Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 95: Chương 95

Chương 95

“Ah...!”

Khi Youngwoo tới nơi đã hẹn, anh nhận ra Ahyoung ngay từ cái nhìn đầu tiên. Một nơi đông đúc nhưng diện mạo của mối tình đầu thì lại tỏa sáng theo cách độc đáo.

‘Xinh quá.’

Đúng là gần đây anh đã gặp nhiều mỹ nữ như Yura, Jishuka và Euphemina. Anh chưa bao giờ cảm thấy gì khi nhìn vẻ đẹp của những siêu sao phim quảng cáo, nhưng có phải là do hiệu ứng bù trừ không? Ahyoung đang đẹp ngang ngửa với Yura và Jishuka luôn này.

‘Phải kể tới nụ cười ấy, xinh quá cơ.’

Anh gặp Ahyoung lần đầu khi vào trung học. Lúc đó, cô ấy luôn có nụ cười khiến một người thấy vui. Anh phải lòng với cái cách cô khiến mọi thứ xung quanh trở nên tươi sáng. Anh đã không có dũng khí để thổ lộ và tốt nghiệp mà không nói được lời nào.

Nhưng giờ anh có cơ hội rồi.

‘Thực sự thì Ahyoung cũng thích lại mình mà. Nếu không thì cô ấy muốn gặp mình làm gì? Được rồi, lần này mình sẽ nói hết những thứ trong lòng bấy lâu nay.’

Lần cuối anh gặp Ahyoung là 2 năm trước ở buổi họp lớp. Đây là lần đầu mà họ gặp riêng với nhau, nên anh còn thấy lo lắng hơn.

Anh hít một hơi thở sâu và hắng giọng để tự lấy bình tĩnh. Anh duỗi 2 chân ra trong cái cảm giác lo lắng đó.

Duỗi chân ở giữa đám đông thế này làm nhiều người đi qua nhìn chằm chằm vào anh, nhưng anh chả bận tâm.

Sau một lúc...

Youngwoo bình tĩnh lại và hướng về chỗ Ahyoung. Một hương thơm phảng phất tới từ mái tóc dài và thẳng - biểu tượng của cô ấy.

“C-C-Chào Ahyoung? Cũng lâu rồi nhỉ. Gia đình cậu khỏe không? À, ầm… ừm, mùa thu rồi nhỉ, ngoài đường nhiều quá rụng quá phải không? Người quét rác chắc phải trải qua nhiều rắc rối lắm. Haha, mùa đông nên đến sớm hơn mới phải nhỉ? Khi đông tới thì xuân sẽ tới sớm hơn… vào mùa xuân, các loại hoa…”

‘Mình đang nói cái đíu gì thế này?’

Youngwoo cố chào hỏi cô ấy tự nhiên hết mức có thể, mà do căng thẳng cực độ khiến đầu óc trở nên quay cuồng khiến anh bắt đầu nói nhảm.

‘Thật đáng xấu hổ!’

Anh toát mồ hôi vì lo.

‘Thảm hại thật sự. Mình còn chả nói được cho rõ ràng trước mặt người mình thương….’

Ahyoung mỉm cười nhẹ nhàng với anh.

“Youngwoo vẫn buồn cười nhỉ. Mà đẹp trai hơn nhiều rồi thì phải đó?”

Ahyoung có vẻ thích cái xu hướng thời trang mới nhất trên người anh. Hôm nay, anh dốc 180.000 won để làm tóc và 1.030.000 để mua giày, quần với áo. Vẻ ngoài này đáng giá 1.210.000 won chứ ít đâu.

‘Mọi người đều nhìn mình khi đi ngang qua… Đổ đống tiền vào chỗ này không uổng rồi. Cuộc đời cũng chỉ phụ thuộc vào quyền năng của vật phẩm mà thôi.’

Anh đã có thể thoải mái và tìm lại tự tin nhờ vào nụ cười ngọt ngào và lời khen từ Ahyoung. Sau đó anh đưa cô ấy tới một nhà hàng gần đó.

“Tớ đặt chỗ rồi.”

