10 giờ sáng thứ hai, Bùi Khiêm đi theo định vị mà Lâm Thường gửi, tìm đến địa điểm làm việc của bộ phận game Thần Hoa mới thành lập.
Nơi này là một tòa văn phòng khác của Bất động sản Thần Hoa, trông cũng nguy nga tráng lệ, ra dáng ông lớn. Tuy có hơi kém cạnh so với Thần Hoa Hào Cảnh một chút, nhưng cũng thuộc dạng một chín một mười.
Bất động sản Thần Hoa không có nhiều dự án ở các thành phố hạng hai như Kinh Châu, nhưng chất lượng thì khỏi phải bàn.
Đã là tòa nhà văn phòng chuẩn bị cho Lâm Vãn thì các điều kiện đương nhiên phải được đầu tư hết nấc.
Nói là bộ phận game Thần Hoa, nhưng nói một cách chính xác thì đây là một công ty game do Tập đoàn Thần Hoa và Tập đoàn Đằng Đạt cùng góp vốn thành lập, vì vậy tên gọi cụ thể vẫn chưa được quyết định.
Có điều, cái tên cũng chỉ là chuyện nhỏ, mấu chốt nằm ở mục tiêu của công ty này là gì.
Đối với Lâm Vãn, lời giải thích là công ty này được lập ra để rèn luyện và nâng cao năng lực cho cô.
Đối với Lâm Thường, công ty này có thể giúp Lâm Vãn sớm ngày trở về kế thừa gia nghiệp, đồng thời cũng xem như mở rộng bản đồ kinh doanh cho Tập đoàn Thần Hoa.
Còn đối với Bùi Khiêm, hắn hy vọng có thể nhân cơ hội này để từ từ thoát khỏi Lâm Vãn, cũng như cắt đứt quan hệ với Tập đoàn Thần Hoa, để bản thân kiếm được ít tiền hơn.
Vì vậy, trên thực tế đối với cả Lâm Thường và Bùi Khiêm, việc công ty này có lãi hay không chỉ là thứ yếu, miễn là không lỗ quá thảm thì đều có thể chấp nhận được.
Hơn nữa, cho dù có lỗ nặng, nhưng chỉ cần kiếm được danh tiếng thì vẫn hoàn toàn ổn áp.
Bùi Khiêm cũng mang theo suy nghĩ này để cân nhắc về dự án game mới lần này.
Lâm Thường đã sớm đứng dưới lầu nghênh đón, dẫn Bùi Khiêm đến địa điểm làm việc của công ty mới. Chỉ có điều, sau khi nhìn thấy môi trường làm việc, Bùi Khiêm bất giác sững sờ.
Bố cục này gần như y hệt Game Đằng Đạt!
Khoảng cách giữa các bàn làm việc, cách bài trí phòng nghỉ, phòng giải trí, rồi cả các loại bàn ghế, tất cả đều chẳng khác gì bên Game Đằng Đạt!
Thậm chí ngay cả máy tính cũng là dàn máy ROF, logo trên đó quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn.
Bùi Khiêm lướt mắt qua, phát hiện không gian làm việc cực kỳ rộng rãi, có ít nhất hơn trăm chỗ ngồi, tất cả đều được trang bị dàn máy ROF...
Mẹ nó, lại thêm một đơn hàng khủng nữa rồi!
Bùi Khiêm có chút ngơ ngác: "Chuyện này..."
Lâm Thường cười giải thích: "Bùi tổng thấy quen mắt lắm đúng không?"
"Chủ yếu là tôi lo Tiểu Vãn đổi môi trường làm việc sẽ không quen, nên đã tìm hiểu một chút, tất cả đều sắp xếp theo môi trường làm việc của Game Đằng Đạt và Game Thương Dương."
"Nghe nói cách bố trí này còn giúp tăng hiệu suất công việc? Xem ra đúng là rất tốt."
"Để lát nữa tôi bảo chi nhánh của Bất động sản Thần Hoa bên Kinh Châu này cũng đổi hết theo tiêu chuẩn này."
Bùi Khiêm: "..."
Rất nhanh, mọi người đã đến đông đủ.
