Bùi Khiêm vỗ nhẹ lên vai Mã Nhất Quần.
"Cậu không được trọng dụng ở trang Vô Hạn, tôi thấy chắc chắn là do biên tập viên ghen tị với tài năng của cậu. Những thứ cậu viết có ý tưởng quá đi trước thời đại, độc giả chưa chấp nhận được thôi, đó không phải lỗi của cậu."
Mã Nhất Quần sững sờ: "Bùi tổng, ngài... đọc truyện tôi viết rồi ạ?"
"Chưa đọc." Bùi Khiêm lắc đầu, "Nhưng tôi có thể nhìn thấy tài năng của cậu qua ánh mắt."
"Trang web của chúng ta muốn thành công thì tuyệt đối không thể đi sao chép mô hình của Vô Hạn. Nếu không, dù có phát triển tốt đến mấy cũng chỉ là một phiên bản thu nhỏ của họ, nói gì đến chuyện vượt mặt?"
Mã Nhất Quần có chút mơ màng.
Hình như Bùi tổng nói rất có lý.
Mã Nhất Quần vốn không cảm thấy tài năng của mình bị chôn vùi, dù sao tiểu thuyết mạng là một thị trường cạnh tranh cực kỳ khốc liệt.
Không được biên tập viên công nhận thì có thể nói là tạm thời bị mai một, nhưng không được độc giả công nhận thì đúng là toang thật.
Mã Nhất Quần cảm thấy truyện của mình flop sấp mặt, rõ ràng là vế sau. Vì thế hắn cực kỳ thiếu tự tin vào năng lực của bản thân.
Nhưng Bùi tổng có một câu nói rất đúng.
Trang web muốn thành công thì tuyệt đối không thể sao chép mô hình của Vô Hạn, nếu không độc giả cứ đến thẳng trang Vô Hạn mà đọc, việc gì phải mò đến một trang web ăn theo bắt chước?
Vì vậy, muốn vượt qua thì phải tìm tòi cái mới, phải thay đổi.
Điều này cho thấy tầm nhìn của Bùi tổng quả thực sâu rộng, cũng đặt rất nhiều kỳ vọng vào mình!
Thứ Bùi tổng muốn làm là vượt mặt Vô Hạn, chứ không phải kiểu làm giàu nho nhỏ rồi an phận!
Mã Nhất Quần đột nhiên gật đầu: "Vâng ạ, Bùi tổng, tôi nhất định sẽ dốc hết sức mình để làm tốt trang web này!"
"À, Bùi tổng, trang web của chúng ta tên là gì ạ?"
Bùi Khiêm khẽ mỉm cười: "Điểm Cuối."
Ý của hắn là biến nó thành mồ chôn của tiểu thuyết mạng.
Mã Nhất Quần cảm thấy vô cùng kính nể.
Chẳng lẽ Bùi tổng muốn nỗ lực biến nó thành điểm cuối của tất cả tiểu thuyết mạng ư?
Để tất cả tác giả đều tìm đến trang web này viết truyện?
Xem Bùi tổng kìa, toàn nghĩ ra được những cái tên vừa hùng vĩ vừa chuẩn xác thế này!
"Đi đi, gặp vấn đề gì thì báo cáo cho tôi ngay."
. . .
Tiễn Mã Nhất Quần đi, Bùi Khiêm lại chuyển sự chú ý sang game Thương Dương.
Đầu tiên là xem số liệu của "Nhiệt Huyết Hành Khúc" mà Diệp Chi Chu gửi tới, vẫn thê thảm vô cùng.
Ổn định, đúng là rất ổn định.
Dù sao thì tựa game này bây giờ đã được chỉnh sửa đến mức có tâm hết nấc, các game thủ cũ đều chơi quên trời quên đất, ổn định vài tháng hoàn toàn không thành vấn đề.
Nhưng doanh thu thì cũng ít thật.
Cắt bỏ nhiều điểm nạp tiền như vậy khiến các đại gia ngày trước cũng chẳng có chỗ mà tiêu tiền. Đồ họa của game lại quá quê mùa, không có kinh phí quảng cáo, không có người chơi mới đổ về, cho dù có kéo lại được một bộ phận người chơi cũ thì chút doanh thu nạp thẻ này vẫn chẳng thấm vào đâu.
Hiện tại, việc chỉnh sửa "Nhiệt Huyết Hành Khúc" đã hoàn thành, phiên bản cũng đã ổn định, Bùi Khiêm phải giao cho họ nhiệm vụ mới.
