Hiện tại chỉ có hơn 50 nhân viên, tốn 20, 30 vạn; nếu sau này có 500 nhân viên, chẳng phải là tốn 2, 3 triệu sao?
Việc cấp bách bây giờ là phải thăm dò giới hạn của hệ thống, xem thử điểm mấu chốt của nó đối với việc bồi thường tai nạn lao động rốt cuộc nằm ở đâu.
Sau khi xác định được tiêu chuẩn rồi tuyển thêm nhân viên trên quy mô lớn, chẳng phải là có thể vung tiền một cách có kế hoạch sao?
Đây chính là cái gọi là “công tại đương đại, lợi tại thiên thu”!
"Bảo mọi người ba giờ chiều đến phòng họp." Bùi Khiêm suy nghĩ một lát rồi nói thêm, "Gọi cả Mã Dương và Hoàng Tư Bác đến nữa."
Tiệm net Mạc Ngư và phòng làm việc Phi Hoàng đều thuộc Đằng Đạt, nên nhân viên bên đó cũng được hưởng phúc lợi tương tự.
Có điều tất cả cùng chạy tới thì cũng chẳng có ý nghĩa gì, chỉ cần hai đại diện là Mã Dương và Hoàng Tư Bác đến là được rồi.
. . .
Ba giờ chiều, tại phòng họp.
Mọi người có chút khó hiểu, không biết họp để làm gì.
Chẳng lẽ bây giờ đã bắt đầu làm dự án mới? Nhưng nhìn Hoàng Tư Bác và Mã Dương thì lại thấy không giống.
Làm dự án mới thì cần gì hai vị này có mặt chứ?
Trợ lý mới cầm báo cáo khám sức khỏe của mọi người, lần lượt phát cho từng người.
Bùi Khiêm ngồi xuống ghế, đợi báo cáo được phát đến tay tất cả mọi người.
Thực ra, hầu hết mọi người sau khi khám xong đều đã nắm được bệnh tật của mình, bây giờ nhận được báo cáo chi tiết cũng chỉ là để biết rõ hơn một vài số liệu mà thôi.
Bùi Khiêm nhìn quanh một vòng, vẻ mặt nghiêm nghị.
"Báo cáo sức khỏe của mọi người tôi đều xem cả rồi."
"Tình hình không mấy khả quan."
"Mọi người quá coi thường sức khỏe của mình!"
"Tôi đã sớm nói với mọi người là đừng tăng ca, sao vẫn để lòi ra nhiều bệnh nghề nghiệp như vậy!"
Bùi Khiêm nói với giọng điệu thấm thía, vô cùng xót xa.
Mọi người hơi ngơ ngác.
Họ cúi đầu nhìn báo cáo sức khỏe trong tay mình.
Có bệnh gì to tát đâu?
Huyết áp hơi cao, gan nhiễm mỡ nhẹ, béo phì cấp độ thấp, hội chứng ống cổ tay...
Đây chẳng phải là những bệnh vặt mà hầu hết mọi người ít nhiều đều mắc phải sao?
Sao nghe giọng điệu của Bùi tổng, cứ như thể bọn họ sắp đi đời nhà ma rồi vậy?
Mọi người chẳng phải vẫn còn khỏe re đây sao?
Bùi Khiêm nhìn Bao Húc: "Bao Húc, dạ dày của cậu không tốt lắm đúng không? Chắc chắn là do tăng ca quá nhiều, ăn uống không điều độ! Đây rõ ràng là tai nạn lao động, cậu phải điều trị cẩn thận, phần ngoài bảo hiểm y tế, công ty chi trả toàn bộ!"
"Trợ lý mới, lát nữa cô đi trao đổi với bệnh viện, tìm cho cậu ấy phương án điều trị tốt nhất!"
Trợ lý mới gật đầu: "Vâng, Bùi tổng."
Bao Húc đứng hình.
Dùng phương án điều trị tốt nhất?
Mình chỉ bị dạ dày không tốt, ăn nhiều hơi khó tiêu thôi mà, dùng phương án điều trị tốt nhất gì chứ?
Uống thuốc tiêu cơm à?
