Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 94: Chương 94

Chương 94

Anh ở ngang hàng với Malacus. Và lúc anh đánh bại nhiều trùm quái vật hơn, anh trở thành người đàn ông giàu nhất hành tinh. Có hàng chục người đẹp say đắm trong vòng tay anh, tính cả Jishuka và Laella. Cộng cả mối tình đầu Ahyoung của anh nữa...

“Tại sao anh không thích Yura?”

“...”

Yura là 1 mỹ nữ phi thực tế. Thực lòng thì, anh chưa thấy ai đẹp hơn cô ta, tới mức mà mọi thứ mờ nhạt đi xung quanh sự hiện diện của cô ta cơ mà. Kể cả Ahyoung mà anh đã thích cả 10 năm rồi cũng chả mang ra so sánh được.

Nhưng cô ta lại không hề hào nhoáng. Ngực thì có hơn to hơn so với mức trung bình một chút. Nếu anh cân nhắc việc cô ta mặc áo độn ngực thì bộ ngực ấy chỉ ở mức trung bình thôi.

“Cô không hề quyến rũ thì sao lại ở đây...” Anh hỏi và khuôn mặt Yura trở nên lạnh như băng. Kiểu như anh vừa chọc đúng vết thương của cô ta ấy.

“Hííc!”

Anh cầu xin tha mạng, nhưng chả có lòng nhân từ nào tới từ Huyết Phù thủy hết.

Phập.

Một con dao găm cắm vào tim của anh.

“Ứ... Hụa! Thản nhiên giết người đến vậy... Đúng là Huyết Phù thủy...”

Cô ta là một người đàn bà nhẫn tâm.

“Hơơaaaa!”

Youngwoo mở mắt trước khung cảnh quen thuộc—cái trần nhà bẩn. Anh đang nằm trên cái giường nhỏ và bẩn không kém trong phòng. Đó là một giấc mơ hạnh phúc nơi anh là kẻ giàu nhất nhân gian và có những người đẹp nhất trong vòng tay của mình, nhưng nó cũng là một giấc mơ tồi tệ vì anh bị Yura giết.

“... Mình có lẽ chả còn cơ hội nào cho một trận tập kích như thế.”

Chỉ với một trận tập kích, anh thu về hơn 40 triệu won tiền mặt. Nó lấy đi rất nhiều thời gian và tiền bạc đầu tư vào vật phẩm tiêu hao, nhưng mà dễ kiếm tiền từ những trận tập kích thế này hơn là vật phẩm rơi ngẫu nhiên. Dĩ nhiên cái này chỉ giới hạn cho những trận tập kích hàng đầu.

“Hội Tzedakah...”

Hội Tzedakah đã dự định tập kích Vệ binh Rừng rú khi anh thấy họ vài tháng trước. Họ - cùng với các bang hội hàng đầu khác - đã nuốt trọn lợi nhuận từ các trận đánh và tích lũy một lượng lớn của cải.

Chả giống với cái thế giới anh đang sống.

“Nhưng mình đã dính dáng tới mấy người đó... Đấy là một trải nghiệm tuyệt vời.”

Youngwoo đói rồi. Đã vào 12 giờ trưa. Anh chỉ mặc quần đùi và gãi bụng lúc hướng về phòng khách.

Rồi Sehee cau mày từ chỗ cô bé đang làm cơm trong bếp.

“Người anh chả đẹp đẽ gì đâu, sao cứ phô ra thế? Không nghĩ cho cảm giác của người khác à? Trông cái sự hốc hác từ bụng đi kìa. Đừng có cởi áo trước những đứa con gái khác.”

“... Sao giờ này vẫn ở nhà mà không đi học?”

“Hôm nay kỷ niệm thành lập trường. Vào ăn trưa. À không, ăn sáng đi.”

“Ừm.”

Bữa sáng được chuẩn bị bởi em gái ư?

“Có vẻ Sehee nhà mình sẵn sàng kết hôn rồi đấy.”