Cứ tàn tàn như thế này, không khéo có ngày lại bị hệ thống cảnh cáo.
Nhưng đối với những chuyện này, Bùi Khiêm đã sớm có kế hoạch.
Trước đó hắn đã vạch ra chiến lược hai bước cho game Thương Dương, bước một là cắt bỏ các điểm nạp tiền hiện có của game, chỉ giữ lại một cái; bước hai là làm game mới.
Mọi người mỗi người nghĩ một bản kế hoạch sản xuất game, hình thành bản thiết kế nháp, Bùi Khiêm sẽ chọn một bản để làm dự án mới cho game Thương Dương.
Trong khoảng thời gian quyết toán vừa rồi, tất cả mọi người ở Thương Dương đều bận rộn với bản thiết kế này, và bây giờ tất cả đã hoàn thành.
Bùi Khiêm muốn chọn một bản thiết kế để quyết định xem game Thương Dương cuối cùng sẽ phát triển tựa game gì.
Cứ như vậy, game Đằng Đạt và game Thương Dương cũng đi theo hai con đường hoàn toàn khác nhau.
Bên game Đằng Đạt, Bùi Khiêm muốn đích thân giám sát, vạch ra một hướng đi hào phóng dễ flop, cố gắng hết sức để game phát triển theo hướng mà mình dự đoán.
Còn với game Thương Dương, hắn lại cố hết sức duy trì hiện trạng, ít can thiệp hơn.
Xem ra hiện tại, con đường của game Thương Dương có vẻ thành công hơn một chút, đương nhiên phải tiếp tục kiên trì.
Bùi Khiêm tìm đại một phần mềm quay số, đánh số cho hơn hai mươi bản thiết kế rồi quay.
"Số 6."
Bùi Khiêm mở tập tài liệu số 6 ra, nhìn lướt qua.
Toàn bộ tài liệu có tổng cộng 4 trang, là một tựa game chiến thuật, nhưng các quy tắc rõ ràng là vô cùng thiếu sót.
Nếu nói rằng thiết lập thực tế của game này cần là 100%, thì tài liệu này nhiều nhất cũng chỉ viết được khoảng 20%.
Một số lối chơi chỉ được đề cập sơ qua vài câu, các chi tiết thiết kế cụ thể hoàn toàn không có.
"...Ừm, thái độ thì tốt đấy, nhưng bản thiết kế này không dùng được."
Nhìn bề ngoài, bản thiết kế này có vẻ rất phù hợp với yêu cầu của Bùi Khiêm về một "game rác", nhưng vấn đề là, nó thiếu quá nhiều thiết lập.
Bùi Khiêm cũng không thể tự mình cặm cụi bổ sung thiết lập cho nó được.
Một khi quyết định làm game này, những người ở Thương Dương chắc chắn sẽ điên cuồng thêm nội dung, chi tiết hóa các loại quy tắc cho bản thiết kế này, đến lúc đó, tựa game này tuyệt đối sẽ bị sửa đến mức hoàn toàn thay đổi.
Vì vậy chắc chắn là không được.
Bùi Khiêm không thể tưởng tượng được game này cuối cùng sẽ bị sửa thành cái dạng gì, như vậy sẽ tồn tại rất nhiều rủi ro.
Tốt nhất vẫn là loại phương án thiết kế có quy tắc rõ ràng, lại rõ ràng là rất không ăn khách, mới khiến người ta yên tâm nhất.
Bùi Khiêm loại bỏ phương án số 6, quay lại lần nữa.
"Số 13."
Bùi Khiêm mở bản thiết kế số 13, phát hiện đây là một ý tưởng game offline khá hay, hơn nữa còn đưa ra một vài khái niệm thiết kế màn chơi không tồi.
Nhìn kỹ lại, là do Vương Hiểu Tân viết.
"...Không ngờ đấy, một người chuyên thiết kế chỉ số như cậu mà vẫn ôm mộng chấn hưng ngành game nước nhà cơ à?"
"Ừm... Dùng tiền giúp cậu hoàn thành giấc mơ một lần, cũng không phải là không được."
"Nhưng mấu chốt là, bản thiết kế này của cậu viết hơi bảo thủ, nếu thật sự làm theo cái này, e là lỗ cũng chẳng được bao nhiêu tiền."
Bùi Khiêm lật xem qua loa, quyết định tạm thời gác lại.
