Ngược lại không phải Bùi Khiêm cố ý khiêm tốn, chủ yếu là vì cái thứ gọi là thế giới quan này, hắn cũng cóc viết ra nổi.
Không chỉ là thế giới quan, mà ngay cả một vài thiết kế chi tiết nhỏ, Bùi Khiêm cũng không đưa ra yêu cầu cứng nhắc.
Chờ bản thảo thiết kế được viết xong, Bùi Khiêm chỉ cần sửa đổi một chút là ổn, chẳng thành vấn đề.
Mã Nhất Quần lắng nghe rất chăm chú.
Đây là lần đầu tiên hắn tham gia vào quá trình nghiên cứu và phát triển một dự án mới từ con số không, kể từ khi phụ trách mảng thiết kế cốt truyện. Hơn nữa, trò chơi lần này nghe qua đã thấy yêu cầu về mặt nội dung rất cao, tràn ngập thử thách.
Nhất định không thể để Bùi tổng thất vọng!
Hướng đi đại khái đã có, yêu cầu của Bùi tổng cũng đã rất rõ ràng, mọi người lục tục rời đi.
Bùi Khiêm gọi Mã Nhất Quần ở lại.
Mã Nhất Quần không khỏi trở nên kích động.
Bùi tổng giữ riêng mình lại, rõ ràng là muốn bàn bạc với mình về vấn đề cốt truyện rồi!
Tuyệt vời, từ khi gia nhập Đằng Đạt tới nay, ngày nào mình cũng cố gắng phỏng đoán ý đồ của Bùi tổng, lần này có thể trực tiếp trao đổi với ngài ấy, chắc chắn sẽ học hỏi được không ít.
Chỉ không biết Bùi tổng sẽ thiết kế thế giới quan của "Hồi Đầu Là Bờ" như thế nào nhỉ? Dù chỉ là một câu gợi ý thôi cũng tốt...
Mã Nhất Quần bất giác tưởng tượng ra đủ thứ.
Bùi Khiêm nhìn Mã Nhất Quần, mỉm cười nói: "Bắt đầu từ ngày mai, cậu không còn là thành viên của bộ phận game Đằng Đạt nữa."
Mã Nhất Quần ngơ ngác.
Ý gì đây?
Năng lực làm việc của mình không đủ, bị cho thôi việc sao?
Không thể nào, Lữ Minh Lượng và các đồng nghiệp khác đều đánh giá mình rất tốt mà, mình đã làm sai ở đâu khiến Bùi tổng không hài lòng?
Là vì kịch bản mình viết trước đây không ổn? Khiến Bùi tổng thất vọng rồi? Vô lý, phản ứng của người chơi không phải rất tốt sao?
Bùi Khiêm mỉm cười nói tiếp: "Tôi muốn giao cho cậu một nhiệm vụ quan trọng hơn, Đằng Đạt muốn mở một trang web văn học mạng. Tôi biết, văn học mạng vẫn luôn là đam mê và ước mơ của cậu, vì vậy, trang web này sẽ do cậu làm người phụ trách."
Mã Nhất Quần càng thêm hoang mang, hai mắt từ từ mở to, tràn đầy mờ mịt.
Hạnh phúc đến quá bất ngờ, khiến cậu hoàn toàn không kịp phản ứng!
Vừa rồi còn tưởng mình sắp bị sa thải, dọa Mã Nhất Quần toát cả mồ hôi lạnh.
Bây giờ mới hiểu ra, không phải sa thải, mà là có nhiệm vụ khác.
Từ làm game, chuyển sang làm tiểu thuyết mạng!
Mã Nhất Quần cảm thấy có chút mơ hồ.
Không ngờ... mình vẫn còn có thể tái ngộ với tiểu thuyết mạng lần nữa.
Hắn đã từng một mực cho rằng, mình cực kỳ có thiên phú về mặt sáng tác, dù sao gia đình hắn cũng được coi là nhà dòng dõi Nho học, từ nhỏ đã được hun đúc, có nền tảng văn chương rất tốt.