Anh ngồi xuống bàn trong mong đợi. Nhưng chả có món món ăn kèm nào cả.

“Gì đây? Không có đồ ăn kèm à?”

“Còn muốn đồ ăn kèm á? Nhà vẫn đang nợ 560 triệu won kia kìa. Còn cả tiền lãi hàng tháng nữa... Có cơm ăn là tốt rồi.”

“... Không thể nào chứ.”

Anh giật đôi đũa từ Sehee - sắp đưa một miếng cơm vào miệng.

“Làm cái gì đấy?”

Sehee sửng sốt khi anh lấy đũa của cô bé. Youngwoo đứng dậy và bảo. “Đi đê! Ra ngoài ăn thịt nào!”

Em gái anh đang lớn và không thể chỉ ăn mỗi cơm không.

“Nếu còn ăn cái kiểu này thì ngực không to lên được đâu!”

“... Khá to rồi đấy nhá? Phải tiết kiệm tiền thì sao mà ăn thịt được?”

“Hêhê... Sehee à, anh zai em kiếm được 40 triệu won hôm qua đấy. Đừng lo nữa và đi thôi!”

“Ơ? 40 triệu won? Tiền mặt á?”

“Ừ! Trong một ngày thôi! Sao? Quá ghê đúng không? Giờ cứ đi thôi!”

Anh kéo Sehee còn đang đờ đẫn ra khỏi bếp. Rồi anh mặc cái áo len xanh 10 năm ưa thích của mình. Trong lúc đó, Sehee mặc một bộ đồ dễ thương và trông có vẻ đã sẵn sàng để đi chơi.

“Em gái anh mà lại xinh thế nhờ.”

Đã bao năm rồi anh chưa mua đồ ăn cho con bé? Không, hình như đây là lần đầu tiên. Anh tự hào và ngân nga trong lúc họ rời phòng. Ngồi xe buýt qua 4 điểm dừng. Họ xuống phố với nhiều nhà hàng san sát nhau.

Mọi người ngắm nhìn Sehee đi cạnh Youngwoo và nói với nhau.

“Woa, xinh thật đấy. Tỉ lệ hình thể chuẩn mực luôn. Cô bé đó là thần tượng tập sự à?

“Một ví dụ hoàn mỹ cho vẻ đẹp ngây thơ. Khu lân cận có người như này sao? Nhưng cái thằng nhếch nhác đi cạnh cô bé là ai thế? Chắc không phải hẹn hò nhau đâu nhỉ?”

“Nói nhảm nhí gì thế? Trông họ cùng một đẳng cấp à? Có lẽ chỉ ngẫu nhiên đi cạnh nhau thôi.”

“Ừa, có thể xảy ra lắm. Bà nói đúng!”

“M-Một thành viên gia đình...?”

“...”

Sehee xinh đẹp còn anh thì khác. Cá nhân anh nghĩ con bé còn đẹp và đáng yêu hơn Yura. Mặc dù cư xử lạnh lùng với anh trai, con bé rất thông minh và dễ gần, nên Sehee là niềm tự hào của gia đình anh. Thế nên. anh luôn lưỡng lự khi đi đâu đó cùng Sehee.

‘Cứ như mình đang làm hỏng hình tượng của con bé vậy.’

Anh bắt đầu bước chậm hơn Sehee. Con bé sẽ xấu hổ lắm khi đi cạnh một người như anh trai xấu xí. Rồi Sehee khoác lấy tay anh. “Anh làm cái gì đó? Sao lại muốn đi 1 mình?”

“Ừ thì, cái đấy... thôi bỏ tay anh ra. Người ta đang soi kia kìa.”

Mọi người nhìn họ với một đống ngờ vực. Giống như anh là một kẻ đang đe dọa Sehee vậy. Cảm giác họ sẽ báo công an bất cứ lúc nào!

