớ kiếm thuật của hắn.”
“Ý ngươi là kiếm vũ mà Thần Trời đã trấn áp chứ gì. Nó tầm thường đến mức không thể gọi là kiếm thuật được. Khưkhưk.”
“Đừng có chọc cười ta. Đây không phải là Hoàn Quốc. Chúng ta phải giữ phẩm giá của các lưỡng ban trước mặt cư dân.”