"Còn những người khác nữa, ví dụ như... Mã Nhất Quần! Dạ dày của cậu cũng không tốt lắm đúng không? Cậu cũng tính vào luôn."
Bùi Khiêm lại để ý đến đường chân tóc của Bao Húc: "Suýt nữa thì quên, Bao Húc, cậu rụng tóc hơi bị nghiêm trọng đấy! Đây cũng là do thức đêm tăng ca quá nhiều, thuộc về tai nạn lao động! Lát nữa cũng đến bệnh viện khám đi, nhất định phải cứu vãn lại đường chân tóc!"
"Hoàng Tư Bác, gan nhiễm mỡ nhẹ của cậu phải điều trị cho tốt vào. Còn nữa, mặt cậu nhiều dầu, sắc mặt không tốt lắm, đây chắc chắn cũng là do mệt mỏi, thuộc về tai nạn lao động!"
"Những bệnh về da mặt như thế này ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình tượng công ty, tranh thủ thời gian đi làm đẹp chăm sóc da đi, công ty thanh toán cho."
Hoàng Tư Bác vừa định giải thích rằng mặt mình nhiều dầu là do lúc đến quên rửa mặt, Bùi Khiêm đã chuyển ánh mắt sang người khác.
"Tiểu Lữ, tôi xem trong báo cáo, cậu hình như bị viêm họng mãn tính! Đây chắc chắn là do mệt mỏi vì lồng tiếng trước đây! Cậu đừng lo, đây chắc chắn là tai nạn lao động, dùng phương án điều trị tốt nhất, công ty bao cho cậu!"
"Cũng không ít người bị hội chứng ống cổ tay đúng không? Quá ảnh hưởng đến hiệu suất công việc, tranh thủ đi chữa trị đi!"
"Còn có Chu Bằng, vấn đề của cậu là nghiêm trọng nhất, có khối u, cần làm một cuộc tiểu phẫu. Nhưng đừng lo, phần ngoài bảo hiểm y tế, công ty chi trả toàn bộ, cậu đây cũng là do lao lực quá độ gây ra tai nạn lao động, mấy ngày này cứ nghỉ phép hưởng lương để chữa bệnh, nhất định phải mau chóng hồi phục, biết chưa?"
Bùi Khiêm vừa dứt lời, ánh mắt của mọi người đồng loạt đổ dồn về phía Chu Bằng.
"Tiểu Chu, cậu có khối u à? Sao cậu không nói sớm!"
"Đúng vậy, chuyện lớn như thế sao cậu có thể một mình gánh vác được?"
"Tiểu Chu đừng sợ, chúng tôi luôn ở sau lưng ủng hộ cậu!"
"Khi nào bắt đầu điều trị? Có cần nhập viện không? Chúng tôi sẽ đến thăm cậu định kỳ!"
Tiểu Chu có chút lúng túng, đỏ mặt nói: "Tôi... tôi bị u lành tính, thực ra trong thời gian ngắn cắt hay không cũng được, không ảnh hưởng gì cả..."
"Hơn nữa, khối u này hình như là u mô thừa, mới có hơn 5 milimet, dưới 4 centimet thì bệnh viện người ta còn chẳng thèm xử lý..."
Mọi người nhìn nhau ngơ ngác.
U lành tính?
Thế sao Bùi tổng lại làm vẻ mặt nghiêm trọng như vậy, cứ tưởng Tiểu Chu sắp không qua khỏi rồi chứ!
U lành tính thì cắt đi là xong? Về cơ bản sẽ không tái phát.
Còn những bệnh được nhắc đến lúc nãy, chẳng phải đều là những chứng bệnh rất phổ biến sao?
Có cần phải làm như gặp phải đại địch thế không?
Dường như nhận ra suy nghĩ của mọi người, Bùi Khiêm nghiêm mặt, gõ nhẹ lên bàn.
"Mọi người nghiêm túc lại đi."
"Cơ thể của các bạn không chỉ thuộc về bản thân các bạn, mà còn là tài sản của công ty!"