Ngoài Bùi Khiêm, Lâm Vãn và Lâm Thường, còn có vài nhân viên khác.
Công việc chuẩn bị ban đầu cho công ty khá nhiều, một mình Lâm Vãn chắc chắn không xuể, hơn nữa cô cũng không cần thiết phải lãng phí sức lực vào những việc vặt vãnh này.
Vì vậy, Lâm Thường đã chuẩn bị cho cô một đội ngũ nòng cốt đầy đủ, bao gồm các nhân viên hành chính, nhân sự, tài vụ.
Đương nhiên, ngoài những người này, toàn bộ nhân sự của đội ngũ phát triển game đều phải do Lâm Vãn tự mình sàng lọc, phỏng vấn và quyết định.
Lâm Thường đầu tiên giao nhiệm vụ sơ bộ cho người phụ trách hành chính, nhân sự và tài vụ, nói cho họ biết trọng tâm công việc gần đây, sau đó liền cho họ lui ra.
Trong phòng họp chỉ còn lại Bùi Khiêm, Lâm Thường và Lâm Vãn, chuẩn bị bàn chuyện chính.
Lâm Thường rót trà: "Lần này không có người ngoài, chúng ta cứ thoải mái trò chuyện thôi."
"Thực ra lần này chủ yếu là để xác định ba việc. Thứ nhất là đặt cho công ty này, hay nói đúng hơn là studio, một cái tên thật kêu. Thứ hai là theo như Bùi tổng nói trước đó, sớm quyết định phương hướng cho dự án đầu tiên. Thứ ba là dựa vào tình hình dự án để xác định mức kinh phí đầu tư."
"Vụ đặt tên này tôi không rành, hai người quyết đi."
Lâm Thường nhấp một ngụm trà, ra vẻ như người ngoài cuộc.
Hắn cũng chẳng cần phải bận tâm, vì bộ phận game này vốn dĩ không có ý định kiếm tiền, hoàn toàn là để cho Lâm Vãn luyện tay.
Ngày trước khi Lâm Thường mới về, ông cụ cũng không trực tiếp giao cho hắn sản nghiệp giải trí của Thần Hoa, mà là cho một ít tiền để luyện tập trước. Đối với Thần Hoa mà nói, gia nghiệp lớn cũng không thiếu mấy đồng bạc lẻ này, Lâm Vãn dù có đốt sạch cũng chẳng sao.
Lâm Vãn im lặng một lúc: "Em cũng dốt khoản đặt tên..."
Bùi Khiêm khẽ thở dài, thôi được rồi, xem ra vẫn phải để thiên tài đặt tên như mình ra tay.
Hắn suy nghĩ một chút rồi nói: "Tôi thấy gọi là 'Studio Trì Hành' cũng không tệ."
Lâm Thường vừa uống trà, vừa từ từ ngẫm nghĩ.
"Studio Trì Hành, Trì Hành..."
"'Trì' là chậm rãi, 'Hành' là tiến bước. Ý là studio này phải tiến về phía trước từng bước một, có thể đi chậm, nhưng phải đi thật vững chắc, không thể ham cái lợi trước mắt, không thể ảo tưởng một bước lên trời, phải thực tế, bớt nóng vội."
"Được, ý nghĩa rất hay!"
"Tiểu Vãn, đây cũng là kỳ vọng của Bùi tổng dành cho em, em cũng phải bớt nóng vội, làm việc cho thực tế vào."
Lâm Vãn gật đầu: "Vâng, em hiểu rồi!"
Bùi Khiêm lặng lẽ nhấp một ngụm trà, mỉm cười không nói.
Thực ra, "Trì Hành" nói trắng ra là "lượn cho nhanh", tức là hy vọng Lâm Vãn có thể cuốn gói đi càng sớm càng tốt, chỉ là cách nói có hơi bóng bẩy, không thẳng thừng như vậy thôi.
Còn Lâm Vãn và Lâm Thường hiểu thế nào thì chẳng liên quan gì đến Bùi Khiêm.
Lâm Thường nói tiếp: "Tốt, vậy tên studio cứ quyết định thế nhé, gọi là Studio Trì Hành."