Thời đại học, hắn bắt đầu thử viết lách, cũng có không ít fan thật sự yêu thích tác phẩm của mình.
Mã Nhất Quần cực kỳ thích tương tác và giao lưu với độc giả, cũng rất tận hưởng cảm giác tác phẩm của mình được người khác yêu thích và công nhận.
Thế nhưng, những trải nghiệm sau khi tốt nghiệp đại học đã giáng một đòn mạnh vào hắn, vất vả lắm mới viết từ lúc không ai ngó ngàng đến khi số liệu cũng tàm tạm, cuối cùng, mấy cuốn sách đều có lượt đặt mua chưa đến trăm, suýt chút nữa thì chết đói.
Thế là, hắn đành phải bất đắc dĩ từ bỏ tài khoản trên Vô Hạn Trung Văn Võng, đến công ty game Thương Dương tìm tạm một công việc, bắt đầu làm biên kịch.
Đến bây giờ, hắn đã hơn một năm không viết tiểu thuyết.
Tuy rằng vẫn luôn theo dõi các tác phẩm hàng đầu, nhưng đã gác bút từ lâu.
Giọng Mã Nhất Quần có chút run rẩy: "Để tôi làm người phụ trách? Công ty này... hiện tại đang ở trạng thái nào ạ?"
Bùi Khiêm cười cười: "Tạm thời vẫn đang trong giai đoạn xây dựng, nhưng cậu không cần lo lắng, nhân viên tài chính và hành chính, trợ lý Tân sẽ sắp xếp ổn thỏa, cậu chỉ cần phụ trách hoạt động hằng ngày của trang web thôi."
"Địa điểm làm việc ở ngay trên lầu, còn về nhân viên... giai đoạn đầu sẽ tuyển một số sinh viên mới tốt nghiệp chuyên ngành văn của Đại học Hán Đông. Xét thấy ngành tiểu thuyết mạng này cũng chẳng có cái gọi là chuyên ngành hay không, những người này cậu thấy dùng được, có thể sắp xếp công việc gì thì cứ sắp xếp công việc đó."
Bùi Khiêm nói đều là sự thật, những người này đúng là lính mới tò te, Bùi Khiêm thậm chí còn không biết họ có từng đọc tiểu thuyết mạng hay không.
Thế nhưng Mã Nhất Quần rõ ràng không nghĩ như vậy.
Tại sao Bùi tổng lại đột nhiên hứng chí thành lập một trang web tiểu thuyết mạng?
Tuyệt đối không phải là hứng lên cho vui, trong này, chắc chắn có thâm ý!
Cho đến nay, phương hướng phát triển của Đằng Đạt là đa dạng hóa, bất kể là phòng làm việc Phi Hoàng, hay tiệm net Mạc Ngư, tất cả bề ngoài trông không hề liên quan, nhưng trên thực tế lại hợp thành một bàn cờ lớn!
Nếu nói phòng làm việc Phi Hoàng là hướng phát triển sang ngành điện ảnh và truyền hình, tiệm net Mạc Ngư là tiến quân vào ngành kinh doanh thực thể, vậy thì trang web tiểu thuyết mạng...
Hơn phân nửa là một bước đi quan trọng trong việc bố trí bản quyền!
Chỉ cần có thể ấp ra một IP tốt, phòng làm việc Phi Hoàng có thể chuyển thể thành phim, mà bộ phận game của Đằng Đạt cũng có thể xoay quanh IP đó để sản xuất trò chơi, trong tương lai, kiểu bố cục có tầm nhìn xa trông rộng này có thể nói là mang ý nghĩa trọng đại!
Tuy nói bây giờ trang web này mới bắt đầu, nhưng với tầm nhìn chiến lược hiểm hóc của Bùi tổng, cộng thêm nguồn tài chính hùng hậu của Đằng Đạt chống lưng...
Nếu thế mà còn không làm nên chuyện, Mã Nhất Quần cảm thấy mình chỉ có nước xách đầu tới gặp Bùi tổng!
