Chương 688
“Ông ấy bị chính con trai của mình sát hại...”
Thật nực cười. Bi kịch như thế không thể tồn tại trên đời được. Trùng hợp làm sao, họ đang sống trong cái thực tại mà họ rất muốn chối bỏ. Những vụ việc người cùng huyết thống hãm hại lẫn nhau là chuyện thường thấy trong cả lịch sử lẫn xã hội hiện đại.
‘Tới cả một con người đầy quyền lực thời cổ xưa...’
Anh không nên quên sự thật này. Grid đã cố gắng rất lâu rồi. Lý do anh có thể duy trì điểm số trung bình ở trường là vì anh học nhiều hơn hẳn so với người khác. Đặc biệt, anh mạnh về các môn đòi hỏi học sinh học thuộc lòng hơn là hiểu, như lịch sử chẳng hạn. Anh cam kết sau khi nghe về chuyện của Madra - người đã bị giết bởi chính con trai mình.
“Ít nhất trong Vương quốc Vượt hạng vũ trang, tôi sẽ không để những điều đáng buồn như thế xảy ra...”
Grid không biết chi tiết cụ thể nhưng anh không khó chịu về điều đó. Là một người chồng kiêm một người cha, anh tin rằng sẽ không có bất hòa nếu anh quan tâm và tôn trọng gia đình mình.
‘Giống như bố mẹ và Sehee quan tâm đến mình...’
Grid mỉm cười trìu mến với ý nghĩ đó. Rồi Sticks nói với anh.
“Lý do Hoàng tử Rajandra hãm hại Madra không phải vì cảm xúc xấu. Trong hồi ký của Hoàng tử Rajandra, chúng ta có thể thấy anh ta yêu thương và ngưỡng mộ Madra đến nhường nào.”
“...?”
Yêu thương và ngưỡng mộ ư? Không có cảm xúc xấu á? Thế thì tại sao anh ta lại sát hại cha mình chứ? Grid thấy chuyện này thật phi lý. Anh không thể hiểu tại sao Rajandra lại sát hại Madra. Lời giải thích của Sticks như sau.
“Madra tin rằng ông ấy có thể bảo vệ Lubana tới muôn đời. Tuy nhiên, Hoàng tử Rajandra biết Madra là con người và ngày nào đó sẽ chết vì tuổi già.”
“Rồi thì sao?”
“Hoàng tử Rajandra lo lắng về điều xảy ra sau cái chết của Madra. Hồi đó, chỉ riêng hiện diện của Madra thôi đã khiến đế chế liên tục xâm lược rồi, và Lubana bị cuốn vào trong chuyện này. Càng có nhiều cuộc chiến, danh tiếng của Madra càng leo cao. Tuy vậy, người dân của Lubana đã tan đàn xẻ nghé.”
“...”
“Hoàng tử Rajandra đã vài lần yêu cầu vấn đề này với Madra. Vì người dân của Lubana, vì tương lai của Lubana, hãy làm hòa với đế chế. Nhưng yêu cầu này lần nào cũng bị phớt lờ. Madra lên án Rajandra như một kẻ hèn nhát và ghê tởm anh ta. Thời gian trôi đi và Madra trở thành một ông già tóc trắng.”
“Khi Madra ở những năm cuối đời, nỗi lo của Rajandra đạt đỉnh điểm...”
“Chính xác. Ngoài Hoàng tử Rajandra thì tất cả các quý tộc, hiệp sĩ, binh sĩ, cùng người dân đều lo lắng và sợ hãi. Họ nghĩ rằng Lubana sẽ bị hủy diệt một khi Madra băng hà và cầu xin Hoàng tử Rajandra hành động. Thủ cấp của Madra đã được dâng tặng cho đế chế.”
“...”
Trong quá trình đó, Vương quốc Lubana đã trở thành vật sở hữu của đế chế. Hoàng tử Rajandra đã giữ được mạng sống của hoàng tộc và người dân Lubana để đổi lại việc đưa cái đầu của người cha Madra của anh ta cho đế chế. Anh ta có lẽ đã mất đi vương quốc của mình, nhưng anh ta vẫn được sống. Sau đó, người ta nói rằng cái đầu của Madra đã bị treo tại cổng thành của Titan - thủ phủ của đế chế - trong vòng 1 năm.
“...Thật thảm hại.”