Đây là nhà hàng anh mới tìm trên mạng. Giá cả rất đắt đỏ vì chỉ chuyên phục vụ cá ngừ đại dương, nhưng dùng tiền cho một bữa ăn với Ahyoung thì đáng lắm chứ nhỉ.

“Không phải chỗ này đắt tiền lắm sao? Youngwoo à, dạo này cậu kiếm được phải không?"

Cơ thể Ahyoung như một tác phẩm nghệ thuật lúc cô cởi áo khoác và ngồi xuống. Chiếc áo váy khiến khe ngực lộ ra làm anh tí thì xịt máu mũi. Youngwoo che mũi và giải thích. “Tớ kiếm được việc rồi.”

Theo như Ahyoung đã biết, anh chìm trong nợ nần vì chơi Satisfy. Anh phải cho cô ấy biết rằng tình hình của mình giờ đã khác với quá khứ.

“Tớ trả hết nợ rồi."

“Ôi ôi, thật sao? Thật tốt quá.” Ahyoung nói với giọng hài lòng. “À thì, Youngwoo là một người làm việc chăm chỉ nên tớ tin ngày nào đó cậu sẽ làm nên chuyện thôi.”

“Ơ...?”

Vì anh không phải người có tài, anh phải làm việc chăm chỉ để học tập và rèn luyện. Đó là cách anh theo kịp ở khoảng giữa của lớp. Bất kể có cố gắng ra sao, điểm số của anh chỉ có giới hạn và mọi người chẳng hề chú ý rằng anh đang làm hết sức. Nhưng Ahyoung dường như nhận ra sự cố gắng đó.

‘Cô ấy đã quan sát mình nhiều như thế sao?’

Đồ ăn cuối cùng cũng được dọn ra. Ahyoung rót rượu soju thật tự nhiên và nói một lời chúc rượu.

“Vì khởi đầu mới của Youngwoo sau khi trả hết nợ! Cạn chén!”

“C-Cạn chén!”

"Khàa~~!

“Hahaha!”

Vị soju như mật ngọt khi uống cùng Ahyoung. Đây là một nhà hàng có tiếng nên đồ ăn cũng hảo hạng nữa.

“Ngon quá! Nhờ Youngwoo mà tớ được ăn ở một nơi thế này đấy. Cậu kiếm được nhiều lắm đúng không? Công việc ở chỗ nào thế?”

Nếu anh nói là mình kiếm tiền từ Satisfy, anh có lẽ sẽ gây ấn tượng rằng mình vẫn còn nghiện game. Anh muốn bày tỏ nhiều nhất có thể nên đã lược bỏ Satisfy ra khỏi câu chuyện của mình.

“Tớ chỉ làm công nhân tại một công ty nhỏ thôi.”

“Hế, là công việc chính à?”

“Ừm, kiểu dạng thế. Ahyoung à, cậu hiện tại thì sao?”

“Tớ á~ chỉ có đi làm rồi lại đi làm rồi lại đi làm thôi, một vòng luẩn quẩn ấy mà.”

“Chuyện tình cảm thì thế nào?”

“Bận bịu đi làm thế thì thời gian đâu cho chuyện tình cảm chứ?”

Ha! Bận tới mức không có thời gian hẹn hò luôn ư? Lần này anh chắc chắn rồi.

‘Ahyoung thật sự có thích mình!’

Anh không có kinh nghiệm đi hẹn hò và chả biết nhiều về phụ nữ, nhưng anh chắc chắn Ahyoung thích mình. Anh thấy phê lòi.

“Cậu biết không Ahyoung. Dạo này tớ đang khá ổn định đấy. Sẽ mất ít lâu để gia đình tớ vượt qua quãng thời gian sóng gió này nhưng… tớ đang tích cóp tiền cho đám cưới sớm thôi. Chuyện này… Kh-Khi đó…”

“Khi đó làm sao?”

“Khi tớ tích đủ tiền cho đám cưới… lúc ấy ý, kết hôn với tớ nhé!”

“Hả?”

‘Hế? Mình đang nói cái quái gì thế này?’