Nghĩ đến việc Bùi tổng không chút do dự mà giao cho mình một mắt xích quan trọng như vậy trong kế hoạch, Mã Nhất Quần có chút cảm động.
Có điều sau khi cảm động, lại có chút tự nghi ngờ bản thân.
"Bùi tổng, chuyện của tôi ngài cũng biết, tôi e rằng mình không phải là người phù hợp cho việc này."
"Chính tôi còn viết không xong, lại còn đi chỉ đạo người khác, e là chỉ có thể dẫn họ đi sai đường... Đến lúc đó ảnh hưởng thực sự quá lớn, tôi có chút..."
Bùi Khiêm mỉm cười.
Dẫn họ đi sai đường?
Thế thì đúng rồi còn gì, nếu không cậu nghĩ tôi để cậu làm người phụ trách để làm gì chứ.
Bùi Khiêm biết, sau khi trang web này ra mắt, chắc chắn không thể không làm gì cả. Đến lúc đó tùy tiện thu một lô bản thảo flop, ký hợp đồng với một đám tác giả làng nhàng, đây đều là những việc phải làm.
Bùi Khiêm rất lo lắng, với cái thể chất cá Koi thần kỳ của mình, lỡ đâu trong đám đó lại lòi ra một đại thần viết truyện mạng, một cuốn sách trực tiếp phá vỡ kỷ lục đặt mua của cả trang web, kéo theo cả trang web cũng nổi như cồn, thế thì chẳng phải toang à.
Dựa trên kinh nghiệm quá khứ, chuyện như vậy không thể không phòng.
Mà Mã Nhất Quần đối với Bùi Khiêm mà nói, chính là một lớp bảo hiểm tuyệt hảo.
Hắn có thể liên tục flop, rõ ràng là nhận thức về quy luật khách quan của tiểu thuyết mạng đã có vấn đề lớn, hoàn toàn đi ngược lại với thị hiếu của độc giả chủ lưu hiện nay, thậm chí ngay cả khẩu vị của một số độc giả ngách cũng không thỏa mãn được.
Mà đám đàn anh đàn chị của Bùi Khiêm, cho dù có một vài người từng đọc tiểu thuyết mạng, thì đối với quy luật sáng tác trong đó, hẳn cũng là một chữ bẻ đôi không biết.
Nếu thật sự có mầm mống tốt, người ta đã sớm tự mình đi viết truyện mạng toàn thời gian rồi, làm sao có thể đợi đến bây giờ.
Nhận thức của chính Mã Nhất Quần đã sai lệch nghiêm trọng, vậy mà lại phải đi dạy những người này làm biên tập, phụ trách duyệt bản thảo, xếp lịch đề cử các kiểu, vậy chắc chắn càng thêm vô căn cứ!
Đến lúc đó bản thảo thu về không ra gì, tác giả ký hợp đồng toàn một đám flop, độc giả vào trang web không tìm được sách hay để đọc, hình thành một vòng luẩn quẩn ác tính...
Ừm, thế thì ổn rồi.
Đương nhiên nói đi cũng phải nói lại, việc này suy tính có hơi thái quá.
Làm gì có chuyện dễ thành công như vậy?
Nếu thật sự muốn làm một trang web tiểu thuyết mạng đàng hoàng, cho dù Bùi Khiêm nghiêm túc cẩn thận đi đào một vài biên tập viên trong ngành, vung tiền mời các tác giả đại thần, kết quả cuối cùng hơn phân nửa vẫn là flop.
Cái ngành này, khả năng kiếm tiền rất thấp.
Nếu đã không thay đổi được kết cục, vậy chi bằng cứ sắp xếp qua loa, để Mã Nhất Quần có thể hoàn thành ước mơ của mình.
Tiền bạc là gì chứ? Giúp nhân viên hoàn thành ước mơ, đó mới là lý tưởng mà Bùi tổng này theo đuổi suốt đời
⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡
Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