[ Thời gian kết toán lần sau: 7 tháng nữa ]
[ Sắp bổ sung tài chính hệ thống, mục tiêu: 60 triệu ]
[ Đang bổ sung 53,28 triệu vào tài chính hệ thống... ]
[ Bổ sung tài chính hệ thống hoàn tất ]
[ Tài chính hệ thống: 60 triệu + 32,03 triệu ]
[ Tài sản cố định: 320,28 triệu ]
[ Hạng mục đang xây dựng: Tạm không ]
[ Chi tiết quy tắc phần thưởng thường trú cho tài sản cá nhân: ]
[ Tăng thêm 10% trên mức chuyển đổi cơ bản hiện có. ]
[ Có thể dùng 50% tài chính hệ thống đầu chu kỳ hiện tại cho các hoạt động từ thiện. ]
[ Mỗi chu kỳ, nếu giá trị chuyển đổi tài sản đạt từ 800 ngàn trở lên, sẽ nhận được một phần thưởng thần bí *có sức ảnh hưởng lớn*. ]
[ Có thể tiêu hao một lượng tài sản cá nhân nhất định để tăng hạn mức nhượng lợi cho một ngành nghề nào đó, tỉ lệ là 1:100. Chu kỳ hiện tại có thể sử dụng một lần, tài sản cá nhân tiêu hao không được vượt quá 100 ngàn. ]
[ Hạng mục chưa hoàn thành: Dự án tàu lượn siêu tốc của Quán Trọ Kinh Hoàng, phải chính thức mở cửa kinh doanh vào chu kỳ sau. ]
Hệ thống chỉ liệt kê những phần thưởng thường trú vẫn còn hiệu lực, ngoài ra cũng có một vài phần thưởng dùng một lần, ví dụ như hoàn thành nhiệm vụ học tập để giảm bớt tài chính hệ thống, hay đột phá kỹ thuật ngẫu nhiên... những phần thưởng đã dùng rồi sẽ không hiển thị ở đây.
Lần thứ mười hoàn thành kết toán, Bùi Khiêm cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Chủ yếu là tinh thần được thả lỏng.
Về mặt thể chất, Bùi Khiêm ngày nào cũng ngủ đến khi tự tỉnh, vẫn ăn cơm hộp Mạc Ngư, dinh dưỡng khá cân bằng, cơ thể khỏe re, ăn gì cũng thấy ngon.
Chỉ là Bùi Khiêm vẫn chưa thể nghỉ ngơi ngay lập tức, để đảm bảo các dự án có thể hoàn thành thuận lợi trước kỳ kết toán sau, anh vẫn phải sắp xếp nhiệm vụ cẩn thận cho các phòng ban.
Sau đó, Bùi Khiêm mới có được khoảng một đến hai tháng nghỉ ngơi hoàn toàn không cần lo nghĩ.
Bùi Khiêm hơi xúc động, thời gian trôi nhanh thật.
Thoắt cái đã là lần kết toán thứ mười của hệ thống.
Bùi Khiêm cảm thấy sự trưởng thành và tiến bộ của mình khá rõ rệt, từ chỗ hoàn toàn bó tay khi kiếm tiền lúc mới bắt đầu, đến bây giờ đã có thể ổn định thua lỗ và nhận được phần thưởng đặc biệt.
Rõ ràng, cùng với sự lớn mạnh không ngừng của Tập đoàn Đằng Đạt, hệ thống cũng sẽ có những điều chỉnh nhất định đối với các quy tắc.
Chỉ không biết lần cập nhật hệ thống tiếp theo sẽ là khi nào.
Bùi Khiêm cảm thấy, mình phải tranh thủ lúc hệ thống chưa cập nhật để vặt thêm ít lông cừu.
Nếu không thì cứ theo cái nết của hệ thống, sau này lại dựa vào hiệu ứng Matthew mà nâng cấp một lần nữa thì Bùi Khiêm đúng là toang thật.
