“Cái đó phải xem bản thân nó rồi.” Đối với đề nghị Dương Mộng Kỳ đưa ra, Hà Lương không tỏ ra quá mong đợi và nhiệt tình. Tuy anh biết bất kể là Dương Mộng Kỳ đích thân lập kèo, hay là tận dụng tài nguyên của chiến đội Vi Thần bọn họ đều là cơ hội vô cùng hiếm có. Nhưng chuyện này rốt cuộc phải xem ý nguyện của Hà Ngộ, anh làm anh trai cũng không muốn tùy tiện thay em trai đưa ra quyết định, đặc biệt là trong việc đưa ra quyết định này anh cảm thấy mình cũng không cao minh gì.
“Được rồi, có gì cần thì ông cứ nói.” Dương Mộng Kỳ đáp.
“Cảm ơn.” Hà Lương trả lời.
Cuộc trò chuyện có vẻ như đến đây là kết thúc, Hà Lương quay đầu đã chuẩn bị đi làm việc, ai ngờ vài phút sau, Dương Mộng Kỳ bỗng lại gửi một tin nhắn tới: “Ông bây giờ thế nào?”
“Rất tốt.” Việc trong tay Hà Lương cũng không bận rộn, huống hồ hôm nay là cuối tuần, trên lý thuyết đây là thời gian nghỉ ngơi thuộc về riêng anh, tự do chat WeChat vẫn là có.
“Nói thật, vừa rồi lúc nhận được lời mời của ông, tôi còn tưởng ông có dự định mới gì.” Dương Mộng Kỳ nói.
“Ông nghĩ nhiều rồi.” Hà Lương trả lời, trong lòng hơi đắng chát.
“Nick này hoàn toàn là em trai ông đang dùng sao?” Dương Mộng Kỳ hỏi.
“Gần như vậy.” Hà Lương nói.
“Nhưng cậu ấy mới chơi hơn một tháng.” Dương Mộng Kỳ nói.
Hà Lương nhìn tin nhắn này, biết Dương Mộng Kỳ đây là phản ứng lại rồi. Hà Ngộ mới chơi Vương Giả hơn một tháng, vậy “Lương Phong Hữu Hạnh” thỉnh thoảng online hơn một tháng trước đương nhiên không phải là Hà Ngộ rồi. Mà những điều này, xem ra Dương Mộng Kỳ cũng âm thầm để ý đến.
Sau khi Hà Lương giải nghệ thì rất ít liên lạc với những người bạn cũ trong giới chuyên nghiệp này, nhưng trong game mọi người vẫn có thể nhìn thấy trạng thái của nhau. Đặc biệt đối với tuyển thủ chuyên nghiệp mà nói, trạng thái trong trò chơi này có thể nói chính là trạng thái cuộc đời và sự nghiệp của bọn họ. Lương Phong Hữu Hạnh của anh, từ ngày giải nghệ thì cơ bản đã đình trệ, những người bạn cũ này đều âm thầm nhìn ở trong mắt, cũng âm thầm chú ý đến những lần anh ngẫu nhiên online. Lúc anh thi đấu, liệu có phải cũng sẽ có người âm thầm bấm vào quan chiến?
“Tôi thỉnh thoảng cũng sẽ dùng, kéo đồng nghiệp.” Hà Lương trả lời Dương Mộng Kỳ.
“Ồ.”
Bình thường là người nói nhiều lời cợt nhả nhất như Dương Mộng Kỳ, lúc này lại chỉ đơn giản trả lời một chữ này.
“Làm việc đây, nói chuyện sau.” Hà Lương trả lời.
Lần này Dương Mộng Kỳ ngay cả chữ cũng không có, chỉ trả lời một cái biểu tượng cần cù chăm chỉ. Nhưng những lời muốn nói lại thôi của cậu ta, Hà Lương ít nhiều cũng có thể đoán được.
Thần rừng thiên tài từng được kỳ vọng rất nhiều trong giới chuyên nghiệp, kết cục cuối cùng chỉ là cày thuê kéo người? Một chữ “Ồ” kia của Dương Mộng Kỳ, là cảm thấy tủi thân và không cam lòng thay cho Hà Lương, nhưng lại không tiện nói ra kích thích anh.
Thực ra những tâm trạng này, Hà Lương hiện nay đã có thể thản nhiên chấp nhận rồi. Cho dù là vào giờ phút này, khi đột nhiên lại nảy sinh liên hệ với quá khứ, trong lòng anh quan tâm nhiều hơn không phải là sự tiếc nuối của bản thân, mà là trạng thái hiện tại của bạn cũ.
KPL mùa giải này cạnh tranh càng ngày càng khốc liệt. Chiến đội Vi Thần nơi Dương Mộng Kỳ đang ở biểu hiện cho đến nay cũng không tính là quá tốt, mà tuổi tác của Dương Mộng Kỳ, thời gian để lại cho sự nghiệp thi đấu của cậu ta cũng không còn nhiều nữa. Để không để lại tiếc nuối khi rời sân, cuối tuần nghỉ ngơi có lẽ đều phải dùng vào việc huấn luyện. Nhưng cho dù như thế, nhìn thấy tài khoản của mình gửi lời mời, vẫn không hỏi nguyên do mà chạy tới đánh một ván, tình người tràn đầy này, Hà Lương cảm nhận rất rõ ràng.
Hà Lương đang chuẩn bị đặt điện thoại xuống, lại nhìn thấy một tin nhắn chưa trả lời, là Hà Ngộ gửi tới trong lúc anh trò chuyện với Dương Mộng Kỳ.
“Có phải làm phiền đến bọn họ không? Có chút ngại quá.” Hà Ngộ hỏi.
