Chương 728
Titan - thủ phủ của Đế chế Saharan - có Đền thờ Rebecca lớn nhất trên lục địa. Kích thước của một ngôi đền đủ lớn để vượt mặt kích thước của Tòa Thánh. Đó là nơi mà mọi người có thể thấy mối quan hệ chặt chẽ giữa đế chế và Giáo hội Rebecca.
“Bệ Hạ, có tin cấp báo.”
Đền thờ được xây dựng trên máu và mồ hôi của vô số người nhập cư. Một bức tượng của Rebecca - nữ thần ánh sáng - thật sự lại tồn tại ở nơi xấu xí này ư? Những người chống đối đế chế không hề đánh giá cao Đền thờ Rebecca của Titan. Tuy nhiên, dưới góc nhìn của Hoàng đế Juander, đền thờ này là biểu tượng của quyền lực tuyệt đối và là ngôi nhà duy nhất của Nữ thần Rebecca ‘thật sự’. Ai đó đã tới nơi linh thiêng này.
“Cấp báo sao...”
Juander - đang ngồi trước bức tượng và cầu nguyện - mở mắt ra. Ông ta khó chịu khi buổi cầu nguyện của mình bị quấy rối. Bá tước Lisha - người chạy vào để đưa báo cáo - cúi đầu thật sâu.
“Có một chiều hướng lạ lùng trong Vương quốc Vượt hạng vũ trang ạ. Người ta nói rằng chúng đang tập hợp một đội quân lớn tại Reidan bằng cách huy động tất cả quân đội đồng minh.”
“...Hrmm.”
Reidan là thành phố giáp với đế chế. Hành động tập hợp quân đội ở đó có thể được coi là mối đe dọa với đế chế. Juander có thể cử một đội quân tới Vương quốc Vượt hạng vũ trang với cái cớ ‘tội khiến người dân của đế chế lo lắng’. Nhưng Juander đang không thể di chuyển quân đội của mình. Là vì hầu hết các lực lượng chính của đế chế đã được điều động tới Valhalla.
“Động thủ sau khi biết việc này... Đúng như mong đợi từ Vượt hạng vũ trang Vương.”
Lý do Juander đặt một lượng lớn binh lính gần Valhalla là để đặt Hậu duệ Bất bại Vương trong tầm kiểm soát. Juander rất cảnh giác với hắn - kẻ đã giết hàng chục ngàn binh lính đế chế, giết các Xích sắc Kỵ sĩ, và làm Kyle bị thương. Ông ta không bày tỏ với bất cứ ai, nhưng cảm giác này gần giống với sự sợ hãi. Ông ta tự hỏi liệu đây có phải là Bất bại Vương tái thế hay không.
Thế nên, Juander đã bố trí một đội quân gần Valhalla để canh phòng trước Hậu duệ Bất bại Vương. Nhưng Valhalla và Vương quốc Vượt hạng vũ trang không biết chuyện này. Họ tự hiểu điều này như là đế chế sẽ sớm xâm lược Valhalla. Do đó, việc Vương quốc Vượt hạng vũ trang đang tập trung binh lực tại Reidan chính là một kiểu cảnh báo. Một cảnh báo nói rằng nếu họ xâm lược, Vương quốc Vượt hạng vũ trang sẽ tấn công vào đằng sau họ.
“Hầy... Khư, khưkhư! Khưkhưkhư!”
Juander thở dài một cái trước khi phá lên cười. Thật đáng buồn cười mà. Một vương quốc vừa mới sinh ra đã dám cảnh cáo đế chế rồi cơ đấy. Ông ta không bao giờ nghĩ rằng sẽ có một vương quốc phớt lờ đế chế. Juander ngạc nhiên bởi những thay đổi của thời đại này. Ông ta lâm li bi đát đến mức buồn cười.
Ông ta cười ha hả một lúc trước khi hỏi Bá tước Lisha.
“Số lượng chính xác của quân đội Vượt hạng vũ trang đang tập trung tại Reidan là bao nhiêu?”
Đế chế có tai mắt trên khắp lục địa. Gián điệp của đế chế tồn tại ở mọi đất nước và mọi khu vực. Bất cứ câu hỏi nào của Juander cũng có thể được trả lời ngay lập tức. Nhưng lần này thì không.
“Hạ thần thật đáng hổ thẹn. Hạ thần vẫn chưa tìm ra con số chính xác.”
“...”
Bá tước Lisha - người đứng đầu cơ quan tình báo của đế chế - đã vài lần cố gắng cài cắm gián điệp ở Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Nhưng chuyện đó rất khó. Mọi lãnh thổ của Vương quốc Vượt hạng vũ trang đều được canh phòng rất nghiêm ngặt. Kể cả nếu một tên gián điệp được cài cắm, chúng cũng sẽ bị tóm ngay lập tức. Đặc biệt, số lượng gián điệp được cài ở Reinhardt gần như bằng 0. Hầu hết 300 gián điệp được cử đến Reinhardt đều không rõ tung tích còn sống hay đã chết. Đó là lý do có một hạn chế lớn với ‘những con mắt’ của họ với Vương quốc Vượt hạng vũ trang.