Grid cảm thấy khó chịu khi nghĩ đến việc người ta khạc nhổ vào đầu Madra mỗi khi họ bước vào cổng. Đó là một kết cục không mấy tốt đẹp cho người đã bảo vệ vương quốc của mình cả đời và được ngợi ca là Bất bại Vương. Nhưng đồng thời, anh cũng có thể hiểu được lập trường của Hoàng tử Rajandra và người dân của Lubana. Dĩ nhiên anh không thể biện hộ cho những gì họ đã làm. Nhưng Madra không thể suy nghĩ dưới lập trường của kẻ yếu và đã quá tin vào chính sức mạnh của mình.
‘Nếu Madra không có tính cách như thế thì chuyện này đã chẳng diễn ra... Hrmm.’
Nó chả là gì ngoài lịch sử cả. Nó vốn đã xảy ra rồi và kết quả là hiện tại. Con người đang sống vào lúc này. Họ có thể học hỏi từ quá khứ.
‘Mình không thể quá chìm đắm vào sức mạnh của mình. Hãy lấy Madra làm ví dụ.’
Grid đứng dậy. Ánh mắt anh dính chặt vào cánh cổng tới đảo thứ 66.
“...Tôi sẽ tiến lên và tặng cho linh hồn tội nghiệp đó thất bại đầu tiên.”
Người chơi đã nghe nói rằng Thánh Kiếm Muller là người mạnh nhất trong những thập kỷ qua. Tất nhiên Grid cũng thế. Chưa kể, theo lời Sticks, Quần đảo Behen là nơi kế vị đang kết nối các huyền thoại của quá khứ với những huyền thoại đương thời. Nói cách khác, trước các huyền thoại tiền nhiệm mà người chơi từng biết, đã tồn tại các huyền thoại rồi.
Các huyền thoại được phân loại như thánh kiếm, pháp sư, cung thủ, sát thủ, thợ rèn, thợ may, và thợ mỏ có khả năng đã truyền lại di sản của họ từ khá lâu rồi. Nhưng còn Tróc Quỷ với Bất bại Vương thì sao? Alex có mối thâm thù với các đại quỷ và thiết tha với sự hủy diệt của địa ngục, trong khi Madra là một huyền thoại vì ông ấy chưa từng bại trận. Họ là những người tiên phong một con đường mới, như Piaro hiện thời.
Grid không thể loại trừ khả năng họ nổi bật hơn các huyền thoại khác. Tróc Quỷ Alex có ‘quy chế địa ngục’ như một vũ lực cường đại và có lẽ hơi yếu hơn chút trên Quần đảo Behen. Nhưng Madra tuyệt đối không thể giống như vậy.
‘Trùm cuối luôn là kẻ mạnh nhất.’
Thịch! Thịch!
Tim Grid đập liên hồi lúc anh di chuyển tới đảo thứ 66. Grid đang mong được trở thành người đầu tiên đánh bại ai đó chưa từng bại trận.
***
Ăn Chân giò Cay Tỉnh Jeolla Nam, Chi nhánh Haenam.
“Chào mừng quý khách!"
Ma động Kiến tạo sư, người từng là đầu lĩnh của Lễ hội Máu, hôm nay đang cần cù buôn bán. Ông ta yêu chân giò và đảm bảo là phải tới cửa hàng ít nhất 1 giờ mỗi ngày. Niềm vui khi gắp một miếng chân giò nóng hổi và giòn rụm lên rồi ăn từng miếng một mang lại cảm giác hạnh phúc cho ông ta.
“Hmm, khách khứa hôm nay không có nhỉ.”
“...Cửa hàng tôi có nhiều khách đặt ship lắm.”
Biểu cảm của Ăn Chân giò Cay đanh lại khi xác nhận danh tính của vị khách. Đó là bởi vị khách đêm muộn này là Tuyệt đỉnh Kiếm. Anh là một người chơi xếp hạng của Satisfy đại diện cho Hàn Quốc, Chủ tịch của Hiệp hội Yêu nước, và là một hầu tước trong Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Mỗi tuần một lần anh lại tới thăm chi nhánh Haenam của Ăn Chân giò Gay.
Mục đích hiển nhiên là thâu tóm Ăn Chân giò Cay. Họ phân tích là nếu khả năng xây dựng ma động của Ăn Chân giò Cay kết hợp với Vương quốc Vượt hạng vũ trang, thì sức mạnh của Vương quốc Vượt hạng vũ trang sẽ tăng lên đáng kể. Thèm muốn Ăn Chân giò Cay là lẽ tự nhiên.
“Lấy cho một phần mì cắt.”
