Dưới sự dẫn dắt của cậu môi giới, Bùi Khiêm ngó qua tình hình của căn nhà.
Đúng như lời cậu ta nói, đây là một căn hộ thô, chưa hề trang trí, diện tích khoảng 170 mét vuông, gồm ba phòng ngủ, hai phòng vệ sinh. Một phòng ngủ hướng Bắc, hai phòng ngủ còn lại và phòng khách đều hướng Nam, kiểu căn hộ khá ổn.
Bùi Khiêm mua để tự ở nên rất coi trọng sự thoải mái.
So với các khu khác gần đó, khuyết điểm của khu này là hơi xa chợ ẩm thực và Nhà Trọ Hú Hồn, phải đi bộ một đoạn mới tới. Hơn nữa, đây cũng không phải khu trường học, tiện ích xung quanh cũng chỉ ở mức tàm tạm, thế nên giá mới khá mềm.
Nhưng những điều này đối với Bùi Khiêm đều không phải vấn đề chính.
"Được rồi, vậy cậu liên lạc với chủ nhà đi, sắp xếp gặp mặt nói chuyện sớm. Nếu không có vấn đề gì thì ký hợp đồng luôn."
Bùi Khiêm rất dứt khoát. Dù sao với một người chỉ thích giải quyết dứt điểm từng việc như hắn, làm xong chuyện nào là có thể quẳng nó ra khỏi đầu, dành tâm trí để lo chuyện khác.
Sắp đến tháng 7, cũng là kỳ quyết toán rồi, Bùi Khiêm phải dốc 120% sức lực để nghĩ cách moi thêm chút tiền từ hệ thống.
Cậu môi giới đương nhiên cũng mừng rơn, gặp được khách mua thế này đúng là phúc ba đời mà!
Cậu ta lập tức gọi điện cho chủ nhà.
Một lát sau, cậu môi giới nói: "Chủ nhà bảo anh ấy có thể mang giấy tờ qua ngay bây giờ, khoảng một lúc nữa là tới. Hay là chúng ta về văn phòng ngồi chờ một lát được không ạ?"
Bùi Khiêm gật đầu: "Được."
Xem ra chủ nhà này cũng đang sốt sắng bán đi. Trước đó nghe cậu môi giới nói, hình như anh ta đang cần tiền gấp để xoay vòng vốn.
. . .
Về đến văn phòng môi giới, Bùi Khiêm lướt điện thoại một lúc, uống hai tách trà thì chủ nhà cũng tới.
"Chào anh, chào anh. Tôi họ Xa, tên Vinh. Không biết anh tên gì ạ?" Chủ nhà tươi cười rạng rỡ.
Căn nhà này của anh ta đã treo bán được một thời gian, hôm nay nghe tin có người mua, lại còn thanh toán một lần, mọi phương diện đều đáp ứng yêu cầu của anh ta, người mua cũng rất thẳng thắn, đương nhiên là mừng như bắt được vàng.
Người mua trước mắt mặc một bộ đồ thường, trông còn rất trẻ, chắc cỡ sinh viên đại học. Người trẻ tuổi mà trả thẳng tiền mua nhà thế này đúng là hiếm thấy, có lẽ là được bố mẹ tài trợ rồi.
Chỉ có điều trời nắng chang chang mà còn đeo khẩu trang, gặp mặt cũng không tháo ra, không biết là có chuyện gì.
Nhưng Xa Vinh cũng không hỏi nhiều, dân làm ăn có ý thức cả, chuyện không nên hỏi thì tuyệt đối không nhiều lời.
Bùi Khiêm cũng đánh giá Xa Vinh một lượt, khoảng bốn mươi tuổi, so với người cùng tuổi thì vóc dáng được giữ gìn khá tốt, cơ ngực và bắp tay cuồn cuộn đến nỗi làm căng cả chiếc áo polo anh ta đang mặc, trông tràn đầy năng lượng.