Juander cau mày.
“Mạng lưới thông tin của Vương quốc Vượt hạng vũ trang vẫn còn yếu. Thật đáng thất vọng đấy, Lisha.”
“Hạ thần thật đáng hổ thẹn... Dường như có rất nhiều sát thủ cấp cao trong Vương quốc Vượt hạng vũ trang... Nhưng hạ thần sẽ đưa ra giải pháp sớm thôi ạ.”
“Thế thì ngươi có thể đoán đại khái số lượng kẻ thù không?”
Con số chính xác thì không rõ, nhưng hoàn toàn có thể đoán. Lisha trả lời khi Juander hỏi lại.
“Xấp xỉ 40.000 ạ.”
40.000. Đó là một con số không đáng kể. Từ quan điểm của đế chế có một đội quân hàng triệu người, 40.000 là một con số có thể xóa sổ bất cứ lúc nào. Nhưng chiến tranh không phải dựa hết vào những con số. Đặc biệt, trong Vương quốc Vượt hạng vũ trang có không ít người giỏi như Xích sắc Kỵ sĩ đoàn. Trong đó, Vượt hạng vũ trang Vương đã hủy diệt 2 vương quốc và thành lập 2 vương quốc mới. Valhalla đã chẳng tồn tại nếu thiếu Vượt hạng vũ trang Vương.
‘Hàng trăm ngàn binh sĩ và những thân tín mạnh mẽ của ta đã được cử tới Valhalla...’
Họ chỉ là những miếng mồi ngon mà thôi. Juander phán xét là vậy và vô cùng hối hận.
‘Không có một nhân tài nào hết.’
Công tước Kiếm Limit và Xích sắc Kỵ sĩ đoàn đang đứng về phe hoàng phi và chưa phải lúc để đưa Ngũ Trụ ra tiền tuyến. Họ đang bận rộn nuôi dạy các hiệp sĩ và pháp sư - những người sẽ vượt mặt Xích sắc Kỵ sĩ đoàn. Kyle có chút nhàn rỗi, nhưng hắn đã mất một tay trước hậu duệ của Bất bại Vương.
Juander tự hỏi từ hồi nào mà mọi thứ trở nên xoắn não như thế này. Khi nhìn lại, đã từ lâu lắm rồi. Cái lúc ông ta mất đi Piaro...
Rốt cuộc, hậu duệ của Bất bại Vương xuất hiện và cán cân quyền lực đã sụp đổ.
“Còn hơn cả thế này...”
Kịch.
Juander ra hiệu và một lính canh chạy đến, đưa cho ông ta một tấm áo choàng. Juander mặc nó, bước ra ngoài đền thờ và lẩm bẩm.
“Tạm thời, ta cần ngậm bồ hòn làm ngọt. Thử ngoại giao xem sao.”
Ngoại giao. Juander trước giờ chưa từng thử chuyện này. Từ thời ông ta ngồi lên ngai vàng của đế chế, ông ta trở thành người cai trị lục địa và chỉ ra lệnh cho các quốc gia khác. Đó là những thỏa thuận một chiều chứ không phải ngoại giao. Nhưng bây giờ, thời thế đã thay đổi.
“Cử một sứ thần đến chỗ Vượt hạng vũ trang Vương. Nói với hắn chúng ta sẽ không xâm lược Valhalla trong thời điểm hiện tại. Ta sẽ yêu cầu đình chiến với Valhalla làm bằng chứng.”
“...!!”
Hoàng đế của thế giới đang tuyên bố rằng mình sẽ lùi một bước sao? Không thể tin được. Mắt của Bá tước Lisha căng ra trong khi gương mặt của Bain - trưởng đội cận vệ - đỏ bừng vì tức giận.
“Thưa Bệ Hạ! Hạ thần thà ra chiến trường còn hơn! Thay cho lũ Xích sắc Kỵ sĩ đoàn vô dụng, hạ thần sẽ lấy đầu của Hậu duệ Bất bại Vương và Vượt hạng vũ trang Vương.”
“Không thể được. Bain, nếu ngươi không ở quanh thì ta không thể cảm thấy thoải mái dù chỉ một chút. Ta còn chẳng thể ngủ ngon được.”
“...”
Ai có thể chịu trách nhiệm hộ tống người thống trị lục địa đây? Trưởng đội Cận vệ Bain là người được Juander công nhận. Bain là người mà Juander tin tưởng nhất thế giới. Ông ta có thể bước xuống phố là nhờ có Bain.