“Đã là chấp nhận rồi, thì hẳn là không có ảnh hưởng gì lớn, không cần để trong lòng.” Hà Lương trả lời như vậy. Thực ra đối với thói quen của những tuyển thủ trong giới chuyên nghiệp này anh vẫn rất hiểu. Ghép trận hoặc đấu Rank trong game hàng ngày, bọn họ đều cố gắng không tiếp xúc. Rốt cuộc đã đến trình độ này của bọn họ, sự hiểu biết và kiểm soát đối với trò chơi đã là một vị diện khác rồi. Đặc biệt là tính chỉnh thể của chiến đội chuyên nghiệp, đây là chỗ khác biệt lớn nhất giữa bọn họ và người chơi bình thường. Nhịp điệu và thói quen trong game hàng ngày tiếp xúc quá nhiều, đối với bọn họ mà nói là sẽ sinh ra sự quấy nhiễu. Tuy rằng ảnh hưởng này lớn bao nhiêu không ai có cách nào định lượng chính xác, nhưng ý thức được sự tồn tại, thì cố gắng tránh né, cũng coi như là yêu cầu nghiêm khắc đối với bản thân.
Cho nên cho dù là nick cá nhân online, bọn họ cũng đa phần là cùng đồng đội, hoặc là bạn bè trong giới chuyên nghiệp cùng nhau mở phòng đánh một chút. Như vậy nhịp điệu cấp chuyên nghiệp ít nhất là giữ được, nhưng tâm lý thắng thua của mọi người không nặng như vậy, cũng coi như là thả lỏng.
“Ồ ồ.” Hà Ngộ tuy quan tâm KPL, nhưng cũng không biết những thói quen và chi tiết riêng tư này của tuyển thủ chuyên nghiệp, nghe Hà Lương nói như vậy trong lòng mới yên tâm. Cậu cũng không muốn tùy tiện đi làm phiền người ta, chỉ là giận cái dáng vẻ hống hách vừa rồi của Thái Ninh. Kết quả ba tuyển thủ chuyên nghiệp đến đứng sân cho Chu Mạt, Chu Mạt lại không tận dụng tốt. Ba người kia ai nấy đánh đến diễu võ giương oai, Chu Mạt lại vẫn là lối đánh quen thuộc của anh ấy. Vấn đề là ba vị kia vừa lên đã đánh cho đối diện tan tác tơi bời rồi, phòng thủ? Kháng áp? Đẩy lẻ? Trình Giảo Kim của ván này căn bản không cần dùng đến việc làm những công việc bình thường anh ấy hay làm nữa, đi theo đi lung tung khắp nơi, cũng có thể xuất sắc hơn nhiều so với số liệu cuối cùng Chu Mạt đạt được.
Kết quả cuối cùng anh ấy lấy ra một cái số liệu không có sát thương cũng chẳng có gánh chịu sát thương, KDA càng là 0-0-0, nằm thắng (thắng mà không cần làm gì) rõ ràng không thể rõ ràng hơn. Thái Ninh nói Chu Mạt có thể thắng hoàn toàn là vì đồng đội của Chu Mạt đủ mạnh. Thẳng thắn mà nói, Hà Ngộ đều muốn trả lời hắn một câu: Cậu nói đúng. Cậu lúc này thực sự rất muốn biết, nếu Cao Ca ở đây, sẽ hung dữ với anh ấy như thế nào.
“Anh cậu nói thế nào?” Chu Mạt không có tiền đồ hoàn toàn không để ý những thứ này, lúc này cũng giống như Hà Ngộ, đối với việc có làm phiền đến các vị đại thần hay không thì để ý vô cùng.
“Không sao, anh em nói đã là chấp nhận, thì hẳn là cũng không có ảnh hưởng gì.” Hà Ngộ nói.
“Vậy chúng ta có phải có thể thường xuyên mời bọn họ không a?” Mắt Chu Mạt sáng lên.
“Mời bọn họ, rồi lại để anh nằm thắng sao?” Hà Ngộ bực mình nói.
Chu Mạt gãi gãi đầu, cũng có chút ngại ngùng nói: “Vậy sao có thể a… Chỉ là ván này, có bọn họ ở đây, đánh thắng Thái Ninh cũng không chứng minh được gì nhỉ? Ai mới có tư cách trở thành Top chủ lực của Viện Tin học, ở giải tuyển chọn trong viện chúng ta anh sẽ cho hắn biết!”
Lúc Chu Mạt nói đến cuối cùng, quét sạch dáng vẻ khúm núm phần lớn thời gian ngày thường, ngay cả ánh phản chiếu trên mắt kính dường như cũng sắc bén hơn rất nhiều.
Hà Ngộ ngẩn ra một lúc lâu, lúc này mới biết Chu Mạt cũng không phải gặp thần tượng là mất tiết tháo. Đối với anh ấy mà nói cùng thi đấu với đám người Dương Mộng Kỳ là chuyện vui vẻ, chứ không phải chuyện sẽ đem ra khoe khoang thể hiện bản thân. Đối với game, anh ấy có thứ mình kiên trì, ở trên phương diện này anh ấy là cố chấp kiên cường.
“Được rồi…” Hà Ngộ hơi có chút hổ thẹn gật gật đầu, cậu rốt cuộc vẫn có chút coi thường Chu Mạt rồi.
Kết quả Chu Mạt bên này cũng không nghe thấy cậu lại nói gì, anh ấy vừa khéo nhận một cuộc điện thoại, nói chưa được hai câu liền đã hai mắt phát sáng lớn tiếng nói: “Cậu biết hôm nay tôi cùng ai đánh một ván không?”
Các bạn nhỏ đến ký tặng, ngày mai gặp