Tuy nói để Thương Dương làm game offline cũng là một lựa chọn không tồi, nhưng Bùi Khiêm chủ yếu cân nhắc hai phương diện:
Thứ nhất, game offline thực ra có rủi ro rất thấp, trong trường hợp đầu vào tương đối cố định, cho dù không hot thì chắc chắn cũng bán được một ít, khả năng lớn nhất là lỗ ít, khá hơn một chút là có thể thu hồi vốn.
Thứ hai, phương án này của Vương Hiểu Tân có độ hoàn thiện rất cao, không có thiết kế nào quá mạo hiểm, tất cả đều là những phương án đã được các hãng game offline nước ngoài kiểm chứng là thành công.
Với tầm nhìn đi trước thời đại của mình, Bùi Khiêm liếc mắt một cái là nhận ra ngay, phương án thiết kế này tuy không thể nói là rất đáng tin, nhưng cũng không đến nỗi tệ.
Theo đánh giá của Bùi Khiêm, nó ở mức trung bình khá.
"Quay thêm lần nữa, nếu có cái tốt hơn thì dùng cái tốt hơn, không có thì đành giúp Vương Hiểu Tân hoàn thành giấc mơ vậy."
Nói là quay ngẫu nhiên một lần, nhưng Bùi Khiêm vẫn thay đổi, tạm thời muốn lựa chọn một chút.
Dù sao lần trước buông tay mặc kệ, Bao Húc và Hoàng Tư Bác đã biến hóa ra cho hắn một "Pháo Đài Trên Biển", đến bây giờ tiền vẫn chưa tiêu hết.
"Lần này là số 2."
"Ồ? Phần tiếp theo của 'Nhiệt Huyết Hành Khúc'? Do Diệp Chi Chu viết à?"
Bùi Khiêm mở bản thiết kế ra, xem xét cẩn thận.
"Lối chơi về cơ bản không có thay đổi lớn, chỉ bổ sung một chút chi tiết, cốt truyện được đẩy thêm một chút. Vẫn tiếp tục duy trì hình thức thu phí như trước."
"Hả? Cái này không tồi nha."
Bùi Khiêm cảm thấy, phương án của Diệp Chi Chu và Vương Hiểu Tân đều khá ổn, nhưng cũng đều có vấn đề.
Phương án số 6 ban đầu tuy đủ viển vông, nhưng cũng chính vì quá viển vông, chi tiết quá ít, nên Bùi Khiêm ngược lại không yên tâm làm theo.
Hắn sợ người của Thương Dương "thêm chút chi tiết" là sẽ làm nó biến thành một thứ hoàn toàn khác.
Ngược lại, phương án của Diệp Chi Chu và Vương Hiểu Tân lại tương đối hoàn thiện, đồng thời cũng có nghĩa là không dễ bị đi chệch hướng.
"Vậy cứ dùng phương án của Diệp Chi Chu đi."
"Phương án của Vương Hiểu Tân thực ra cũng có thể làm, chỉ có điều là quá an toàn, không đủ mạo hiểm. Nếu giấc mơ của cậu bay bổng hơn một chút, biết đâu lại chinh phục được tôi rồi đấy."
Cuối cùng Bùi Khiêm giữ lại phương án của Diệp Chi Chu, chỉ có điều chính Diệp Chi Chu cũng chưa nghĩ ra, phần tiếp theo này rốt cuộc nên đặt tên là gì.
Bùi Khiêm nhanh chóng gõ bàn phím, điền tên vào.
"Nhiệt Huyết Hành Khúc: Bản Nâng Cấp Siêu Cấp"!
Ừm, đã là game sến thì phải sến cho tới bến luôn chứ!
Với một tựa game gần như chắc chắn sẽ lỗ vốn thế này, Bùi Khiêm đã nghĩ sẵn cả cách quảng cáo, đảm bảo sẽ là cách đốt tiền nhiều nhất và ăn chửi cũng nhiều nhất, chuẩn không cần chỉnh!
Sau khi sửa xong, Bùi Khiêm gửi lại bản thiết kế này cho Diệp Chi Chu.
"Cứ làm theo cái này."
Hắn suy nghĩ một chút rồi bổ sung thêm một câu: "Nói với Vương Hiểu Tân, phương án của cậu ấy cũng không tồi, nhưng quá bảo thủ. Trong quá trình phát triển, bảo cậu ấy sửa lại một chút, sau này vẫn còn cơ hội dùng."