Virtus's Reader
Thua Lỗ Thành Thủ Phủ Từ Trò Chơi

Chương 248: CHƯƠNG 247: TẶNG NGƯỜI HOA HỒNG, TAY CÒN VƯƠNG HƯƠNG?

Phải công nhận rằng, nhân viên của Toàn Dân Lời Bình làm việc cực kỳ hiệu quả. Chỉ hai phút sau, Vương Bằng làm mới lại ứng dụng và một cửa hàng trống đã xuất hiện tại vị trí của nhà hàng.

Có điều, trang này hoàn toàn trống trơn, chẳng có nội dung gì cả.

Các cửa hàng khác trên Toàn Dân Lời Bình đều có giao diện rất hoàn chỉnh, bao gồm hình ảnh, tên, điểm số, đánh giá, chi tiêu bình quân, vị trí và các thông tin khác.

Nhưng tiệm này chỉ có một cái tên trống rỗng, ngoài ra không còn gì hết.

Vương Bằng suy nghĩ một lát rồi bắt đầu nhập một vài thông tin.

Tên vẫn để trống.

Chi tiêu bình quân mỗi người, dựa theo bữa ăn này thì phải hơn 5000.

Còn về phần chấm điểm chi tiết thì hơi khó xử.

Vương Bằng vốn định cho 4.8 điểm, nhưng sau khi lướt qua các cửa hàng 4.8 điểm khác ở Kinh Châu, anh phát hiện tất cả đều bị nhà hàng không tên này cho hít khói.

Bất kể là hương vị, không gian hay dịch vụ, cho 4.8 điểm rõ ràng là không hợp lý chút nào.

Vậy thì cho max điểm luôn!

Vương Bằng thẳng tay chấm một lèo toàn năm sao.

Hình ảnh thực tế cũng không có, vì nhà hàng không cho phép chụp ảnh.

Cửa thì có thể chụp, nhưng chụp lên cũng chỉ là một căn biệt thự bình thường, không thể hiện được sự đặc biệt bên trong. Vương Bằng cảm thấy chụp mỗi cái cổng cũng chẳng có ý nghĩa gì, nên dứt khoát không đăng ảnh.

Sau đó, Vương Bằng nghiêm túc viết một bài đánh giá.

"Nhìn chung, đây là nhà hàng sang chảnh nhất Kinh Châu hiện nay, không có đối thủ. Gọi ba, bốn món ăn mà nguyên liệu về cơ bản đều là loại hảo hạng nhất có thể tìm thấy trong nước, vì vậy cần đặt trước một đến hai ngày. Hương vị cũng tuyệt vời, đoán chừng là đầu bếp được mời từ nơi khác đến, hơn nữa không chỉ có một người, có thể phục vụ đủ các loại phong cách ẩm thực."

"Không gian vô cùng yên tĩnh, hơn nữa còn thay đổi cách bài trí tùy theo món ăn, có thể nói là cực kỳ có tâm."

"Dịch vụ cũng vô cùng chu đáo, về cơ bản là không cần tự mình động tay vào bất cứ việc gì, nhân viên phục vụ sẽ xử lý tất cả. Nhưng lại không hề có cảm giác bị làm phiền, rất thần kỳ."

"Ngoài ra, nơi này rất chú trọng tính nghi thức, không được chụp ảnh trong lúc dùng bữa. Có điều, ăn như vậy đúng là cảm giác có thể tận hưởng hương vị của món ngon hơn."

"Tóm lại, bạn bè ở Kinh Châu có lộc ăn rồi."

Vương Bằng cũng không cần phải quảng cáo làm gì, chỉ đơn thuần ghi lại những cảm nhận chân thực của mình trong bữa ăn.

Tuy nhiên, bài đánh giá này dù sao cũng được đăng bằng tài khoản V đỏ đã xác thực của anh, hoàn toàn không giống với những bình luận của người dùng thông thường.

. . .