Về phương thức quản lý cụ thể của Tập đoàn Đằng Đạt, Bùi Khiêm cũng đã hoàn toàn khác so với lúc ban đầu.
Lúc mới bắt đầu, Bùi Khiêm chỉ muốn lỗ vốn, không có kế hoạch cụ thể nào cả. Một ngành làm ăn có lãi, anh lại vỗ trán đi mở một ngành mới.
Kết quả là các phòng ban cứ tự dưng liên kết lại với nhau.
Hiện tại Tập đoàn Đằng Đạt có quá nhiều phòng ban, bản thân Bùi Khiêm đã hoàn toàn không quản xuể, rất nhiều lúc anh đều để một số phòng ban không quan trọng trong trạng thái "thả rông".
Bây giờ phương châm của Bùi Khiêm là, bắt lớn thả nhỏ.
Trước đây anh toàn muốn tìm đường chết, cố biến những ngành đã có lãi thành lỗ vốn, nhưng lại phát hiện hiệu quả không tốt. Không những không lỗ, ngược lại còn kiếm được nhiều hơn.
Vì vậy, đối với những ngành đã có lãi, Bùi Khiêm cảm thấy nếu không có ý tưởng nào quá hay ho thì tốt nhất đừng đụng vào.
Cứ để chúng từ từ kiếm tiền, còn hơn là mình chỉ đạo một phen rồi đột nhiên hot hòn họt.
Trọng điểm là tập trung vào những ngành mới có hy vọng thua lỗ cao, cố gắng một phát ăn ngay, lập tức đốt sạch số tiền mà các ngành khác kiếm được, như vậy có vẻ thực tế hơn.
Ngoài ra, đối với một số ngành liên quan đến dân sinh như Chung cư Con Lười, Cơm hộp Mạc Ngư, Bùi Khiêm cũng lười quản, lỗ thì tốt, mà có lãi cũng chẳng được bao nhiêu, coi như là cống hiến cho xã hội sau khi lỗ vốn thành công.
Chu kỳ này, có khá nhiều việc phải làm, Bùi Khiêm còn phải ghi vào một cuốn sổ nhỏ, chỉ sợ mình quên.
"Bắt đầu từ đâu đây?"
"Ừm... Vẫn là bắt đầu từ bộ phận game đi."
Bùi Khiêm lấy cuốn sổ nhỏ ra lật xem, hiện tại Tập đoàn Đằng Đạt thực tế có ba bộ phận game, lần lượt là bộ phận game Đằng Đạt ban đầu, Thương Dương Games, và studio Trì Hành.
Bộ phận game Đằng Đạt đã quyết định sẽ phát triển "Vĩnh Viễn Đọa Lạc Luân Hồi", còn studio Trì Hành cũng đã xác định sẽ làm "Mô Phỏng Môi Giới Bất Động Sản".
Chỉ có Thương Dương Games phải làm gì thì vẫn chưa quyết định.
"Lần này nhất định phải làm một dự án có tỷ lệ thành công cực thấp!"
Bùi Khiêm vừa lật xem các thể loại game mà Đằng Đạt từng làm, vừa cân nhắc xem nên giao cho Thương Dương Games một dự án mới như thế nào.
...
...
Ngày 1 tháng 8, thứ Tư.
Tại phòng họp của Thương Dương Games, Bùi Khiêm chuẩn bị cùng mọi người tổ chức một buổi brainstorm.
Bởi vì hôm qua anh đã vắt óc suy nghĩ rất lâu mà vẫn không nghĩ ra được ý tưởng nào hay ho.
Chỉ có thể nói, trí tuệ của một người dù sao cũng có hạn.
Biết đâu hôm nay cùng mọi người brainstorm một trận, lại nghĩ ra được ý tưởng tốt thì sao?
Diệp Chi Chu, Vương Hiểu Tân và các thành viên cốt cán khác đều đã có mặt đầy đủ, ai nấy đều tỏ ra vô cùng mong chờ về tựa game mới lần này.