"Tiếp theo là dự án game đầu tiên của Studio Trì Hành cụ thể sẽ làm về đề tài gì."
"Bùi tổng, lúc trước anh nói đã có ý tưởng sơ bộ rồi phải không?"
Bùi Khiêm không hề hoảng hốt, nhấp một ngụm trà rồi nói: "Tôi đúng là đã có một vài ý tưởng, nhưng trước đó vẫn muốn nghe ý kiến của hai vị."
Lâm Thường gật đầu: "Được, vậy tôi nói về quan điểm của mình trước."
"Tôi nghĩ thế này: Tuy Tiểu Vãn đã có một số kinh nghiệm thành công ở Game Thương Dương, nhưng dù sao cũng đã đổi môi trường, đổi một nhóm đồng nghiệp, toàn bộ đội ngũ phát triển mới vẫn cần rèn giũa nhiều. Nếu vừa bắt đầu đã thách thức những dự án có độ khó quá cao, xác suất thất bại sẽ khá lớn."
"Tiền bạc là chuyện nhỏ, chủ yếu là sẽ đả kích sự tự tin."
"Vì vậy tôi thấy, vẫn nên chọn những dự án đã từng thành công trước đây, tiếp nối kinh nghiệm từ những dự án đó, làm một tựa game tương tự, chỉ cần đổi mới một chút là được."
"Dự án này chủ yếu là để rèn luyện đội ngũ, đợi đội ngũ cứng cáp rồi, hẵng đi thách thức những dự án có độ khó cao hơn cũng không muộn."
"Tiểu Vãn, em thấy sao?"
Lâm Vãn suy nghĩ một chút: "Vâng, em cũng đồng ý."
"Lần này dù sao Bùi tổng cũng góp vốn một nửa, hơn nữa trong quá trình phát triển dự án, bên em có lẽ còn phải phiền các đồng nghiệp ở Game Thương Dương giúp đỡ nhiều..."
"Nếu dự án thất bại, đội ngũ đúng là được rèn luyện, nhưng lại khiến công sức của mọi người đổ sông đổ bể, trong lòng em sẽ rất áy náy."
"Vì vậy, em thấy vẫn nên đi từ dễ đến khó, có thể cân nhắc làm một game di động để luyện tay trước, tiện thể rèn luyện đội ngũ. Đợi dự án này thành công rồi, hẵng tính đến những mục tiêu xa hơn."
"Điều này cũng phù hợp với kỳ vọng của Bùi tổng đối với 'Studio Trì Hành', dù sao 'Trì Hành' mà, phải đi từng bước một, từ từ tiến lên, không thể muốn một bước ăn thành kẻ mập được."
Bùi Khiêm khẽ nhíu mày.
*Trì Hành không phải ý này, hai người đừng có giải thích bậy bạ cho tôi nhờ!*
Nếu thật sự làm theo ý của hai anh em nhà này, làm một con game di động trước, rồi lại treo lên chợ ứng dụng của Thần Hoa, thì dự án này còn có một tia hy vọng lỗ vốn nào không?
Tuyệt đối không được!
Bùi Khiêm ho nhẹ hai tiếng: "'Trì Hành' không phải giải thích như vậy."
"Có câu nói thế này: 'Cứ mạnh dạn đặt giả thuyết, rồi cẩn thận đi tìm bằng chứng'. Khi xác định mục tiêu thì tầm nhìn phải dài hạn. Đường đúng là phải đi từng bước một, nhưng nếu chỉ chăm chăm nhìn dưới chân mà không nhìn xa trông rộng, thì vẫn sẽ đi đường vòng mà thôi."
"Kinh nghiệm phát triển game di động của em đã đủ nhiều rồi, làm thêm vài con game di động nữa chẳng qua cũng chỉ là lặp lại những việc đã làm rất nhiều lần, có ý nghĩa gì chứ?"
"Dám đột phá, mới có thể tiến bộ."
"Em nghĩ kỹ lại xem, những dự án thành công trước đây, có cái nào là thành công nhờ vào việc 'cầu ổn' không?"
Lâm Vãn sững người, gương mặt lập tức lộ ra vẻ có chút xấu hổ...