Sehee thấy không thoải mái và tiến sát anh hơn. “Em ghét đi một mình vì lũ đàn ông cứ cố bắt chuyện với em. Đây là phương pháp phòng vệ. Cũng tốt vì Oppa tỏa ra một ấn tượng xấu cho người ta.”

“...Phải nhỉ.”

Rồi họ tới phía trước cửa hàng chuyên về Hanwoo (loại thịt bò đắt nhất Hàn Quốc). Nếu mỗi người không có ý định tiêu 250.000 won trên đầu người thì tốt nhất là không nên bước vào một cửa hàng chuyên về Hanwoo.

Anh chưa từng nghĩ mình sẽ tới một nơi như này. Tất cả là nhờ Satisfy. Anh chơi game và thu xếp được để tới ăn trưa ở một nơi thế này. Anh hồi hộp tới phát khóc luôn.

Sehee ngăn cản anh trước khi đặt chân vào cửa hàng. “Có chắc bọn mình ăn ở đây không?"

“Anh nói anh kiếm được 40 triệu won trong một ngày rồi còn gì? Anh không đùa đâu. Không tin anh à?”

“Em tin chứ. Em biết rõ Oppa dạo này đang ổn định hơn trong Satisfy. Nhưng anh có thể làm ra 40 triệu mỗi ngày không? Không có đâu nhỉ?”

“Dĩ-Dĩ nhiên là không rồi. Đôi khi anh còn chả kiếm được bất cứ thứ gì. Nhưng có những ngày anh kiếm được nhiều hơn 40 triệu won, nên đây không phải gánh nặng gì đâu. Cứ vào trong đi.”

“Oppa à, không gì chắc chắn anh sẽ kiếm được thêm một lượng tiền lớn đâu. Giờ tiết kiệm quan trọng hơn. Và em thích thịt lợn hơn thịt bò."

“Em nói cái gì vậy chứ? Bao giờ mới được ăn một món như thế này? Anh đã luôn ước được ăn uống ở đây vào một ngày nào đó. Tin anh một lần thôi. Vào xem nào!”

Anh nắm lấy cổ tay Sehee và vào trong cửa hàng.

“Chào mừng quý khách.”

Người nhân viên chào Youngwoo một cách lịch sự, nhưng biểu cảm của anh ta không tốt lắm. Anh trông thật nhà quê và nghèo khổ. Tuy nhiên, biểu cảm ấy thay đổi sau khi nhìn thấy vẻ ngoài rạng ngời của Sehee.

“Có 2 người thôi ạ?”

“Vâng anh.”

“Mời đi lối này ạ.”

Người nhân viên dẫn anh và Sehee vào một phòng. Trên lối đi, có một hội trường được chiếu sáng với vài người bên trong. Có vẻ họ đang phỏng vấn ai đó cho một chương trình truyền hình hoặc ảo thuật.

“Kia là người nổi tiếng à?”

Sehee ngồi yên vị vào chỗ và không hề trả lời. Cô bé nhìn xung quanh ngoại thất tao nhã và thở dài.

“Em thích tới đây cùng với bố mẹ hơn.”

“Ah, đúng là một người con ngoan. Yên tâm, anh sẽ đưa bố mẹ bọn mình tới một nơi còn tốt hơn.”

“Ồ, thế anh không phải con ngoan à?”

Khuôn mặt Sehee trở nên tươi vui. Ngày hôm nay, hai anh em họ đã ăn món Hanwoo ngon nhất từng có.

***

“Và để kết thúc thì... mọi người trên thế giới đều tò mò về điều này. Thưa cô Yura, có thật cô đang là Bề tôi thứ Tám mới không? Hầu hết mọi người đều tin chắc rằng cô Yura chính là Bề tôi thứ Tám.”

Người chơi xếp hạng đại diện cho Hàn Quốc, Yura. Ngay lúc này, cô đang có một buổi phỏng vấn với kênh truyền thông liên quan tới Satisfy. Cô không thể tập trung được vì nơi diễn ra phỏng vấn là một cửa hàng Hanwoo, nhưng thấy bất ngờ khi một cặp đôi bước vào cửa hàng. Là do cô biết người đàn ông đó.

