Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 711: Chương 711

Chương 711

“Đuổi theo kẻ thù! Không được để dù chỉ một tên trong số chúng còn sống! Không khoan nhượng! Khắc nỗi sợ hãi vào đế chế đi!”

Sau khi Braham và Mumud lộ diện trong Rừng Liberon. Các Xích sắc Kỵ sĩ cùng quân đội đế chế đã bắt đầu rút lui mà không ngoảnh đầu lại. Cố gắng cuối cùng để hủy diệt Valhalla và Hậu duệ Bất bại Vương ư? Chuyện đó không thể thực hiện được. Sau thất bại của Kỵ sĩ Số 3, không còn lại ai để đối phó với Hậu duệ Bất bại Vương - thứ quái vật thậm chí còn đánh đuổi một trong ngũ trụ.

“Kuack!”

“Hiiik!”

Quân đội đế chế muốn thoát khỏi nơi địa ngục này sớm nhất có thể. Thật không may, tốc độ rút lui của họ rất chậm. Địa hình hiểm trở và khí hậu của Rừng Liberon đã níu giữ cổ chân họ. Mặt khác, các binh sĩ Valhalla đã được đào tạo trong Rừng Liberon. Nhuệ khí của họ dâng cao và nhanh chóng bắt kịp quân đội đế chế.

Phụp!

Phụp phụp phụp!

Chukakakakak!

Một cảnh tượng kinh hoàng! Các binh sĩ Valhalla như những con quỷ. Họ không không tha thứ cho các binh sĩ đế chế đang cầu xin được sống. Họ không chấp nhận sự đầu hàng. Đó là một lời cảnh báo cho đế chế rằng không được xem nhẹ Valhalla.

“Những kẻ này...!”

Kỵ sĩ Số 5 nghiến răng lúc chứng kiến các binh sĩ của mình bị tàn sát. Anh ta vô cùng căm thù Valhalla - những kẻ đã dám chống lại đế chế. Nhưng anh ta không di chuyển để giúp đỡ các binh sĩ. Anh ta phải chăm lo cho các Xích sắc Kỵ sĩ chứ không phải các binh sĩ - những người có thể được thay thế bất cứ lúc nào.

‘Trong khi Mercedes không ở đây, Xích sắc Kỵ sĩ đoàn của chúng ta đã hứng chịu tổn hại nặng nề. Mình không xứng đáng gặp mặt Mercedes nữa nếu mình đánh mất toàn bộ những kỵ sĩ này.’

Kwajak!

“Kuak!”

Dia đánh bay kẻ thù đang đuổi theo các Xích sắc Kỵ sĩ. Anh ta đã cảm thấy nhẹ nhõm bởi một việc. Việc đó liên quan đến hoàng đế.

‘Đến cả một kẻ được Bệ Hạ hết sức sủng ái như Kyle cũng không thể ngăn chặn Hậu duệ Bất bại Vương. Đương nhiên là Xích sắc Kỵ sĩ đoàn chúng ta sẽ thất bại nhiệm vụ này rồi.’

Hoàng đế không thể trừng phạt Xích sắc Kỵ sĩ đoàn được. Nếu ông ta muốn làm thế, ông ta cũng phải trừng phạt Kyle - sủng quan của ông ta.

‘...Nhưng thật đáng ngạc nhiên.’

Dia nhớ lại Kyle, kẻ đã trở nên bất lực trước cuộc oanh tạc phép thuật của pháp cốt và Hậu duệ Bất bại Vương.

‘Hắn yếu hơn lời đồn. Kể cả nếu hắn là kẻ yếu nhất trong ngũ trụ, hắn vẫn xếp dưới Lorex.’

Kyle không thể đánh bại Hậu duệ Bất bại Vương - người đã giết Lorex. Nghĩa là Kyle yếu hơn Lorex. Danh tiếng của ngũ trụ chỉ là phóng đại mà thôi.

‘Còn Mercedes với Lucas thì sao?’

Kỵ sĩ Số 1 và Kỵ sĩ Số 2. Danh tiếng của họ - cao không ai sánh được - lại thấp hơn nhiều so với thực tế. Đó là kết quả của việc hoàng đế không công nhận những thành tích của họ.

‘Trên thực thế, Mercedes vượt trội hơn ngũ trụ.’

Dia đang chạy ở phía sau cùng của các Xích sắc Kỵ sĩ. Đó là một nơi mà anh ta dự định sẽ bảo vệ các Xích sắc Kỵ sĩ khỏi cuộc truy đuổi của kẻ thù. Đây là một tình huống nguy cấp và anh ta phải chịu trách nhiệm.