Hắn xác nhận lại lần nữa, đúng là chưa từng gặp.
Bùi Khiêm vốn rất lo, thành phố Kinh Châu này nói nhỏ không nhỏ, nhưng nói lớn cũng chẳng lớn.
Giới đầu tư ở Kinh Châu đều xoay quanh một vòng tròn nhỏ do Lý tổng đứng đầu, đám nhà đầu tư này cái gì cũng quăng tiền vào, mua vài căn nhà cũng là chuyện bình thường.
Bùi Khiêm chỉ sợ vị chủ nhà này lại là một trong số họ, đến lúc nhận ra mình thì chẳng phải toang à?
Sau khi thấy Xa Vinh, Bùi Khiêm mới thở phào nhẹ nhõm.
May quá, may quá, không quen biết.
Cứ bảo sao trên đời lại có chuyện trùng hợp đến thế được? Chẳng lẽ ở cái đất Kinh Châu này, tùy tiện mua một căn nhà cũng đụng phải người quen hay sao?
Thế thì phi khoa học quá.
"Chào anh, tôi họ Bùi." Bùi Khiêm lịch sự bắt tay anh ta.
"Họ Bùi?" Xa Vinh bất giác sững người.
Họ Bùi này không phổ biến cho lắm, vừa nghe đến họ này, theo phản xạ anh ta đã nghĩ ngay đến Bùi tổng của tập đoàn Đằng Đạt.
Nhưng anh ta nhanh chóng gạt phắt cái ý nghĩ nực cười này đi.
Làm sao có thể là Bùi tổng được!
Bùi tổng mà thèm để ý đến căn nhà ở đây ư?
Mà nói đi cũng phải nói lại, kể cả Bùi tổng có để ý muốn mua thì sao phải tự mình chạy tới lo mấy thủ tục này, cứ tìm một nhân viên dưới quyền là xong. Hơn nữa cũng không thể nào chỉ mua một căn, có mua thì cũng phải như Nhà Trọ Con Lười, mua cả một tòa nhà chứ.
Thế nên Xa Vinh lập tức dẹp ngay cái suy nghĩ viển vông này, chỉ coi Bùi Khiêm là một người mua nhà bình thường, chắc chẳng có quan hệ gì với vị Bùi tổng của tập đoàn Đằng Đạt kia đâu.
Hai người ngồi xuống, trao đổi sơ qua về chuyện nhà cửa.
Bùi Khiêm hỏi: "Anh có vẻ gấp gáp bán nhà, có lý do đặc biệt gì không?"
Xa Vinh vội nói: "Anh yên tâm, nhà cửa tuyệt đối không có vấn đề gì. Tôi muốn bán chủ yếu là vì chuyện làm ăn cá nhân thôi."
"Chuyện là thế này, tôi mở phòng tập gym."
"Mấy năm trước, việc kinh doanh cũng khá ổn, trong tay có chút tiền dư dả nên cũng muốn học người ta đầu tư bất động sản. Vừa hay khu Vườn Cát Tường này mở bán, chủ đầu tư thổi phồng ghê lắm, cứ bóng gió là bên này có khu trường học, tương lai chắc chắn tăng giá."
"Tôi lại không rành về cái này nên đầu óc nóng lên, mua luôn ba căn."
"Ai ngờ đâu, toàn là mánh khóe cả! Đến lúc nhận nhà mới biết làm gì có khu trường học nào, rất nhiều người đi tìm chủ đầu tư làm ầm lên cũng chẳng được gì. Thế là giá nhà bắt đầu rớt, mỗi mét vuông mất toi bảy, tám trăm, gần cả ngàn bạc."
"Hai năm gần đây, ngành gym ở Kinh Châu ngày càng lụi tàn, tình hình kinh doanh bên tôi cũng ngày một tệ đi. May mà gần đây có quý nhân phù trợ, ôm được đùi lớn, phòng gym mới dần có khởi sắc, nên tôi với mấy nhà đầu tư, đối tác bàn bạc, quyết định rót thêm vốn lớn, mở thêm chi nhánh."