Tối hôm đó.

Bài đánh giá của Vương Bằng vừa đăng lên không lâu đã nhận được vô số bình luận và lượt thích!

Là đồng sáng lập của Toàn Dân Lời Bình, tài khoản của Vương Bằng có tick V đỏ xác thực, nên cũng được ưu tiên hiển thị. Ví dụ, với cùng một nhà hàng, bài đánh giá của Vương Bằng chắc chắn sẽ được xếp ở vị trí cao nhất.

Đồng thời, Vương Bằng cũng là một người khá năng nổ và có sức ảnh hưởng, mỗi khi đến một cửa hàng nào cũng không quên nghề cũ, đều phải chăm chỉ viết đánh giá.

Vì vậy, tài khoản của Vương Bằng cũng có sẵn mấy chục ngàn người hâm mộ, bài đánh giá này vừa đăng lên đã lập tức bị các fan bắt được.

Thế nhưng khi nhìn thấy tình hình cụ thể của nhà hàng này, đám cư dân mạng hóng hớt đều ngơ ngác.

Không ảnh, cũng không tên!

Phần tên quán trống trơn, trông qua loa hết sức.

Còn ở dưới, đánh giá năm sao tuyệt đối cùng với mức chi tiêu hơn 5000 mỗi người càng khiến quần chúng hóng chuyện cảm thấy hoang mang.

"Đây là đề cử chính thức của trang web à?"

"Hàng chính chủ có khác? Cảm giác quán này sắp nổi rồi!"

"Tôi nhớ sếp Vương chấm điểm luôn rất khắt khe, lần này lại cho điểm tối đa toàn bộ? Không phải là quảng cáo chứ?"

"Ai mà mời nổi sếp Vương quảng cáo chứ? Mặt mũi phải to cỡ nào!"

"Sao quán này không có tên? Hệ thống bị bug à?"

"Hơn nữa chỉ có một mình sếp Vương đánh giá, đến tấm ảnh cũng không có."

"Hơn 5000 một người? Ăn không nổi, xin kiếu! Sếp Vương đúng là đại gia, hội nhà nghèo chúng mình chỉ biết lẳng lặng hóng chuyện thôi..."

"Mặt bằng nhà hàng cao cấp ở Kinh Châu kém xa Đế Đô với Ma Đô, thật sự đáng giá đó sao?"

Quần chúng hóng hớt ai nấy đều trở nên phấn khích.

Tuy ăn không nổi, nhưng hóng chuyện một chút thì có sao đâu?

Rất nhiều người dân địa phương ở Kinh Châu đều thắc mắc, Kinh Châu có một nhà hàng sang trọng như vậy từ bao giờ? Sao chưa nghe nói gì nhỉ?

Còn các đại gia ở nơi khác cũng bắt đầu tò mò. Một quán ăn có thể khiến Vương Bằng chấm năm sao thì chắc chắn không phải dạng vừa, sau này nếu có dịp đến Kinh Châu công tác, nhất định phải ghé quán này ăn một bữa.

Các fan nhiệt tình thi nhau để lại bình luận dưới bài đánh giá, và Vương Bằng cũng rất nhiệt tình trả lời từng câu hỏi của cư dân mạng.

"Tôi biết một bài đánh giá chất lượng cần có ba tấm ảnh, nhưng nhà hàng này không cho chụp ảnh, nên đành chịu."

"Đúng là đắt thật, nhưng xét tổng thể về nguyên liệu, tay nghề đầu bếp, không gian và dịch vụ, tôi thấy mức giá này vẫn nằm trong phạm vi hợp lý. Nếu bạn có một niềm đam mê đặc biệt với món ăn nào đó, hoàn toàn có thể chơi sang một lần, đến đây ăn một bữa, trải nghiệm ẩm thực ở đây tuyệt đối sẽ không làm bạn thất vọng."