“Nhìn lũ Xích sắc Kỵ sĩ chạy tóe khói như chuột chũi kìa! Phưhưhư!”

Luck của Valhalla. Anh ta cầm dây cương của một con ngựa trong tay này và một cây yển nguyệt đao cỡ lớn trong tay kia lúc di chuyển đến bên cạnh Dia. Một khi khoảng cách được thu hẹp lại.

Peeeeeong!

Thanh yển nguyệt đao của Luck đi theo đường vòng cung và thân trên của Dia rung chuyển sau khi chặn nó bằng một thanh kiếm.

“Ngươi...!”

Dia ngạc nhiên. Anh ta đã chiến đấu với Luck vài lần, nhưng lần nào cũng là trao đổi kiếm thức trên mặt đất. Những lần đó, Dia đã áp đảo Luck. Giờ sức tấn công của Luck mạnh hơn gấp đôi khi anh ta dùng một cây thương trên lưng ngựa, khiến Dia phải cảnh giác. Luck cười ha hả.

“Khả năng cưỡi ngựa của ta có cấp độ thật sự cao đấy. Và một thanh kiếm thì không phải vũ khí phù hợp khi cưỡi ngựa đâu!”

Jeeeong!

Lần này, thanh yển nguyệt đao của Luck đã đổ xuống đúng góc độ, đi kèm với uy lực rất lớn. Tư thế thăng bằng của Dia hơi lung lay khi anh ta dùng kiếm để chặn nó lại.

“Ngài Dia!”

Một khi anh ta nghe thấy tiếng kêu từ đằng sau, anh ta quay đầu về phía các Xích sắc Kỵ sĩ. Dia hét to lúc thấy họ quay ngựa lại.

“Cứ tiến về phía trước đi! Mọi người nên đến bên cạnh Mercedes!”

“Nh-Nhưng...!”

Các Xích sắc Kỵ sĩ biết tình hình đang như thế nào. Dia - người đã vượt qua hàng ngàn binh sĩ Valhalla trong khi Lorex đối phó với Hậu duệ Bất bại Vương - đã mệt lử rồi. Giờ anh ta đang đơn thương độc mã đối mặt với kẻ thù có nhuệ khí hừng hực.

Các Xích sắc Kỵ sĩ đều lo lắng.

“Ta là Kỵ sĩ Số 5 cơ mà! Nghĩa vụ của ta là bảo vệ mọi người!”

Dia hét.

Anh ta nghĩ. Một người lãnh đạo nên sẵn lòng bảo vệ thuộc hạ của mình. Cũng giống như Mercedes vậy.

“Ta sẽ bảo vệ mọi người! Đi đi! Đừng nghĩ ngợi gì và tiến về thủ phủ!”

Jjang! Jjang! Jjeejeeeong!

Dia rên rỉ trong khi phòng ngự trước cuộc dội đòn của Luck. Anh ta đã từ bỏ sự sống còn. Dia quay người và đứng trước mặt Luck. Có hàng tá kẻ thù nổi danh, bao gồm cả Scott đang hỗ trợ cho Luck. Nhưng Dia không chút sợ hãi.

“Xích sắc Kỵ sĩ đoàn muôn năm...!”

Piaro, người mà chỉ cần nhắc đến tên thôi cũng trở thành một tội lỗi. Hồi còn niên thiếu, Dia từng là thành viên của Hắc sắc Kỵ sĩ đoàn và ngưỡng mộ anh ấy. Anh ta mơ một ngày nào đó sẽ tiêu diệt kẻ thù trước mặt mình với tư cách một Xích sắc Kỵ sĩ và bảo vệ bạn bè của anh ta.

‘Rốt cuộc, mình đã không thể đạt được tâm nguyện...!’

Jjejeong! Jjang!

Thanh kiếm của anh ta xoắn lại và chém vào ngực Luck.

“Hụa!”

Luck ho ra máu.

“Ta không hối hận!”

Dia gầm lên. Scott nhảy tới từ phía sau Luck và đâm vào ngực Dia, nhưng thanh kiếm của Dia vẫn không ngừng di chuyển trong giây lát. Anh ta liên tục chém vào những kẻ thù đang đến gần, giữ họ lại tại chỗ một cách chắc chắn. Sau cùng.

“...Một gã tài giỏi.”

Do các kỹ năng của Dia, binh sĩ Ares đã để vuột mất các Xích sắc Kỵ sĩ. Các Xích sắc Kỵ sĩ đã hoàn toàn mất dạng khỏi tầm mắt. Thậm chí còn có hàng chục binh lính Ares bị giết. Anh ta thật sự là một kỵ sĩ đơn số.

