Virtus's Reader
Thua Lỗ Thành Thủ Phủ Từ Trò Chơi

Chương 13: CHƯƠNG 11: THAY ĐỔI TƯ DUY

Mã Dương thu dọn đồ đạc rồi ra ngoài ngay, cậu ta đến hiệu sách gần đây để mua mấy cuốn sách chuyên về thiết kế game.

Bùi Khiêm cũng không biết cậu ta có mua được không, nhưng với từng này hiệu sách lớn, kiểu gì chẳng mò ra được chứ?

Thật ra lúc này, trên mạng đã xuất hiện một vài nền tảng mua sắm, bao gồm cả những trang web chuyên bán sách.

Thế nhưng, nhiều người vẫn chưa thông suốt được chuyện này, thậm chí một vài sinh viên hơi “chậm tiêu” còn chưa đăng ký Internet Banking nữa là.

Mã Dương thuộc tuýp sinh viên khá truyền thống, cứ nghĩ đến mua sách là auto chạy ra hiệu sách, phải lật xem qua nội dung rồi mới quyết định có mua hay không.

Đương nhiên, tình hình này sẽ thay đổi long trời lở đất trong vài năm tới.

Bùi Khiêm quay lại giường mình, mở laptop lên và bắt đầu suy tính chuyện tiếp theo.

Buổi chiều, Mã Dương trở về.

Cậu ta ôm về 7, 8 cuốn sách, trong đó có một cuốn dày cộp, phải hơn hai ngón tay, khổ 16, tên là “Những điểm chính trong lập trình cao cấp”.

Ngoài ra còn có một mớ sách khác.

Ví dụ như: “Cẩm nang sinh tồn ngoài code”, “Bí kíp quản lý phát triển phần mềm”, “Code toàn thư”, “Design Pattern” và cả “Hướng dẫn phục hồi bệnh cột sống cổ”.

Mã Dương cảm thấy mình thu hoạch được kha khá.

Bùi Khiêm lật xem mấy cuốn sách Mã Dương mang về, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên cuốn “Hướng dẫn phục hồi bệnh cột sống cổ”.

Chuẩn bị kỹ ghê nhỉ!

Đến cả bệnh cột sống cổ sau này cũng tính đến rồi à?

Nhưng vấn đề lớn nhất của lập trình viên đâu phải bệnh cột sống cổ, mà là chết vì kiệt sức đó cha nội!

Hơn nữa, cậu có phải làm lập trình viên đâu!

Trước đó, Bùi Khiêm thấy Mã Dương tâm huyết và cố gắng như vậy, suýt nữa thì hắn đã nghĩ mình chọn nhầm người.

Kết quả vừa nhìn mấy cuốn sách Mã Dương chọn, Bùi Khiêm chắc kèo.

Mã Dương chính là đối tác tốt nhất của mình, chuẩn không cần chỉnh!

Xem mà xem, một đại lão lặn lội ra hiệu sách, lại chỉ chọn được mấy cuốn này mang về.

Nói vô dụng đi, cũng không hẳn, ít nhất cũng dính dáng một tí.

Nói hữu dụng đi, thì có tác dụng cóc khô gì đâu!

Điển hình của việc tốn công vô ích.

Bùi Khiêm vỗ vai Mã Dương: "Mã Dương à, chúng ta làm thiết kế, không phải làm lập trình."

"Với lại, cậu có biết bây giờ người ta làm game toàn dùng trình biên tập không?"

"Hơn nữa, công nghệ bây giờ phát triển như vũ bão, tốc độ đổi mới quá nhanh, kỹ thuật trong mấy cuốn sách này sớm đã lỗi thời một nửa rồi, thật sự không dùng được đâu."

Mặt Mã Dương trắng bệch: "Bảo sao hiệu sách giảm giá! Hóa ra là hàng tồn!"

"Tớ tìm trong hiệu sách cả buổi cũng không thấy cuốn nào dạy thiết kế game, nên mới tìm mấy cuốn này. Thấy đang sale nên chọn vài cuốn mua luôn."

"Giờ sao đây, sách giảm giá người ta không cho trả lại đâu!"

Mã Dương hơi hoảng.

Bùi Khiêm thì hoàn toàn yên tâm, hắn mỉm cười nói: "Không sao, cậu có lòng là tốt rồi. Mấy cuốn này nếu cậu thấy mua về mà không đọc thì phí, vậy cứ xem qua một chút, ít nhiều gì cũng có giúp ích được đôi chút."

Nghe vậy, Mã Dương mới hơi yên tâm: "Vậy cậu có muốn xem không? Chúng ta có thể thay phiên nhau xem."

Bùi Khiêm sa sầm mặt, vội vàng xua tay: "Thôi thôi không cần."

Ai mà thèm xem mấy cuốn này, kê gối cũng cộm chết đi được!

Mã Dương nằm ườn trên giường, mở cuốn dày nhất “Những điểm chính trong lập trình cao cấp” ra xem.

Mới được năm phút, tiếng ngáy của cậu ta đã vang lên.

Bùi Khiêm vô cùng hài lòng.

Ừm, đáng tin cậy!

Thái độ này, cho 100 điểm!

Năng lực này, 0 điểm!

Đây chẳng phải là nhà thiết kế mà mình khổ công tìm kiếm sao?