"Là nhân viên của Đằng Đạt, sức khỏe của mỗi người các bạn quyết định trực tiếp đến việc công ty chúng ta có thể vận hành bình thường hay không."
"Một khi đã ký hợp đồng lao động, công ty phải có trách nhiệm với sức khỏe của các bạn."
"Còn Mã Dương và Hoàng Tư Bác, hai cậu lát nữa thống kê tình hình sức khỏe của nhân viên bên tiệm net Mạc Ngư và phòng làm việc Phi Hoàng, cũng làm theo tiêu chuẩn này."
Những lời này được nói ra một cách hùng hồn, không cho phép ai nghi ngờ.
Mọi người ngẩn ra một lúc.
Nhân viên là tài sản của công ty, nên sức khỏe của nhân viên không chỉ thuộc về bản thân họ mà còn thuộc về công ty, vì vậy phải đảm bảo sức khỏe để có thể hoàn thành công việc tốt hơn?
... Hình như cũng có lý phết?
Nhưng sao cứ cảm thấy cái logic này có chút sai sai, hình như không đúng chỗ nào thì phải?
"Còn nữa."
Bùi Khiêm nhìn quanh mọi người, nói tiếp: "Lần kiểm tra sức khỏe này lại phát hiện ra nhiều tai nạn lao động như vậy, tôi rất hổ thẹn."
"Điều này cho thấy tôi đã sắp xếp công việc chưa đủ tốt, bình thường không quan tâm đúng mức đến tình hình sức khỏe của mọi người. Chuyện này nhất định phải bù đắp cho mọi người."
"Sau đây tôi sẽ nói về phúc lợi mới của công ty chúng ta:"
"Đầu tiên là về tai nạn lao động, tất cả các vấn đề sức khỏe liên quan đến công việc đều được coi là tai nạn lao động, ưu tiên dùng bảo hiểm y tế, phần mà bảo hiểm không chi trả thì công ty sẽ thanh toán theo một hạn mức nhất định. Hạn mức cụ thể, sau này sẽ có tiêu chuẩn rõ ràng."
Bùi Khiêm không nói quá chắc chắn, dù sao hắn cũng không rõ hệ thống cho phép chi trả đến mức độ nào.
Ví dụ, nếu một nhân viên nào đó bị ung thư, cần mấy trăm ngàn để điều trị, trong đó có thể một phần nguyên nhân là do công việc mệt nhọc gây ra, nhưng nếu nói tất cả đều được thanh toán theo diện tai nạn lao động thì chắc chắn có chút gượng ép, hệ thống chưa chắc đã thông qua.
Vì vậy Bùi Khiêm quy định, có tai nạn lao động thì cứ báo cáo trước, sau đó sẽ nghiên cứu để quyết định xem thanh toán bao nhiêu (cụ thể phụ thuộc vào hạn mức tối đa mà hệ thống cho phép).
Bùi Khiêm suy nghĩ một chút rồi nói thêm: "Cơ thể của tất cả nhân viên các bạn đều là tài sản của công ty, phát hiện vấn đề tuyệt đối không được giấu giếm, hiểu chưa?"
"Ngoài ra, trợ lý mới, làm cho mỗi thành viên một thẻ gym năm, mỗi tháng mua thêm 8 buổi tập với HLV cá nhân, một tuần phải đến phòng gym hai lần!"
Thẻ gym năm ở Kinh Châu khoảng 2000 tệ, một buổi tập riêng 200 tệ, 8 buổi là 1600 tệ, một năm cũng ngót nghét 2 vạn.
Có điều số tiền đó không thể chi một lần, hệ thống chỉ cho phép mua mỗi tháng một lần, và mỗi tháng nhiều nhất là 10 buổi.
Tính ra, mỗi tháng có thể chi thêm khoảng 20 vạn cho việc tập gym.
"Còn vấn đề ăn uống nữa."
"Rất nhiều nhân viên của chúng ta dạ dày không tốt, chủ yếu là do ăn uống có vấn đề."
"Mã Dương, tiệm net Mạc Ngư không phải có một đầu bếp tay nghề khá sao? Tuyển thêm hai người nữa, mỗi trưa nấu cơm rồi sắp xếp người giao đến công ty đúng giờ, công ty bao cơm!"
