Chương 647
“30.000... Chính xác 30.000 người...”
Đó tuy là một tiền đề đòi hỏi một lượng thời gian đáng kể, song một ngôi làng với vỏn vẹn 1.000 NPC sẽ trở thành một thành phố nếu có một lượng người chơi ổn định. Cần tối thiểu 100.000 người để xây dựng một vương quốc. Ấy thế mà, Grid đã đến Lục địa phía Đông trong 10 ngày và mang về tận 30.000 NPC.
Nó là một con số khổng lồ đến mức phi thực tế. Lauel không khỏi cảm thấy sốc.
“Điện Hạ biết không? Một người chơi điển hình cũng gặp khó khăn khi tích lũy 100% hảo cảm với một NPC đấy.”
Kể cả nếu hảo cảm với một NPC đạt tối đa, cũng chẳng có nhiều người chơi khiến các NPC đi theo họ được. Họ gần như chẳng tồn tại.
“Nhưng Điện Hạ đã làm say đắm trái tim của 30.000 người trong chưa đầy 10 ngày sao?”
Lauel biết Grid có hiệu ứng danh hiệu ‘dễ dàng được công nhận’ sau khi trở thành Hậu duệ Pagma. Tuy nhiên, lý do đằng sau việc Grid nhanh chóng gây dựng hảo cảm với các NPC không chỉ là nhờ hiệu ứng danh hiệu. Khả năng quyến rũ các NPC của Grid rất phi thường. Lauel bày tỏ sự ngạc nhiên với ngưỡng mộ của cậu ấy và Grid nói thật cho nghe.
“Thực ra thì có 250.000 người từ Pangea muốn đi theo anh. Toàn bộ cư dân của Pangea muốn trở thành thần dân của Vượt hạng vũ trang. Không may là cuộn phép quay về Lục địa phía Tây chỉ hỗ trợ 30.000 người thôi. Nên anh chỉ mang được 30.000.”
“...”
Nếu người nói không phải Grid thì Lauel hẳn sẽ tin chắc 100% đó là một lời nói dối. Cậu sẽ bảo họ đừng có phóng đại. Nhưng Lauel tin tưởng Grid tuyệt đối. Cậu tin mọi lời do Grid nói ra.
“...Quả thực, một người với tấm lòng chân thành. Sự quyến rũ của Grid như một đầm lầy. Không một ai có thể chối từ. Cũng giống như cách thuộc hạ không thể thoát khỏi Điện Hạ.”
“...Th-Thật à?”
Grid nổi da gà và mở cửa sổ nhiệm vụ dành riêng cho lợi ích của mình. Grid có một nhiệm vụ đặc biệt trong danh sách của anh.
[Nhiệm vụ của Quốc vương]
Nó là một nhiệm vụ quy mô lớn được tạo ra sau khi Grid thiết lập Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Nó là một nhiệm vụ chỉ để dành cho những người chơi đã trở thành vua. Nó không tồn tại cho những người chơi thông thường.
‘Các thợ rèn sẽ được giao cho Khan, Hàn Thức Bằng cho Lauel, và Nhóm Chu Tước cho Asmophel.’
Anh vẫn chưa tìm ra những nhân tài trong số cư dân còn lại của Pangea. Grid muốn biết chi tiết của họ trước khi đặt họ vào đúng nơi đúng chỗ. Nhưng mà nhìn vào từng người một trong cả thảy 30.000 cư dân bằng Kiếm của Đại Lãnh chúa thì thật nực cười. Không chỉ 1-2 ngày là xong được, và có thể mất hàng tháng.
Thế nên, anh mở danh sách Nhiệm vụ của Quốc vương lên. Đó là để hoàn thành nhiệm vụ vẫn đang bị hoãn lại. Nó là một nhiệm vụ để nâng cấp Kiếm của Đại Lãnh chúa thành Kiếm của Vua.
[Vai trò của Quốc vương (1)]
Độ khó : Nhiệm vụ chuỗi
Quốc vương là một phần của toàn bộ dân chúng.
Có một nghĩa vụ trông coi dân chúng và đặt họ vào đúng nơi.
Trải nghiệm cuộc sống của dân chúng và hiểu sâu sắc hơn về họ.
Điều kiện Hoàn thành Nhiệm vụ : Trải nghiệm 100 lớp nghề.
Phần thưởng Nhiệm vụ : Học cách chế tác Kiếm của Vua. Một nhiệm vụ chuỗi theo sau.
