Chương 727
“Haap!”
“Hiyaaack!”
“Này anh kia! Làm sao mà anh có thể lăn lộn để tránh đòn tấn công hả? Mọi mặt của chiến trường đều sẽ đầy kẻ thù chờ đợi để giết anh đấy! Dừng lại ngay! Nghiến răng vào!”
Kinh đô Reinhardt. Tiếng la hét liên tục vang lên từ các bãi tập. Buổi sáng, ban ngày, và cả buổi tối, âm thanh cất lên không nghỉ 24 giờ 1 ngày. Đó là do chính sách huấn luyện độc nhất vô nhị của chỉ huy quân đội Asmophel. Asmophel có ý kiến công khai rằng ‘chiến tranh chỉ là vấn đề thời gian’ và nhấn mạnh vào việc huấn luyện ban đêm.
Dĩ nhiên đấy không có nghĩa là huấn luyện 24 giờ 1 ngày. Anh luân chuyển các binh sĩ và chú ý đến thể lực của họ. Nhờ vậy mà các binh sĩ Vượt hạng vũ trang mới có thể chứng tỏ những khả năng của họ vào ban đêm. Điều này cũng đúng với Nhóm Chu Tước - những người đến từ Lục địa phía Đông.
“Tôi nhận ra rằng mình đang mạnh hơn mỗi ngày. Tôi không thể không thừa nhận phương pháp huấn luyện này.”
“Tiểu thư Tú Hoa cũng công nhận mà.”
Bất chấp chức vị cao của mình, Asmophel vẫn luôn có mặt ở các bãi tập hàng ngày. Đôi khi khó mà phân biệt được anh với các binh sĩ. Anh luôn ở đó, giữa các binh sĩ và huấn luyện cùng họ. Các thành viên Nhóm Chu Tước thực lòng tôn trọng anh.
“Có bao nhiêu người ở địa vị cao sẽ cố gắng hiểu các binh sĩ tội nghiệp chứ?”
“Ngài ấy là phụ tá của Công tước Đức hạnh vùng Pangea mà... À không, của Quốc vương Grid mới đúng.”
Luôn có nhiều người tốt dưới trướng một chủ nhân vĩ đại!
Nhóm Chu Tước tin rằng có một thuộc hạ như Asmophel là nhờ vào Grid cả. Họ cũng khao khát được như Asmophel. Họ không coi thường các binh sĩ vì họ mạnh hơn, hay là tìm kiếm sự đối xử đặc biệt. Họ luôn hăng say tập luyện cùng các binh sĩ.
Bởi thế, các hiệp sĩ của Vương quốc Vượt hạng vũ trang có cảm giác khủng hoảng.
“Những người đã mạnh sẵn lại đang rèn luyện chăm chỉ hơn chúng ta...”
Tân tinh phương Tây, Royman. Cô vốn là một binh sĩ bình thường của Reidan cho tới khi được Asmophel khai quật và trở thành một hiệp sĩ. Kể từ đó, cô đã được Piaro trực tiếp đào tạo. Là một NPC danh tiếng không có giới hạn trong chỉ số, Grid có kỳ vọng rất cao dành cho cô.
Cô có tiềm năng đỉnh nhất luôn. Trên thực tế thì Royman là một trong những hiệp sĩ mạnh mẽ nhất, cho dù chỉ mới được thăng cấp vài năm về trước. Nhưng đem so với Nhóm Chu Tước, cô vẫn có phần lép vế. Đó là vì Nhóm Chu Tước của Lục địa phía Đông theo mặc định đã có cấp độ rất cao rồi.
“Chúng ta không thể bắt kịp họ nếu dành cùng khoảng thời gian trong việc luyện tập. Chúng ta phải luyện tập cần cù hơn.”
“Ừm! Chúng ta có thể làm được!”
Các hiệp sĩ tràn đầy niềm đam mê lớn lao, bắt đầu với Royman. Sự tồn tại của Nhóm Chu Tước chính là một tác động tích cực để phát triển họ xa hơn nữa. Đây mới là phần vui này.
