Nhìn theo Bùi tổng rời đi, Diệp Chi Chu nhìn đống máy mô phỏng lái xe An Toàn Văn Minh chất đầy trong kho hàng, chìm vào suy tư.
Đối với chuyện tìm các hãng xe mua bản quyền cho game "An Toàn Văn Minh Điều Khiển", thái độ trước sau của Bùi tổng đã thay đổi một cách rõ rệt.
Lúc game còn chưa online, thái độ của Bùi tổng khá là Phật hệ.
Mua bản quyền cũng được, nhưng tuyệt đối không trả giá cao, cũng nói thẳng với các công ty xe từ trước rằng game này không giống những game khác, va chạm là sẽ hỏng xe rất nặng. Nếu chấp nhận mức giá và điều kiện thì ký hợp đồng, không thì thôi.
Bây giờ game đã online, thái độ của Bùi tổng lại thay đổi.
Không những không trả phí bản quyền, mà ngược lại còn bắt các hãng xe phải chi tiền, thậm chí còn yêu cầu họ cung cấp xe mẫu để làm bài kiểm tra va chạm, điều kiện trở nên khắt khe hơn trước rất nhiều.
Ai cũng biết sự thay đổi thái độ của Bùi tổng chắc chắn không phải là hành động cảm tính, vậy đằng sau chuyện này rốt cuộc có sự cân nhắc sâu xa nào?
Diệp Chi Chu lúc này có chút tiếc nuối, đáng tiếc Vương Hiểu Tân vẫn đang trong thời gian "tu luyện", không thể bày mưu tính kế cho anh được.
Nhưng không sao cả, là một người phụ trách bộ phận đủ tiêu chuẩn của Đằng Đạt, phải có năng lực tự mình giải mã ý đồ của Bùi tổng và hoàn thành nhiệm vụ.
"Sự thay đổi thái độ của Bùi tổng cho thấy một điều, đó là hoàn cảnh khách quan trong việc hợp tác với các công ty xe trước và sau khi game ra mắt đã thay đổi. Vậy, cụ thể là thay đổi như thế nào nhỉ?"
"... Ừm, trước khi game ra mắt, vì không chắc game có hot hay không, bản thân nó đã tạo ra một hiệu ứng sàng lọc, nên không cần sàng lọc thêm? Còn sau khi game ra mắt, vì game đã hot, dẫn đến rất nhiều công ty xe thấy có hơi là hùa vào, nên có thể sẽ có kẻ muốn đục nước béo cò, vì vậy mới cần kiểm soát chặt chẽ, để có trách nhiệm với người chơi?"
"Chắc chắn là nguyên nhân này, không sai vào đâu được!"
Diệp Chi Chu đột nhiên thông suốt.
Hoàn cảnh khách quan sau khi game ra mắt đúng là đã thay đổi!
Trước khi game ra mắt, không ai biết "An Toàn Văn Minh Điều Khiển" có thành công hay không. Mà vì đặc tính của game, các công ty xe đều cảm thấy việc xe bị hư hỏng nặng trong game sẽ ảnh hưởng đến hình tượng công ty, nên không muốn hợp tác, điều này tự nó đã có tác dụng sàng lọc nhất định.
Những nhà sản xuất chịu ký hợp đồng với Game Thương Dương, chấp nhận việc xe bị hư hỏng trong game, phần lớn đều là những công ty thực sự cần ké fame của Đằng Đạt, đồng thời cũng khá tự tin vào thương hiệu của mình.
Họ biết "An Toàn Văn Minh Điều Khiển" sẽ hợp tác với IIAS, sẽ đưa dữ liệu va chạm thực tế vào game, nhưng vẫn chọn hợp tác, điều này đã đủ để chứng minh vấn đề.
Nhưng sau khi game hot lên, tình hình đã khác.
Rất nhiều công ty xe thấy có fame để ké, lúc này mới chịu xuống nước.