“Di nguyện cuối cùng của ngươi là gì?”

Ares ngưỡng mộ màn múa kiếm cùng sự hy sinh của Dia và hỏi anh ta. Đó là niềm vinh dự lớn nhất dành cho một kẻ thù trong chiến tranh.

“Tôi...”

Đôi mí mắt Dia ngày càng trĩu nặng. Thị giác anh ta đang mờ đi.

Bịch!

Dia - người đã chịu đựng tới giây phút cuối cùng - giờ đã khuỵu xuống. Đôi chân anh ta yếu dần và không thể đứng được nữa. Nhưng anh ta vẫn không buông bỏ thanh kiếm trên tay.

“...Tôi... Tin vào Piaro... Tôi chưa một lần nghi ngờ ngài...”

Ngày nào đó.

“Một ngày nào đó, vết nhơ kẻ phản bội của ngài sẽ được gột rửa.”

Swaaah.

Di nguyện cuối cùng này là dành cho ai? Dia ho ra máu màu đen và cơ thể anh ta tan thành bụi xám. Ares đứng đó, im lặng.

***

Kyle đã bỏ trốn còn Agnus thì tự sát. Grid ngồi sang một bên và lấy lại thể lực của mình. Anh ngắm nhìn sức mạnh của đội quân Valhalla kết thúc cuộc chiến này. Rồi giọng nói nặng nhọc của Braham cất lên.

-Grid.

“Sao cơ, ông vẫn ổn à?” Grid càu nhàu với Braham. “Lần trước gặp Mumud ông ngất đi cơ mà. Hôm nay làm kiểu gì mà trụ được vậy? Ai chà chà, tuyệt vời làm sao.”

Braham chưa bao giờ giúp đỡ trong những thời điểm quan trọng. Lần này, kết quả đã diễn ra tốt đẹp, nhưng Grid vẫn không thích chuyện đó. Braham, bằng một cách chân thành, nói với Grid đang bất mãn.

-Ta xin lỗi.

“...?”

Một kẻ nghĩ mình là đệ nhất thiên địa! Chẳng có cụm từ nào phù hợp hơn để miêu tả Braham. Thế mà ông ấy lại đang xin lỗi một nhân loại ư?

“G-Gì thế? Ông ăn nhầm cái gì à?”

Braham hỏi trước sự bối rối của Grid.

-Ta đã không thể thu hồi thân xác mình và tới gặp nhóc trên Quần đảo Behen. Nhóc có nhớ ta đã nói gì khi mượn cơ thể nhóc không?

“...?”

Không như mọi khi, giọng nói của Braham thật nhẹ nhàng. Nó gần như là tốt bụng vậy.

‘Tại sao ông ấy lại hành động như thế này?’

Braham khác hẳn với mọi khi! Grid đang cảm thấy lúng túng thì chợt nhớ lại một nhiệm vụ.

[Đại Pháp sư Huyền thoại]

★ Nhiệm vụ Ẩn ★

Braham đã thất bại trong việc hồi phục cơ thể ban đầu của mình. Ông ấy muốn ở trong một không gian an toàn cho đến khi lấy lại được pháp lực đã cạn kiệt của mình, và đã chọn cơ thể bạn làm không gian đó.

Nếu bạn chấp nhận linh hồn Braham, bạn sẽ có được một quyền lực hùng mạnh.

Phần thưởng Chấp nhận Nhiệm vụ : tăng 50% hảo cảm với Braham. Nhận được lớp nghề thứ hai huyền thoại ‘Đại Pháp sư Huyền thoại’.

Đó là một nhiệm vụ đang tiến triển. Grid có được một lớp nghề thứ hai huyền thoại nhờ nhiệm vụ này và kể từ đó, anh đã ở bên linh hồn của Braham. Rồi Grid nhận ra một sự thật.

‘À phải... Braham đã hỏi mượn cơ thể mình từ 1~4 năm.’

Giờ đã được 3 năm kể từ khi họ ở bên nhau. Theo thời gian của Satisfy.

“...Ông đã phục hồi được pháp lực của mình rồi sao?”

Giọng Grid run run lúc anh hỏi câu này. Khi anh được nhắc nhở rằng mình sẽ không ở bên Braham mãi mãi, anh cảm thấy kích động và buồn bã. Grid không khỏi cảm mến Braham. Anh quý Braham. Dù là một kẻ chọc gậy bánh xe, Grid đã chiến thắng được bao nhiêu nhờ vào Braham rồi chứ? Có rất nhiều ngày thú vị. Braham là một trợ thủ đắc lực và cũng là một người bạn đáng quý.

