Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 93: Chương 93

Chương 93

“Công nương mất tích nửa ngày rồi đấy! Vẫn chưa tìm được sao? Lũ bất tài! Đừng có dừng lại! Đi tìm Công nương tiếp đi!”

Phoenix bại trận và bị thương nghiêm trọng trong trận chiến chống lại Bề tôi thứ Tám Yura. Trong lúc ông ta còn đang nằm trên giường và phân nửa đánh mất tâm trí thì một biến số xảy ra tại Lâu đài Winston.

Một bô lão có địa vị cao của Giáo hội Yatan đã xâm nhập lâu đài, tẩy não người quản lý, giết nhiều binh sĩ cùng sự mất tích của Irene. Phoenix còn chẳng thể ra khỏi giường, nhưng ông ta đòi lại quyền quyết định sau khi nghe rằng Irene vẫn chưa được tìm thấy.

“Vết thương của đội trưởng đang dần xấu đi! Xin hãy bình tĩnh! Bọn tôi sẽ tìm được công nương bình an vô sự.”

“Câm mồm đi! Sức khỏe của ta giờ không quan trọng nữa! Sao cứ nhai lại mấy từ trước đấy mà chẳng làm gì cả thế?”

Màn đêm trở nên trầm tĩnh hơn. Phoenix không muốn tưởng tượng những gì mà Irene đang phải trải qua ngay lúc này.

‘Công nương đã từng bị bắt cóc một lần. Cô ấy chắc vẫn còn bị ám ảnh từ lần đó... Cô ấy sẽ hoảng loạn mất.’

Trong quá khứ, còn có Doran. Còn giờ thì Doran không còn nữa.

‘Công nương ơi, xin đừng lo lắng. Thuộc hạ sẽ đi cứu người!’

“Ohhhh!”

Phoenix rên rỉ. Rồi dùng hết sức bình sinh đứng dậy khỏi giường.

“Kìa Đội trưởng!”

Các hiệp sĩ thấy hoảng loạn vì máu đang rỉ qua bông băng phủ quanh ngực Phoenix.

‘Ông ấy sẽ chết mất!’

Phoenix có một vết thương lớn ngay cạnh tim. Ông ta đủ mạnh để nói và vực thân mình dậy, nhưng vết thương nghiêm trọng tới mức có thể chết bất cứ lúc nào là không có gì lạ. Các hiệp sĩ cố gắng thuyết phục Phoenix.

“Nếu không tìm được công nương và ngài quản lý không tỉnh dậy, chẳng phải lâu đài sẽ sụp đổ sao? Có khả năng cao công nương đang ở trong một cơn khủng hoảng. Nhưng ngài đang an toàn. Nếu ngài cố di chuyển thì chỉ khiến mọi chuyện tệ hơn thôi. Nên làm ơn, xin ngài hãy bình tĩnh!"

“Câm hết đi!”

Các hiệp sĩ đang đưa ra quyết định đúng đắn, nhưng Phoenix bỏ ngoài tai tất cả. Ông ta đang hình dung Irene trong một tình huống tồi tệ. Rồi có một binh sĩ chạy vào trong phòng.

“Công nương! Công nương trở về rồi!"

“...!”

***

“Thưa Công nương, kẻ tôi tớ trung thành này lại chẳng thể bảo vệ được người! Đây là tội lỗi không thể gột rửa cả sau 3 thế hệ! Xin hãy cho kẻ tôi tớ này được chết!”

Irene vội vã tới bên kẻ đang quỳ xuống đất là Phoenix. Một kẻ đang thập tử nhất sinh lại chạy khắp nơi như thế—trong mắt các hiệp sĩ và binh lính thì Phoenix trông không khác gì quái vật cả.

“Ngài Phoenix...”

Máu đang rỉ ra từ băng gạc bao bọc xung quanh ngực của Phoenix. Do xuất huyết quá nhiều, lớp da của ông ta tái đi và bờ môi trở nên xanh xao. Phoenix đã thực sự chuẩn bị tư tưởng để chết rồi, nhưng Irene không hề muốn mất ông ta.

“Sự cố này xảy ra lúc Ngài Phoenix đang nằm trong bệnh xá, nên Ngài Phoenix không cần gánh trách nhiệm đâu.”