"Đến lúc đó mọi người tạo một group chat, mỗi sáng đi làm thì chọn món cho bữa trưa, đương nhiên cũng phải chú ý cân bằng dinh dưỡng, Mã Dương cậu và Trương Nguyên hai người phụ trách chuyện này."
Mã Dương vội vàng gật đầu: "Được ạ Bùi tổng!"
Mã Dương gần đây đang rất phiền muộn.
"Nhà Sản Xuất Game" cũng có lãi, "Đời Sống Thường Ngày Của Bùi Tổng" cũng có lãi, chỉ có tiệm net Mạc Ngư là tháng nào cũng lỗ ròng rã 30 vạn, sao mà không phiền cho được?
Cứ như thể mình rất vô dụng vậy!
Bây giờ có cơ hội thể hiện, anh vội vàng nắm lấy.
"Còn nữa, tôi thấy để đảm bảo sức khỏe cho nhân viên tốt hơn, chúng ta cần phải tuyển một chuyên gia dinh dưỡng! Trợ lý mới, cô ghi lại, lát nữa tìm kiếm ứng viên phù hợp."
Bùi Khiêm vừa sắp xếp, vừa quan sát phản ứng của hệ thống.
Hệ thống không nói gì tức là được.
Sau một loạt sắp xếp này, Bùi Khiêm vui mừng phát hiện mình đã tiêu thành công hơn 50 vạn!
Đương nhiên, so với mục tiêu thua lỗ thì vẫn còn kém xa...
Nhưng Bùi Khiêm đã nghĩ thoáng ra rồi, tuy rằng chu kỳ này coi như toang, nhưng ít nhất cũng có ý nghĩa!
Lần này lại mò ra được một hướng tiêu tiền mới từ hệ thống.
Hơn 50 nhân viên, có thể tiêu thêm 50 vạn.
Nếu là 500 nhân viên, chẳng phải có thể tiêu thêm 5 triệu sao?
Đây là nền tảng vững chắc cho việc thua lỗ sau này!
"Được rồi, hôm nay chỉ có vậy thôi, mọi người tan họp đi!"
Bùi Khiêm đứng dậy rời khỏi phòng họp, tâm trạng khá tốt.
Tuy chu kỳ này xong rồi, nhưng tương lai vẫn còn rất tươi sáng mà!
Còn những người khác trong phòng họp thì lại chìm vào im lặng.
Quá cảm động!
Trên đời sao lại có một người sếp coi trọng sức khỏe của nhân viên hơn bất cứ thứ gì thế này! Thật không thể tin nổi!
Ánh mắt của rất nhiều người nhìn về phía bóng lưng Bùi Khiêm lại thêm mấy phần sùng kính.
Bùi tổng thật sự là một người sếp tốt, luôn âm thầm cống hiến như vậy mà không hề có ý định khoe khoang.
Không giống một số nhà giàu, miệng thì nói coi nhân viên như người nhà, làm từ thiện cũng rầm rộ, nhưng thực chất chẳng phải cũng chỉ vì danh tiếng của bản thân sao?
Nhưng Bùi tổng hoàn toàn khác, anh ấy chỉ đơn thuần yêu quý nhân viên, thậm chí còn không định nói những điều này cho giới truyền thông biết.
Lẽ nào, đây chính là tấm lòng của một đại lão sao?
Tâm trạng này chỉ có thể dùng bốn chữ để hình dung: ngưỡng mộ như núi cao!
Mã Nhất Quần thì lại âm thầm quyết định.
Anh đã hẹn với Hồ Duyệt, ngày mai sẽ sắp xếp phỏng vấn.
Tuy không thể tiết lộ thân phận thật của Bùi tổng, cũng không thể tiết lộ mức lương và phúc lợi cụ thể của Đằng Đạt, nhưng vẫn có rất nhiều nội dung có thể nói.
Lần phỏng vấn này nhất định phải làm cho tốt, nhất định phải để tinh thần của Đằng Đạt truyền cảm hứng cho tất cả mọi người