Điền Mặc bước vào văn phòng của Bùi tổng, tay chân lóng ngóng.
Bùi Khiêm chỉ vào chiếc ghế sô pha bên cạnh: "Đừng khách sáo, cứ ngồi tự nhiên đi."
"Uống trà không?"
Điền Mặc hơi bối rối: "Cảm ơn sếp, à, không cần đâu ạ..."
Bùi Khiêm mỉm cười, rót hai tách trà, đưa một tách cho cậu rồi ngồi xuống chiếc ghế sô pha đơn bên cạnh.
"Thời gian là vàng bạc, chúng ta nói ngắn gọn thôi, vào thẳng vấn đề chính nhé."
"Nói thẳng nhé, bên anh đang có một vị trí kinh doanh muốn giao cho cậu."
Bùi Khiêm liếc nhìn đồng hồ, hắn muốn tan làm trước năm giờ, nên cuộc nói chuyện này phải nhanh gọn một chút.
Ở trong văn phòng tổng giám đốc của tập đoàn Đằng Đạt mà nói chuyện, chắc Điền Mặc không thể nghi ngờ gì nữa chứ?
Điền Mặc được ưu ái mà hoảng sợ: "Hả? Kinh doanh ạ?"
"Chuyện này... Em, thật ra em không có nhiều kinh nghiệm bán hàng cho lắm, nếu phải nói là có thì chính là trước đây em từng thử làm môi giới nhà đất một tháng..."
Bùi Khiêm nhíu mày: "Ồ? Kết quả thế nào?"
"Kết quả..." Điền Mặc hơi ngại ngùng, nhưng vẫn chọn nói thật, "Kết quả là cả tháng cũng chẳng cho thuê được mấy căn, không nhận được một đồng hoa hồng nào..."
Bùi Khiêm vẻ mặt hơi thân thiết hơn: "Chẳng cho thuê được mấy căn... Cụ thể là mấy căn?"
Điền Mặc đáp: "...Hai căn."
"Một căn là do có một bạn sinh viên mới tốt nghiệp đang cần thuê nhà gấp, căn nhà cũng rất phù hợp nên em chưa kịp nói gì bạn ấy đã thuê rồi; còn một căn là do một chị gái tốt tính trong cửa hàng thấy em tội nghiệp quá nên nhường cho em một đơn..."
Bùi Khiêm thầm thán phục: "Ừm, không tệ."
Quả nhiên mình không nhìn lầm người.
Điền Mặc ngơ ngác: "Hả? Như vậy mà cũng được ạ?"
Bùi Khiêm khẽ cười: "Thật ra thì, các phòng ban của tập đoàn Đằng Đạt đều có chút khác biệt so với bên ngoài. Đặc biệt là bộ phận kinh doanh, thứ anh cần không phải là kiểu nhân viên kinh doanh kinh nghiệm đầy mình, mồm mép lanh lợi, mà là một bộ tiêu chuẩn đánh giá đặc biệt."
"Anh thấy cậu cực kỳ phù hợp!"
"Thế nên cậu cũng đừng quá lo lắng, anh đã nhìn thấy tiềm năng cần thiết ở cậu rồi, chỉ cần cậu có thể phát huy được tiềm năng đó thì tuyệt đối không thành vấn đề."
"Hả? Thật ạ?" Vẻ mặt Điền Mặc vẫn nửa tin nửa ngờ.
Thật ra những lời này của Bùi tổng nghe rất khó tin, nếu là người khác nói thì 100% là lừa đảo rồi. Nhưng dù sao đây cũng là văn phòng tổng giám đốc của Đằng Đạt, nên dù có khó tin đến mấy thì nghe cũng có ba phần hợp lý.
"Chính xác trăm phần trăm." Bùi Khiêm tỏ vẻ cực kỳ chắc chắn.
Điền Mặc do dự một lát rồi nói: "Bùi tổng, nói thật là em không giỏi bán hàng, tài ăn nói của em sếp cũng biết rồi đấy, không dọa khách chạy mất là may lắm rồi. Nhưng nếu sếp đã coi trọng em như vậy, em bằng lòng thử một lần!"
"Vậy... có ai hướng dẫn em không ạ?"
Điền Mặc rõ ràng vẫn chưa tự tin lắm, nghĩ bụng nếu có sư phụ chịu dắt mình, có thể từ từ rèn luyện, biết đâu sau này sẽ khá hơn.
"Có chứ." Bùi Khiêm chỉ vào mình, "Anh sẽ hướng dẫn cậu."
"Hả?"
