Đầu dây bên kia là Cao Ca, nghe thấy Chu Mạt lớn tiếng khoe khoang như vậy, căn bản đều không tiếp lời, chỉ nhàn nhạt hỏi một câu: “Người mới đã nói đâu?”
Chu Mạt một giây thu lại vẻ đắc ý, một tay che ống nghe, quay đầu hỏi Hà Ngộ: “Người mới trả lời tin nhắn chưa?”
Hà Ngộ nhìn điện thoại, lắc đầu.
“Vẫn chưa trả lời tin nhắn đâu.” Chu Mạt nói với đầu dây bên kia.
“Ồ.” Cao Ca đáp một tiếng xong liền trực tiếp cúp điện thoại, sự hưng phấn và khoe khoang đầy bụng của Chu Mạt toàn bộ bị kẹt ở trong cổ họng, cầm điện thoại ngẩn người ở đó. Hà Ngộ ở bên cạnh lẳng lặng nhìn anh ấy, chính là không nói lời nào. Chu Mạt ngẩn ra một lúc, cơn sốt hưng phấn cuối cùng cũng rút đi, thần sắc khôi phục bình thường, có chút ngại ngùng nhìn về phía Hà Ngộ.
“Có chút bành trướng rồi.” Chu Mạt tự kiểm điểm.
“Chút?” Hà Ngộ không đồng tình.
“Trước khi quen biết cậu, đâu có nghĩ đến có thể có cơ hội như vậy, cùng các đại thần chuyên nghiệp lập team chơi game a?” Chu Mạt cảm thán.
“Anh không phải còn có hoài bão làm tuyển thủ chuyên nghiệp sao?” Hà Ngộ nói.
“Nghĩ vậy thôi, bản thân bao nhiêu cân lượng mình còn không rõ sao?” Chu Mạt cười nhạo nói.
“Nhưng bọn họ không phải nói như vậy.” Hà Ngộ nhìn thấy Chu Mạt như vậy, bỗng lại thấy đau lòng, buột miệng nói ra một câu như vậy.
“Bọn họ? Ý cậu là?” Trong ánh mắt có chút chán nản sầu muộn của Chu Mạt, bỗng nhiên lại lóe lên ánh sáng.
“Tuy rằng không có biểu hiện gì, nhưng anh, không sai sót (Zero mistake), đối với tuyển thủ chuyên nghiệp mà nói, điểm này vô cùng quan trọng.” Hà Ngộ nói một cách nghiêm túc.
“Cái này…” Chu Mạt ngẩn người. Nói anh ấy không sai sót, lời này không sai, nhưng vấn đề là ván này, chỉ dựa vào ba vị tuyển thủ chuyên nghiệp đã đánh cho đối diện tan tác tơi bời rồi, anh ấy chính là muốn sai sót cũng phải cho anh ấy cơ hội có thể sai sót a!
“Cho nên nói sư huynh, nếu anh thực sự có tâm nguyện này, thì đừng tự coi nhẹ mình, vẫn phải kiên định hơn chút. Nếu anh đã nhận định bản thân không thể đạt tới độ cao cấp chuyên nghiệp, vậy anh làm sao tìm được con đường đi lên của mình ở đâu chứ?” Hà Ngộ nói tiếp.
“Tôi…” Chu Mạt tiếp tục ngẩn người, tâm tư lại đã rơi vào trong sự giằng co.
“Dù sao tôi cho là như vậy.” Hà Ngộ nói xong, liền không còn chú ý đến thần sắc của Chu Mạt nữa, có chút ý vị chạy trối chết. Cách nói không sai sót, tuy rằng là thành lập, nhưng quả thực như trong lòng Chu Mạt nghĩ, ván này tình cảnh đó của anh ấy đánh ra sai sót còn khó hơn là không sai sót. Hà Ngộ nói dối, mượn miệng tuyển thủ chuyên nghiệp nhắc lại chuyện vốn không đáng chú ý này một chút. Bởi vì trong ván này, sự không sai sót của Chu Mạt quả thực không đáng chú ý, nhưng trong tất cả các ván đấu của Chu Mạt mà Hà Ngộ đã xem, tâm thái vững vàng, cực ít sai sót điểm này, lại luôn tồn tại một cách rõ nét.
Chỉ là đặc điểm như vậy một chút cũng không Show (múa), trong game cũng không có số liệu rõ ràng dễ thấy có thể thể hiện, cho nên có lẽ ngay cả bản thân Chu Mạt, đều có chút coi nhẹ điểm đáng quý này trên người mình. Trong vô số trận đấu KPL mà Hà Ngộ đã xem, tuyển thủ có tố chất này thông thường không phải ngôi sao, cũng không phải người bắt mắt nhất trong đội. Sự cống hiến của bọn họ trong thống kê số liệu cũng không tìm thấy dấu vết rõ ràng, nhưng trong đầu Hà Ngộ lại có thể hiện lên vô số chi tiết như định hải thần châm của loại tuyển thủ này.
Hà Ngộ không biết Chu Mạt có thể trở thành tuyển thủ chuyên nghiệp như vậy hay không, nhưng cậu thực sự cảm thấy không đáng thay cho việc Chu Mạt coi nhẹ điểm sáng không dễ bị nhìn thấy này của mình. Từ sự sùng bái điên cuồng đối với Dương Mộng Kỳ có thể nhìn ra sự ngưỡng mộ và hướng tới của Chu Mạt đối với tuyển thủ chuyên nghiệp, đối với giới chuyên nghiệp, nhưng nếu lấy Dương Mộng Kỳ làm đối tượng tham chiếu của mình, Hà Ngộ cảm thấy Chu Mạt đã sai quá sai rồi. Đó căn bản là phong cách khác biệt hoàn toàn với anh ấy. Đại cục quan và sự nắm bắt chi tiết của Dương Mộng Kỳ, đảm bảo cho việc anh ta dám lướt và có thể lướt. Nhưng sự trầm ổn và thu liễm này của Chu Mạt, lại là thứ Dương Mộng Kỳ chưa bao giờ có.