"Món ăn đề cử à, cái này khó nói. Tôi cũng chỉ gọi bừa vài món thôi, tất cả đều cực kỳ xuất sắc. Nên tôi nghĩ các món khác chắc cũng không kém đâu, dù sao thì quán này thuộc kiểu đã tốt còn muốn tốt hơn."

"Không phải hợp tác đâu. Thực tế thì ông chủ quán này kín tiếng quá, tôi muốn bàn chuyện hợp tác mà còn bị từ chối khéo... Tôi chỉ đơn thuần cảm thấy, với tư cách là một thành viên của Toàn Dân Lời Bình, tôi có nghĩa vụ giới thiệu một nhà hàng tốt như vậy cho mọi người, đây cũng là tôn chỉ trước nay của chúng tôi."

Sau khi trả lời vài bình luận của cư dân mạng nhiệt tình, Vương Bằng hài lòng đặt điện thoại xuống.

Tôn chỉ ban đầu của Toàn Dân Lời Bình là mọi thông tin đều đến từ đại chúng và phục vụ cho đại chúng. Đối với các cửa hàng, tốt thì khen, dở thì chê, để mỗi cửa hàng tốt đều không bị bỏ lỡ, và mỗi cửa hàng tệ đều bị phơi bày.

Là đồng sáng lập của Toàn Dân Lời Bình, Vương Bằng cảm thấy mình đã hoàn thành trọn vẹn trách nhiệm.

Có câu nói, tặng hoa hồng cho người, tay mình còn vương lại hương thơm.

Giúp nhà hàng không tên này quảng bá, biết đâu ông chủ cao hứng lại đồng ý trở thành đối tác của Toàn Dân Lời Bình thì sao?

Vương Bằng đắc ý nghĩ.

. . .

. . .

Ngày 27 tháng 8, thứ sáu.

Bùi Khiêm ném tay cầm xuống, xoa xoa bờ vai hơi nhức mỏi.

Mệt tâm ghê!

Cày cuốc khổ sở cả tuần liền, tuy đã dần thích ứng và quen tay với trò chơi hơn, nhưng đối với một người khó mà tìm thấy niềm vui trong sự hành xác như Bùi Khiêm mà nói, đây vẫn là một loại dằn vặt.

"Nếu không phải vì mục tiêu thua lỗ, mình đã chẳng liều mạng thế này..."

Bùi Khiêm nhìn nhân vật trong game trên màn hình, nhân vật cầm "Phổ Độ" đã đến lối vào của cảnh Lục Đạo Luân Hồi, mấy ngày tới sẽ còn rất nhiều trận chiến ác liệt.

May là cứ theo tiến độ này, việc phá đảo trước khi game chính thức ra mắt chắc chắn không thành vấn đề.

"Cũng gần đến lúc qua xem bên Kiều Lão Thấp thế nào rồi."

Bùi Khiêm tắt máy tính đứng dậy, chuẩn bị đến tiệm net Mạc Ngư.

Sau lần mời Kiều Lão Thấp đi ăn ở Minh Vân Tư Trù tuần trước, Bùi Khiêm không quay lại đó nữa.

Tiếp đãi công việc cũng phải có chừng mực, mời một lần thì được, chứ bữa nào cũng mời thì không ổn, hệ thống sẽ không duyệt.

Vì vậy Bùi Khiêm tính toán, bây giờ đã qua một tuần, đợi cuối tuần có thể tìm một cái cớ nào đó để qua Minh Vân Tư Trù ăn thêm bữa nữa.

Còn tìm cớ thế nào ư...

Đơn giản thôi, cứ để Kiều Lão Thấp đưa ra vài ý kiến chỉnh sửa cho game, như vậy cũng coi như là đã có cống hiến xuất sắc cho Đằng Đạt, đi ăn một bữa là hoàn toàn hợp tình hợp lý.

. . .

Tiệm net Mạc Ngư chi nhánh Đại học Hán Đông.