‘Grid...?’

Anh ta là người đầu tiên đánh bại Yura - đang đứng hạng 5 trên bảng xếp hạng tổng thể. Sau biến cố tại Đền thờ Yatan, Yura đã luôn muốn biết Grid là ai. Cô tự mình nghiên cứu, nhưng chẳng thể tìm thấy một dấu vết nào. Thế mà lại gặp anh ta trong đời thực tại chính Hàn Quốc.

‘Mình chưa bao giờ nghĩ sẽ gặp lại anh ta lần nữa.’

Nụ cười của Yura hiện lên cùng với gò má ửng hồng. Lần đó là một cuộc chạm trán bất ngờ. Do vậy, nó hằn sâu trong tâm trí cô. Cô ước mình có thể gặp lại nhân vật chính của lần chạm trán đó.

“Hãy tới địa điểm phỏng vấn tiếp theo nào.”

“...”

Các phóng viên và bộ phận phỏng vấn Yura lặng thinh trước nụ cười cám dỗ bất ngờ của cô ấy. Yura yêu cầu một chút thời gian giải lao và rời khỏi nhà hàng. Cô liên lạc với người cung cấp tin tức vẫn đang làm việc với mình từ lúc bắt đầu chơi Satisfy.

“Tôi đang gửi anh địa điểm hiện tại. Tôi muốn anh điều tra chi tiết một người đang ăn ở đây. Diện mạo của anh ta...”

***

“Phù phù... bụng anh phình ra không thở nổi luôn này.”

Youngwoo và Sehee đang ngồi xe buýt về nhà. Anh thở hổn hển trong lúc ôm cái bụng phình của mình.

Rồi Sehee đề xuất. “Mình có nên đi bộ trong công viên một chút cho dễ tiêu hóa không anh?”

“Hể? Nói nhảm nhí gì đấy? Sao mình cần phải tiêu hóa món thịt bò ngon nhất Hàn Quốc chứ em? Nó nên ở trong bụng anh càng lâu càng tốt.”

“...Ah, vâng.”

“Hở? Sao đấy? Biểu cảm gì lạ thế? Em không khỏe à?”

“Ah, Chả sao hết. Chỉ là mùi tỏi nồng quá.”

“...”

Theo sau là một chút khó xử vì Sehee có vẻ tức giận bởi lý do nào đó. Có tiếng đổ chuông điện thoại phát ra từ trong túi quần anh.

“Hớ.”

Là một cuộc gọi nhắc nợ sao? Anh đã có rất nhiều trải nghiệm với bọn Hỗ trợ Tài chính Hạnh phúc Lòng Mẹ, nên anh do dự khi thấy đây là số lạ. Nhưng anh sớm nhận ra...

‘Mình trả hết nợ rồi mà.’

Lúc này, anh không còn nợ nần gì nữa. Dĩ nhiên, bố anh tình cờ trở thành một con nợ, nhưng anh chả việc gì phải sợ một số máy lạ nữa. Tôi bắt máy với sự tự tin.

“À lố?”

Rồi anh nghe thấy một giọng nói mà anh sẽ không bao giờ quên.

Đây là số của Shin Youngwoo phải không ạ?

... Ahyoung. Mối tình đầu tiên và duy nhất của Youngwoo, Kim Ahyoung.

Anh nói bằng giọng run rẩy. “Đúng rồi... có phải là Ahyoung không?”

Giọng nói rạng rỡ phản hồi qua điện thoại.

Ừ, đúng rồi. Cậu vẫn nhớ giọng tớ nhỉ? Youngwoo thật là một người cặn kẽ, tớ thích rồi đấy.

Làm sao anh quên được giọng nói này. Nhiều thứ xúc cảm đang vo ve trong đầu anh. Nhưng thực tế thì anh chẳng thể nói gì rõ ràng vì anh thấy bồn chồn.

