Chương 646
“Công tước Đức hạnh vùng Pangea!”
Người đã phục chế Chu Tước Cung, giết Arube, và xóa sổ kim giáp. Mặt khác, anh cũng là người đã đẩy Hàn Thức Bằng vào chỗ chết. Sự xuất hiện của Công tước Đức hạnh vùng Pangea, Grid, khiến mọi người bối rối.
“T-Tại sao ngươi lại ở đây?”
Không ai biết tung tích của Công tước Đức hạnh vùng Pangea cả. Lý do Hàn Thức Bằng bị xử tử là vì ông ấy không biết Công tước Đức hạnh vùng Pangea đang ở đâu. Giờ anh ta lộ diện ở Pangea sao?
Ai đó can đảm hét lên. “Tại sao...? Tại sao ngươi lại quay về đây? Thà rằng ngươi đừng xuất hiện còn hơn là đến cuối mới ra mặt!”
Anh ta đáng ra không nên rời khỏi Thảo Quốc. Nếu kiểu gì cũng quay lại thì quay lại trước khi Hàn Thức Bằng bị xử tử có phải hay hơn không.
“Tại sao...? Tại sao lại là lúc này hả?”
Người dân - theo một cách hợp lý - biết rằng Công tước Đức hạnh vùng Pangea không có lỗi và không nên đổ tội cho anh ta. Nhưng có một cảm giác khó chịu vì anh ta đã quay lại ngay sau khi Hàn Thức Bằng bị xử tử. Giây phút mọi người la ó và bắt đầu trách móc Grid.
“Tất cả mọi người trật tự!”
Các thợ rèn tiến tới. Họ là các thợ rèn tới từ Xưởng rèn Hắc Châm, Xưởng rèn Hồng Kiềm, Xưởng rèn Lam Hỏa, và đương nhiên là cả Xưởng rèn Bạch Phủ.
“Tại sao mọi người lại đổ lỗi cho Công tước Đức hạnh vùng Pangea?”
“Công tước Đức hạnh vùng Pangea bằng lòng hợp tác với các lưỡng ban! Cậu ấy không biết mình đã được gọi, nhưng cậu ấy không hề sợ các lưỡng ban!”
“Công tước Đức hạnh vùng Pangea là một con người như chúng ta thôi! Tại sao mọi người chỉ đặt sự trách cứ lên Công tước Đức hạnh vùng Pangea vậy?”
Thợ rèn Bạch Tử, người đã từng thiếu tự tin và thụ động, bắt đầu hét với giọng lớn nhất. Đó là tiếng gầm của một người đàn ông đã thay đổi nhờ có Grid.
“...”
Lời của Bạch Tử và các thợ rèn là đúng. Những người bị họ mắng mỏ đã im bặt như chuột chết. Họ không thể phàn nàn về Grid thêm nữa. Lý trí bắt đầu chi phối cảm xúc của họ.
“Hrmm.”
Đứng trên nền gạch ướt, Grid trông như một con báo tao nhã đang nằm trên một cái cây lúc anh nhìn xuống mặt đất. Anh nhìn Bạch Tử và các thợ rèn với sự thích thú.
‘Đặt Bạch Tử qua một bên, mình không ngờ là các thợ rèn của những xưởng rèn khác sẽ bào chữa cho mình đâu. Các thợ rèn có niềm tự hào của riêng họ. Mình phải mang họ đi cùng mình.’
Cấp độ của các thợ rèn Lục địa phía Đông là rất cao. Đặc biệt, chủ nhân của 4 xưởng rèn có tiềm năng đạt tới đẳng cấp nghệ nhân. Sản xuất bộ đồ Grid sẽ dễ dàng hơn nhiều nếu anh có thể đưa họ tới Vương quốc Vượt hạng vũ trang.
Sau đó giọng nói của Phác Trú Lâm lọt vào tai Grid.
“Cậu nên đi khỏi đây. Cậu sẽ phải trải qua đau đớn và phẫn uất nếu còn ở lại đây đấy.”
