Xa Vinh ngồi xuống ghế sô pha, đặt chồng tài liệu vừa chuẩn bị xong sang một bên.
Lý Thạch cười nói: "Không sao, tôi cũng vừa mới đến thôi. Mà này... Xa tổng, dạo này gặp khó khăn gì à? Sao lại đến mức phải bán nhà thế? Anh em bạn bè cả, nếu thật sự thiếu tiền thì cứ nói với tôi một tiếng, tôi cho cậu vay một ít xoay sở, cũng không đến mức phải bán nhà chứ."
Xa Vinh lắc đầu: "Haiz, không phải đâu. Chủ yếu là dạo này phòng tập Tinh Điểu đang muốn mở thêm nhiều chi nhánh, tôi nghĩ tiền cứ để chết ở mấy căn nhà đó cũng không phải là cách hay, tiềm năng tăng giá cũng chẳng có, thế nên bán quách đi để dồn vào phòng tập Tinh Điểu."
Lý Thạch khẽ gật đầu, điều này hoàn toàn có thể hiểu được.
Trước đây Xa Vinh không bán, một là vì bán có thể sẽ lỗ, hai là vì tình hình của phòng tập Tinh Điểu lúc đó không mấy khả quan, có ném thêm tiền vào thì cũng như muối bỏ bể, chẳng ích gì.
Nhưng bây giờ, sau khi phòng tập Tinh Điểu thay đổi sang mô hình mới thì nhận được phản ứng vô cùng nồng nhiệt, khả năng sinh lời cao hơn dự kiến. Tuy đã có các nhà đầu tư khác rót vốn, nhưng đối với Xa Vinh mà nói, đầu tư nhiều thì lãi nhiều, số tiền này dù sao cũng tốt hơn là tiếp tục để chết dí ở mấy căn nhà.
Lý Thạch thuận miệng hỏi: "Là căn nào thế?"
Xa Vinh đáp: "À, khu dân cư Cát Tường Hoa Viên, ngay gần chợ ăn vặt phía bắc."
Lý Thạch đặt chén trà xuống, ngẫm nghĩ một lát: "Chợ ăn vặt phía bắc? Ồ, tôi nhớ chỗ đó rồi, trước đây từng đến khảo sát."
"Cậu bán cũng không có vấn đề gì lớn, dù sao chỗ đó cũng hơi xa chợ ăn vặt, về cơ bản là hưởng sái không được bao nhiêu. Nhân lúc này bán sớm đi, đem tiền đầu tư vào phòng tập Tinh Điểu thì lợi nhuận sẽ lớn hơn."
"Cũng không thể nói đơn thuần là lỗ hay lãi, chỉ có thể nói hai lựa chọn đều có ưu nhược điểm riêng."
Xa Vinh vừa uống trà vừa nói: "Mà nói đi cũng phải nói lại, lúc bán nhà đúng là có xảy ra một chuyện khá thú vị. Người mua nhà rất trẻ, tầm hai mươi mấy tuổi, lại còn họ Bùi. Lúc đó tôi vừa nghe mà giật cả mình, suýt nữa thì tưởng là Bùi tổng."
"Nhưng nghĩ lại thì làm sao có thể là Bùi tổng được chứ? Bùi tổng sao lại đích thân chạy đến đó mua nhà, ha ha."
Lý Thạch cũng không để tâm lắm, thuận miệng hỏi: "Trông thế nào?"
Xa Vinh lắc đầu: "Không biết, anh ta suốt cả quá trình đều đeo khẩu trang."
"Hả?" Lý Thạch đặt chén trà xuống.
Vốn dĩ ông cũng không nghi ngờ gì, dù sao cả Kinh Châu này có bao nhiêu người trẻ họ Bùi, khả năng Bùi tổng qua đó mua nhà là rất thấp, tám phần là trùng hợp.
Thế nhưng... mùa hè mà suốt cả quá trình đều đeo khẩu trang?
Vậy thì có vấn đề lắm à nha!