“Không được! Đây là lỗi của thuộc hạ. Việc này cho thấy thuộc hạ đã bỏ bê tính bảo an của lâu đài này...!”

“Im miệng cho cháu!”

Irene thét lên. Phoenix đờ người đi vì đây là lần đầu tiên ông ta thấy Irene hành động như thế. Lúc mồm ông ta còn đang há hốc, Irene kiên định bày tỏ sự quyết tâm của mình. “Đây hoàn toàn là lỗi của cháu. Cháu đã không tăng cường cảnh vệ sau khi Ngài Phoenix bị thương. Ngài không có lỗi gì cả. Nên hãy đứng dậy đi ạ. Làm ơn chú ý tới vết thương của mình. Ngài mà bỏ cháu đi giống Doran thì cháu sẽ buồn lắm.”

‘Công nương...’

Sự cứng đầu của Phoenix cuối cùng cũng tan vỡ. Rồi ông ta lắc đầu và hỏi. “Lại là Giáo hội Yatan phải không? Chúng muốn hiến tế Công nương sao?”

“...”

Irene rùng mình khi gợi lạnh ánh mắt lạnh lẽo của Malacus. Sự sợ hãi cái chết - thứ mà cô đã trải qua tới 2 lần - kinh khủng tới nỗi không thể chịu đựng được nữa. Irene giải thích với giọng nói run rẩy. “Cháu đã mất ý thức và khi tỉnh dậy thì có một người đàn ông ở đó. Hắn ta là Bề tôi thứ Sáu, Malacus.”

“Gì-Gì cơ?”

Các hiệp sĩ cảm thấy chấn động.

“Một trong các bề tôi của Yatan dám xâm lược Winston sao?”

“Có vẻ như Giáo hội Yatan đang chuẩn bị kỹ lưỡng cho cuộc chiến với Winston rồi!”

“Không thể tha thứ cho chúng vì dám bắt cóc công nương! Chúng ta phải báo cho Bá tước Steim và kéo toàn bộ quân đội tới đánh chiếm đền thờ chính của Yatan.”

“Không, nhưng mà...?” Phoenix xen vào trong lúc các hiệp sĩ vẫn đang bày tỏ suy nghĩ. Là do một cảm giác kỳ lạ. Các bề tôi của Yatan đều rất mạnh. Cá biệt có Malacus rất tai tiếng bởi sự tàn nhẫn của hắn, và hắn đời nào để cô ấy chạy thoát. “Vậy ai đã cứu Công nương?”

Rất ít trinh nữ bị Giáo hội Yatan bắt cóc được trở về nhà. Một trong số họ là Irene, nhưng cô đã được Doran giải cứu. Tuy nhiên, Doran đâu còn ở đây nữa.

‘Nếu kẻ địch là một trong Tám Bề tôi, ngay cả Doran cũng không dễ gì cứu được cô ấy.’

Người ra tay cứu giúp Irene chắc chắn phải có sức mạnh cường đại. Nhưng người như thế lại có mặt ở Winston ư?

“Người đó đó.”

“Hở?”

Phoenix sửng sốt vì người đàn ông mà Irene chỉ vào. Anh ta là ...

“Haha, xin chào?”

“Cậu...?”

Người mà Irene chỉ vào là Grid. Tuy nhiên, Phoenix biết anh ta là một thợ rèn cừ khôi. Nhưng chẳng phải anh ta chỉ là một thợ rèn thôi à? Sao anh ta có thể cứu Irene được? Chống lại Malacus chứ ít đâu!

‘Cậu ta xài não được hả? Trông cậu ta đâu có thông minh lắm đâu...’

Irene giải thích cho sự bối rối của Phoenix.

“Ngài Grid đây rất mạnh. Anh ấy đã cùng bạn đồng hành của mình giết Malacus, sau đó giải cứu cháu và nghiền nát lũ tín đồ còn sót lại. Một vị anh hùng.”

“... Công nương ?”