[Kiếm của Vua]
Độ bền : 530/530
Sức Tấn công : 320
* Nhân phẩm +300
* Thấu hiểu +300
* Lãnh đạo +300
* Kỹ năng ‘Quan sát Nhân vật Diện rộng’ được tạo ra.
* Kỹ năng ‘Tìm kiếm Tài năng’ sẽ được tạo ra.
Một thanh kiếm chỉ có thể được sử dụng bởi người cai trị của một vương quốc. Bạn có thể quan sát các binh sĩ và cư dân kỹ lưỡng hơn và chỉ huy họ hiệu quả hơn.
Điều kiện Sử dụng : Một vị vua.
Nặng : 490
Quan sát Nhân vật Diện Rộng. Rõ ràng là nó có một tác dụng khác với Kiếm của Đại Lãnh chúa, vật phẩm chỉ có thể quan sát từng người một.
‘Tìm kiếm tài năng sẽ dễ hơn nhiều nếu mình có thể quan sát vài người một lúc.’
Nói cách khác, Grid muốn Kiếm của Vua. Nhưng nhìn các điều kiện hoàn thành nhiệm vụ mà xem! Anh phải trải nghiệm ít nhất 100 lớp nghề. Độ khó của nhiệm vụ đủ cao để được gọi là phi lý.
‘Mình đã hoãn nó lại vì nó khó chịu vô cùng...’
Grid muốn quan sát không chỉ 30.000 cư dân Pangea, mà còn cả 800.000 người dân đã tạo nên vương quốc. Liệu có một NPC danh tiếng được phân loại như một thiên tài giữa họ không?
‘Mình không thể quá tham lam được.’
Grid muốn một mức độ tài năng bình thường có thể ‘vừa khít’ từng lĩnh vực. Nếu anh có thể triển khai mọi người một cách hiệu quả, tình trạng thiếu thốn lao động của Vương quốc Vượt hạng vũ trang sẽ được giải quyết rất nhiều.
‘Mình cần phải chuẩn bị dũng khí.’
Grid hít một hơi và đứng dậy khỏi ngai vàng.
“Từ lúc này, anh sẽ đi vi hành.”
Địa ngục đã bắt đầu.
50 ngày trôi qua.
Grid trà trộn vào người dân và trải nghiệm 2 nghề nghiệp mỗi ngày. Anh làm phục vụ ở một nhà hàng, cọ rửa nhà xí, dọn giường, hộ tống ai đó với tư cách vệ sĩ, và thực hiện những nhiệm vụ bí mật cho các bang hội khác nhau. Không nói quá khi cho rằng anh đã kinh qua hầu hết các công việc ở Reinhardt. Grid không nhận ra, chứ việc này khả thi không phải bởi lý do nào khác, mà hoàn toàn vì anh là Grid.
Nghĩ mà xem. Bao nhiêu người chơi có thể thực hiện đủ các loại yêu cầu chứ? Ví dụ như, một người chơi với lớp nghề hiệp sĩ sẽ không thể thực hiện các nhiệm vụ bí mật cho Hội Sát thủ. Họ không có khả năng cho nó. Nhưng Grid có các chỉ số cao và được vũ trang vượt hạng.
Thật dễ dàng hoàn thành nhiệm vụ bí mật của Hội Sát khi dùng chỉ số nhanh nhẹn cao và Áo Trùm Đầu. Trong nhiệm vụ Hội Pháp Sư, anh dùng Đạn Phép và Quyền trượng Belial. Anh cũng có thành công lớn trong Hội Chống chịu. Nhiệm vụ ‘chống chịu các cuộc tấn công của kẻ thù trong khi hộ tống người bán hàng rong’ đã dễ dàng được làm xong. Grid đã từng đơn độc chống chịu 100.000 kẻ thù. Những người chơi hệ chống chịu thông thường khác đang thực hiện nhiệm vụ này đã nói rằng ‘một vệ binh quái vật vượt qua cả Vantner đã xuất hiện.’
“Grid là một tên húng chó à?”
“Húng chó?”
“Một kiểu nhân vật trong các tiểu thuyết giả tưởng.”
“...”
Các thành viên Vượt hạng vũ trang thắc mắc khi họ thấy tình hình hiện tại của Grid. Nó cứ như Grid đang tự mình chơi một trò chơi hoàn toàn khác. Grid giờ đã trở thành một bức tranh biếm họa hư cấu. Nhưng Grid thì không nghĩ vậy.
‘Mình vẫn đang tăng tiến.’