“Hậu duệ Bất bại Vương...”
Sau khi làm Bain bình tĩnh lại, Juander nghĩ về mô tả của Hậu duệ Bất bại Vương mà Kyle đưa ra. Ông ta nổi da gà.
‘Một con quái vật có thể sử dụng Nhất Bách Thiên Binh Kiếm thuật cũng như phép thuật... Tốt nhất là không động thủ cho tới khi tất cả Ngũ Trụ quay trở về. Đúng, sự lựa chọn ngày hôm nay là khôn ngoan, không phải một nỗi ô nhục.’
***
“Hahahaha! Các ngươi thấy chưa? Lũ ngu dại đáng xấu hổ đó bỏ chạy rồi!”
Bá tước ma cà rồng Noll. Hiện tại, nó đang ở trong một trạng thái kỳ dị. Nó đã vượt qua được Lời nguyền Lười biếng. Thật khó mà hiểu được. Nó chỉ biết rằng sau khi chạm trán tên nhân loại tên là Grid một vài lần, từ ngữ ‘khó chịu’ kia đã biến mất khỏi đầu nó.
Noll tin rằng thay đổi này là dựa trên cảm giác tức giận của nó. Có những con người không sợ hãi các hậu duệ trực hệ. Khoảnh khắc cơn giận của nó dâng lên trong đầu, Noll tự hiểu là mình đã thoát khỏi lời nguyền. Rồi nó cảm thấy vui. Đó là lần đầu tiên nó cảm nhận được một cảm xúc khác biệt kể từ khi sinh ra hàng trăm năm trước. Nó nhận ra, bây giờ, mình đang sống.
‘Giờ thì mình hiểu tại sao Braham với Elfin Stone lại cố vượt qua Lời nguyền Lười biếng rồi.
Braham có một sự thèm muốn kiến thức còn Elfin Stone khao khát tình yêu. Những ai mở mắt đón nhận ham muốn và cảm xúc sớm hơn dòng họ của mình sẽ không ưa Lời nguyền Lười biếng. Đó là lý do tại sao họ lại đấu tranh vất vả đến thế.
“Khưk...! Kuahahaha! Nhưng cuối cùng thì ta đã vượt qua nó trước!”
Noll nghĩ nó vượt trội hơn Braham với Elfin Stone. Rồi một ma cà rồng thuần huyết tiếp cận nó và cẩn thận hỏi, “Thứ lỗi cho tôi... Thưa Bá tước Noll, chúng tôi có thể đi ngủ bây giờ không ạ?”
“...”
Các ma cà rồng thuần huyết và ma cà rồng thường chỉ nhận một chút Lời nguyền Lười biếng so với các hậu duệ trực hệ. Nhưng chỉ khi so với các hậu duệ trực hệ thôi. Chúng đều khó chịu và muốn đi ngủ. Cơ mà, chúng không thể rời đi vì phải làm theo mệnh lệnh của hậu duệ trực hệ.
Noll tặc lưỡi.
“Cứ ngủ ở đây nếu các ngươi mệt mỏi. Ta không biết khi nào thì gã nhân loại đó sẽ quay lại.”
“...”
Chúng là những ma cà rồng cao quý chỉ ngủ trong quan tài, không phải trên mặt đất! Lũ ma cà rồng thuần huyết và ma cà rồng thường muốn phản đối nhưng không thể. Cũng như các hậu duệ trực hệ tôn vinh, yêu mến, và sợ Beriache, lũ ma cà rồng thuần huyết với ma cà rồng thường cũng cảm thấy như vậy đối với các hậu duệ trực hệ.
Một vài ma cà rồng nhận thấy điều đó đã đưa ý kiến một cách cẩn thận.
“Chuyện đó... Thưa Bá tước Noll. Nhân loại không ngu đâu ạ. Chẳng phải sẽ không có khả năng chúng quay lại sao?”
“Biết chúng ta có mặt ở đây mà vẫn quay lại thì đúng là hết sức điên rồ.”
Phải, đó là một cách giải thích thường thấy. Grid sẽ chẳng quay lại trừ khi hắn bị khùng. Do đó, Noll tin chúng nên cắm chốt ở đây. Noll ý thức được rằng Grid là một kẻ tâm thần!
“Gã nhân loại đó bị điên. Hắn đã quay lại nơi này vài lần rồi, vật lộn khi không có tỉ lệ thành công nào cả, và giết từng anh em của ta một. Đó là bằng chứng cho thấy hắn bị điên.”
“Ý ngài là hắn sẽ quay lại nữa ư?”
“Chính xác. Hắn chắc chắn sẽ tới.”
Và.
“Hắn sẽ bị giết dưới tay ta. Khưk, khưkhưkhưk!”