Điền Mặc đờ người.
Công việc kinh doanh mà để Bùi tổng đích thân hướng dẫn?
Mình tài đức gì cơ chứ?
"Bùi tổng, việc này không cần đâu ạ, sếp cứ để trưởng phòng kinh doanh, hay thậm chí là một tổ trưởng cấp dưới hướng dẫn em là được rồi, thời gian của sếp quý báu lắm, làm chuyện này thật sự không cần thiết đâu ạ..."
Bùi Khiêm lắc đầu: "Không, rất cần thiết."
Bộ phận kinh doanh này rốt cuộc sẽ trở thành một phòng ban giúp Đằng Đạt kiếm thêm tiền, hay sẽ trở thành một phòng ban khiến Đằng Đạt kiếm ít tiền đi?
Thật ra vẫn chưa chắc chắn.
Điều này phụ thuộc vào việc Điền Mặc, người phụ trách bộ phận này, làm tốt đến đâu.
Mà Điền Mặc bây giờ có thể nói là một tờ giấy trắng, Bùi Khiêm cảm thấy mình rất cần phải dành chút thời gian để dạy dỗ cậu ta một phen, như vậy mới có thể định hình cho bộ phận kinh doanh này một phong cách vừa ý.
Thấy thái độ của Bùi tổng kiên quyết, Điền Mặc cũng không hỏi thêm nữa, vẻ mặt vô cùng kích động: "Vâng ạ, vậy Bùi tổng cứ yên tâm, em nhất định sẽ cố gắng học hỏi, không phụ lòng mong đợi của sếp!"
Bùi Khiêm đứng dậy, lấy một bản hợp đồng từ trong ngăn kéo bàn làm việc ra: "Nếu không có vấn đề gì thì ký hợp đồng đi."
"Trọng điểm là về phần lương bổng."
Điền Mặc gật đầu, nội dung bản hợp đồng này khá dài, cậu phải xem từ từ, phần lương bổng nằm ở phía sau.
Tuy nhiên, Điền Mặc gần như có thể đoán được tình hình lương lậu, chắc chắn là theo mô hình lương cứng thấp + hoa hồng cao. Dù bản thân Điền Mặc không thích cơ cấu lương này, vì cậu biết với năng lực của mình thì e là chỉ có thể nhận lương cứng, nhưng trong lòng cậu cũng hiểu rõ đây là chuyện chẳng đặng đừng.
Bởi vì nghề kinh doanh là một nghề chỉ nhìn kết quả, không nhìn quá trình, ký được bao nhiêu hợp đồng thì chứng tỏ bạn có bấy nhiêu năng lực, nếu không đặt phần lớn lương vào hoa hồng thì sẽ dễ nuôi một đám lười biếng, không thể thúc đẩy sự tích cực.
Điền Mặc tuy tính cách hướng nội, ăn nói không tốt, nhưng cậu cảm thấy nếu Bùi tổng đã đích thân dẫn dắt mình, thì chỉ cần mình chuyên tâm học hỏi một thời gian, tài ăn nói chắc chắn sẽ có tiến bộ vượt bậc chứ? Đến lúc đó cũng không sợ không lấy được hoa hồng.
Phần đầu là những nội dung khá cơ bản, chắc cũng giống với hợp đồng lao động của các phòng ban khác ở Đằng Đạt, quy định các nghĩa vụ cơ bản và phúc lợi đãi ngộ của nhân viên.
Đặc biệt là phần phúc lợi đãi ngộ, nhìn mà Điền Mặc nuốt nước bọt ừng ực.
Nhưng rất nhanh, phần khiến cậu bất ngờ nhất trong hợp đồng đã đến.
"Chức vụ là... Trưởng phòng Kinh doanh?"
"Lương... 8000 một tháng cộng với các phúc lợi của công ty?"
"Ủa, không có hoa hồng à?"
Điền Mặc ngớ cả người, còn tưởng mình hoa mắt.
Trưởng phòng Kinh doanh, cũng có thể gọi là giám đốc kinh doanh, gọi một tiếng sếp X cũng không hề quá đáng, đây chắc chắn được coi là chức vụ lãnh đạo.
Còn về lương bổng, chỉ có thể nói là đã vượt xa sức tưởng tượng của cậu.
Trước đây lúc đi phát tờ rơi ngoài đường, làm quần quật ba mươi ngày cũng chỉ được hơn hai ngàn, bây giờ được nghỉ tất cả các ngày lễ theo quy định mà còn nhận được 8000 cộng thêm đủ loại phúc lợi công ty, lương một ngày chắc phải tăng ít nhất năm lần.
