Virtus's Reader
Thời Khắc Vương Giả

Chương 339: CHƯƠNG 336: KHÓC MỘT LÚC

“Vậy học kỳ sau cậu còn đến trường không?” Biết không thể thay đổi quyết định của Cao Ca, Chu Mạt hỏi.

“Cậu vẫn là lo cho bản thân cậu một mình thì ăn nói với gia đình thế nào trước đi, cái này tôi không thể cứ mãi yểm trợ cho cậu được.” Cao Ca nói.

“Ừ, tôi sẽ nghĩ cách.” Chu Mạt nói.

“Có cách gì, nói nghe xem nào.” Cao Ca nhìn Chu Mạt, vẻ mặt không tin. Cái tên này cô còn không rõ sao, không phải chuyện đến nước đã đến chân, chắc chắn là được ngày nào hay ngày đó, lúc này tuyệt đối không có bất kỳ ý tưởng nào.

“Vẫn chưa nghĩ…” Chu Mạt quả nhiên là thế.

“Cậu vẫn là thành khẩn khai báo để được khoan hồng đi.” Cao Ca nói.

“Tìm cơ hội vậy.” Chu Mạt nói.

Cao Ca bĩu môi. Cơ hội của Chu Mạt, đại khái chính là giây phút cuối cùng, lúc không nói không được.

“Ngộ nhỡ mẹ cậu kiên quyết không đồng ý thì sao?” Cao Ca hỏi. Hai người đối với gia đình của nhau cũng đều rất quen thuộc, Cao Ca biết bên phía Chu Mạt, cửa ải khó qua chủ yếu là mẹ Chu Mạt, bố Chu Mạt thì khá tùy tính, rất chiều theo con cái.

“Ơ…” Giả thiết này, vậy mà không khiến Chu Mạt lộ ra vẻ khó xử gì, trên mặt ngược lại hiện lên một tia ý cười nhẹ nhõm, giọng điệu nói chuyện đều là kiểu như trút được gánh nặng: “Vậy thì hết cách rồi, cũng chỉ có thể về trường tiếp tục học trước thôi.”

“Tiền đồ!” Cao Ca thu hết thần sắc của Chu Mạt vào đáy mắt, bĩu môi khinh bỉ cậu ta một cái, nhưng không thể không nói, trong lòng lại có chút ngọt ngào. Biết Chu Mạt là đang thầm vui mừng nếu như vậy, cậu ta có thể thuận lý thành chương cùng Cao Ca về trường để lần sau nói tiếp.

Tên này đừng có mà làm thật đấy nhé!

Vừa nghĩ đến đây, Cao Ca lập tức cảnh giác, trừng mắt nhìn Chu Mạt nói: “Tôi nói cho cậu biết, học kỳ sau cậu nếu dám đột nhiên từ bụi cỏ nào trong trường nhảy ra nói bất ngờ với tôi, tôi sẽ không chút do dự mà phản sát (Counter-kill) cậu đấy!”

“Ha ha, làm gì có chuyện đó chứ!” Chu Mạt vội vàng nói, trong ánh mắt lóe lên sự hoảng loạn.

Tên này, thật sự động tâm tư này rồi! Cao Ca lần nữa nhìn thấu Chu Mạt, thật sự là có tâm muốn lập tức hạ gục cậu ta luôn.

“Chỉ là tùy tiện nghĩ thôi mà.” Chu Mạt bên này nói tiếp.

“Giải Thanh Huấn vẫn rất khó, tôi cũng là không dễ dàng gì mới có chiến tích như vậy, tôi sẽ trân trọng, ít nhất sẽ không mong chờ việc không đi được. Đương nhiên, nếu tôi thực ra cũng không thông qua vòng online, vậy thì hết cách rồi.” Chu Mạt nói.

“Phủi phui phủi, mau ngậm cái miệng quạ đen của cậu lại.” Cao Ca nói.