Lý Thạch vẫn nhớ, Bùi tổng quả thực rất thích đeo khẩu trang, đặc biệt là những lúc "vi hành", để tránh bị người khác nhận ra, anh đều sẽ đeo khẩu trang.
Chẳng lẽ...
Tuy Lý Thạch cảm thấy khả năng này không lớn, nhưng nó thật sự tồn tại.
Đột nhiên, ánh mắt ông rơi vào chồng tài liệu bên cạnh Xa Vinh.
Người mua này rốt cuộc là ai, xem hợp đồng là biết ngay chứ gì?
"Xa tổng, cho tôi xem hợp đồng một chút được không?" Lý Thạch hỏi.
"À, được chứ. Nhưng mà Lý tổng xem hợp đồng làm gì vậy?" Xa Vinh đặt chén trà xuống, đưa hợp đồng qua.
Lý Thạch lật thẳng đến trang cuối, rồi im lặng.
Xa Vinh nhận ra vẻ mặt khác thường của Lý Thạch, liền hỏi: "Lý tổng? Sao vậy?"
Lý Thạch xem đi xem lại tập tài liệu, hiển nhiên chính ông cũng khó mà chấp nhận được kết luận này, nhưng vẫn cố gắng bình tĩnh lại rồi nói: "Người mua nhà của cậu, đúng là Bùi tổng thật..."
"Hả?" Xa Vinh ngớ cả người, nhất thời có chút không tin nổi.
Đó là Bùi tổng ư?
Lúc bán nhà mình còn cứ "cậu em", "cậu em" suốt!
May mà lúc đó mình không thấy đối phương còn trẻ mà lên mặt dạy đời, kể lể về quá trình khởi nghiệp oanh liệt của mình, nếu không thì bây giờ chỉ có nước xấu hổ muốn độn thổ.
Lý Thạch đưa lại tập tài liệu: "Chuyện này còn giả được sao? Ảnh của Bùi tổng mà tôi còn nhận sai được à?"
Xa Vinh nghi hoặc hỏi: "Nhưng mà... sao Bùi tổng lại chạy tới đó mua nhà chứ? Lại còn tự mình đi? Tự mình làm thủ tục nữa?"
"Chuyện này hoàn toàn vô lý!"
Lý Thạch khẽ gật đầu: "Ừm... đúng là hoàn toàn vô lý."
Theo lý mà nói, tại sao Bùi tổng lại phải đến đó mua nhà? Kinh Châu có biết bao nhiêu khu dân cư cao cấp, Bùi tổng muốn mua nhà thì chắc cũng phải mua mấy căn biệt thự rồi chứ? Cần gì phải đến một khu dân cư bình thường để mua một căn nhà chỉ rộng 170 mét vuông.
Huống chi dù có muốn mua, thì cứ để cấp dưới đi làm là được rồi? Cần gì phải tự mình che giấu thân phận đi làm thủ tục?
Trừ phi...
Là Bùi tổng không muốn người khác biết, và có mục đích riêng?
Đây là lời giải thích duy nhất có thể!
Lý Thạch chau mày, chìm vào suy tư.
Xa Vinh cũng không dám làm phiền, rõ ràng, chuyện liên quan đến Bùi tổng thì không bao giờ là chuyện nhỏ.
Đằng sau chuyện này, nhất định có ẩn tình gì đó!
Chỉ là với khả năng của anh ta thì không thể phân tích ra được, chuyện thế này vẫn chỉ có thể dựa vào Lý tổng.
Lý Thạch vuốt cằm, bắt đầu phân tích.
"Bùi tổng rốt cuộc tại sao lại muốn mua căn nhà này?"
"Đầu tư? Chắc chắn không phải. Nếu là đầu tư, ngài ấy sẽ không chỉ mua một căn này, mà sẽ cử cấp dưới đến mua lại cả tòa nhà."
"Để ở? Cũng có khả năng, nhưng không cao lắm. Căn nhà 170 mét vuông đối với Bùi tổng mà nói thì quá bình thường, cho dù Bùi tổng muốn ở, thì phần lớn cũng sẽ ở penthouse trong trung tâm thành phố hoặc biệt thự ngoại ô. Không nói đâu xa, căn penthouse ở Chung cư Con Lười còn lớn hơn căn này nhiều, lại còn gần công ty hơn."