Ánh mắt Irene hướng về Grid thật kỳ lạ. Nó như ánh mắt từ một trinh nữ nhìn về người mà cô ấy thích. Phoenix thấy hơi lạc hướng một chút, nhưng đã sớm đứng dậy. Rồi ông ta xăm soi Grid từ đầu đến chân. Grid đã cởi bỏ toàn bộ trang bị khi ở trong khu vực an toàn và lần nữa trở về cái vẻ ngoài nhếch nhác vốn có, nhưng Phoenix đã có thể nhận ra tính chất đa chiều của Grid. Bằng cách nào đó mà ông ta có ảo giác một hào quang xung quanh anh ta.

‘Grid có vẻ là một người tự tay xây dựng danh tiếng vĩ đại... Cậu ta chắc hẳn thường xuyên che giấu thân phận mình. Có lẽ thợ rèn chỉ là thú vui riêng chăng? Thú vui thôi mà kỹ năng đáng gờm đến thế... không, cậu ta hẳn là đã xây dựng danh tiếng bằng nhiều cách khác nhau.’

Phoenix tin chắc vậy.

“Cảm ơn cậu. Cậu là vị cứu tinh của công nương cũng như của cả Winston…! Ta sẽ không quên ân huệ này của cậu!”

Thái độ của Phoenix thay đổi hoàn toàn so với trước đó. Grid cuối cùng cũng thấy bảng thông báo hiện lên.

[Nhiệm vụ thành công!]

[Hảo cảm với Irene, công nương của Winston, đã tăng tới tối đa.]

‘Hay lắm!’

Nhiệm vụ này dễ hơn anh đoán. Thêm vào đó, phần thưởng cho nhiệm vụ cấp A cực kỳ lớn.

“Ngài Grid, đây là thể hiện cho sự chân thành của em.”

[Đã nhận được Nhẫn Doran.]

“Đây là...”

Grid được tặng một chiếc nhẫn. Irene mỉm cười và nói, “Xin hãy thề nguyện với em rằng anh sẽ trân trọng chiếc nhẫn này, như một vật lưu niệm từ một người đã từng cứu mạng em.”

“Người đã cứu mạng công nương, ý công nương là Doran sao? Chắc chắn rồi. Tôi cũng có một mối liên hệ với Doran... tôi sẽ coi trọng nó.”

“Anh sẽ thề nguyện chứ ?”

“Dĩ nhiên rồi.” Grid vui lòng đáp lại câu hỏi của Irene.

Vào thời khắc đó.

[Nhẫn Doran đã gắn bó với bạn.]

“...”

Trong Satisfy, hình phạt cho cái chết là rất lớn. Có sự tụt giảm trong điểm kinh nghiệm và độ bền của các vật phẩm đã được trang bị. Cũng có xác suất nhất định vật phẩm đang đeo trên người bị rơi. Rất khó để thu hồi những món đồ bị rơi sau khi chết. Kể cả khi người đó chạy thục mạng sau khi được hồi sinh, có nhiều người chơi hay quái vật sẽ nhặt chúng lên. Ai mà không bực tức khi rơi đồ giá trị cao sau khi chết chứ?

Do đó, Satisfy có một hệ thống để bảo vệ những món đồ dạng này. Vật phẩm gắn bó với một người chơi sẽ không bao giờ rơi mất, ngay cả khi họ có chết. Bán nó cho người khác cũng hoàn toàn bất khả thi.

‘Khốn nạn!’

Nhẫn của Doran chắc chắn là một phụ kiện hàng đầu, nhưng nó chẳng khủng lắm đối với Grid - người có thể kháng đủ loại hiệu ứng bất thường. Thế nên, anh đã có suy nghĩ bán nó đi, nhưng...

‘Nó ràng buộc với mình rồi! Chuyện này là sao?’

Vật phẩm bị ràng buộc sẽ không thể gỡ ra. Ngay cả khi người chơi chết, họ sẽ mất một lượng vàng tương đương thay vì món đồ đó. Bởi vậy, hầu hết người chơi sẵn sàng chịu rủi ro mất đồ và không xài hệ thống ràng buộc vật phẩm. Grid cố gắng xoa dịu cảm xúc sục sôi của mình.

‘... Thôi cứ nghĩ tích cực đi. Cái nhẫn này hàng xịn mà.’

Nó tăng máu của anh lên 1.000 và có kỹ năng hồi phục 50% sát thương dính phải. Nó chắc chắn là đồ ngon. Kể cả không bán đi lấy tiền được, anh vẫn có thể dùng nó trực tiếp luôn.