Bên game Đằng Đạt đã quyết định làm "Vĩnh Viễn Đọa Lạc Luân Hồi", tuy chỉ là một bản DLC của "Quay Đầu Là Bờ", nhưng chỉ cần tìm hiểu một chút về cơ chế của trò chơi này thì sẽ biết, nó tuyệt đối không chỉ đơn giản là một bản DLC.
Nó chỉ có dung lượng nhỏ hơn một chút, nhưng trên thực tế cơ chế game đã được thay đổi toàn diện, nói là phần tiếp theo của "Quay Đầu Là Bờ" cũng chẳng có vấn đề gì.
Thương Dương Games và game Đằng Đạt vẫn luôn trong mối quan hệ cạnh tranh, nếu bên game Đằng Đạt đã muốn làm một tựa game cực kỳ xuất sắc, thì bên Thương Dương Games chắc chắn cũng không thể tụt lại phía sau!
Có Bùi tổng trấn giữ, lần này chắc chắn lại là một siêu phẩm kinh điển, điều này không cần phải nghi ngờ.
Chỉ có điều dự án mới lần này, ngay từ giai đoạn duyệt ý tưởng đã có chút khác biệt.
Trước đây, Bùi tổng sẽ vạch ra cho mọi người vài phương hướng, tuy những phương hướng đó trông có vẻ hơi mơ hồ, nhưng đó đều là những câu đố mà Bùi tổng đưa ra, thực chất trong đầu Bùi tổng đã sớm định hình được hình thái cuối cùng của trò chơi.
Mọi người chỉ cần dựa vào những manh mối Bùi tổng đưa ra, cố gắng tái hiện lại hình thái hoàn chỉnh của trò chơi trong đầu Bùi tổng là coi như hoàn thành nhiệm vụ.
Nhưng tình hình lần này hơi khác, Bùi tổng dường như không có một ý tưởng nào quá chắc chắn, mà lại để mọi người brainstorm, cùng nhau xác định phương hướng của trò chơi.
Rõ ràng, điều này sẽ làm cho ý tưởng của mọi người chiếm một tỷ trọng lớn hơn trong phương án thiết kế game.
Diệp Chi Chu và Vương Hiểu Tân đều đang đoán, có phải là vì Thương Dương Games đã tạo ra rất nhiều tựa game thành công, trình độ thiết kế và sản xuất của cả studio đều đã được nâng cao, cho nên Bùi tổng đang có ý thức dẫn dắt mọi người hướng tới những thử thách khó hơn?
Có phải Bùi tổng đang thử giảm bớt sự phụ thuộc của Thương Dương Games vào ý tưởng của mình, cố gắng để Thương Dương Games dù không có ý tưởng của anh vẫn có thể tiếp tục tạo ra những tác phẩm xuất sắc được mọi người yêu thích?
Chắc là vậy rồi.
Vì thế, ai nấy cũng đều tập trung cao độ, hy vọng mình có thể theo kịp dòng suy nghĩ của Bùi tổng.
Nhìn một vòng quanh bàn họp, Bùi Khiêm tự dưng cảm thấy không khí có chút kỳ lạ.
Mấy người này sao ai cũng có vẻ mặt như vừa chơi đồ thế nhỉ!
Mở một dự án mới thôi mà, có cần phải kích động đến vậy không?
Thôi kệ, các người thích kích động thì cứ kích động đi.
Cứ ghi nhớ vẻ mặt mong chờ của các người bây giờ đi, vì chỉ vài phút nữa thôi, nó sẽ biến thành hoang mang cho xem!
Người cũng đã đến gần đủ, Bùi Khiêm quyết định chính thức bắt đầu.
"Cuộc họp hôm nay là để brainstorm, nhằm quyết định xem tựa game mới tiếp theo của chúng ta cụ thể sẽ làm về cái gì. Mọi người cứ thoải mái phát biểu, ai cũng có cơ hội lên tiếng."