Hình như anh không thể phân biệt giữa thực tại và tưởng tượng nữa rồi vì anh mường tượng lời cầu hôn với Ahyoung cả trăm lần rồi cơ. Anh nghĩ mặt mình sẽ nổ tung vì tủi nhục luôn.

Rồi như một gáo nước lạnh dội thẳng xuống đầu anh lúc Ahyoung ôm bụng cười. “Gì, một lời cầu hôn đột ngột à? Thật sự làm tớ ngạc nhiên đó. Youngwoo ơi, cậu thật là... Cậu vẫn khôi hài như thế này suốt sao?”

Thật không may, Ahyoung bác bỏ lời cầu hôn của anh như một trò đùa. Cũng phải thôi. Không cần biết lòng họ có gì, hiện tại hai người vẫn chỉ là bạn cùng lớp. Chưa kể, một lời cầu hôn bất ngờ sau 2 năm không gặp á? Dĩ nhiên cô ấy sẽ coi nó là trò đùa rồi.

‘Thật xấu hổ làm sao.’

Anh muốn chui xuống lỗ trốn cho lành. Sau đó, họ có một khoảng thời gian vui vẻ và món cuối được mang ra. 3 chai rượu soju đã cạn sạch. Anh không uống nhiều vì lo lắng quá. Mặt khác, Ahyoung trông có vẻ đã ngà ngà say.

“Tớ cần đi trang điểm lại đã.”

“Ah, được thôi.”

Ahyoung vào phòng vệ sinh. Anh bắt đầu lo lắng sau khi cô ấy vào đó.

‘Bọn mình có nên đi bar không? Hay là đi hát karaoke? Nhưng Sehee bảo mình đừng có hát trước mặt người khác vì mình điếc nhạc mà… Ừm… Hay là… Có lẽ bọn mình nên dừng lại ở nh-nh-nhà nghỉ nào đó vì Ahyoung quá say rồi?’

Hôm nay là đúng ngày rồi! Nhưng sao Ahyoung đi lâu thế nhỉ?

‘Cô ấy gục trong phòng vệ sinh rồi hay sao?’

Youngwoo thấy lo và rời phòng. Anh hỏi nhân viên vị trí phòng vệ sinh và đi xuống hành lang. Ở cuối hành lang, có phòng vệ sinh cũng như một cánh cửa tới khu vực dành cho người hút thuốc.

Rồi anh nghe thấy giọng của Ahyoung phát ra từ trong căn phòng hút thuốc đó.

“Ah, thằng đấy trông cứ nhục nhục kiểu gì ý.”

“...”

“Sao nó lại có thể mặc đồ y chang một bộ của cửa hàng online nhỉ? Bà biết không. Mấy cái quần phổ biến dạo này ấy... ờ, đúng rồi. Bà thấy cả đống ngoài đường ấy. Nó mặc nguyên cây như thế tới đây luôn mà. Bao người nhìn vào làm tôi thấy như bị hành xác ấy. Đầu tóc thì không hợp với mặt, nhìn còn chán hơn. Haizzz, thật luôn mà.”

Cô ta đang nói về anh. Ahyoung - người luôn thân thiện và tươi cười với mọi người. Cô ta xinh đẹp và ngực bự với một khuôn mặt dễ mến, nhưng anh lại phải lòng vì sự tử tế của cô ta. Thế mà sự thật thì, cô ta lại là loại phụ nữ đi nói xấu sau lưng người khác ư?

“Bà biết gì chưa? Mới gặp chưa đầy 30 phút nó đã cầu hôn tôi rồi. Khưkhưkhư! Chẳng hẹn hò gì, cưới luôn ấy! Trông thảm hại vl. Bà đang chết cười đấy à? Hả? Đúng rồi. Tôi đang vui vãi. Đùa cợt kiểu này hay thế còn gì? Tôi sẽ khiến nó phải tới buổi họp lớp.”

“...”

Youngwoo không thể tin chuyện này và tự véo má để chắc rằng đây không phải mơ.

Pập.

“Áiiii!”

Đau quá. Đau tới phát khóc luôn.