"Tuy có nhà đầu tư bỏ tiền, nhưng dù sao đây cũng là sản nghiệp của tôi, tôi cũng muốn góp thêm một ít, không thì đến lúc đó chẳng có tiếng nói gì cả."
"Hơn nữa, có thêm chút tiền, mở thêm vài tiệm thì tốc độ phát triển cũng nhanh hơn."
"Vừa hay nhờ có chuyện chợ ẩm thực mà giá nhà khu này cũng ấm lên một chút, cao hơn giá tôi mua vào ban đầu, nên tôi muốn bán nhanh để thu hồi vốn, dồn tiền vào phòng gym của mình."
"Nói chung qua lần này tôi mới thấm, đầu cơ nhà đất đúng là không phải con đường chân chính! Tôi cứ cầm tiền làm tốt nghề của mình là hơn."
Xa Vinh kể sơ qua tình hình của mình để đối phương khỏi nghi ngờ căn nhà có vấn đề gì to tát, lỡ lại tưởng mình lừa đảo.
Còn về tình hình cụ thể của phòng gym, anh ta cũng không nói chi tiết, chỉ lướt qua loa.
Dù sao đối phương cũng chẳng quan tâm mấy chuyện này, nói kỹ quá cũng không cần thiết.
Bùi Khiêm lặng lẽ lắng nghe, lông mày lúc nhíu lại, lúc giãn ra.
Hóa ra ông anh đối diện cũng không phải dân đầu cơ chuyên nghiệp, chỉ là đu theo trend, kết quả là không có con mắt của dân chuyên nên tự chôn mình luôn.
Mà nói đi cũng phải lại... hai năm qua ngành gym ở Kinh Châu ngày càng lụi tàn ư?
Sao mình không thấy thế nhỉ?
Thác Quản Gym sống khỏe re, thậm chí còn mở thêm chi nhánh ầm ầm.
À, Thác Quản Gym sống quá tốt, thì đối với các phòng gym khác chẳng phải là ngày càng lụi tàn sao? Dù sao thị trường cũng chỉ có vậy, đều bị Thác Quản Gym chèn ép cho sấp mặt rồi...
Nghe ra thì trong này cũng có phần của mình.
Nói vậy thì ông anh này cũng không dễ dàng gì, phải bán cả nhà để gom vốn xoay vòng cho phòng gym, xem ra tình hình có vẻ không mấy khả quan.
Với một phòng gym sắp sập tiệm thế này, chẳng phải là nên ra tay cứu giúp một phen hay sao?
Tiền của Quỹ Đầu tư Viên Mộng vẫn luôn được ném ra ngoài, nhưng ném vào đâu mà chẳng được?
Ở Kinh Châu, có một thế lực đáng sợ như Thác Quản Gym, việc kinh doanh của các phòng gym khác đều bị chèn ép nghiêm trọng. Nói cách khác, đầu tư vào các phòng gym khác, chẳng phải ít nhiều gì cũng sẽ lỗ sao?
Ít nhất là sẽ không lời đậm đâu nhỉ!
Bùi Khiêm hỏi: "Phòng gym của anh tên là gì?"
Xa Vinh đáp: "Fitness Tinh Điểu."
"Fitness Tinh Điểu?" Bùi Khiêm sững sờ, cái tên này hắn có ấn tượng, chắc chắn đã nghe ở đâu rồi.
Nhưng cụ thể là nghe ở đâu thì...
Quên mất rồi, hoàn toàn không nhớ ra.
"Hình như tôi nghe qua tên này rồi, nhưng không nhớ ra được." Bùi Khiêm nói.