‘Dễ thương ghê.’
Giờ thì hầu hết các hiệp sĩ đã biết Royman là phụ nữ. Họ đã sống cùng nhau vài năm rồi, nên tự nhiên khác tìm ra thôi. Cơ mà Royman lại không biết bản thân mình đã bị lộ. Cô vẫn cố giả vờ mình là một người đàn ông. Cô dùng băng gạc ép và cố gắng sử dụng phòng tắm hoặc phòng thay đồ với các đồng sự của mình. Cô không nhận ra là các đồng sự của mình lần nào cũng chạy trốn mỗi khi cô vào phòng tắm.
“Đúng! Thật tốt khi hòa đồng giữa các đồng sự!’
Piaro vẫn chẳng ngờ được sự thật về Royman. Bất chấp là người gần nhất với cô do đào tạo trực tiếp, anh chưa từng tưởng tượng rằng cô là một phụ nữ. Anh tin tưởng Royman mà không nghi ngờ gì vì cô đã tuyên bố bản thân là đàn ông. Kết quả là, Piaro cũng chả nhận ra việc các hiệp sĩ đối xử với Royman như chị gái của họ. Anh nghĩ mọi người tuân theo Royman một cách ngoan ngoãn vì cô là một lãnh đạo rất giỏi mà thôi.
“Hah...”
Asmophel thở dài thườn thượt. Anh đang lo ông bạn già của mình sẽ mãi là một kẻ độc thân. Đúng lúc ấy.
“Thánh chỉ tới!” Vài kỵ binh tiến vào bãi tập. Họ hét lên thật to để tất cả các binh sĩ cùng những hiệp sĩ nghe được. “Ngoại trừ lính quốc phòng, Vượt hạng vũ trang Vương đã ra lệnh cho toàn bộ binh lính tập hợp tại sa mạc Reidan vào sáng mai!”
“...!!”
Mắt của Piaro và Asmophel căng cả lên. Họ lo ngại rằng chuyện gì đó đã xảy ra với Grid.
“Tôi sẽ đi trước!”
Piaro là chỉ huy quân đội và anh đang cố để Asmophel lại một mình. Asmophel ngăn anh lại.
“Nếu Điện Hạ đang ở trong một tình huống hiểm nghèo, ngài ấy sẽ triệu hồi các hiệp sĩ thôi. Đừng lo lắng quá và chỉ huy các binh sĩ đã.”
“Ừmm... Anh nói đúng.”
Anh lo lắng cho vị vua của mình đến mức không nghĩ được gì nữa. Piaro đã có thể bình tĩnh lại nhờ Asmophel và chỉ đạo các binh sĩ.
Ngày hôm nay. Toàn bộ lính tráng của Reinhardt, ngoại trừ một số đơn vị quốc phòng, đã lên đường tới Reidan. Các bãi tập luôn ồn ào tiếng hô hào của các binh sĩ giờ đã im như chuột chết.
***
“Hử, chuyện quái gì đang diễn ra đây?”
Công tước Steim. Ông ấy được coi là người gần nhất với danh hiệu đại công tước trong Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Ông ấy cai trị 6 thành phố ở phương Bắc và luôn trang nghiêm. Là quốc trượng của Vượt hạng vũ trang Vương Grid, ông ấy luôn đảm bảo để không bị mất mặt. Nhưng hôm nay, ông ấy không giữ bình tĩnh nổi. Nỗi lo âu dâng tràn trong ông ấy khi nghe tin toàn bộ binh lính Reinhardt đang đi cứu Grid.
“Có chuyện gì vậy?”
Công tước Steim quên luôn phẩm giá của mình khi lo lắng cho con rể. Hiệp sĩ trẻ Laden - người từng được ngợi ca là Tân tinh phương Bắc và giờ là ‘Người mạnh nhất phương Bắc’ - cố trấn an ông ấy.
“Nếu ngài ấy ở trong tình cảnh nguy hiểm, ngài ấy hẳn đã gửi một yêu cầu quân đội từ phương Bắc rồi ạ.”