Bùi Khiêm giải thích: "Nếu sau này cậu làm tốt, lương còn có thể tăng nữa."
8000 một tháng đã là mức cao nhất mà hệ thống cho phép hiện tại.
Tuy năng lực thực tế của Điền Mặc có lẽ không đáng giá 8000, nhưng cùng với sự phát triển nhanh chóng của tập đoàn Đằng Đạt, giới hạn lương cứng của hệ thống cũng ngày càng nới lỏng, không gian để Bùi Khiêm phát huy cũng ngày một lớn hơn.
Điền Mặc càng thêm hoang mang, vì điều này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cậu.
Vốn tưởng chức vụ của mình sẽ là một nhân viên quèn cấp thấp nhất trong phòng kinh doanh, ai ngờ lại là trưởng phòng?
Vốn tưởng là lương cứng + hoa hồng, lương cứng được một ngàn là ngon lắm rồi, ai ngờ lương cứng lại cao tới tám ngàn, mà lại hoàn toàn không nhắc gì đến hoa hồng?
Điều này khiến Điền Mặc có chút luống cuống.
"Có vấn đề gì không? Không vấn đề gì thì ký đi, không còn sớm nữa."
Bùi Khiêm nhìn đồng hồ, sắp đến giờ tan làm rồi.
Điền Mặc: "Hợp đồng đương nhiên không có vấn đề gì ạ, chỉ là em sợ năng lực của mình..."
"Năng lực của cậu không có vấn đề, hài lòng với đãi ngộ thì ký tên, những chuyện khác cậu không cần quan tâm." Bùi Khiêm mỉm cười.
Điền Mặc do dự một chút, nhưng ánh mắt tin tưởng của Bùi tổng đã khiến cậu vững tâm hơn.
Nghĩ kỹ lại, chuyện tốt như vậy mà mình cũng gặp được, coi như là vớ bẫm rồi, lỡ mình cứ lằng nhằng làm Bùi tổng bực mình, qua cái làng này là không còn cái quán này đâu.
Nghĩ đến đây, Điền Mặc vội vàng ký tên mình vào hợp đồng, chỉ sợ Bùi tổng đổi ý.
"Được rồi, anh dẫn cậu đi xem chỗ làm việc, ngày mai cậu cứ đến thẳng chỗ anh báo danh, anh sẽ sắp xếp sơ qua công việc cho cậu." Bùi Khiêm đứng dậy.
Bùi Khiêm dẫn Điền Mặc đi một mạch đến bộ phận Tuyên truyền.
Lúc trước khi thuê mặt bằng mới cho bộ phận Tuyên truyền đã cố tình để dư ra rất nhiều không gian, nhưng bộ phận Tuyên truyền không dùng hết nhiều chỗ như vậy, vẫn còn rất nhiều chỗ làm việc trống.
Vừa hay xếp bộ phận Kinh doanh ở đây luôn, làm hàng xóm với bộ phận Tuyên truyền.
Đương nhiên, không thể ngồi chung với nhau được, phải tách ra một chút, phòng khi xảy ra phản ứng hóa học khó lường nào đó.
Bùi Khiêm tiện tay chỉ một chỗ: "Được rồi, cậu ngồi ở đây nhé."
Vị trí này sát cửa sổ, view khá đẹp, hơn nữa lại cách bộ phận Tuyên truyền xa nhất, xung quanh có ít nhất mười mấy chỗ làm việc trống, một khu rộng như vậy, trong thời gian ngắn đủ để quậy phá.
Hơn nữa Bùi Khiêm cũng không định tuyển thêm nhân viên mới cho bộ phận Kinh doanh quá sớm, trước tiên phải huấn luyện Điền Mặc cho ra ngô ra khoai đã, xác định phong cách chung cho cả bộ phận, như vậy mới không bị chệch hướng.
Điền Mặc sững sờ: "Hả? Ở đây ạ?"
Lúc mới đến, cậu thấy bộ phận Tuyên truyền có nhiều người như vậy đang chăm chỉ làm việc, một khung cảnh vui vẻ hòa đồng khiến cậu cũng vui lây, ảo tưởng mình có thể hòa nhập với họ, trở thành một thành viên trong đó.
Ai ngờ Bùi tổng lại dẫn thẳng cậu đến một "hòn đảo cô độc" thế này chứ?
View thì đúng là không tệ, nhưng vị trí này rõ ràng là tách biệt hoàn toàn với mọi người bên kia, người không biết còn tưởng mình bị bệnh truyền nhiễm gì ấy chứ.