"Cho nên... lời giải thích duy nhất là, đây nhiều nhất chỉ được xem là một trong vô số bất động sản của Bùi tổng, mua nó là để có thể quan sát chợ ăn vặt và Chung cư Con Lười ở cự ly gần!"
Xa Vinh khẽ gật đầu, rõ ràng, phân tích của Lý tổng quả thực rất có lý.
"Nhưng mà... nếu để quan sát chợ ăn vặt và Chung cư Con Lười ở cự ly gần, thì nên mua nhà gần hơn chứ?" Xa Vinh thắc mắc.
Xung quanh chợ ăn vặt có rất nhiều nhà, những căn càng gần chợ ăn vặt đều bị thổi giá lên đến cả vạn một mét vuông. Nhưng cho dù hơn vạn, với tài lực của Bùi tổng cũng không thể nào mua không nổi, còn nói chê đắt thì càng vô lý.
Đối với Bùi tổng mà nói, giá nhà là tám ngàn hay một vạn một mét vuông, có khác gì nhau đâu?
Vậy tại sao lại phải mua một căn nhà hơi xa chợ ăn vặt như thế này?
Lý Thạch lấy bản đồ ra: "Lời giải thích duy nhất là... lựa chọn này, có những yếu tố mà chúng ta không nhìn thấy được."
"Cậu xem, đây là khu dân cư Cát Tường Hoa Viên, phía tây nam của nó là chợ ăn vặt, phía đông nam là Khách sạn Hồi Hộp, đại khái tạo thành một hình tam giác cân."
"Nếu chỉ vì hai dự án này, thì nhà nên được mua ở ngay cạnh chợ ăn vặt mới đúng. Nhưng hiện tại lại vô cớ xa hơn một chút."
"Điều này có phải ngụ ý rằng... phía bắc của khu Cát Tường Hoa Viên, tương lai cũng sẽ có một dự án nào đó không?"
"Nếu phía bắc khu Cát Tường Hoa Viên cũng mở dự án mới, vậy thì mọi chuyện sẽ hợp lý. Căn nhà này có thể đồng thời theo dõi nhiều dự án, khoảng cách đến mỗi dự án đều nằm trong phạm vi chấp nhận được!"
"Còn về việc tại sao Bùi tổng lại đeo khẩu trang, tự mình đi làm thủ tục... rõ ràng là không muốn để lộ tin tức, gây ra quá nhiều sự chú ý!"
Xa Vinh sững sờ một lúc, rồi lập tức nói: "Vậy ý của Lý tổng là, khu nhà này sắp tăng giá? Thế thì tôi bán hớ à!"
Lý Thạch liếc anh ta một cái: "Ngốc! Bán cho Bùi tổng mà cậu còn sợ thiệt à?"
"Bùi tổng nhất định sẽ tìm cách khác để bù đắp cho cậu!"
"Cậu nghĩ kỹ lại xem, Bùi tổng có nói gì với cậu không?"
Xa Vinh cố gắng nhớ lại: "Ờ... lúc nói chuyện phiếm, Bùi tổng đúng là có hỏi tên phòng tập. Nhưng cũng chỉ là thuận miệng hỏi thôi, không nói gì khác cả."
Lý Thạch khẽ gật đầu: "Thế là được rồi! Bùi tổng chắc chắn là định âm thầm rót một khoản tiền cho phòng tập Tinh Điểu, nếu không cũng sẽ không cố ý hỏi làm gì."
Xa Vinh không khỏi kích động.
Bùi tổng đích thân rót tiền?
Thế thì phòng tập Tinh Điểu chẳng phải sẽ phất lên tại chỗ sao?
Thực ra hiện tại phòng tập Tinh Điểu sau khi nhận được đầu tư của Lý tổng và mọi người đã có dấu hiệu cất cánh, nhưng so với Đằng Đạt thì dù sao vẫn còn cách một lớp.