Braham đọc được cảm xúc của Grid và khụt khịt.

-Đúng, Ta hồi phục rồi. Đó là một điều đáng để vui mừng. Nhưng phản ứng của nhóc là sao đây? Nhóc thực sự thích ta à?

“...”

Grid không phủ nhận chuyện ấy. Braham quá quý giá để phủ nhận chỉ vì anh xấu hổ

-...

Braham giữ im lặng khi Grid không nói gì. Thực ra thì, đây không phải Braham lúc bình thường. Sau khi bị trục xuất khỏi thế giới của ma cà rồng và sống như một con người, ông ấy đã ý thức về những cảm giác yêu thương. Ông ấy quý trọng Pagma, cảm thấy ghen tị và lo lắng cho Mumud, và giờ ông ấy quý Grid. Giữa bầu không khí khó xử này, Braham lên tiếng bằng một giọng nói gượng gạo.

-Đây là một dịp vui. Giờ nhóc và ta đều tự do rồi. Ta sẽ khôi phục thân xác mình và nhóc không phải bị tổn thương vì hành động của ta nữa.

Đau! Những lời của Braham khiến lồng ngực Grid như tê dại. Grid nhận ra. Braham đang tự trách mình vì luôn mất kiểm soát mỗi lần ông ấy gặp Pháp cốt Mumud. Grid vội vã phủ nhận.

“Không đâu, Braham. Ông chưa bao giờ gây bất kỳ thiệt hại nào cho tôi cả. Nghĩ mà xem. Liệu tôi có thể đứng ở đây không nếu thiếu đi sự hiện diện của ông? Tôi đã luôn hạnh phúc và biết ơn khi được ở cùng ông.”

-...Cảm ơn nhóc.

Braham nói với vẻ khó khăn. Giọng ông ấy cũng run run. Như có gì đó đang vướng lại trong họng Grid.

Paaaat!

Một nguồn sức mạnh vĩ đại nép sâu vào trong ngực Grid. Linh hồn của Braham bắt đầu khuấy động. Ông ấy sắp rời đi.

Grid vội vàng kêu lên. “Gì vậy chứ? Sao ông lại vội đến thế? Từ từ thôi! Đi chầm chậm được mà!”

-Khưkhưk, Ta đã chờ đợi giây phút này 3 năm rồi. Ta muốn đi khỏi đây. Ta muốn giành lại thân xác hoàn chỉnh của mình nhanh nhất có thể.

“Nhưng ngay cả vậy! Chuyện này vẫn quá đột ngột với tôi! Chúng ta đã ở bên nhau ngần ấy năm còn gì? Hãy trút bỏ những suy nghĩ sâu kín nhất của ông đi!”

Grid ứa nước mắt hét lên. Thật khó cho anh khi chấp nhận sự chia ly đột ngột này.

Brrururung.

Linh hồn Braham rung chuyển. Ông ấy vô cùng xúc động bởi việc mình đã trở thành một người quý giá đối với ai đó.

-...Ta sẽ tặng nhóc một món quà. Ta sẽ đưa các thể thức phép thuật của mình vào cơ thể nhóc. Về sau, nhóc sẽ có thể học phép thuật mới một khi có đủ trí tuệ. Nhóc sẽ không cảm thấy sự vắng mặt của ta đâu.

“Braham...!”

-Khưkhưk, đừng có như một đứa con gái thế. Ta nói với nhóc rồi còn gì? Ta sẽ đòi lại xác thịt mình. Chúng ta sống trong cùng một thời đại. Chúng ta sẽ gặp lại nhau thôi.

Paaaat!

Linh hồn Braham trồi lên từ lồng ngực Grid. Không còn nghe thấy được giọng nói của Braham nữa.

“Braham!”

Grid với tay về phía linh hồn Braham khi nó đã bay lên trời ngay tức khắc...

‘Mạnh khỏe nhé.’

Linh hồn Braham biến mất trên bầu trời mà không hề ngoảnh lại. Một linh hồn màu xanh dương chuyển động như một chùm ánh sáng.

Ngày càng có nhiều vết nứt hiện ra trong linh hồn xanh dương nhưng Braham mặc kệ. Ông ấy tập trung vào việc nói lời tạm biệt với Grid.

‘Tân huyền thoại, ta ngợi ca cậu, cảm thấy kính trọng cậu và yêu cậu.’

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!