Bùi Khiêm liếc nhìn đồng hồ: "Được rồi, cũng không còn nhiều thời gian nữa, cậu ở đây làm quen với môi trường một chút đi, sáng mai mười giờ, đến văn phòng anh trước, anh sẽ nói sơ qua về sắp xếp công việc, sau đó hãy qua đây làm việc chính thức."
Mọi thứ đều đã được sắp xếp ổn thỏa, Bùi Khiêm quay người rời đi.
Điền Mặc ngồi xuống chỗ làm việc, có chút bối rối, không biết mình nên làm gì.
Mở máy tính lên, toàn là game, phần mềm làm việc chỉ có vài ứng dụng cơ bản có sẵn của máy tính, những thứ khác đều phải tự tải về.
Điền Mặc gãi đầu, không dám chơi game, mà mở một file tài liệu mới.
Cậu nghĩ thầm, mình cũng coi như được Bùi tổng giao phó trọng trách, hôm nay là ngày đầu tiên đi làm, tuy Bùi tổng không giao nhiệm vụ gì, nhưng mình cũng không thể thật sự không làm gì cả chứ? Như vậy chẳng phải sẽ để lại ấn tượng là một kẻ lười biếng trong mắt Bùi tổng sao?
Nhưng nhìn vào file tài liệu trống trơn, Điền Mặc lại cảm thấy không biết bắt đầu từ đâu.
Đột nhiên, cậu nhớ đến chị gái đã giúp mình hồi còn làm môi giới bất động sản, liền lập tức gọi điện thoại qua.
Vài phút sau, Điền Mặc nhận được mấy file văn bản.
Trong đó bao gồm một số lịch trình công việc hàng ngày, nội dung công việc, quy trình... của nhân viên kinh doanh, không phải tài liệu mật gì, đương nhiên cũng chẳng có hàm lượng kỹ thuật gì cao siêu.
Nhưng đối với Điền Mặc hiện tại, chúng vẫn rất hữu ích.
Cậu định làm một file, sắp xếp lại những nội dung này, chọn ra một số thông tin hữu ích để tổng hợp vào file mới, như vậy ngày mai gặp Bùi tổng mới không đến nỗi cứng họng, chẳng nói được câu nào.
Kết quả là file tài liệu mới vừa gõ được hai chữ, cậu đã cảm thấy vai mình bị ai đó vỗ một cái.
"Hửm?"
Điền Mặc ngơ ngác quay đầu lại, nhìn thấy một người trẻ tuổi có vẻ lớn hơn mình vài tuổi.
"Chào cậu, đồng nghiệp mới à?" Người vỗ vai cậu hỏi.
Điền Mặc gật đầu: "Anh là?"
Người vỗ vai cậu cười cười: "À, tôi tên Vu Diệu, làm việc ở bộ phận Tuyên truyền bên cạnh."
Điền Mặc vội nói: "À, em tên Điền Mặc, hôm nay là ngày đầu tiên đi làm, chào anh."
Vu Diệu cười: "Bảo mà, cậu là người mới, không biết luật ở đây rồi. Đến giờ tan làm rồi, sao còn ngồi đây? Cậu có hạn ngạch tăng ca à?"
"Hả? Hạn ngạch tăng ca?" Điền Mặc cảm thấy như đang nghe chuyện lạ đời. Hai từ này tách ra thì cậu đều hiểu, nhưng ghép lại với nhau thì đúng là chẳng hiểu mô tê gì cả.
"Không có hạn ngạch tăng ca thì mau về nhà đi, có việc gì mai làm tiếp."
"Còn ngồi đó làm gì, đi mau, sắp khóa cửa rồi đấy."
Điền Mặc có chút luống cuống: "Không phải, em mới vừa... Vậy được ạ, mai em quay lại."
Mãi đến khi rời khỏi tòa nhà Thần Hoa Hào Cảnh, Điền Mặc vẫn cảm thấy hơi mơ màng.
Một ngày hôm nay thật sự quá kỳ lạ, gần như lật đổ toàn bộ những gì cậu đã trải qua trong hơn mười mấy năm cuộc đời.
Tuy file tài liệu mới viết được mấy chữ đã bị cắt ngang, nhưng Điền Mặc nghĩ lại, mai tận 10 giờ mới phải gặp Bùi tổng, mình vẫn có thời gian để hoàn thành nó.
"Thôi, hôm nay về nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai lại điều chỉnh trạng thái, chăm chỉ làm việc nào!"