“Chắc không đến mức đó đâu…” Chu Mạt nhỏ giọng lầm bầm một câu.

Hai người sau đó lại tán gẫu một lúc, rốt cuộc vẫn vì tình trạng của Cao Ca mà không khí có chút ảm đạm. Nhất là sau khi Cao Ca cùng cậu thảo luận sâu về vấn đề Chu Mạt ăn nói với gia đình thế nào, cuối cùng khiến Chu Mạt đến vì quan tâm Cao Ca, đi lại vì lo lắng cho chính mình.

“Tự về đi nhé, tôi không tiễn đâu.” Cao Ca đưa Chu Mạt đang nặng trĩu tâm sự ra đến cửa, không đi ra ngoài nữa.

“Đừng tiễn đừng tiễn, tôi đi đây, hôm nào lại tìm cậu chơi.” Chu Mạt nói.

“Bye bye.” Nhìn Chu Mạt vào thang máy, Cao Ca lúc này mới đóng cửa, xoay người lại, liền thấy bố mẹ đều đang nhìn mình với vẻ mặt hóng hớt.

“Chu Mạt xảy ra chuyện gì sao? Mẹ thấy nó cứ luôn một bộ dạng có tâm sự.” Mẹ Cao Ca hỏi.

“Có phải là cái thi đấu gì đó đánh không tốt? Bị loại rồi?” Bố Cao Ca đoán trực tiếp.

“Tại sao bố mẹ đều nghĩ cậu ấy kém cỏi thế nhỉ?” Cao Ca có chút dở khóc dở cười.

“Bố mẹ nghĩ thế nào con không cần để ý, tự mình thích là được.” Bố Cao Ca nói.

“Nói cái gì thế?” Cao Ca cạn lời.

“Hô hô hô.” Hai vợ chồng cùng nhau lộ ra nụ cười của người từng trải.

“Thật ra người không thông qua thi đấu không phải cậu ấy, mà là con.” Cao Ca đi đến ghế sofa phòng khách ngồi xuống, ôm lấy cái gối dựa buồn bực nói.

“Hả?” Mẹ Cao Ca vẻ mặt ngỡ ngàng.

“Là con đánh không tốt?” Bố Cao Ca cũng vẻ mặt kinh ngạc.

Cô con gái ưu tú này của bọn họ, nếu nói phải có một từ khóa để hình dung, thì đó chính là bớt lo. Từ nhỏ đến lớn gần như chưa từng khiến bọn họ lo lắng bất cứ chuyện gì, nhất là thời khắc mấu chốt, chưa bao giờ bị tuột xích. Mà lần thi đấu này, bọn họ biết con gái rất nghiêm túc, rất để tâm, đây là sở thích và hướng đi của nó từ rất lâu rồi, kết quả trong chuyện này nó lại chịu đả kích?

“Đúng vậy.” Cao Ca ôm gối dựa trả lời, vẻ mặt tủi thân, điều này khiến hai vợ chồng đều có chút tay chân luống cuống, tuy là con gái của bọn họ, nhưng Cao Ca như thế này bọn họ cũng chưa từng thấy nha.

“Chuyện này phải làm sao đây?” Bố Cao Ca theo bản năng lẩm bẩm.

“Cái đó thì cũng chẳng có gì, tham gia lần sau là được.” Cao Ca nói.

“Ồ, còn có lần sau.” Mẹ Cao Ca thả lỏng một chút, “Vậy thì lần sau lại cố gắng.”

“Ừ, lần sau cố gắng, lần sau là lúc nào?” Bố Cao Ca hỏi.

“Đại khái là lúc nghỉ hè mùa hè.” Cao Ca nói.

“Ồ, nghỉ hè… còn nửa năm nữa, vậy học kỳ sau này con còn đi không? Học phí phí trọ đều là nộp cả một năm học rồi nhỉ? Đương nhiên đây không phải trọng điểm gì.” Bố Cao Ca đang nói, lúc Cao Ca liếc mắt sang đột nhiên chuyển hướng câu chuyện.