Vấn đề kéo theo là, một số công ty xe có thể sẽ muốn đục nước béo cò, cò kè mặc cả. Game Thương Dương mà phải đi đàm phán với từng công ty này thì chắc chắn sẽ tốn thời gian cãi cọ, hơn nữa cũng khó mà công bằng được.
Một số công ty xe ỷ mình có ưu thế thương hiệu, có thể sẽ yêu cầu một vài điều kiện ưu đãi, yêu cầu Game Thương Dương nhượng bộ ở một số chi tiết; trong khi một số công ty khác có thể nghĩ đơn giản hơn, hoàn toàn làm theo quy định của Đằng Đạt.
Kết quả cuối cùng rất có thể là những công ty hay cãi cọ sẽ giành được chút lợi thế, còn những công ty không cãi cọ lại có phần thiệt thòi.
Thế này chẳng phải là bắt nạt người thật thà sao?
Thái độ của Bùi tổng rất đơn giản, tất cả các công ty xe đều được đối xử bình đẳng, trực tiếp dùng một điều kiện sàng lọc trông có vẻ khắt khe để sàng lọc tất cả!
Và đằng sau điều này, rõ ràng là sự tự tin mãnh liệt của Bùi tổng đối với game "An Toàn Văn Minh Điều Khiển".
Bùi tổng cho rằng, điều kiện sàng lọc bắt buộc này vừa tiết kiệm công sức, vừa tiết kiệm thời gian, lại có thể đảm bảo tối đa sự công bằng và chính xác về hiệu suất của các loại xe trong game. Hơn nữa, việc cấp phép thương hiệu xe cũng không cần vội vàng, dù sao thì khi lượng người chơi ngày càng tăng và tầm ảnh hưởng của game ngày càng lớn, những công ty không chấp nhận điều kiện này sớm muộn gì cũng sẽ phải chấp nhận.
Mà những công ty càng sớm chấp nhận điều kiện này, thì càng thể hiện được thành ý hợp tác với Đằng Đạt, thể hiện sự tự tin vào sản phẩm của mình, tự nhiên sẽ nhận được cơ hội quảng bá nhiều hơn và tốt hơn trong game.
Nghĩ đến đây, Diệp Chi Chu đã hiểu.
Các công ty xe có cấp phép hay không, vốn không phải là vấn đề mà Game Thương Dương nên bận tâm.
Các người không muốn cấp phép thì thôi, dù sao cũng sẽ có công ty khác đến xin cấp phép.
Game đã thành công rồi, còn lo mấy chuyện này làm gì?
Hiện tại, mục tiêu hàng đầu của "An Toàn Văn Minh Điều Khiển" không phải là giành được bản quyền của bao nhiêu công ty xe, mà là phải có trách nhiệm với người chơi, có trách nhiệm với tầm ảnh hưởng xã hội mà game này mang lại. Phải đảm bảo những thông tin về xe cộ mà người chơi nhận được trong game là chân thực, hiệu quả và đáng tin cậy.
Chỉ khi làm game cho tốt, cho chân thực, mới có tư cách nghĩ đến những chuyện khác.
"Quả nhiên Bùi tổng vẫn đỉnh nhất, nhìn một cái là thấu tỏ bản chất vấn đề!"
Diệp Chi Chu cảm khái từ tận đáy lòng, lập tức đứng dậy trở về Game Thương Dương để lo liệu các công việc tiếp theo.
...
Ăn trưa xong, Bùi Khiêm trở về văn phòng, cảm thấy hơi phiền muộn.
Chuyện buổi sáng vẫn khiến hắn bị đả kích ít nhiều.
Cứ mỗi lần sắp đến kỳ quyết toán là tin dữ lại ập đến tới tấp, thế này thì đỡ thế quái nào được!
Mấu chốt là sau "An Toàn Văn Minh Điều Khiển", nguy cơ vẫn chưa qua, vẫn còn "Quỷ Tướng 2" và "Vết Đạn 2", hai quả bom có sức công phá cực lớn chưa ra mắt nữa!
Tuy Bùi Khiêm cảm thấy hai game này không thể hot nổi, nhưng bây giờ hắn đã hoàn toàn mất tự tin vào khả năng phán đoán của mình.
Đang lúc xoắn xuýt, hắn nghe thấy tiếng gõ cửa từ bên ngoài.
Ngẩng đầu lên, chưa nghe tiếng đã thấy mặt.
Hóa ra là Mã Dương đến.
"Khiêm ca! Có chuyện cực kỳ quan trọng muốn nói với ông!"
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Mã Dương, Bùi Khiêm suýt thì đứng tim.
Vãi, không lẽ bên Livestream Đuôi Thỏ lại giở trò trống gì nữa chứ?
Ông đừng có dọa tôi nhé, sáng nay tôi vừa mới bị một phen hú vía, tim gan mình yếu lắm, không chịu nổi cú sốc kiểu này đâu!
"Chuyện gì?" Bùi Khiêm hỏi.
Mã Dương ngập ngừng một chút rồi nói: "Luận văn tốt nghiệp, phải bắt đầu viết rồi!"
Bùi Khiêm ngớ người: "Hả?"
Hắn nhất thời không phản ứng kịp, một lúc sau mới thở phào nhẹ nhõm.
Hú hồn chim én, không phải chỉ là luận văn tốt nghiệp thôi sao? Có gì to tát đâu. Tôi còn tưởng Livestream Đuôi Thỏ lại kiếm được bộn tiền nữa chứ!
"Xem ông kìa, giật cả mình, không phải chỉ là cái luận văn tốt nghiệp thôi sao, chúng ta học khoa văn, lại chẳng phức tạp như bọn khoa quản lý công nghiệp phải làm đề cương."
Bùi Khiêm nói vậy là vì trong ký ức, hắn đã từng làm luận văn tốt nghiệp rồi, cũng không khó lắm.
Yêu cầu đối với luận văn tốt nghiệp của sinh viên đại học không cao đến thế, dù sao trường Đại học Hán Đông có tỷ lệ sinh viên đi làm, du học và học lên thạc sĩ gần như là một phần ba mỗi loại. Đối với những sinh viên đi tìm việc, nhà trường chỉ mong họ tốt nghiệp thuận lợi để tăng tỷ lệ có việc làm, nên cũng sẽ không cố tình làm khó.
Chỉ cần luận văn viết không quá tệ, về cơ bản đều sẽ qua.
Chỉ đến giai đoạn thạc sĩ, tiến sĩ, yêu cầu về luận văn mới đột nhiên trở nên nghiêm ngặt, khiến người ta rụng tóc.
Huống chi, bây giờ Bùi Khiêm đã quyên góp cho trường cũ nhiều tiền như vậy, lại còn cung cấp không ít vị trí việc làm, đến thi còn không rớt môn nào, nói gì đến luận văn.
Dù sao nhiều môn thi còn phải học thuộc lòng, còn luận văn thì có thể tra tài liệu, có thể nhờ giáo viên hướng dẫn góp ý, sửa đi sửa lại vài lần, check đạo văn, gần như không thể bị đánh rớt vì cái này.
Đương nhiên, nói thì dễ, thực tế cũng cần bỏ ra chút thời gian, Bùi Khiêm cảm thấy đợi qua chu kỳ này rồi làm cũng chưa muộn.
Mã Dương không khỏi giơ ngón tay cái: "Quả không hổ là Khiêm ca, bình tĩnh tự tại thế, không như tôi, vừa nghe phải viết luận văn tốt nghiệp là đã hơi hoảng rồi."
"Luận văn phải nộp bản cuối trước ngày 10 tháng 4, đầu tháng 5 bảo vệ, bây giờ đã có rất nhiều bạn đi liên hệ giáo viên hướng dẫn rồi, Khiêm ca chúng ta cũng phải nhanh lên, hơi muộn rồi đấy."
"Sinh viên chính quy có thể tìm bất kỳ giảng viên nào trong khoa làm giáo viên hướng dẫn, Khiêm ca chúng ta chọn ai đây?"
Bùi Khiêm cười ha hả, chọn ai ư? Lão Mã ông cũng đánh giá tôi cao quá rồi đấy.
Khỉ thật, mình có lên lớp mấy buổi đâu mà biết ai với ai!
Nếu đề thi đầu tiên là "Chọn ảnh của giảng viên dạy môn học", thì mình chắc chắn ăn con 0 tròn trĩnh!
Thế mà ông còn bảo tôi chọn giáo viên hướng dẫn? Đúng là bó tay chấm com.
Bùi Khiêm ho khẽ hai tiếng: "Chuyện này dễ thôi, không cần chúng ta chọn, hôm nào tôi đi tìm thầy cố vấn học tập, nhờ thầy ấy chỉ định cho chúng ta một giáo viên hướng dẫn đáng tin cậy là xong. Thầy ấy có lẽ còn quan tâm đến chuyện tốt nghiệp của hai chúng ta hơn cả chúng ta ấy chứ."
Mã Dương: "Ồ... có lý ghê! Vẫn là Khiêm ca thông minh!"
"Vậy tôi không lo nữa, theo ông hết! Lúc nào đi thì hú tôi một tiếng nhé."
Bùi Khiêm thấy Mã Dương tin tưởng mình như vậy, ngược lại có chút chột dạ.
Lão Mã à, ông tin tôi thật không sợ toang à?
Về vấn đề học tập, Bùi Khiêm cảm thấy mình và Mã Dương về cơ bản là kẻ tám lạng người nửa cân, thậm chí có lúc mình còn không đáng tin bằng Mã Dương.
Nhưng bò đã chém ra rồi, cũng không tiện nuốt lời.
Thôi kệ, chuyện luận văn chắc cũng không khó lắm, đến lúc đó thương lượng với thầy cố vấn một chút, miễn cưỡng qua ải là được.
Thực ra Bùi Khiêm chẳng cần tấm bằng tốt nghiệp này làm gì, Tập đoàn Đằng Đạt đã lớn mạnh thế này, hắn lại không cần đi xin việc, cầm bằng tốt nghiệp thì có ích gì?
Nhưng vấn đề là, nếu chuyện Bùi tổng không tốt nghiệp đại học mà truyền ra ngoài thì nghe không ổn lắm.
Bùi Khiêm cũng không sợ bị cười nhạo, chắc cũng chẳng ai cười nhạo hắn, dù sao Bùi tổng bây giờ cũng không cần một tấm bằng tốt nghiệp để chứng minh bản thân.
Chủ yếu là sợ chuyện này lại biến thành một mẩu chuyện tiếu lâm trên các tạp chí, đến lúc đó lại thành trò cười. Bị đặt ngang hàng với những ông lớn như người sáng lập Apple, trở thành "những người khởi nghiệp thành công dù không tốt nghiệp đại học", rồi bị một số kẻ có ý đồ xấu đem ra tuyên truyền "thuyết học hành vô dụng", cảnh tượng đó nghĩ thôi đã thấy hơi xấu hổ.
Hơn nữa, bốn năm đại học đã vượt qua bao nhiêu khó khăn mà không rớt môn nào, cuối cùng lại không qua được luận văn tốt nghiệp, thế thì còn ra thể thống gì nữa?
Không thể để công sức dã tràng xe cát được.
Dù sao qua được cửa ải cuối cùng này là có thể nói lời tạm biệt với kiếp sinh viên của mình rồi.
Vừa nghĩ đến bốn năm đại học của mình cũng chẳng lên lớp đàng hoàng, chỉ toàn vắt óc nghĩ cách thua lỗ, nhất thời hắn có cảm giác mình bận tối mắt tối mũi mà cuối cùng lại công cốc...