Ăn Chân giò Cay lạnh lùng nhìn Tuyệt đỉnh Kiếm đang gọi món.
“Sao lần nào đến đây cũng gọi mì cắt thế hả?”
Ăn Chân giò Cay mở một cửa hàng chân giò và dùng Ăn Chân giò Cay làm ID trong trò chơi vì ông ta thật sự yêu chân giò. Ông ta không thích khi Tuyệt đỉnh Kiếm từ Seoul xa xôi đến tận đây chỉ để ăn mì cắt. Anh trông cứ như một người ghét chân giò vậy. Tuyệt đỉnh Kiếm trả lời với vẻ nghiêm túc.
“Tôi không thích chân giò.”
“Chân giò... Ông không thích nó chứ gì?”
Mặt Ăn Chân giò Cay biến dạng như ác quỷ. Còn biểu cảm của Tuyệt đỉnh Kiếm thì vẫn nghiêm túc như vậy, thậm chí còn trông quý phái nữa. Nó gợi nhớ một chiến sĩ độc lập trong thời kỳ Nhật Bản chiếm đóng.
“Hrmm... Nói dối và bảo là tôi thích chân giò để có được thiện ý của ông thì sẽ tốt hơn thật đấy, nhưng tôi không muốn nói dối ông. Tôi muốn là người bạn đồng hành thực sự với ông. Đó là lý do tôi sẽ trung thực.”
“...”
Cái người này, anh thành thật đến mức ngu ngốc. Và Tuyệt đỉnh Kiếm thực lòng muốn ông ta. Ăn Chân giò Cay có phần phấn khích khi nhận ra điều đó. Gã khổng lồ Hàn Quốc này biết về quá khứ xấu xa của ông ta, ấy thế mà vẫn thèm muốn ông ta. Nhưng ông ta không thể hiện điều đó ra bên ngoài. Ăn Chân giò Cay cứ nhìn chằm chằm Tuyệt đỉnh Kiếm.
“Tại sao ông lại không thích chân giò?”
Đúng thế. Từ góc nhìn của người yêu chân giò như Ăn Chân giò Cay, lời nhận xét của Tuyệt đỉnh Kiếm là không thể chấp nhận được. Tuyệt đỉnh Kiếm thành thật trả lời Ăn Chân giò Cay.
“Quá đắt chứ sao nữa.”
“Hả...?”
“Giá của chân giò thường là 30.000 won. Nhưng khối lượng thì sao? Chả phải nó đủ ít để một nam giới trưởng thành tự ăn hết một mình à?”
“...Một mình ông thường có thể ăn hết còn gì?”
“Một người với hệ trao đổi chất cơ bản cao như tôi không thể ăn hết nó một mình được. Nhưng giá của chân giò có thể dễ dàng vượt quá 35.000 won. Tôi không thể mua cái giá đó. Nghĩ về giá của chân giò mà xem. Đến hàng thịt mua 2 cái chân giò với giá 10.000 won là đủ rồi đúng không? Cái giá mà tôi thấy cho món chân giò nó đắt tới lố bịch.”
Dĩ nhiên là Tuyệt đỉnh Kiếm giàu sụ. Nhưng có phải sinh ra đã giàu đâu. Những ngày còn khó khăn, có những lần anh không thể ăn chân giò khi anh muốn ăn nó. Chuyện này vẫn còn khiến Tuyệt đỉnh Kiếm phải run rẩy. Ăn Chân giò Cay hỏi anh.
“Nếu... Nếu món chân giò làm từ handon thì sao?”
“Gì chứ? Han... Don á?”
Đôi mắt Tuyệt đỉnh Kiếm rung động mạnh.
Handon! Thế này tức là thịt lợn nội địa! Tuyệt đỉnh Kiếm lay động.
Trên mặt Ăn Chân giò Cay nở ra một nụ cười thỏa mãn.
“Cửa hàng Ăn Chân giò Cay của tôi dùng chân giò làm từ handon. Nó còn là handon chất lượng nhất nữa. Ông vẫn nghĩ 30.000 won là đắt sau khi nghe thấy thế à?”
“Khụ...! Ông không gạt tôi về nguồn gốc đấy chứ?”
Hàn Quốc thế kỷ 22. Phần lớn thịt đều được nhập ngoại, nên giá trị của handon là rất to lớn. Chủ tịch của Hiệp hội Yêu nước - Tuyệt đỉnh Kiếm - cuối cùng cũng phải nhượng bộ.
“Được rồi! Thêm một phần chân giò vào phần mì cắt của tôi!”