Xa Vinh cười: "À, phòng gym của tôi tuy quy mô không lớn, nhưng ở Kinh Châu cũng coi như một chuỗi nhỏ, có mấy chi nhánh. Chắc là anh từng đi ngang qua, thấy biển hiệu nên có chút ấn tượng thôi."
Bùi Khiêm khẽ gật đầu, nói vậy cũng hợp lý.
Để lát nữa bảo Hạ Đắc Thắng bên Quỹ Đầu tư Viên Mộng một tiếng, kêu cậu ta âm thầm rót cho Fitness Tinh Điểu này ít vốn. Đương nhiên, vẫn không thể để lộ thân phận của mình, càng không được để lộ chuyện mình mua nhà ở khu này.
Hai người lại trò chuyện thêm vài câu, đôi bên đều khá hài lòng.
"Được, vậy ký hợp đồng thôi."
Cả hai bên đều tâm đầu ý hợp, vui vẻ chốt đơn.
Tuy là mua đứt bán đoạn, nhưng ở giữa vẫn có một vài thủ tục, có điều đã có môi giới nên nhiều chuyện cũng đỡ lo, không phiền phức lắm.
Ký hợp đồng, đóng thuế, sang tên...
Hiệu suất làm việc bên này cực kỳ cao, cả một quy trình đầy đủ chỉ mất hai ngày là xong xuôi, Bùi Khiêm thuận lợi nhận được sổ đỏ, tiền cũng đã chuyển vào tài khoản của Xa Vinh.
Căn hộ thô 170 mét vuông, đơn giá khoảng 8500, tổng giá trị là 1,44 triệu, đương nhiên còn có các khoản thuế phí.
Mức giá này đối với Bùi Khiêm cũng không quá cao, hoàn toàn chấp nhận được. Đợi tìm một đơn vị trang trí nào đó đáng tin cậy một chút, làm xong để vài tháng cho bay mùi, các chỉ số kiểm tra đạt chuẩn là có thể dọn vào ở.
Hai ngày cuối tuần, ngoài việc bận rộn với thủ tục nhà cửa, Bùi Khiêm cũng tiện thể liên hệ với Hồ Tiếu, bảo đám thủy quân bên đó đi thổi phồng cho game "Động Vật Hải Đảo", bắt đầu bước đầu tiên của kế hoạch "muốn dìm phải nâng".
Đợi đến thứ hai, khi độ hot của "Động Vật Hải Đảo" được thổi lên một chút, hắn sẽ lập tức để Đằng Đạt ra thông báo chính thức, vạch rõ ranh giới với phòng làm việc của Trì Hành, từ đó bắt đầu bước đầu tiên của chiến dịch tuyên truyền ngược.
Đương nhiên, Bùi Khiêm cũng không quên dặn Hạ Đắc Thắng một tiếng, bảo cậu ta có thời gian thì để ý đến Fitness Tinh Điểu này một chút, rót cho ít vốn.
Nhưng không thể rót ngay lập tức, phải đợi vài ngày, tốt nhất là đợi Xa Vinh quên béng chuyện bán nhà rồi hãy rót, để tránh gây sự chú ý của anh ta.
Mọi việc đều rất thuận lợi, Bùi Khiêm cũng rất vui, về đến nhà liền thoải mái ngả lưng xuống giường, chờ đến thứ hai tuần sau.
. . .
Chiều chủ nhật.
Sau khi hoàn tất các thủ tục liên quan đến nhà cửa, Xa Vinh không một phút ngơi nghỉ mà chạy về Fitness Tinh Điểu.
Trong phòng khách VIP của Fitness Tinh Điểu, Lý Thạch đang ngồi uống trà chờ đợi.
"Để Lý tổng phải đợi lâu, thật là có lỗi quá! Hôm nay tôi đi bán nhà làm thủ tục, lúc về lại đúng giờ kẹt xe, thật sự xin lỗi! Hôm nào tôi xin phép mời bữa rượu tạ lỗi!"