Một người lớn tuổi trong thành. Grid nghe nói bà ấy già hơn Khan tới 10 tuổi, nhưng eo bà ấy thẳng và đôi mắt thì rất sắc sảo. Grid ngưỡng mộ vẻ ngoài khỏe mạnh của Phác Trú Lâm và hỏi bà ấy.
“Bà không trách tôi sao?”
“Làm sao có thể chứ?” Phác Trú Lâm lập tức phủ nhận, dù rằng con trai bà ấy bị xử tử. Bà ấy đã mất đi người con trai, nhưng vẫn có khả năng suy nghĩ bình thường. Sức mạnh tinh thần của bà ấy thật to lớn. “Ta chỉ biết ơn cậu thôi. Điều đó sẽ tiếp tục trong tương lai.”
“...Tốt lắm.”
Grid đã nắm được tính cách của Phác Trú Lâm và cười toe toét. Anh rất vui vì có thể đưa nhiều người tốt tới Lục địa phía Tây. Những người chứng kiến nụ cười của anh đã lùi lại vì ghê tởm.
‘Cười á?’
‘Có gì vui lắm sao mà cười?’
Tất cả mọi người đều đang than khóc, trong khi một mình Grid lại cười? Người dân không thể hiểu Grid và trở nên nghi hoặc. Sự tức giận và nỗi phẫn uất của người dân mới kìm nén được có chút đã bắt đầu dâng lên trở lại. Nhưng nó chỉ diễn ra trong chốc lát. Nó đã sớm bị dập tắt.
Ttaak!
Grid búng tay.
“Kh-Không đúng...!”
“Tổng trấn Hàn Thức Bằng?”
“Tiểu thư Tú Hoa?”
Tất cả mọi người đều không tin vào mắt mình. Là vì 4 bàn tay vàng xuất hiện đằng sau Grid đang giữ lấy Hàn Thức Bằng và Tú Hoa. Những người đã chết vẫn còn sống ư? Chuyện gì đang xảy ra đây? Grid kêu lên với tất cả những người đang cảm thấy lúng túng. Cơn mưa nặng hạt chôn vùi nỗi thống khổ của người dân không thể ngăn được giọng nói của Grid. Đó là một đặc tính bổ sung của chỉ số nhân phẩm cao vời vợi. Tất cả mọi người ở nơi này đều bị thu hút bởi giọng nói của Grid.
“Ta, Vượt hạng vũ trang Vương Grid của Lục địa phía Tây, sẽ tuyên bố.”
‘Lục địa phía Tây?’
‘Vượt hạng vũ trang Vương?’
‘Grid?’
Nguồn gốc và danh tính của Grid. Mọi người đã biết được những sự thật mới về Grid và cho rằng điều đó thật nực cười.
“Ta sẽ bắt cóc Tổng trấn Hàn Thức Bằng và gia đình ông ấy đến vương quốc của ta.”
“...!!!”
“Hãy nói với quốc vương của mọi người! Thảo Quốc sẽ mãi mãi hối tiếc khi để mất đi một gia tộc trung thành tới vậy về tay Vượt hạng vũ trang Vương Grid!”
“...”
Bầu không khí đã lắng xuống. Grid có một nét xấu xa trên mặt anh, nhưng không một ai tin lời anh cả. Nếu Hàn Thức Bằng và con gái mình thực sự bị ‘bắt cóc’, họ sẽ không hành động bình tĩnh đến vậy. Từ đầu thì, Hàn Thức Bằng là tử tù. Nhưng ông ấy vẫn còn sống. Người dân không phải lũ ngốc và có thể đoán được chuyện gì đã xảy ra.
Những dòng lệ chảy dài từ đôi mắt những người dân ướt sũng dưới cơn mưa tầm tã. Lý do cha con nhà Hàn Thức Bằng vẫn còn sống và lý do vì sao Grid đã ‘bắt cóc’ họ. Mọi người đã nhận ra.
‘Grid đã giải cứu Tổng trấn Hàn Thức Bằng và Tiểu thư Tú Hoa.’
‘Cậu ta đang mang Tổng trấn Hàn Thức Bằng đi vì ông ấy đã mất địa vị.’
‘Nói rằng họ bị bắt cóc...’
‘Nếu Hàn Thức Bằng chạy trốn khỏi vương quốc theo ý mình, Thảo Quốc sẽ coi ông ấy là một kẻ phản loạn thật sự. Để ngăn chặn điều này, Công tước Đức hạnh vùng Pangea cần phải là lý do đằng sau nó.’
‘Cậu ta cứu mạng Tổng trấn Hàn Thức Bằng vẫn chưa đủ, mà còn bảo vệ cả danh dự của ông ấy nữa... Còn ai khác trên đời giống như thế này không?’
Đúng vậy. Mọi người đã nắm được chính xác ý định của Grid. Grid giả định là sẽ quay lại Pangea một ngày nào đó và nuốt chửng Lục địa phía Đông. Gia đình Hàn Thức Bằng là yếu tố cần thiết cho chuyện này, nên người dân không thể oán giận họ. Anh đã nghĩ về chuyện ấy trong vài lần du hành về Pangea.
“Công tước Đức hạnh vùng Pangea!”
“Đội ơn ngài!”
“Cảm ơn ngài đã cứu tiểu thư!”
“Hoan hô Công tước Đức hạnh vùng Pangea!”
“Hoan hô Vượt hạng vũ trang Vương!”
“Hoan hô Grid!”
Hàng trăm ngàn người cổ vũ Grid. Nó giống như đoàn rước của các lưỡng ban vậy. Ngay lúc này, các cửa sổ thông báo bật ra trong tầm nhìn của Grid.
[Các cư dân của Pangea đã bắt đầu tôn thờ bạn!]
[Như một phần thưởng đặc biệt, chỉ số thần linh của bạn đã tăng 1.]
“...”
Một cục lợi nhuận khổng lồ! Grid khó khăn lắm mới kìm được tiếng kêu muốn bật ra. Đó là để cố bảo vệ phẩm giá của mình.
“E hèm.”
Grid hắng giọng trong khi Phác Trú Lâm tiến đến cạnh Hàn Thức Bằng. Rồi anh lấy ra cuộn phép quay về Lục địa phía Tây.
“Bây giờ, hãy bắt đầu vụ bắt cóc thôi. Tập hợp toàn bộ những ai muốn rời đến vương quốc của ta nào!”
Grid nháy mắt với Nhóm Chu Tước và các thợ rèn. Anh hy vọng có càng nhiều thành viên của Nhóm Chu Tước và các thợ rèn tham gia càng tốt. Tuy nhiên.
“Waaahhhhhhhh!”
“Ớ?”
“Ở đây! Tôi muốn đến!”
“Gia đình tôi sẽ đi theo ngài!”
“Ớớ?”
“Nếu tôi có thể hầu hạ Công tước Đức hạnh vùng Pangea và Tổng trấn Hàn Thức Bằng thì có xuống âm phủ cũng bằng lòng!”
“Ớớớớớớ?”
Không chỉ các thành viên Chu Tước và các thợ rèn tập hợp xung quanh Grid. Hầu hết hàng trăm ngàn cư dân của Pangea cổ vũ cho Grid đều đã tập trung lại. Grid không còn suy nghĩ được nữa.
“Tr-Trúng số...”
***
Kinh đô của Vương quốc Vượt hạng vũ trang, Reinhardt.
“Mau lên! Tôi bận lắm!”
“Đừng có nghỉ ngơi! Không có thời gian đâu!”
