Virtus's Reader
Thời Khắc Vương Giả

Chương 338: CHƯƠNG 335: CẬU ĐI TRƯỚC ĐI

Nếu thuận lợi thông qua tuyển chọn Thanh Huấn, vậy thì việc học hành đã đến năm ba của Cao Ca sẽ thế nào? Chủ đề này Lý Thu Mân và Cao Ca không bàn tới, trong lòng mọi người đều âm thầm biết đáp án. Ngược lại trước mắt, tuyển chọn Thanh Huấn lại có chút trắc trở, Cao Ca sẽ lựa chọn thế nào, trong lòng Lý Thu Mân ngược lại cảm thấy có chút không chắc chắn. Quay về tiếp tục việc học xem ra là chuyện thuận lý thành chương, nhưng nếu Cao Ca nổi điên lên, bỏ học khổ luyện, nhắm tới cơ hội lần sau thì sao? Loại thao tác này xảy ra trên người Cao Ca, Lý Thu Mân cũng một chút cũng không bất ngờ. Cô nói đùa bảo Cao Ca quay về với mình, cũng là muốn thăm dò chút ý tứ, kết quả cuối cùng chỉ thu hoạch được một mặt cười Cao Ca đáp lại.

“Mấy ngày nay thi đấu rất vất vả nhỉ? Nghỉ ngơi cho tốt đi.” Lý Thu Mân đành phải nói như vậy.

“Ok, tớ đi ăn cơm trước đây.” Cao Ca trả lời.

“Cùng ăn.” Lý Thu Mân nói, cũng gửi lại một mặt cười.

Từ trong phòng đi ra, Cao Ca thấy cơm tối đã được bày lên bàn ăn, thấy cô từ trong phòng đi ra, bố Cao Ca đang xem tivi ở phòng khách nhanh nhẹn đứng dậy, hớn hở lao về phía bàn ăn.

“Hôm nay đánh thế nào?” Vừa ngồi xuống cầm bát cơm, bố Cao vừa hỏi một câu rất tùy ý. Cao Ca đang làm chuyện gì, bọn họ làm bố làm mẹ đương nhiên vẫn rõ. Đứa trẻ này từ nhỏ đã độc lập đến dọa người, từ rất sớm đã bắt đầu tự làm chủ. Tuyển thủ Esports chuyên nghiệp? Nghe nói cực ít con gái làm nghề này, nhưng Cao Ca có quyết định, bọn họ cũng sẽ không hỏi quá nhiều, trong mắt bọn họ Cao Ca đã là một người trưởng thành có thể hoàn toàn chịu trách nhiệm với hành vi của mình.

“Cũng tàm tạm.” Cao Ca trả lời cũng rất tùy ý, đang định ngồi vào bàn ăn, bỗng nhiên nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên.

“Giờ này là ai thế?” Bố Cao miệng lẩm bẩm, người lại không động đậy, Cao Ca còn chưa ngồi xuống đi qua mở cửa, sau đó liền ngẩn ra.

“Sao cậu lại tới đây?” Cao Ca nhìn Chu Mạt ngoài cửa, ngẩn người rồi nói.

“Là ai đến thế?” Bố Cao ở bên trong gọi với ra.

“Là Chu Mạt.” Cao Ca đáp một tiếng.

“Tôi… đến xem thử…” Ngoài cửa Chu Mạt thì đang trả lời Cao Ca.

“Có gì mà xem?” Cao Ca hỏi.

“Ơ…” Chu Mạt không trả lời được.

“Là Chu Mạt à, sao còn chưa vào?” Trong nhà bố Cao lại gọi.

“Vào đi.” Cao Ca đứng sang bên, nhường đường cho Chu Mạt vào.

“Chu Mạt đến à? Ăn cơm chưa?” Mẹ Cao Ca vừa từ bếp đi ra nhìn thấy Chu Mạt vào, lập tức hỏi.

“Ăn rồi ạ dì.” Chu Mạt đang thay giày vội vàng lên tiếng.

“Ăn lúc nào?” Cao Ca đứng một bên hỏi.