Kiều Lương cũng vừa tạm dừng game, ngả người ra ghế, nhấm nháp ly cocktail, cảm thấy vô cùng khoan khoái.

Sau một tháng, anh phát hiện mình đã dần mò ra được đường đi nước bước của trò chơi này rồi!

Lúc mới bắt đầu đúng là rất khó, nhưng cái khó này không hoàn toàn là độ khó về mặt chỉ số, mà giống như việc khai phá một lối chơi mới.

Nếu người chơi không thay đổi được tư duy, không thể thích ứng với lối chơi này, thì sẽ cảm thấy cực kỳ khó.

Nhưng một khi đã thích ứng được, độ khó sẽ giảm đi trông thấy.

Các game RPG thông thường rất khoan dung với người chơi, hình phạt cho những sai lầm trong thao tác rất nhẹ, đa số người chơi đã quen với thiết lập này, cảm thấy bị quái nhỏ chém vài nhát cũng chẳng có gì to tát.

Thế nhưng "Quay Đầu Là Bờ" lại yêu cầu người chơi phải tập trung cao độ ngay cả khi đánh quái nhỏ, thậm chí phải cố gắng ghi nhớ cách tấn công, tần suất tấn công của từng loại quái.

Sau khi thay đổi được tư duy, Kiều Lương phát hiện trò chơi này hình như cũng không khó đến vậy.

Thậm chí anh còn cảm thấy, game này so với các game khác càng chơi càng cuốn.

"Thì ra, trước đây mình thật sự đã hiểu lầm Bùi tổng."

"'Quay Đầu Là Bờ' là một tựa game thực sự dành cho các hardcore player, bên trong cũng chứa đầy những yếu tố sáng tạo, tuyệt đối không phải làm ra chỉ để chơi khăm người khác!"

"Nếu chỉ đơn thuần muốn chơi khăm, chỉ cần ngốc nghếch tăng chỉ số độ khó là được. Bùi tổng rõ ràng có cả vạn cách để không ai có thể phá đảo, nhưng anh ấy đã không làm vậy, mà lại để lại một con đường cho tất cả người chơi, chỉ cần nỗ lực là có thể trở nên mạnh mẽ hơn."

"Vậy mà trước đây mình còn nghi ngờ Bùi tổng, thật không nên chút nào!"

Kiều Lương ngày càng cảm thấy trò chơi này rất thú vị, ban đầu mỗi ngày chơi game giống như một sự dằn vặt, nhưng bây giờ, nó lại giống một thử thách hơn, mỗi ngày đều tràn đầy động lực!

Hơn nữa, anh ngày càng cảm thấy cuộc sống ở tiệm net Mạc Ngư quá đỗi sung sướng!

Dàn máy tính ở đây còn xịn hơn cả dàn máy đắt tiền anh tự lắp ở nhà, không chỉ cấu hình cao mà ngay cả bàn phím, chuột, tai nghe, tay cầm và các thiết bị ngoại vi khác cũng đều là hàng đỉnh.

Đối với một tựa game như "Quay Đầu Là Bờ", nơi mà chỉ cần sơ sẩy là bị quái cho bay màu, sự tập trung và ổn định là cực kỳ quan trọng. Trải nghiệm game mượt như lụa trên dàn máy này quả thực khiến người ta không thể dứt ra được.

Không chỉ vậy, tiệm net Mạc Ngư còn có cà phê, cocktail, các món ăn tuy chỉ là cơm nhà nhưng dinh dưỡng cân bằng, lành mạnh và ngon miệng, hoàn toàn khác một trời một vực với những món ăn ngoài đầy dầu mỡ.

Kiều Lương sống ở đây cực kỳ thoải mái, cảm giác đây chính là thiên đường trong mơ của mọi thiếu niên nghiện net!

Đương nhiên, khuyết điểm duy nhất là giá cả hơi chát.

Nhưng xét đến môi trường thoải mái thế này, mức giá đó cũng rất đáng tiền...

❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!