Mọi người đang chạy đôn chạy đáo khắp nơi. Nông nghiệp, công nghiệp, giáo dục, phép thuật, quân đội, v.v. Tất cả các lĩnh vực của Reinhardt đều đang thiếu hụt nhân lực. Không, chẳng phải chỉ riêng Reinhardt. Toàn bộ các lãnh thổ của Vương quốc Vượt hạng vũ trang đều vậy. Nếu không nhờ kinh phí và nhân lực do Công tước Steim cung cấp, Vương quốc Vượt hạng vũ trang hẳn đã tê liệt rồi.
“Người dân. Cần nhiều người dân hơn nữa.”
Lượng người chơi đang tăng đều đặn nhờ các chuỗi nhiệm vụ trao tặng bộ đồ Grid sản xuất hàng loạt. Nhờ họ mà nền kinh thế thị trường mới được hồi sinh. Nhưng chuyện gì đây? Họ chả có cái gì để bán cả!
‘Cơ mà, giao dịch bất động sản đang tăng nhanh do quỹ đất dư thừa.’
Cần thêm công nhân trong nhiều lĩnh vực. Nhưng để các NPC thực hiện vai trò của công nhân là điều không hề dễ dàng. Lauel một lần nữa nghĩ Grid thật tuyệt vời. Rất khó thu nhận các NPC chuyên nghiệp, thế mà Grid có thể tập hợp được rất nhiều NPC danh tiếng. Theo lẽ thường, một người chơi sẽ không dễ gây dựng thiện cảm với các NPC và biến họ thành người của chính mình.
‘Ngay từ đầu, chỉ có một số người chơi với các NPC ở bên cạnh họ.’
Lauel cũng thế. Trong khoảng thời gian cậu còn chơi đơn, Lauel chỉ quan tâm đến sự tăng trưởng của mình. Cậu không để ý đến mối quan hệ của mình với các NPC chút nào. Cậu chỉ tích lũy một sự ưu ái vừa phải với các NPC bằng cách cày cấp, hoàn thành các nhiệm vụ, và cường hóa vật phẩm.
‘Thông thường, mình tập trung vào trao đổi với người chơi cho tới khi mình cần nói chuyện với các NPC.’
Nhưng thường thức luôn biến mất khi nói đến Grid. Lauel đứng dậy khỏi ghế. Đã tới lúc đến thăm xưởng rèn rồi.
‘Mình cần tiếp thêm sức mạnh cho các thợ rèn.’
Vương quốc Vượt hạng vũ trang là một vương quốc thợ rèn và đang nỗ lực rất nhiều trong việc kinh doanh đồ rèn của họ. Rất nhiều tiền đã được đầu tư. Vấn đề là cũng giống như những lĩnh vực khác, các xưởng rèn đang thiếu nhân lực. Họ không thể đáp ứng yêu cầu của người chơi.
‘Mình phải nói với Khan giảm thời gian nghỉ ngơi xuống chút nữa.’
Dạo này họ không được nghỉ luôn, và giờ nó sẽ bị giảm đi nữa sao? Lauel biết sẽ có phản ứng dữ dội từ các thợ rèn, nhưng biết làm sao được đây khi mà họ đang thiếu người.
“Haiz. Hử?”
Lauel rời khỏi lâu đài với tiếng thở dài và đứng lại trên đường. Đột nhiên, một cột sáng khổng lồ xuất hiện trong ngự hoa viên.
“Ơ-Ưh?”
Lauel nhắm mắt rồi mở ra vài lần. Cậu còn dụi cả mắt nữa. Cậu véo má luôn cho chắc. Cậu chẳng thể biết cảnh tượng trước mắt mình có phải là một giấc mơ hay không. Grid vẫy tay với Lauel - người đang làm một vẻ mặt ngớ ngẩn.
“Cậu đã tới rồi.”
“Haha... Điều này là thật ư?”
Lauel nhận ra đó là thực tế và cười lớn. Grid đã về đến nơi trong một cột sáng. Là vì khu vực xung quanh anh đang có đầy các NPC.
‘Kiếp trước của Grid là một kẻ buôn người à?’