“Thì… ăn qua loa một chút…” Chu Mạt hoảng loạn. Thi đấu xong cũng chưa qua bao lâu, cậu đây đã chạy đến nhà Cao Ca rồi, trong khoảng thời gian này làm gì có thời gian ăn cơm.

“Vậy thì ăn thêm chút đi.” Cao Ca cũng không vạch trần, xoay người vào bếp xới thêm bát cơm, lấy đôi đũa ra.

“Thật sự ăn rồi mà…” Chu Mạt thay giày xong còn định giãy giụa một chút, thấy Cao Ca cơm cũng xới cho cậu rồi, đành xám xịt chạy lại ngồi xuống.

“Các con đây là thi đấu xong rồi chuẩn bị ăn mừng sao?” Bố Cao nhìn hai đứa trẻ hỏi.

“Mới đến đâu, còn chưa đến mức đó.” Cao Ca nói.

“Phía sau còn nữa không?” Bố Cao hỏi.

“Nếu thông qua, còn có vòng Offline, đến lúc đó sẽ cần xa nhà một khoảng thời gian.” Cao Ca nói.

“Đi đâu? Mất bao lâu?” Mẹ Cao hỏi.

“Mất bao lâu?” Cao Ca quay đầu hỏi Chu Mạt, mấy thứ chi tiết nhỏ nhặt như điều lệ giải đấu này vẫn là Chu Mạt hiểu rõ hơn một chút.

“Vòng Offline là ở thành phố Thâm Hải, đại khái cần khoảng mười ngày.” Chu Mạt vừa trả lời, vừa lén nhìn Cao Ca một cái. Sau đó bỗng nhiên ý thức được một vấn đề rất thực tế: Chuyến đi sự nghiệp chuyên nghiệp tham gia Giải Thanh Huấn của cậu, báo cáo với bố mẹ là đi cùng Cao Ca. Nhưng trước mắt Cao Ca lại phải xuống xe trước một trạm rồi, tiếp theo chỉ còn một mình mình, chuyện này báo cáo với bố mẹ bên kia thế nào?

“Ngay cả Cao Ca cũng không đi con đi theo làm cái gì?” Tự não bổ ra giọng điệu trách mắng của bố mẹ, Chu Mạt có chút ngẩn ngơ. Chỉ mải nghĩ đến thăm Cao Ca, quên mất tình cảnh của mình dường như cũng chẳng tốt đẹp gì.

“Chu Mạt ăn đi, ăn thức ăn đi.” Mẹ Cao thấy Chu Mạt bất động gọi.

“Dạ dạ.” Chu Mạt hoảng hốt lên tiếng, ăn cơm ăn thức ăn.

“Bao giờ thì đi?” Mẹ Cao quay đầu lại tiếp tục hỏi Cao Ca.

“Vẫn chưa biết, phải đợi thông báo, ước chừng chắc là sau Tết.” Cao Ca thần sắc như thường trả lời.

Bố Cao mẹ Cao sau đó cũng không hỏi thêm gì nữa. Ăn xong, Cao Ca định giúp dọn dẹp bị mẹ Cao ngắt lời, bảo cô đi tiếp đãi Chu Mạt. Cao Ca đành phải thôi, liếc nhìn Chu Mạt đang đứng ngốc một bên: “Vào phòng tôi đi.”

“Ồ.” Chu Mạt cũng không cần Cao Ca dẫn đường, cứ thế đi về phía phòng Cao Ca, vào cửa nhìn thấy các yếu tố Vương Giả Vinh Diệu có thể thấy ở khắp nơi trong phòng này, một cái figure Gia Cát Lượng bản giới hạn đặt ở chỗ bắt mắt nhất, còn là hồi sinh nhật Cao Ca năm lớp 9, mình để dành tiền tiêu vặt mấy tháng trời canh đúng giờ mở bán kịp thời cướp mua được. Chu Mạt đi đến gần nhìn nhìn, hơn năm năm trôi qua rồi, figure vẫn mới tinh như ban đầu, những khe hở khó lau chùi nhất cũng không có một hạt bụi.