“... Không phải mơ rồi.”

Hẳn rồi, nếu anh nghĩ kỹ, chả có lý do gì Ahyoung thích anh cả. Không quan hệ gần gũi hồi còn đi học, sau tốt nghiệp cũng chỉ gặp mỗi năm một lần lúc họp lớp… Ngay cả lúc ấy cũng chả có giao tiếp gì đáng nói.

Ngay từ đầu, mối quan hệ này đã chả đủ để cô ta thích anh. Youngwoo không giàu, không giỏi, chả đẹp trai hay có một tính cách quyến rũ... Loại phụ nữ nào lại đi thích cái thằng tầm thường như thế chứ?

‘Mình đâu phải nhân vật chính trong truyện tranh...’

Anh quay lại phòng ăn, uống thêm một chai soju nữa.

Vị ngọt soju giờ đắng ngắt rồi.

“Gì thế? Cậu uống một mình à? Không phải cậu nghiện rượu đấy chứ Youngwoo?” Ahyoung cười toe toét lúc về phòng. “Đi chỗ khác đi. Bọn mình có thể trò chuyện nhiều hơn ở nơi có không khí tốt hơn chỗ này...”

Anh muốn nói với Ahyoung, ‘Con đàn bà ghê tởm! Chơi đùa với một người ngây thơ thì vui lắm à? Thôi giả bộ đi!’ Nhưng sao có thể nói thế với một người mà anh đã từng yêu.

“Thôi. Hôm nay đến đây được rồi. Tớ phải về nhà gấp.”

“Hở? Giờ luôn á?”

Biểu cảm của Ahyoung tự nhiên tới mức anh chẳng thể tin rằng cô ta đang diễn xuất. Nếu anh không vô tình nghe được cuộc gọi của cô ta, anh đã bị lừa bởi thứ giả tạo đó suốt đời rồi.

“Xin lỗi nhé, Tớ sẽ gặp cậu vào lần sau.”

Anh khó khăn lắm mới kìm nén được nước mắt mình khi đứng dậy. Trước khi hai người rẽ lối ngoài cửa nhà hàng, cô ta cuối cùng cũng vào thẳng vấn đề. “Tuần sau đi họp lớp nhé?”

Ah. Lý do Ahyoung gặp anh hôm nay chỉ là vì bị lũ đồng môn xúi giục, lợi dụng tình cảm của anh để khiến anh tới buổi họp lớp, nơi mà chúng nó có thể chế nhạo anh. Sao anh lại luôn thảm hại thế này?

“Được rồi, Tớ hiểu."

Youngwoo gật đầu mà không từ chối Ahyoung. Trên đường về nhà trong xe buýt, anh khóc như vai chính trong một vở kịch xưa.

“Huhuhuhu~!!”

Những hành khách khác nhìn Youngwoo và yêu cầu anh im lặng, nhưng anh cứ khóc mà chẳng bận tâm. Anh đã sớm về tới nhà.

“Oppa à, kiểu đầu củ chuối gì thế kia? Hở? Oppa? Sao lại trông thế này? Anh đang khóc à?”

Con bé đang chờ anh sao? Ngay lúc Youngwoo mở cửa ra, Sehee chạy ra khỏi phòng với vẻ ngoài lo âu.

Anh tuyên bố với Sehee, “Anh sẽ không yêu nữa đâu. Bọn con gái… Anh sợ bọn con gái lắm. Anh không thích chúng nó nữa đâu.”

“Oppa?”

Anh nhận ra ngoài đời chẳng ai cần anh cả và anh chỉ là một trò hề, còn Satisfy thì khác. Khan chỉ có anh làm chỗ dựa, trong khi ông quản lý Valdi đòi hỏi mớ kỹ năng của anh. Chưa kể, Irene còn có hảo cảm lớn. Phải rồi, anh một lần nữa nhận ra Satisfy mới là nơi dành cho mình.

Youngwoo đi thẳng tới cỗ máy và đăng nhập vào Satisfy. Ngay lúc anb kết nối, có một tin nhắn riêng tới từ Jishuka.