‘Mình thích rồi đấy… Mình sẽ được đeo cái nhẫn đẹp thế này... Haha... Cảm giác thật là Yomost...’

Grid đeo luôn Nhẫn của Doran thay vì cất nó vào kho đồ. Irene cười hạnh phúc trước cảnh đó.

“Ngài Grid, em sẽ sớm tổ chức một bữa yến tiệc cho ngài. Em hy vọng ngài sẽ có mặt ở đó.”

“... Được thôi.” Grid trả lời Irene đang đỏ mặt rồi quay trở lại xưởng rèn của Khan. Đêm đã muộn, nên Khan đã ngủ sẵn rồi, Trong màn đêm tại xưởng rèn, Grid bắt đầu sắp xếp lại đống vật phẩm.

‘Áo choàng Malacus và nhẫn Doran... Mình sẽ càng mạnh hơn với hai món này. Mình cũng có thêm 8 đá cường hóa vũ khí may mắn cùng 10 đá cường hóa giáp may mắn nữa, thêm 3 viên pháp thạch, tổng giá trị 33.600 vàng... quá tốt còn gì? Nhìn thế nào cũng thấy quá tốt luôn.'

100 vàng đáng giá 120.000 won tiền mặt. Nghĩa là 33.600 vàng tương ứng 40.320.000 won. Grid đã có thể thu về hơn 40 triệu won giá trị vật phẩm nhờ ơn của hội Tzedakah. Rồi 3 ngày sau, nửa giá trị của pháp cầu cũng sẽ về tay anh.

‘Sao cô ta đối xử với mình tốt thế nhỉ?’

Grid nhận ra rằng hội Tzedakah đã đối xử rất tốt đẹp với mình và tự hỏi vì sao. Anh đi đến kết luận sau khi tự mình suy nghĩ.

“Là Jishuka hứng thú với mình hay sao ? Mỹ nhân như thế lại muốn làm quen với mình á?”

Jishuka là một trong các thần tượng của Satisfy. Cô có hàng trăm hội người hâm mộ trên toàn thế giới, y như Yura vậy.

‘Vô số đàn ông sẽ ghen tị và chửi rủa mình đấy nhỉ?’

Như là mơ vậy, lỗ mũi Grid nở ra từ cái suy nghĩ đó.

‘Tính cách có phần hoang dại nhưng cô ta là người đẹp hoàn vũ và có một cơ thể nóng bỏng mà... một lời tỏ tình là quá tuyệt luôn ấy nhề?’

Đã đến lúc dừng kết nối. Grid ngân nga và đăng xuất. Anh đi ngủ luôn mà không tắm như mọi khi. Trong lúc đó, có một tin tức sốt dẻo lan tràn trên toàn thế giới. Bề tôi thứ Sáu của Yatan - Malacus - đã bị giết!

Quyền lực bóng tối của Thần Yatan và sức tấn công của người chơi thuộc Giáo hội Yatan đã tạm thời giảm đi 10%!

Trước khi tư tế mới được đề bạt, người chơi sẽ không thể trở thành một hắc thuật sư. Thêm vào đó, sức mạnh của Giáo hội Yatan đã suy giảm rất mạnh! Người ta nói rằng hội Tzedakah đã đánh bại Malacus.

Những người chơi xếp hạng hàng đầu hy vọng được gia nhập Tzedakah. Người hưởng lợi lớn nhất từ biến cố này không phải Yura, mà là hội Tzedakah.

Tại buổi phỏng vấn độc quyền với Regas…

‘Người tích cực nhất trong trận tập kích Malacus là người khác sao?’

Jishuka mở một buổi hội đàm cho hội Tzedakah.

‘Hội dự định sẽ mở rộng thêm thành viên... nhưng những người muốn đăng ký phải vượt qua một bài kiểm tra đã.’

“Dạo gần đây, hầu hết tin tức nóng hổi đều liên quan tới Satisfy.”

“Jishuka gợi tình nhờ? Tôi thích Jishuka hơn Yura nhiều. Được ngủ với cổ có chết cũng vui lòng."