“Làm gì, muốn đòi về à?” Cao Ca vào sau nhìn thấy Chu Mạt đi ngắm cái figure đó, nói đùa.

“Làm gì có.” Chu Mạt lùi lại một bước, thoát khỏi hiềm nghi.

“Là đặc biệt đến an ủi tôi sao?” Cao Ca đi đến bên giường, ngã người lên đó.

“Chỉ đến xem thử.” Chu Mạt đứng một bên nói.

“Ngồi đi, muốn uống gì không?” Cao Ca hỏi.

“Không uống đâu.” Chu Mạt nói, ngồi xuống vị trí trước bàn học của Cao Ca, nhìn tấm poster dán trên tường sau bàn, còn nhớ dáng vẻ hưng phấn của Cao Ca lúc nhận được tấm poster này, nói về nhà phải dán ở đâu ở đâu, sau đó thì nói được làm được.

“Tôi bảo này.” Cao Ca bên này lại lên tiếng.

“Hửm?”

“Tôi đây không qua, một mình cậu đi Thâm Hải kiểu gì?” Cao Ca nói.

Đây chính là vấn đề nan giải mà Chu Mạt lúc nãy mới ý thức được, không ngờ bên này Cao Ca ngay lập tức cũng nghĩ tới, lập tức vẻ mặt mờ mịt: “Tôi cũng vừa mới nghĩ tới, không biết nữa.”

“Cậu nếu cầu xin tôi, tôi cũng không phải là không thể đi cùng cậu một chuyến.” Cao Ca nói.

“Vậy nói với chú dì thế nào?” Chu Mạt hỏi.

“Thì nói cậu còn nhỏ, bên cạnh không có người lớn không được.” Cao Ca nói.

Chu Mạt cạn lời, trong phòng yên tĩnh, sau đó liền nghe thấy điện thoại của Cao Ca trên bàn vang lên một tiếng đinh đoong.

“Lấy giúp cái.” Cao Ca nằm trên giường đưa tay về phía Chu Mạt.

Chu Mạt cầm lấy, nhoài người đưa cho Cao Ca, Cao Ca cầm lấy mở tin nhắn mới nhận được ra, nhìn thoáng qua rồi còn đọc lên: “Sư tỷ cố lên.”

“Ai?” Chu Mạt thuận miệng hỏi.

“Giai Âm.” Cao Ca nói.

“Ồ…” Chu Mạt biết tin tức đã lan truyền ra rồi, không ít người có thể cảm thấy không tiện trực tiếp đi hỏi Cao Ca, đều nhao nhao chạy đến hỏi thăm cậu. Điều này khiến Chu Mạt nghĩ đến học kỳ sau, Cao Ca không thông qua Giải Thanh Huấn quay lại trường học, vậy phải chịu đựng bao nhiêu sự châm chọc? Những kẻ nhìn cô không thuận mắt luôn tìm cơ hội chèn ép cô, chuyện này sẽ khiến bọn họ hưng phấn đến mức nào? Loại thời điểm này mình vậy mà lại không ở đó?

Vừa nghĩ đến đây, Chu Mạt lập tức khí huyết sôi trào, buột miệng nói: “Hay là tôi cũng không đi nữa nhé?”

“Cậu đang nói cái gì thế?” Cao Ca nói.

“Không phải chỉ là chuyện sớm nửa năm muộn nửa năm sao, lúc Giải Thanh Huấn mùa hè chúng ta lại cùng đi.” Chu Mạt nói.

Trong phòng lại yên tĩnh trở lại, một lát sau.

“Thôi đi.” Cao Ca khẽ nói, “Cậu để tôi thử một mình xem sao.”

“Một mình? Thử cái gì?” Chu Mạt có chút khó hiểu.

“Tóm lại, cậu đi trước đi.” Giọng điệu Cao Ca chắc chắn nói.

Chu Mạt thở dài, không ai rõ hơn cậu, chuyện Cao Ca đã quyết định, không ai có thể thay đổi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!