“Coi như xong...!”
Tuyệt đỉnh Kiếm và Ăn Chân giò Cay. Do nhiều lần gặp gỡ, họ đang trở nên thân thiết hơn với nhau. Đó là một câu chuyện cho thấy Vương quốc Vượt hạng vũ trang khi thiếu Grid vẫn có thể hoạt động tốt như thế nào. Mặt khác, tin tức nóng hổi đang phát ra từ chiếc TV được cài đặt trên tường của cửa hàng.
『 Chúng tôi đã được xác nhận rằng một cửa sổ thông báo chung đã hiện ra trước mắt toàn bộ người chơi của Satisfy. Thông tin của cửa sổ thông báo này là... 』
Đây là một thông điệp thế giới xuất hiện trước mọi người chơi đang kết nối tới Satisfy. Vị anh hùng mới này là người nào và bóng ma của các anh hùng trong quá khứ là những ai? Từ đầu thì Quần đảo Behen đâu phải một nơi được biết đến rộng rãi. Chỉ một số người chơi xếp hạng hàng đầu mới độc quyền thông tin và thách thức nó thôi. Phần lớn người chơi không biết về nó đều tò mò về danh tính của Quần đảo Behen.
***
Gây dựng sức mạnh để chống lại ngũ trụ của đế chế.
Đây là nhiệm vụ mà Hoàng phi Marie giao cho Agnus. Agnus là một thế lực hùng mạnh đối với Marie - kẻ có tham vọng đưa con trai mình lên làm hoàng đế. Mụ đầu tư rất nhiều vào Agnus. Agnus đang trên đường nhận sự hỗ trợ của mụ thì hắn ngập ngừng.
“...Cánh cổng cuối cùng của Quần đảo Behen đã mở ra rồi sao?”
Nghĩa là ai đó đã hoàn thành đảo thứ 62 mà hắn trước đó đã thất bại. Ai đã chạm tới cánh cổng cuối cùng? Mối lo của Agnus không kéo dài lâu.
“Kik... Kikik, dĩ nhiên phải là ngươi rồi đúng không? Kraugel...!”
Agnus phải từ bỏ Quần đảo Behen vì Tróc Quỷ Alex. Các công kích của Alex đều mang tính hủy diệt với Agnus - kẻ nắm giữ quyền năng của một đại quỷ. Đó là thiên địch hoàn hảo của Agnus, khiến hắn tuyệt đối không thể đánh bại đảo thứ 62. Nhưng Kraugel thì khác. Không có lý thuyết đối lập nào cho người đã có được lớp nghề chiến đấu mạnh nhất như anh cả.
“Kikikik, được! Ta sẵn sàng nhường lại nếu đó là ngươi!”
Giá như hắn có thể cướp hết toàn bộ các tử vong hiệp sĩ của những huyền thoại tiền nhiệm. Agnus tiếc lắm, nhưng hắn không bám víu lấy nó. Giá trị của nhiệm vụ hắn nhận được từ Hoàng phi Marie có thể sánh ngang với Quần đảo Behen mà.
***
“Kẻ quái nào đặt chân tới đảo thứ 66 được chứ?”
“...Tôi chẳng thể tưởng tượng ra nổi.”
Hao và Alexander. Họ đang ở cùng Kraugel và sửng sốt khi thấy thông điệp thế giới. Họ không thể tưởng tượng rằng ai đó ngoài Kraugel đã xoay xở chiếm được Quần đảo Behen.
‘Là ai mới được...?’
Ai đã gần như chiếm được Quần đảo Behen - nơi mà họ nghĩ chỉ tồn tại dành cho Kraugel đây? Kraugel cười trước nỗi bàng hoàng của Hao và Alexander.
“Grid chứ ai.”
“Grid...”
Hao với Alexander không phủ nhận điều đó. Sức mạnh của Grid qua trận chiến chống lại Kraugel trong Giải đấu Quốc gia Năm thứ hai và cuộc tập kích Đại Quỷ Belial vẫn còn quá mãnh liệt trong tâm trí họ.
“Mau lên nào. Kirinus là một NPC chỉ xuất hiện một lần sau mỗi 3 năm. Nếu hôm nay tôi để vuột mất ông ấy thì không biết tôi sẽ phải chờ bao lâu nữa đâu.”
“Ừ...!”
Chẳng có ai là không cố gắng cả, không có ai bỏ qua cơ hội hết. Kể từ đây trở đi, mọi thứ đều là vấn đề của tài năng lẫn sự kiên trì.