Anh là một huyền thoại đã nhìn thoáng qua các thần thoại, nhưng anh không thực sự là một huyền thoại. Điều này nghĩa là gì? Khả năng về một lớp nghề thần thoại đã mở ra, nhưng anh vẫn kém cỏi so với các huyền thoại đời trước. Anh không hoàn thiện. Anh vẫn chưa phải là ông nọ bà kia. Đây là cách Grid tự đánh giá bản thân.
‘Một chút nữa. Không, nhiều hơn nữa mới đúng.’
Anh sẽ cố gắng và làm hết sức mình. Tăng trưởng xa hơn. Anh sẽ trở nên giỏi giang. Grid cam kết trong khi làm việc tại Reinhardt.
Có đủ các thể loại tin đồn bay vòng quanh Reinhardt trong 50 ngày anh che giấu danh tính của mình.
“Một pháp sư thiên tài đã xuất hiện ở Reinhardt.”
“Một sát thủ thiên tài đã xuất hiện ở Reinhardt...”
“Một người quét dọn thiên tài đã xuất hiện ở Reinhardt...”
“Một thợ xoa bóp thiên tài...”
Tất cả các tin đồn đều nói về Grid. Grid không hề biết. 50 ngày toàn tin đồn đó đã kéo nhiều người chơi hơn nhập cảnh vào Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Đặc biệt là, có nhiều người muốn gặp thợ xoa bóp. Một số người suy đoán rằng những kỹ năng của người đó xuất sắc đến mức lớp nghề ‘thợ xoa bóp huyền thoại’ đã xuất hiện.
***
“Đây là nơi cuối cùng rồi.”
Trong khi Grid đang thực hiện nhiệm vụ 50 ngày. Tuyệt đỉnh Kiếm cũng đang hoàn thành nhiệm vụ mà Grid giao cho anh. Nhiệm vụ này ở ngoài đời chứ không phải trong trò chơi. Đó là tìm cho ra Ma động Kiến tạo sư - Ăn Chân giò Cay. Nó là một nhiệm vụ rất quan trọng.
“Cả tháng rồi mình chỉ có ăn chân giò cay...”
Kang Daehan tìm kiếm trên mạng và thấy có tổng cộng 109 cửa hàng bán chân giò cay. Có một chuỗi chân giò cay khá lớn. Liệu anh sẽ tìm ra manh mối về ‘Ma động Kiến tạo sư’ tại một trong 109 cửa hàng này chăng? Kang Daehan dành 2 tuần để ghé thăm các cửa hàng chân giò và ăn chân giò cay mỗi ngày. Môi anh đau rát và chứng ợ chua khiến anh phát điên.
“Hoan nghênh quý khách.”
Haenam, Tỉnh Jeolla Nam. Ở cực nam của Hàn Quốc, có một cửa hàng chân giò cay. Đó là một khoảng cách rất xa tính từ Seoul. Kang Daehan càu nhàu khi bước vào cửa hàng và gọi món chân giò cay một cách đầy khéo léo.
“Một phần chân giò cay nhỏ ạ. Vui lòng thêm một chút xi-rô tinh bột để làm nó bớt ngọt và xào với lửa lớn.”
“Hiểu rồi ạ.”
Đây không phải là kiểu người đã ăn chân giò cay mới 1 hoặc 2 lần. Ông chủ cửa hàng chân giò cay tại Haenam nhận thấy rằng Daehan là một người sành ăn. Rồi ông ta bắt đầu chế biến chân giò cay. Sau một lúc.
“Mời thưởng thức ạ.”
Đích thân chủ quán mang chân giò cay ra. Ông ta dường như rất tự tin vào hương vị. Daehan đối mặt ông ta và tuyên bố.
“Dark.”
“...?”
“Lễ hội Máu.”
“...??”
“Quả trứng cuồng long.”
“...???”
Daehan đã cẩn thận quan sát chủ cửa hàng mỗi lần anh nói. Ông chủ sẽ là Ma động Kiến tạo sư nếu ông ta lộ ra bất kỳ dấu hiệu run rẩy nào. Nhưng ông chủ lại không hề run sợ. Ông ta quay vào trong bếp như thể Daehan là một kẻ kỳ quặc. Daehan ớn lạnh.
“Ở đây cũng không phải à?”
Anh đã ghé thăm 109 cửa hàng chân giò cay trên khắp cả nước và vẫn chưa gặp được Ma động Kiến tạo sư sao? Tức là.