-Định giá xong pháp cầu rồi. Chúng ta gặp nhau được chưa?

Rồi Jishuka tới xưởng rèn của Khan và đưa tiền cho anh.

“Người làm ra Tên Jaffa Đặc biệt... bọn tôi tìm kiếm anh lâu rồi. Bọn tôi cần khả năng của anh. Grid, xin hãy gia nhập Tzedakah.”

Anh nhìn chằm chằm vào cô ấy. Grid nhớ từng nói rằng mình đã làm ra Tên Jaffa Đặc biệt và Khiên Thánh trong lần trận tập kích Malacus.

‘Họ thấy mình dùng Kiếm Vũ Pagma... Họ có lẽ đã để ý rằng mình có lớp nghề ẩn…’

Grid nghiêm túc nghĩ về điều này. Nếu anh gia nhập bang hội mạnh nhất, lợi ích hiển nhiên sẽ rất lớn, và Jishuka hứa sẽ hỗ trợ toàn bộ.

‘Mình không muốn phí thời giờ giao lưu nếu vào một hội, nhưng mình không nghĩ mình cần lo về cái đấy nếu mình vào Tzedakah.’

Có rất nhiều lợi ích khi anh tham gia hội Tzedakah. Tuy nhiên, còn một vấn đề cần đặt ra.

“Tôi có một câu hỏi.”

"Anh cứ hỏi đi."

“Số tiền tôi kiếm được từ hoạt động cá nhân và số tiền kiếm được từ làm việc với hội. Cái nào lớn hơn?”

Jishuka trả lời không cần suy nghĩ. “Dĩ nhiên anh sẽ kiếm được nhiều hơn khi ở cùng bọn tôi rồi. Cả về tiền và danh tiếng nữa.”

“Thật à? Thế sao? Hrmm... Vậy tôi có một điều kiện trước khi gia nhập.”

“Được. Anh yêu cầu gì cũng xong hết.”

“Tôi sẽ cắm chân ở xưởng rèn của Khan. Tôi là người nối nghiệp ông ấy và ngày nào đó sẽ thừa kế xưởng rèn này. Tôi không muốn chuyển căn cứ của mình theo ý định của mấy người.”

Jishuka phản hồi ngay lập tức. “Được luôn. Chúng tôi sẽ chuyển căn cứ hội về Winston thay vì ép anh phải đi.”

Đó là sự chiếu cố vô điều kiện đối với anh. Anh nhận ra ý nghĩa của việc một trong những hội mạnh nhất hứa sẽ hỗ trợ hoàn toàn là như thế nào.

‘Điều này... Giá trị của mình lớn hơn mình nghĩ sao ?’

Grid hiện đang là thợ rèn giỏi nhất Satisfy. Anh biết sự thật này hơn bất cứ ai, nhưng không hề tưởng tượng giá trị của mình lớn tới mức khiến một trong những hội mạnh nhất phải rời cơ quan đầu não về Winston.

‘Nếu mình muốn, mình có thể sống tốt ở bất cứ hội nào luôn.’

Tuy nhiên, anh không có ý định đăng ký làm thành viên cho hội khác. Anh đã từng được ai đó thừa nhận và cần tới bao giờ chưa? Chưa, đây rõ ràng là lần đầu tiên. Trái tim anh trở nên mềm yếu bởi biến cố với Ahyoung, nên anh cảm thấy choáng ngợp trước sự thật rằng những người chơi xếp hạng hàng đầu đã thừa nhận mình.

“Được. Tôi sẽ gia nhập hội Tzedakah. Nếu mấy người không giữ bất kỳ lời hứa nào, tôi sẽ rời đi không báo trước.”

Và thế là anh gia nhập Tzedakah. Đây là một bước đệm trên con đường trưởng thành của anh.

Anh đã quyết định.

‘Mình sẽ nhanh chóng trở nên giàu có. Rồi cho cái bọn đã từng bơ mình biết thế nào là lễ độ.’

Anh sẽ cho tất cả đồng môn - bao gồm cả Ahyoung - biết sự đổi thay của mình sớm nhất có thể.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!