Tuy nhiên, Grid không hề đưa ra yêu cầu nào cho binh lính phía Bắc. Nghĩa là anh không cần. Laden đánh giá rằng hoàn cảnh của Grid không đủ nguy hiểm để khiến Công tước Steim phải lo. Nhưng người ta càng già thì càng trở nên không yên tâm. Công tước Steim không thể xóa đi nỗi lo của mình được.
“Ta chỉ không biết thôi. Ta không biết nữa.”
Grid chính là Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Grid gây dựng Vương quốc Vượt hạng vũ trang và Vương quốc Vượt hạng vũ trang xoay quanh Grid. Nếu có một rủi ro xảy đến với Grid, cả Vương quốc Vượt hạng vũ trang rõ ràng là sẽ rung chuyển. Ngoài ra, Công tước Steim không muốn thấy cô con gái Irene yêu quý và đứa cháu Lord của mình phải buồn bã.
“Có lẽ ta nên cử quân đi.”
Sẽ tốn một khoảng thời gian để quân đội tới được Reidan. Không như Reidan ở phương Tây, phương Bắc rất lạnh và các binh sĩ tại phương Bắc không chịu được cái nóng. Kể cả nếu ông ấy điều quân đi, ông ấy có thật sự giúp được cho con rể mình không?
“Có còn hơn không.”
Công tước Steim kiểm soát tâm trí và sắp ra lệnh triệu gọi quân đội.
“Thuộc hạ sẽ lãnh đạo quân đội ạ.” Laden đề nghị. “Thuộc hạ đã trải nghiệm sa mạc của Reidan. Thuộc hạ nghĩ mình thích hợp cho chiến dịch này.”
Cái hồi mà Vương quốc Bất diệt vẫn còn tồn tại. Hoàng tử Ren đã xâm chiếm Reidan. Lúc đó, Laden đã chiến đấu để bảo vệ cho Reidan.
“Ừm, được. Ngươi là người phù hợp.”
Công tước Steim nhìn Laden bằng ánh mắt thường thấy. Đôi mắt ông ấy chứa đầy niềm tin.
“Lãnh đạo Phong Binh đi. Họ có thể tiến nhanh gấp 3 lần ngựa thường nên ngươi có thể đến kịp thời.”
“Phong Binh...!”
Phong Binh là đội kỵ binh mạnh nhất mà phương Bắc rất tự hào. Chưa kể, Phoenix đã phụ trách Phong Binh trong hơn 10 năm rồi. Việc Công tước Steim trao họ cho Laden mang ý nghĩa Laden sẽ là người kế vị của Phoenix. Laden vô cùng phấn khích và cúi đầu.
“Thuộc hạ chắc chắn sẽ đáp lại kỳ vọng của ngài và quay về.”
“Ta hy vọng Điện Hạ sẽ bình an.”
***
“Có tin tức là một đội quân lớn đang di chuyển từ Reinhardt.”
Vương quốc Thủy tộc, Siren.
“Hả? Nói nhiều hơn cho ta biết.”
“Dạ.”
“Ưm… Ừmmm...”
Mặt Maxong tối sầm lại lúc nhận báo cáo của con trai. Do tình hình tại Vương quốc Vượt hạng vũ trang, có vẻ như Grid - vị cứu tinh của vương quốc họ - đang gặp nguy hiểm. Không có lý do gì để Maxong chần chừ hết.
“Triệu tập toàn bộ quân đội ngay lập tức! Ta sẽ đích thân dẫn quân tới giúp đỡ Vượt hạng vũ trang Vương!”
“Rõ!”
Không hề có bất đồng. Khoảnh khắc Maxong hạ lệnh, quân đội lập tức tập hợp lại. Thủy tộc. Khả năng thể chất và phép thuật bẩm sinh của họ vượt xa nhân loại. Các học giả cho rằng, nếu họ không bị u mê với cuộc sống dưới nước, những vùng đất do con người thống trị hẳn sẽ nhỏ hơn rất nhiều so với bây giờ. Họ là một chủng tộc rất mạnh.