Tiếc là nhân tài như Mã Dương, Bùi Khiêm cũng chỉ quen biết một người.

Nếu có thêm vài người nữa thì Bùi Khiêm chẳng phải lên mây luôn à? Lỗ sạch 300 ngàn, dễ như ăn kẹo!

...

Bùi Khiêm mở trình biên tập chính thức của ERSO lên.

Hắn có chút phiền muộn lờ đi con số mấy ngàn lượt tải mới tăng hôm nay của “Đường Cái Sa Mạc Cô Độc”, rồi bắt đầu nghiên cứu kế hoạch tiếp theo.

Đối với một game độc lập mà nói, độ hot thường đến nhanh mà đi cũng nhanh.

Huống chi là một game không có chút hàm lượng kỹ thuật, cũng chẳng có lối chơi lâu dài nào như “Đường Cái Sa Mạc Cô Độc”.

Thực ra kiếp trước của Bùi Khiêm cũng có những trường hợp tương tự, những game chất lượng thấp kém, tài nguyên mỹ thuật thô thiển, lối chơi khô khan đơn điệu, nhưng lại nổi đình nổi đám vì một vài lý do đặc biệt nào đó.

Chỉ có điều, những trường hợp như vậy ngày càng hiếm, trong hàng trăm game tương tự, may ra chỉ có một hai game làm được.

Bùi Khiêm vạn lần không ngờ, chuyện như vậy mà cũng bị mình đụng phải!

Trong khoảng thời gian tới, độ hot của “Đường Cái Sa Mạc Cô Độc” chắc chắn sẽ giảm mạnh, lượt tải và doanh thu tự nhiên cũng sẽ lao dốc, đây là hiện tượng bình thường.

Nhưng, dù có lao dốc hay không, game này cũng đã kiếm ra tiền thật, đây mới là điều khiến Bùi Khiêm khó chịu nhất.

Rút kinh nghiệm xương máu, Bùi Khiêm quyết định thay đổi tư duy.

Lần này, không thể làm game độc lập nữa, phải đổi!

Bởi vì trong ngắn hạn, Công ty TNHH Công nghệ Mạng Đằng Đạt trong lòng người chơi đã bị gắn chặt với game “Đường Cái Sa Mạc Cô Độc”.

Bùi Khiêm phải đối mặt với một lựa chọn tiến thoái lưỡng nan:

Làm một con game lởm, nếu không cẩn thận lại lặp lại thành công của “Đường Cái Sa Mạc Cô Độc”, cho dù không hot đến mức này, chỉ cần kiếm lời một chút thôi, đối với Bùi Khiêm cũng là một đòn đánh hủy diệt;

Còn nếu không làm game lởm, mà làm một game độc lập bình thường, tử tế... có khi game thủ lại mua vì thấy chất lượng cũng ổn.

Thế thì cay lắm!

Huống chi, dùng 300 ngàn để làm game độc lập, tiêu tiền cũng hơi vất vả.

Phải mua mô hình đắt cỡ nào, tài nguyên mỹ thuật quý giá ra sao, mới có thể tiêu hết 300 ngàn chứ?!

Hơn nữa, mua mấy tài nguyên mỹ thuật đắt đỏ này về, game làm ra đẹp lung linh, có khi lại thu hút cả một đám game thủ thuộc “hội mê cái đẹp” vào hố, vẫn không lỗ được!

Vì vậy, Bùi Khiêm suy đi tính lại, quyết định tạm thời bỏ rơi đám game thủ mê game độc lập này và chuyển sang một lĩnh vực khác.

300 ngàn, để làm game bom tấn thì hơi thiếu.

Tuy mục tiêu của Bùi Khiêm là lỗ vốn, nhưng vẫn là câu nói đó, ít nhất phải làm ra được thành phẩm.

Nếu game không qua được kiểm duyệt, 300 ngàn vốn hệ thống đã tiêu mà không có thành quả, hệ thống sẽ phán định đây là hành vi vi phạm quy tắc.

Cho nên, tiền phải tiêu hết, mà game cũng phải làm ra được.

Bùi Khiêm tìm kiếm một hồi trên nền tảng chính thức, cuối cùng cũng xác định được mục tiêu.

Game mobile!

Đây cũng là một lựa chọn bất đắc dĩ. Một mặt, tiền trong tay không đủ làm game bom tấn; mặt khác, mảng game độc lập tạm thời không nên động vào.

Game thủ chơi game mobile và game thủ chơi game độc lập không phải cùng một nhóm.

Game thủ game độc lập có thể sẽ để mắt đến game mới này vì nhận ra công ty “Đằng Đạt”, nhưng game thủ game mobile thì không.

Chỉ cần làm ra một game mobile đủ rác, Bùi Khiêm dám chắc, nó sẽ chẳng ma nào thèm ngó ngàng tới!

Sau khi xác định phương hướng, chính là bước nghiên cứu thị trường.

Bùi Khiêm vào nền tảng game chính thức, lật xem hết một lượt các game mobile top đầu, còn tải mấy game về trải nghiệm thử.

Trước đây Bùi Khiêm đã để ý, ở mảng game mobile, công nghệ của thế giới song song này hình như phát triển nhanh hơn kiếp trước của hắn một chút...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!