Cho nên, đừng nói quá sớm, nếu có tâm, thực sự phải nỗ lực thử một lần mới biết, chứ đừng tự mình đặt ra chướng ngại trong lòng, phủ định chính mình a…
Cho nên Hà Ngộ nói dối, bịa ra một sự khẳng định vốn không tồn tại. Hy vọng hào quang của thần tượng có thể khiến Chu Mạt có thêm chút hăng hái.
Tuy nhiên cũng vì nói dối, Hà Ngộ có chút chột dạ, lúc này cũng không dám chú ý phản ứng của Chu Mạt, làm bộ làm tịch tìm một ván thi đấu gần đó liền lơ đãng xem.
Cậu chờ đợi bên cạnh vang lên tiếng nói, nhưng Chu Mạt cũng vẫn luôn im lặng. Mấy phút trôi qua, Hà Ngộ làm như không có việc gì lén nhìn một cái, phát hiện trạng thái của Chu Mạt lại giống hệt cậu mấy phút này, anh ấy cũng đang xem thi đấu ở gần đó, một bộ dạng tâm hồn treo ngược cành cây.
“Khụ!” Hà Ngộ cố ý ho khan một tiếng, cảm xúc của Chu Mạt bị cắt ngang, nhìn Hà Ngộ một cái, lại nhìn trận thi đấu trước mắt một cái, đột nhiên nhớ ra cái gì đó, lấy điện thoại ra, lại là lật ra lịch thi đấu lưu trong đó, sau đó xác nhận đây là một trận đấu không nên xuất hiện trong phạm vi trinh sát của anh ấy.
“Sư huynh anh sao thế?” Hà Ngộ biết rõ còn cố hỏi.
“Tôi đang nghĩ lời cậu vừa nói.” Chu Mạt nói.
“Ồ?” Hà Ngộ giả vờ không để ý, ngay lúc này, cậu khá lo lắng Chu Mạt nghiêm túc muốn xem xem “bọn họ” cụ thể nói thế nào, dùng từ gì, vậy thì xấu hổ rồi…
Cũng may là không có, Chu Mạt chỉ rất nghiêm túc nhìn Hà Ngộ nói: “Tôi cảm thấy suy nghĩ này của bản thân tôi đối với tuyển thủ chuyên nghiệp quả thực quá tùy tiện rồi, tôi cũng chưa từng thực sự lấy đó làm mục tiêu mà nỗ lực nghiêm túc. Giống như là đang đợi một ngày nào đó ngủ dậy, đột nhiên liền đả thông hai mạch Nhâm Đốc, sau đó nhận được lời mời tranh nhau của các chiến đội chuyên nghiệp.”
“Cho nên tôi quyết định rồi!” Ánh mắt Chu Mạt trở nên nghiêm túc mà trịnh trọng: “Tôi phải tải tất cả video thi đấu của Dương Mộng Kỳ xuống, nghiêm túc tìm kiếm khoảng cách giữa tôi và anh ấy, không còn chỉ là ngưỡng mộ nữa, mà là nỗ lực luyện tập, tranh thủ trở thành tuyển thủ chuyên nghiệp ưu tú giống như anh ấy!”
“A… Sư huynh anh cái này…”
“Cảm ơn cậu!” Chu Mạt dùng sức vỗ vỗ Hà Ngộ.
“Không phải… Sư huynh cái này…”
“Trưa nay tôi mời cậu ăn cơm!” Khẩu khí của Chu Mạt không cho phép nghi ngờ.
“Nhưng tôi không mang thẻ cơm!” Ngay cả nói lời này cũng mang theo một luồng tự tin vô song.
“Cho nên cậu đợi tôi một chút. Tôi sẽ rất nhanh!” Chu Mạt nói xong, thực sự rất nhanh, sau khi xoay người lại sải bước chạy ra ngoài.
“Ê…” Tay Hà Ngộ giơ lên chỉ bắt được không khí, Chu Mạt cứ như Quan Vũ bật chiêu cuối tràn đầy năng lượng, xung phong đến mức không ai cản nổi.
“Cái tác dụng lực của thần tượng này, dường như có chút quá đà rồi nha…” Hà Ngộ đứng tại chỗ, trợn mắt há hốc mồm lẩm bẩm một mình. Phong cách của Chu Mạt muốn trở thành Dương Mộng Kỳ, đó không phải là đi đường vòng gì, đây căn bản chính là nam viên bắc triệt (ngược đời) a! Đi vòng quanh trái đất một vòng thì có lẽ có thể đạt thành thành tựu này.
“Cái này phải làm sao đây…” Hà Ngộ dở khóc dở cười, lấy điện thoại ra, cảm thấy là lúc tiến hành sự trợ giúp ngoài sân rồi. Tìm được số của Cao Ca trong danh bạ, Hà Ngộ vừa định xác nhận lựa chọn, nhưng nhìn thấy cái xưng hô và dãy số dưới tên Cao Ca, đột nhiên cảm thấy, có lẽ đây mới là đối tượng cầu viện tốt hơn.
Muộn một chút