“Xuất phát!”
“Ôhhhhhh!”
Họ lên bờ chỉ để cứu Grid. Vua thủy tề, Maxong đang dẫn dắt họ!
***
“Con trai à. Nhồm nhoàm.”
“Dạ. Mlem mlem.”
Thành phố kiên cố Patrian. Ở trên những bức tường cao, Ashur đang đứng cùng con trai mình. Trông như một bức tranh khi hai cha con đối mặt với nhau.
“Cha sẽ nói thật với con. Mlem mlem. Cha ghét Grid. Nhồm nhoàm. Cha không cảm thấy tốt cho lắm về việc gia nhập phe của ngài ấy.”
“...Con biết. Mlem mlem.”
Hầu tước Ashur và Bá tước Bland vừa nói vừa ăn khoai tây hấp. Hương vị của khoai tây cầu vồng cực kỳ gây sốc và gây nghiện theo quan điểm của giới quý tộc giàu có.
“Nhưng giờ lại khác.”
Hầu tước Ashur nhai ngấu nghiến những củ khoai tây cầu vồng to tướng. Hành động lấy khăn lau tay của ông ấy mang đầy sự tinh tế. Ông ấy quả thực là khác với người tầm thường. Cho đến khi ông ấy liếm miếng khoai tây trên má thay vì vứt chúng đi.
“Cha nghĩ phục vụ Quốc vương Grid là chuyện tốt đấy, nhìn Vương quốc Vượt hạng vũ trang tăng trưởng nhanh tới mức nào đi.”
Thành phố kiên cố Patrian là một thành phố có thể bị chiếm đóng bất cứ lúc nào do đặc điểm địa lý. Đóng một lượng lớn quân ở đó mọi lúc là chuyện bình thường. Tuy nhiên, Vương quốc Bất diệt thật kém cỏi và Patrian luôn phải hứng chịu tình trạng thiếu quân. Bởi vậy mà cư dân của Patrian luôn lo lắng. Nhưng giờ? Khuôn mặt của các cư dân Patrian đã tràn đầy sức sống. Đó là vì có những binh sĩ mạnh mẽ canh giữ thành phố và vương thất quyền lực chăm lo cho họ.
“Cha biết về quá khứ của Điện Hạ. Thế nên, cha có thể lờ mờ hình dung ra Điện Hạ đã nỗ lực nhiều như thế nào. Giờ cha ngưỡng mộ ngài ấy.”
“...”
Bland cười nhẹ. Anh mừng vì cha mình đã ngưỡng mộ một người mà anh kính trọng. Hầu tước Ashur vào thẳng vấn đề.
“Grid là sức mạnh của vương quốc này... Không, ngài ấy là báu vật của lục địa này thì đúng hơn. Người anh hùng có thể chống cự Đế chế Saharan. Ngài ấy phải luôn được an toàn. Vì thế, con trai à, cha muốn gửi quân đến Reidan.”
“Đó là một ý định hợp lý.”
“Nhưng vì Vương quốc Gauss nên cha không thể rời đi được. Bland, hãy dẫn đầu quân đội thay cha. Chắc chắn phải bảo vệ Quốc vương Grid và sống sót trở về. Đây không phải mệnh lệnh, mà là thỉnh cầu.”
“Con sẽ đáp ứng những kỳ vọng của cha.”
Cấp độ trung bình của các binh sĩ Patrian cao nhất cả vương quốc. Do đặc điểm địa lý là biên giới với Vương quốc Gauss, cả Grid lẫn Lauel đều nhận thức được tầm quan trọng của việc phòng vệ Patrian và không tiếc bất kỳ sự trợ giúp nào. Các binh sĩ này...
“Tới sa mạc ngay thôi!”
“Rõ!”
Con trai của đại pháp sư Ashur kiêm đệ tử của ông nông dân Piaro, ma pháp kiếm sĩ Bland đã đi qua cổng thành.