“T-thế... Có chuyện gì đấy?"

Ah! Sao anh lại hành động thảm hại như vậy chứ? Mối tình đầu đang liên lạc với anh, thế sao anh lại đi hỏi thay vì chào nhau nhỉ? Thật là ngu ngốc! Lúc anh còn đang run, Ahyoung đưa ra một đề xuất.

Cách đây không lâu tớ có xem qua album ảnh tốt nghiệp. Lúc đang xem các bức ảnh thì tớ tự nhiên muốn gặp cậu. Từ hồi tốt nghiệp trung học bọn mình chỉ gặp ở buổi họp lớp hàng năm thôi đúng không? Thấy thế nào? Có muốn đi uống gì đó với tớ không?

Cô ấy muốn gặp anh ư? Mối tình đầu Ahyoung của anh muốn đi uống nước với anh á?

‘Ahyoung cũng thích mình à? Giờ cô ấy đang muốn tỏ tình cho tấm lòng ẩn sâu đó sao?’

Anh hào hứng bật dậy. “Mình gặp nhau lúc nào đây?”

Chiếc xe buýt dừng đúng lúc đó. Anh ngã dúi dụi nhưng chẳng hề cảm thấy đau hay xấu hổ gì cả.

Giờ luôn cũng được. Nhưng cậu vừa làm rơi gì à? Tiếng gì đấy…?]

“Ah, không có gì. Không có gì đâu! Cậu muốn gặp ngay à? Ah, không! Gặp nhau vào buổi tối đi nhỉ? T-Thế có được không?”

Ừ, thế cũng được. 7 giờ tối nhé...

Họ cùng quyết định nơi gặp mặt, sau đó Ahyoung cúp máy.

“Ah...!”

Anh bắt đầu kiếm tiền trong Satisfy và cuộc đời anh đang thay đổi nhanh chóng. Anh không còn sợ đám chủ nợ nữa và sẽ giành được mối tình đầu của mình. Nó giống như một tình huống trong mơ, và anh cảm thấy mình như đang trôi nổi giữa những tầng mây.

“Vừa xong là con gái à?” Sehee hỏi anh.

Anh không nhìn Sehee lúc còn ôm cái điện thoại và trả lời, “Ừ.”

“Heh... Anh sắp đi gặp người ta à?”

“Ừa.”

“Hrmm…”

Sau đó, họ chả nói gì nữa trước khi về tới nhà. Youngwoo hoàn toàn bị kích thích bởi suy nghĩ được gặp Ahyoung, trong khi Sehee ngậm chặt miệng. Youngwoo đi tắm ngay sau khi về nhà, rồi anh hỏi Sehee. “Sehee, giới thiệu anh mấy phong cách thời trang đang nổi đi. Thôi, đi mua đồ với anh luôn. Giúp anh mặc đẹp với.”

“Em còn phải học~”

Ầm!

“Sao lạnh nhạt thế.”

Sehee khóa cửa lại và tập trung vào việc học, nên anh buộc phải tự đi và mua quần áo một mình. Với sự giúp đỡ từ nhân viên bán hàng, anh đã mua được những bộ đồ theo xu thế mới nhất và sau đó tới hiệu làm tóc. Dĩ nhiên anh cũng làm luôn một quả đầu theo xu thế mới nhất luôn. Sau đó, anh ra phố và thấy ai cũng ăn mặc giống như anh.

‘Là hàng đại trà...’

Chả vui tí nào khi ai cũng mặc giống nhau. Thật lòng mà nói, Youngwoo thấy ngượng lắm, nhưng còn tốt hơn cả ngàn lần so với mặc một cái quần len cổ hủ chứ nhỉ?

‘Mình đã bao giờ lên đồ đâu, nên mặc đồ theo xu thế thì cũng phải chịu thôi.’

Anh an ủi bản thân trong lúc chạy tới địa điểm đã định.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!