“Con vẫn chưa nghĩ xong.” Cao Ca nói.

“Vậy con định bây giờ nghĩ, hay là về phòng khóc một lúc trước?” Bố Cao Ca nhìn thấy nước mắt Cao Ca đã dần bắt đầu đảo quanh trong hốc mắt, nhưng lại đang cố nén không cho rơi xuống.

“Về phòng khóc trước!” Cao Ca đột ngột đứng dậy.

“Gối dựa bỏ xuống đi.” Bố Cao Ca nói.

“Không đấy!” Cao Ca ôm gối dựa, ngẩng đầu về phòng.

“Haizz, cái này…” Mẹ Cao Ca nhìn bóng lưng con gái, vẻ mặt đau lòng.

Bố Cao Ca lại sao không phải vẻ mặt đau lòng, nhưng vẫn lắc đầu với mẹ Cao Ca đang đứng ngồi không yên, ra hiệu bà đừng đi làm phiền nữa.

……

……

Đi từ nhà Cao Ca ra, Chu Mạt chậm chạp đi trên đường. Điện thoại lúc ở nhà Cao Ca một cái cũng không nhìn lúc này được lấy ra lướt. Trong Wechat lại có thêm không ít tin nhắn, đa số đều là hỏi thăm Cao Ca, nhưng cơ bản đều là hóng hớt, không có mấy ai thật lòng quan tâm. Chu Mạt xóa sạch một lượt, chỉ trả lời Hà Ngộ một cái.

“Vừa từ nhà Cao Ca ra.”

“Cảm xúc sư tỷ thế nào?” Hà Ngộ trả lời ngay lập tức.

“Cũng ổn.” Chu Mạt nói.

“Không hổ là sư tỷ.” Hà Ngộ gửi ngón tay cái.

Chu Mạt thở dài, không trả lời nữa. Cậu ngẩng đầu nhìn sang bên phải, từ đây có thể nhìn thấy cửa sổ phòng Cao Ca, đèn đang sáng, nhưng không có bóng người nào.

“Có khóc không?” Cậu gửi cho Cao Ca một tin nhắn.

Đợi một lúc, cậu nhận được trả lời: Cút.

Xem ra là có rồi. Đây cũng là nguyên nhân Chu Mạt không ở lại quá lâu đã rời đi. So với bản thân việc khóc nhè, Cao Ca càng ghét rơi nước mắt trước mặt người khác hơn. Mình đi rồi, cô ấy đại khái mới có thể yên tâm khóc một chút, như vậy cũng rất tốt.

Nghĩ như vậy, trong lòng Chu Mạt lại yên tâm hơn chút, lại ngẩng đầu nhìn cửa sổ kia một cái, lúc này mới rảo bước rời đi.

Nhận được trả lời của Chu Mạt, biết tình hình hiện tại của Cao Ca vẫn ổn Hà Ngộ, trong lòng cũng yên tâm hơn chút. Còn về thành tích của bản thân cậu, thì đã đắc ý đi mấy vòng trong nhà rồi.

“Chúc mừng. Tiếp tục cố gắng.” Anh trai Hà Lương chân thành chúc phúc.

“Thông qua rồi? Haizz…” Bố chân thành tiếc nuối.

“Rửa tay chưa? Đã ăn?” Tiếng quát của mẹ thì chân thực như vậy.

Mà tất cả những điều này, đều không thể quấy nhiễu niềm vui phát ra từ nội tâm của Hà Ngộ, một miếng cơm nhét vào miệng, đều có thể khiến cậu vui đến mức lại phun ra.

“Còn ăn được nữa không!” Bố trừng mắt, mẹ đập bàn.

“Hơi kiềm chế một chút.” Hà Lương cũng nói.

“Không được không được, cười không khép được miệng biết không? Em bây giờ chính là thế đấy!” Hà Ngộ lắc lư cái đầu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!