Noll đã giết Grid một lần. Nó rất thích máu. Thứ đó rất ngọt ngào. Giây phút nó uống máu, cảm giác như sức mạnh của nó đạt đến độ sôi sục. Sự tiến hóa. Nó tương tự như một lớp nghề thúc đẩy khi so sánh với người chơi. Sau khi quét sạch các thành viên Vượt hạng vũ trang, nó đã mạnh hơn bao giờ hết. Nó tự tin vì bản thân nó ý thức được sự thật này.
“10 năm trước thì phải? Ngài có nhớ đội quân nhân loại tiến vào thành phố của chúng ta không?
“Ừ, lúc đó, có cả hàng ngàn tên.”
“Đó là một bữa tiệc no nê. Là lần đầu và cũng là lần cuối bọn tôi ăn nhiều đến vậy.”
“Sẽ sớm có một bữa tiệc khác thôi.”
“Dạ?”
“Giống kiến ấy, lũ yếu đuối thích tụ tập lại với nhau vì không thể tự mình làm được. Lũ nhân loại điên rồ nhất định sẽ mang quân tiếp viện tới chống lại chúng ta. Số lượng sẽ tương đương.”
“Ôiii...!”
Cặp mắt của lũ ma cà rồng đang uể oải sáng cả lên. Theo bản chất, bọn nhân loại yếu xìu. Chúng là một chủng loài với tư cách con mồi của ma cà rồng. Nhiều kẻ bọn chúng đang tới cùng một lúc không phải là một mối đe dọa, mà là một bữa tiệc buffet. Trong bầu không khí ấm áp này, Noll vui mừng hét lên.
“Tới đây nào...! Lúc nào tới cũng được! Nhào vô kiếm ăn! Ta sẽ thịt hết lũ nhân loại các ngươi và tiếp thêm sức mạnh để đạt đến một tầm cao khác!”
Lúc đó.
“Ờ, ta đây nè.”
Một giọng nói con người cất lên từ lối vào thành phố. Chủ nhân của giọng nói này thật khó mà quên được. Grid. Hắn hoàn toàn điên rồi.
“Kik...! Kihahahaha! Ngươi đã tới! Ngươi thật sự đã quay lại!”
Noll sướng run khi phát hiện ra Grid. Thật tuyệt khi thấy con mồi tự đến với mình. Chuyện này vui thú đến mức nó muốn chém giết. Các ma cà rồng khác cũng hò hét phấn khích.
“Hắn không tới một mình đó chứ?”
“Lần này có mang theo nhiều bạn không cưng?.”
Lũ ma cà rồng quá kích động! Grid gật đầu với chúng.
“Có chứ, rất nhiều bạn là đằng khác.”
Kurururururuk!
Tiếng bước chân vang lên từ ngưỡng cửa. Đó không phải âm thanh của hàng chục hay hàng trăm tiếng bước chân. Hàng ngàn ư? Cũng sai nốt.
Kurururururuk!
“...?”
Noll và lũ ma cà rồng hếch mặt về phía tiếng động. Số người đang tiến vào qua ô cửa dường như nhiều hơn dự kiến. Và có một vấn đề là...
Kurururururuk!
Vẫn còn rất nhiều tiếng ồn. Nhân loại đang liên tục vào trong thành phố. Số lượng thì...
“...Ta không thể đếm được chúng.”
“Ta cũng vậy...”
Đó là con số mà lần đầu tiên trong đời chúng nhìn thấy! Lũ ma cà rồng co rúm lại trước sự xuất hiện của một đội quân lớn. Trong khi đó, nhân loại vẫn tiếp tục tiến vào. Noll cuối cùng cũng kêu lên.
“Sao các ngươi phải cứng đờ ra vậy? Bữa tiệc được chờ đợi từ lâu đã ở ngay trước mắt các ngươi! Khai tiệc thôi! Một kẻ săn mồi phải vui mừng mới phải chứ?”
“Ôhhhhhhh!”
Lời kêu gọi của Noll đã đánh thức các ma cà rồng đang bị choáng. Đó là quyền năng của một hậu duệ trực hệ. Lũ ma cà rồng đã mất đi nỗi sợ hãi và bay về phía nhân loại. Nghiễm nhiên là Noll đi đầu. Nó chỉ nhìn vào Grid. Nó mặc xác những tên nhân loại còn lại.
“Ta sẽ lại được ăn thứ gì đó ngon lành lần nữa!”
Noll tuyên bố theo cách đầy hăm dọa! Rồi ở trên đầu Noll và những con ma cà rồng bay theo sau nó...
“Cối Giã gạo.”
“...?”
Thứ gì đó cực to lao xuống từ trên đỉnh của thành phố.
Kuuuuuuong!
Thành phố ma cà rồng với hàng trăm năm lịch sử bắt đầu sụp đổ.