"Kể cả khi cảm thấy ý tưởng của mình chưa chín muồi cũng không sao, tuyệt đối đừng ngại, rất nhiều thiết kế xuất sắc chính là được sinh ra từ những ý tưởng có vẻ viển vông như thế này."
"Đầu tiên..."
"Mọi người hãy nghĩ xem nên làm game thể loại gì đi."
Rõ ràng, bước đầu tiên chắc chắn là xác định thể loại game.
Tuy nói là làm bừa, là nhắm đến việc lỗ vốn, nhưng thể loại game vẫn phải rõ ràng. Lỡ như thể loại game không rõ ràng, Diệp Chi Chu và Vương Hiểu Tân sẽ có rất nhiều không gian để tự suy diễn, cuối cùng thành phẩm rất có thể sẽ khác một trời một vực so với dự tính của Bùi Khiêm.
Đối với các công ty game khác, điều này thường có nghĩa là dự án thất bại, lỗ vốn, nhưng đối với Đằng Đạt, điều này phần lớn có nghĩa là lãi sấp mặt.
Vì vậy, Bùi Khiêm phải cố gắng hết sức để loại bỏ những yếu tố không chắc chắn này.
Mọi người nhìn nhau, rồi nhanh chóng thi nhau giơ tay phát biểu.
"Em thấy game hành động không tệ đâu ạ!"
"Kính D.O.U.B.T. VR đang bán chạy, game 'Đại Chiến Thể Dục VR' cũng rất được yêu thích, nhân cơ hội này phát triển một bom tấn game VR thì sao ạ?"
"Em thấy có thể làm một game FPS, tốt nhất là hỗ trợ cả hai nền tảng."
"MMORPG có thể cân nhắc không ạ?"
Mọi người nhao nhao phát biểu, đủ thứ ý kiến được đưa ra.
Tuy ở đây đều là nhà thiết kế, nhưng mỗi người lại có sở thích game khác nhau, trong tình huống không có bất kỳ hạn chế nào như thế này, phát biểu của mọi người rõ ràng sẽ bị ảnh hưởng bởi sở thích cá nhân.
Nghĩ gì nói nấy.
Bùi Khiêm im lặng lắng nghe, đầu óc vốn đã rối lại càng rối hơn.
Thảo luận kiểu này không ổn!
Bởi vì ở đây đều là những thành viên cốt cán của Thương Dương Games, đã phát triển game lâu như vậy nên năng lực chuyên môn của ai cũng rất vững. Những phương án họ đưa ra tuy có chịu ảnh hưởng của sở thích cá nhân, nhưng về cơ bản đều là những phương án khá đáng tin cậy.
Kể cả trong đó có một vài đề nghị trông có vẻ dễ thất bại, ví dụ như làm một tựa game MMORPG thu phí theo giờ khá cổ điển, nhưng nếu làm tử tế, tỷ lệ thất bại vẫn chưa đủ cao.
Loại game này dù có làm theo từng bước, phần lớn vẫn sẽ có người chơi chịu chi.
Vì vậy, phải tìm cách dẫn dắt mọi người một chút, quay trở lại phương thức thảo luận đúng đắn.
Bùi Khiêm nhẹ nhàng gõ bàn: "Mọi người tạm dừng một chút."
"Mỗi người đều có ý kiến riêng, đó là việc tốt, nhưng thảo luận như vậy rất khó để đi đến thống nhất."
"Hay là thế này, tôi sẽ chỉ cho mọi người một phương hướng đơn giản."
"Mọi người thấy, có thể loại game nào mà công ty chúng ta hiện tại làm tương đối ít, nền tảng tương đối yếu không?"
"Tốt nhất là game offline."
Sở dĩ phải thêm câu cuối, chủ yếu vẫn là cho chắc ăn.
Đúng là Đằng Đạt từ trước đến nay chưa từng làm game nhập vai trực tuyến nhiều người chơi quy mô lớn, tức là MMORPG, nhưng phát triển thứ này, nguy cơ thành công vẫn quá cao...