Ví dụ như việc nhập hàng giá phơi đồ tập gym thông minh, là thông qua Lý tổng liên lạc với Thường Hữu, chung quy vẫn là cách vài tầng quan hệ.
Nếu sự hợp tác giữa hai bên có thể được Bùi tổng công nhận, vậy thì trước đây chỉ là ôm được một sợi lông chân vàng, còn bây giờ thì tương đương với việc ôm được cả cái đùi vàng rồi!
Xa Vinh hỏi: "Vậy... Lý tổng định làm thế nào? Giả vờ không biết? Hay là mua vào số lượng lớn bất động sản ở khu này?"
Rõ ràng, Bùi tổng đã mua nhà ở đây, điều này báo hiệu giá nhà nơi này nhất định sẽ tăng vọt!
Bây giờ mua vào, chẳng phải là thời cơ tốt nhất sao?
Lý Thạch gật đầu, rồi lại lắc đầu: "Đúng là phải mua nhà ở đây, nhưng... không phải để đầu cơ kiếm lời."
Xa Vinh sững sờ: "Tại sao lại thế?"
Lý Thạch giải thích: "Chẳng lẽ cậu không nhận ra, Bùi tổng cực kỳ ghét hành vi 'đầu cơ nhà đất' hay sao?"
Xa Vinh cẩn thận nhớ lại: "Ừm... quả thực, lúc tôi kể cho Bùi tổng nghe về trải nghiệm của mình, đặc biệt là khi nói muốn rút tiền nhà ra đầu tư vào phòng tập, ánh mắt của ngài ấy khá là tán thành."
"Hơn nữa, nếu Bùi tổng muốn đầu cơ nhà đất, chắc chắn sẽ mua vào quy mô lớn bất động sản ở đây, nhưng theo tôi biết, ngài ấy chỉ mua một căn này thôi."
Lý Thạch gật gù: "Đúng vậy, Tập đoàn Đằng Đạt từ trước đến nay tuy cũng mua một số bất động sản, nhưng so với quy mô của cả công ty thì không đáng kể, hơn nữa tất cả đều được dùng để làm Chung cư Con Lười, cho thuê với giá cực kỳ rẻ."
"Từ đó có thể thấy, Bùi tổng rất phản cảm với hành vi đầu cơ nhà đất."
"Như vậy, nếu chúng ta dưới mí mắt Bùi tổng mà mua vào nhà đất quy mô lớn, thổi giá lên cao, tuy có thể kiếm được tiền, nhưng sẽ mất đi hảo cảm của Bùi tổng. Đây hoàn toàn là được không bù nổi mất!"
Xa Vinh suy nghĩ một chút: "Vậy... chúng ta giả vờ không biết?"
Lý Thạch lại lắc đầu: "Cũng không được!"
"Bùi tổng sở dĩ chọn mua nhà ở đây, chắc chắn là vì một số lý do đặc biệt, biết rằng nơi này sẽ tăng giá."
"Như vậy qua một thời gian nữa, những lý do này nhất định sẽ lộ ra, những người khác vẫn sẽ đổ xô đến đây đầu cơ!"
"Đến lúc đó giá nhà vẫn sẽ bị thổi lên, chúng ta cũng chẳng làm gì được."
Xa Vinh nghi hoặc hỏi: "Vậy chúng ta nên làm gì?"
Lý Thạch nói: "Để ngăn người khác đầu cơ, chúng ta phải cố gắng mua lại hết nhà ở khu này. Những người mua để ở thì thôi, còn những căn nhà trong tay dân đầu cơ, nhân lúc này phải thu mua hết!"
"Sau khi mua xong, chúng ta có thể học theo mô hình của Chung cư Con Lười, cho thuê dài hạn với giá tương đối rẻ."
"Cứ như vậy, dân đầu cơ không thể kiếm được lợi nhuận quá cao từ nơi này, còn những người thực sự muốn đến đây ở cũng có thể thuê được nhà tốt. Hơn nữa, làm như vậy chắc chắn sẽ được Bùi tổng tán thành!"
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh