Thực ra, ngay từ lúc quyết định mở rộng mảng chuyển phát nhanh thông thường, Lữ Minh Lượng đã suy nghĩ rất kỹ về chuỗi vấn đề này rồi.
Bao gồm cả lý do sâu xa mà sếp Bùi thành lập Hậu cần Nghịch Phong, cũng như cách Hậu cần Nghịch Phong nên ứng phó ra sao một khi các công ty chuyển phát nhanh khác phản công.
Sếp Bùi lập ra Hậu cần Nghịch Phong, chỉ đơn thuần là để thua lỗ thôi sao? Chắc chắn không phải.
Là để tối ưu hóa việc phân bổ tài nguyên, tăng cường việc làm, thay đổi lối sống của mọi người, và mang lại sự tiện lợi cho người bình thường ư? Có thể là tất cả những điều đó, nhưng chắc chắn không phải là nguyên nhân chính.
Bởi vì ai cũng biết rõ, mỗi khi sếp Bùi tạo ra một ngành nghề mới, anh ấy đều sẽ mở ra một mô hình kinh doanh hoàn toàn mới.
Nói cách khác, dù nó có lỗ bao nhiêu tiền, lỗ trong bao lâu, thì cuối cùng nó vẫn sẽ kiếm ra tiền, và chắc chắn sẽ là người chiến thắng cuối cùng!
Nếu nhìn nhận Hậu cần Nghịch Phong từ góc độ này, rất nhiều vấn đề sẽ có được kết luận hoàn toàn khác.
Giống như các ngành nghề khác của Đằng Đạt, Hậu cần Nghịch Phong sẽ là một quá trình dùng hàng tốt loại bỏ hàng dởm, cho dù giai đoạn đầu có lỗ vốn thì giai đoạn sau cũng nhất định sẽ dựa vào dịch vụ tốt hơn để chiếm lĩnh thị trường cao cấp, sau đó mở rộng sang thị trường cấp thấp, và cuối cùng là có lãi.
Vì vậy, đối với hành động hiện tại của Tập đoàn Thịnh Vận, Lữ Minh Lượng đã sớm lường trước, hơn nữa còn chuẩn bị sẵn hai phương án.
Khả năng thứ nhất: Tập đoàn Thịnh Vận do dự không quyết, không nỡ cắt đứt với Hậu cần Nghịch Phong.
Đây là tình huống lạc quan nhất.
Bởi vì Hậu cần Nghịch Phong vẫn sẽ không ngừng mở rộng ra các thành phố cấp 2, cấp 3, các thị trấn và những khu vực xa xôi hơn. Chỉ cần Tập đoàn Thịnh Vận không thể quyết tâm cắt đứt, thì Hậu cần Nghịch Phong chắc chắn sẽ nắm trọn khâu giao hàng cuối cùng của toàn bộ ngành chuyển phát nhanh.
Đương nhiên, nắm giữ toàn bộ là điều không thể, nhưng chỉ cần nắm chắc các thành phố lớn và một phần khu vực hẻo lánh là đủ.
Nếu thật sự đến bước đó, Tập đoàn Thịnh Vận và các công ty chuyển phát nhanh khác sẽ trở thành cá nằm trên thớt, muốn xắt nặn thế nào cũng được.
Mảng chuyển phát nhanh thông thường thì có gì khó? Chẳng qua là dùng xe tải lớn chở hàng từ một trung tâm phân loại này đến một trung tâm phân loại khác, đâu phải chuyện gì cần kỹ thuật cao siêu. Hậu cần Nghịch Phong chỉ cần trích ra một ít tiền đốt hàng năm, hoặc thẳng thắn đi xin sếp Bùi, là có thể mở mảng này trong vòng một nốt nhạc.
Đến lúc đó, Hậu cần Nghịch Phong chỉ cần chơi bài treo đầu dê bán thịt chó, từ từ dùng dịch vụ của mình thay thế dịch vụ của các công ty khác, không ngừng chèn ép không gian thị trường của họ, chẳng phải là muốn bắt nạt thế nào cũng được sao?
Vì vậy, nếu Tập đoàn Thịnh Vận thật sự không nỡ cắt đứt với Hậu cần Nghịch Phong, Lữ Minh Lượng sẽ tiếp tục dốc toàn lực mở thêm các trạm dịch. Tuy quá trình này sẽ hơi lâu, nhưng chỉ cần tài chính không gặp vấn đề, phần thắng cuối cùng chắc chắn sẽ về tay mình.
Nhưng rõ ràng, Tập đoàn Thịnh Vận cũng không ngốc, Nhiếp Vân Thịnh vẫn rất quyết đoán. Dù Tập đoàn Thịnh Vận mắc bệnh của các công ty lớn, nhưng Nhiếp Vân Thịnh vẫn mạnh mẽ xây dựng được mạng lưới giao hàng cuối của riêng mình và quyết tâm cắt đứt với Hậu cần Nghịch Phong.
Đối với khả năng thứ hai này, Lữ Minh Lượng cũng có phương án khác.
Ngay khi thấy Tập đoàn Thịnh Vận bắt đầu lên kế hoạch cho mạng lưới giao hàng cuối của riêng mình, Lữ Minh Lượng đã biết, bọn họ sẽ sớm cắt đứt với Hậu cần Nghịch Phong thôi.
Tập đoàn Thịnh Vận có đủ thời gian chuẩn bị, vậy thì Lữ Minh Lượng đương nhiên có thời gian chuẩn bị dư dả hơn.
So với khả năng thứ nhất, khả năng thứ hai không ổn định bằng, sẽ nhanh chóng bước vào giai đoạn so găng trực diện, nhưng lại có thể rút ngắn được một khoảng thời gian chờ đợi rất dài.
"Chuẩn bị mở thêm các tuyến vận tải đường bộ ở nhiều thành phố hơn, bổ sung toàn diện cho hệ thống vận chuyển hàng hóa hiện có."
"Sau đó, kế hoạch ‘nâng cấp hệ thống’ mà chúng ta ấp ủ đã lâu, sẽ được triển khai toàn diện!"
"Cứ để dư luận trên mạng lên men vài ngày, sau đó, tôi muốn đích thân vả mặt Tập đoàn Thịnh Vận!"
Lữ Minh Lượng nhanh chóng bố trí công việc, con người vốn có vẻ nhàn nhã của anh ta đột nhiên trở nên sắc bén lạ thường.
. . .
Ma Đô, tại cửa một trạm dịch Nghịch Phong.
Gần chập tối, một shipper của Chuyển phát nhanh Thịnh Vận lái chiếc xe ba bánh điện, chở đầy một xe hàng, dừng lại ở cửa.
Đây là chuyến hàng cuối cùng trong ngày, chỉ cần giao hết vào trạm dịch Nghịch Phong là công việc chính hôm nay coi như hoàn thành.
Đương nhiên, sau khi về lại điểm tập kết vẫn còn nhiều việc khác phải làm, chắc cũng phải hơn 8 giờ tối mới được tan làm.
Trưa nay, điểm tập kết đã nhận được thông báo từ tập đoàn, yêu cầu ngoại trừ tỉnh Hán Đông và các khu vực trung tâm quanh Đế Đô, Ma Đô, Dương Thành, còn lại ở các thành phố cấp 2, cấp 3, hàng hóa sẽ không được gửi vào trạm dịch Nghịch Phong nữa, mà sẽ được chuyển hết vào các tủ khóa thông minh và trạm dịch cộng đồng của Thịnh Vận.
Có điều, Ma Đô không bị ảnh hưởng, vẫn phải giao hàng đến trạm dịch Nghịch Phong.
Đối với các shipper mà nói, chuyện này cũng không khác gì mấy, đằng nào cũng là chở hàng đến rồi quẳng vào trạm dịch là xong, cụ thể là quẳng vào trạm Nghịch Phong hay tủ khóa Thịnh Vận thì có khác gì nhau đâu?
Anh shipper đỗ xe ba bánh lại, chuẩn bị vào kho như mọi ngày.
Thế nhưng anh ta còn chưa kịp dỡ hàng, nhân viên của trạm dịch Nghịch Phong đã chặn lại, rồi cười tươi, nói với vẻ áy náy: "Xin lỗi anh, trạm dịch Nghịch Phong bên này vừa mới bị buộc nâng cấp hệ thống, hình như đơn hàng của Tập đoàn Thịnh Vận bị dính bug gì đó, hệ thống không cho nhập kho được."
Anh shipper ngớ người: "Hả? Nâng cấp hệ thống? Từ lúc nào thế?"
Nhân viên giải thích: "Hệ thống này đã thông báo nâng cấp từ lâu rồi, chỉ là vẫn chưa tung ra bản cập nhật, hôm nay đột nhiên bị buộc cập nhật luôn."
"Có điều hệ thống mới này hình như chưa hoàn thiện lắm, không biết cụ thể là lỗi gì, chắc là đang sửa."
Anh shipper liếc vào trong trạm dịch: "Không đúng, thế đống hàng trong trạm kia là sao?"
Nhân viên cười: "Mấy kiện hàng đó, hoặc là giao từ buổi sáng, hoặc là của các công ty chuyển phát nhanh khác. Hệ thống cập nhật vào buổi chiều, hiện tại chỉ có hàng của Thịnh Vận là không nhập kho được, phải kiên nhẫn chờ thôi, có thể phiên bản sau sẽ giải quyết được."
"Còn về lý do tại sao, thì đây là vấn đề kỹ thuật, tôi cũng không nói rõ được, nhưng mà Chuyển phát nhanh Thịnh Vận vốn lớn, đi một quy trình riêng, không cùng một hệ thống với Hậu cần Nghịch Phong và các công ty nhỏ khác, nên mới xảy ra tình huống này."
Anh shipper bối rối: "Thế đống hàng này của tôi phải làm sao bây giờ?"
Nhân viên tỏ vẻ khó xử: "Cái này... tôi cũng chịu thôi, hệ thống không hỗ trợ, tôi cũng không thể cho anh nhập kho được. Hơn nữa, đây đều là chuyện cấp trên quyết định, tôi đâu có quyền. Hay là... anh gọi điện cho cấp trên xin chỉ thị xem sao?"
Anh shipper có chút cạn lời, đành ra ngoài gọi điện, sau đó lái xe ba bánh điện đi mất.
Hiển nhiên, anh ta định mang hàng đến các tủ khóa thông minh và trạm dịch cộng đồng của Tập đoàn Thịnh Vận ở gần đó.
Cảnh tượng tương tự đang diễn ra ở tất cả những nơi có trạm dịch Nghịch Phong.
Các shipper ở Kinh Châu, Đế Đô, Ma Đô, và các khu vực trọng điểm xung quanh Dương Thành, vẫn chở hàng đến trạm dịch Nghịch Phong như mọi ngày, để rồi phát hiện ra hệ thống mới của trạm dịch hình như có vấn đề, không thể nhập kho!
Gọi điện báo cáo, người phụ trách các điểm tập kết cũng đau đầu, đành phải báo cáo lên cấp trên.
Cuối cùng hết cách, chỉ có thể chuyển hết hàng đến các tủ khóa thông minh và trạm dịch cộng đồng của Tập đoàn Thịnh Vận.
Chẳng bao lâu sau, tất cả đều chật cứng!
Các tủ khóa thông minh đều đầy ắp thì không nói, các trạm dịch cộng đồng cũng bị nhét kín, đừng nói là kệ hàng, ngay cả lối đi trong trạm cũng chất đầy hàng hóa, không còn chỗ đặt chân.
Nguyên nhân cũng rất đơn giản, tuy Tập đoàn Thịnh Vận đã bố trí các tủ khóa và trạm dịch ở những siêu đô thị cấp một và khu vực lân cận, nhưng vẫn chưa phủ sóng hoàn toàn.
Bởi vì theo quy hoạch của Tập đoàn Thịnh Vận, họ chưa hề tính đến việc sẽ dừng hợp tác với các trạm dịch Nghịch Phong ở những khu vực này ngay bây giờ!
Mục tiêu chính của họ là các thành phố cấp 2, cấp 3, vì vậy việc xây dựng mạng lưới giao hàng cuối cũng chủ yếu tập trung ở đó.
Còn các điểm giao hàng cuối ở những siêu đô thị cấp một này, căn bản không đủ sức chứa, không thể nào chứa nổi nhiều hàng hóa như vậy!