“Nhảm~nhí. Còn lâu ông mới có cái cơ hội đó, chết đi sống lại trăm lần cũng thế thôi. Một phụ nữ như thế chỉ nên ở cạnh người giàu nhất và đẹp trai nhất thế giới. Cô ấy ở trong một thế giới hoàn toàn khác với chúng ta.”

“Cô ấy có khả năng hẹn hò với người chơi xếp hạng trong Satisfy hơn là với mấy gã giàu có và đẹp trai nhỉ?”

“Làm đếch có ai có thể đẹp trai giàu có hơn người chơi xếp hạng chứ?”

“Cũng phải...”

Một số sinh viên tốt nghiệp khóa 45 đang nói chuyện trong một nhà hàng nhỏ. Họ gặp mặt để quyết định về buổi tụ tập sắp tới, và câu chuyện chuyển hướng sang Satisfy một cách rất tự nhiên. Dĩ nhiên, cái tên Shin Youngwoo cũng được nhắc tới.

“Này, chả phải Youngwoo nói nó chơi Satisfy từ Open Beta à? Nó chơi cũng hơn một năm rồi, chả phải tầm này nó cũng đã gặp ai đó như Jishuka hay Yura sao?”

“Thôi nói vớ vẩn đi. Nó là một thằng thất bại kể cả trong game. Sao mà làm người chơi xếp hạng được khi mà nó lún sâu vào nợ nần thay vì kiếm tiền từ Satisfy chứ. Chắc nó còn đang đánh mấy con bọng nhớt.”

“Pfff! Nói vui vờ lờ! Khưkhưkhưk! Thế thì hơi quá. Chắc là nó không còn giết bọng nhớt sau cả năm đâu nhờ? Ít ra cũng giết được sói rồi!”

“Nài! Đang bác bỏ Youngwoo đấy à ? Nó phải bắt được yêu tinh rồi mới đúng chứ?”

“Kikikil~”

Sau khi tốt nghiệp đại học hoặc đi du học trở về, họ thấy thật khó khăn để sống trong xã hội này. Người giỏi hơn họ thì nói về công việc mong muốn. Với cái đám người sầu thảm này, một Shin Youngwoo ‘tệ hại hơn họ’ đúng nghĩa là một tác động an ủi.

Khi họ nói về Shin Youngwoo, ‘Mình thấy đỡ căng thẳng hơn khi biết còn cả đống người tệ hơn mình trong cái thế giới này.’

“Ah, tao muốn thấy mặt Youngwoo quá. Hy vọng nó đến buổi họp mặt lần này.”

“Ờ... Ah! Ahyoung này!”

“Hử?”

Kim Ahyoung, cô ta là một phụ nữ đẹp, nhưng sau cùng, cô ta không thể so sánh với những người như Yura và Jishuka. Khi còn học trung học và lên đại học, cô ta luôn nghe rằng mình là người đẹp nhất trường, và còn là mối tình đầu của Shin Youngwoo.

“Youngwoo nó thích bà đúng không? Gặp nó rồi mời nó tới đi, nó chắc chắn đi luôn đấy.”

“Hả? Nó có lẽ thích tôi từ lâu rồi chứ giờ ai biết? Bọn tôi tốt nghiệp trung học xong thì chỉ gặp khi họp lớp sinh viên mỗi năm một lần thôi.”

“Uầy~ Bà gặp nhiều thằng thế rồi mà vẫn không hiểu chúng nó à ? Những thằng chả có kinh nghiệm gì với chuyện lãng mạn đều không thể quên mối tình đầu đâu. Có thể Youngwoo vẫn còn thích bà đấy?”

“Hehe... Nó không có kinh nghiệm hẹn hò hả?”

Kim Ahyoung nhếch mép thích thú. Ả nghĩ sẽ vui lắm nếu chơi đùa với một kẻ đang kiếm sống một cách khó khăn.

“Cho tôi số của Youngwoo xem nào.”

“Có~ngay.”

Đồng môn đại học của Shin Youngwoo không hề biết rằng Shin Youngwoo - kẻ mà họ làm ngơ vì là một thằng thất bại - đã được tái sinh thành một người thành đạt... và họ cũng không thể tưởng tượng kiểu người phụ nữ sẽ đi cùng anh tới buổi gặp mặt thường niên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!