“Điều tồi tệ nhất... Có lẽ Ma động Kiến tạo sư mà Grid nói đến không phải là người điều hành một cửa hàng chân giò cay. Có lẽ ông ta chỉ yêu thích chân giò cay mà thôi.”
Thế chẳng lẽ anh phải đi lòng vòng tất cả 109 cửa hàng và hỏi họ về danh sách khách quen ư?
“Ah, đen vãi.”
Daehan ăn hết chân giò cay và trở về chiếc xe tải của mình. Nó là một chiếc xe tải sang trọng được lắp đặt một cỗ máy Satisfy. Daehan ngồi trong cỗ máy và bảo tài xế của mình.
“Gọi tôi dậy khi chúng ta về đến nhà.”
“Rồi.”
Bururung.
Chiếc xe tải quay trở về Seoul. Ông chủ của cửa hàng chân giò cay châm điếu thuốc của mình và nhìn chiếc xe tải rời đi.
“Hầy... Mình đã chuyển tới nơi xa xôi này rồi mà một con quỷ vẫn tới gõ cửa. Grid, thằng nhóc nhà cậu thật sự không phải là một kẻ tầm thường. Cậu đúng là tàn nhẫn và ngoan cố.”
Thật may là ông ta trông khác với nhân vật của mình trong trò chơi. Ông chủ của cửa hàng chân giò cay cảm thấy nhẹ nhõm đến mức toát cả mồ hôi. Ông ta đã hoảng loạn và nghiêm túc tự hỏi rằng liệu mình có nên ra nước ngoài hay không. Ngay lúc này, chiếc xe tải của Daehan đã quay trở lại.
“Này Ông chủ.”
Dururuk.
Daehan mở cửa của chiếc xe tải. Anh mỉm cười với ông chủ cửa hàng chân giò cay, người đang cố duy trì vẻ mặt bình tĩnh.
“Ông là Ma động Kiến tạo sư, Ăn Chân giò Cay đúng không?”
“Ý của quý khách là sao?”
“Cửa hàng của ông không hề có một cái TV. Hờ hững với TV chính là một đặc trưng của người chơi Satisfy.”
“...”
“Ông chủ à, ông không xem TV và thậm chí còn chẳng có một cái TV cho khách hàng xem trong cửa hàng của mình. Thế nào? Lý luận này xứng đáng với vị chủ tịch của Hiệp hội Yêu nước chứ hả? Tôi tự hào là có bộ não ưu tú của người lớn lên bằng việc ăn tương và kim chi đấy.”
“...Một vài cửa hàng không có TV đó thôi?”
“Đúng, đó là lý do tại sao lúc đầu tôi không chắc. Nhưng ông đang đeo kính râm. Tại sao chủ một cửa hàng chân giò cay lại đeo kính râm nhỉ? Ông muốn che giấu chứ sao nữa. Là khuôn mặt của ông. Đúng không?”
“...Siêu đấy. Anh xứng đáng là chủ tịch của Hiệp hội Yêu nước.”
Tung bay.
Ông chủ của cửa hàng chân giò cay cởi tạp dề ra. Ông ta không thể tránh né tình huống này và sẵn sàng đối mặt với nó.
“Là vì Đảo Cork đã bị Lễ hội Máu phá hủy hả? Có giỏi thì xông vào. Tôi sẽ cân anh luôn.”
Ông ta đã chơi nhiều trò chơi từ trước khi Satisfy được phát hành. Ông chủ của cửa hàng chân giò cay Haenam đã có thâm niên ít nhất 10 năm. Ông ta tự tin giơ nắm đấm lên trong khi Daehan cảm thấy khó hiểu.
“God Grid với Vượt hạng vũ trang Hội lại có cái suy nghĩ hạn hẹp như vậy sao? Đừng có chọc cười tôi chứ. Bọn tôi chỉ muốn gặp ông thôi.”
“Hả? Các người không có cảm xúc tiêu cực với thủ lĩnh của Lễ hội Máu à?”
“Đó là một điều đáng tự hào mà. Một người Hàn Quốc là thủ lĩnh của một thế lực hùng mạnh. Tôi cảm thấy tự hào với tư cách là chủ tịch của Hiệp hội Yêu nước. Tuy việc nó là một thế lực xấu xa có khiến tôi hơi xấu hổ một chút.”
“...”
“Vậy thì tôi đi nhé. Nếu ông có ý định gia nhập Vượt hạng vũ trang Hội, cứ thoải mái liên hệ với tôi.”
Daehan đặt danh thiếp của anh trong cửa hàng và ung dung rời đi. Anh nghĩ mình ngầu lòi.