Nhưng hết cách rồi, không chứa nổi cũng phải ráng mà nhét, chẳng lẽ hàng đã đến nơi mà lại chất đống ở điểm tập kết với nhà kho, không giao cho khách hàng sao?
Rất nhiều shipper trơ mắt nhìn kệ hàng trong trạm dịch Nghịch Phong còn trống khối chỗ mà không thể vào kho, tức đến chết đi được.
Các shipper của Tập đoàn Thịnh Vận bị hành cho lên bờ xuống ruộng.
Theo lệ thường, vốn dĩ sáu, bảy giờ tối là đã giao gần hết hàng, hơn tám giờ là có thể tan làm.
Nhưng hôm nay thì khác, họ phải kéo đống hàng này đến từng tủ khóa, từng trạm dịch cộng đồng gần đó để nhập kho. Có những trạm dịch không còn chỗ chứa, họ lại phải tìm cách gửi ở các điểm nhận hàng hộ khác, vật vã tới lui, dỡ xong một xe hàng thì cũng đã hơn tám giờ tối.
Về đến điểm tập kết lại bận rộn thêm chút việc khác, giờ tan làm có nguy cơ kéo dài đến mười giờ.
Kết quả càng tức hơn là, khi đi ngang qua trạm dịch Nghịch Phong, họ phát hiện bên đó lại trở nên vô cùng nhàn rỗi!
Shipper của trạm dịch Nghịch Phong vốn phải giao hàng tận cửa, nên làm việc theo ca, nhân viên thay phiên nhau trông cửa hàng, giao hàng, khá là bận rộn.
Trước đây, khi các shipper của Tập đoàn Thịnh Vận đã tan làm, thì bên trạm dịch Nghịch Phong vẫn còn đang làm việc.
Đương nhiên, trạm dịch Nghịch Phong làm theo ca, thời gian làm việc ngắn hơn nhiều so với các shipper khác, nhưng khi tan làm mà thấy bên Nghịch Phong vẫn còn bận rộn, các shipper của Thịnh Vận ít nhiều gì vẫn có thể tự thẩm du tinh thần một phen.
Kết quả hôm nay thì hay rồi, bên trạm dịch Nghịch Phong hoàn toàn rảnh rỗi, vui vẻ tan làm sớm!
Các shipper bên Tập đoàn Thịnh Vận, trong lòng càng thêm mất cân bằng.
Shipper của Hậu cần Nghịch Phong giờ làm việc ngắn, lương cao, được nghỉ luân phiên, phúc lợi tốt thì cũng thôi đi, trước đây ít nhất họ còn tan làm muộn hơn chúng ta.
Kết quả bây giờ, họ cũng tan làm sớm hơn chúng ta!
Thế này thì ai mà bình tĩnh cho nổi?
Cảm giác chua loét như vừa ăn mấy tấn chanh vậy!
Điều khiến người ta tuyệt vọng hơn nữa là, điện thoại của các shipper này sắp bị gọi cho nổ tung.
Bởi vì rất nhiều người phát hiện, hàng của mình sao không được giao tận cửa? Cũng không được để ở trạm dịch Nghịch Phong quen thuộc? Sao lại bị ném đến một điểm nhận hàng hộ xa tít tắp nào đó thế này?
Rất nhiều người tra thông tin vận chuyển xong là tức điên lên ngay, kiểu: Cớ gì mà quăng hàng của tôi đi xa lắc vậy? Rồi còn bắt tôi tự đi lấy nữa chứ?
Họ lại không tìm được Hậu cần Nghịch Phong, chỉ có thể điên cuồng gọi vào số điện thoại của các shipper bên Tập đoàn Thịnh Vận.
Thế nhưng gọi đến mới phát hiện, không phải là máy bận thì cũng là thuê bao, thậm chí có vài shipper còn tắt luôn cả điện thoại.
Shipper của Tập đoàn Thịnh Vận sắp sụp đổ, mà khách hàng không gọi được điện thoại cũng sụp đổ nốt!
Sự lo lắng này, giống như một dòng điện, nhanh chóng truyền đến tai các lãnh đạo cấp cao của Tập đoàn Thịnh Vận...