Đúng là nghe sếp Bùi nói một câu, hơn cả chục năm đèn sách.
Hách Vân cảm thấy mớ kiến thức quản lý HR mình học trước đây đúng là vứt cho chó gặm hết rồi, so với yêu cầu của sếp Bùi thì trật lất!
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đây chính là Đằng Đạt, đây chính là sếp Bùi!
Sếp Bùi trước giờ luôn là người có phong cách riêng, rõ ràng trong việc quản lý nhân tài cũng có một bộ lý luận độc đáo của mình.
Hách Vân gật đầu: "Vâng ạ sếp Bùi, những chuyện này cứ giao cho phòng Nhân sự, nhất định sẽ xử lý ổn thỏa!"
Hách Vân cảm giác như mình vừa nhận được một nhiệm vụ thử thách cấp sử thi dài hạn từ NPC, hừng hực khí thế rời đi.
Bùi Khiêm thì nghỉ ngơi một lát rồi lại tiếp tục cắm đầu vào kịch bản phim.
. . .
Ngày 2 tháng 11, thứ Ba.
Buổi sáng 10 giờ 30, Bùi Khiêm đúng giờ có mặt tại công ty, mở máy tính, mở file tài liệu ra, tiến hành chỉnh sửa lần cuối cho kịch bản.
Cố gắng hôm nay phải sửa cho xong kịch bản để gửi cho Hoàng Tư Bác và mọi người.
Hết cách rồi, sếp Bùi làm việc chính là quyết đoán và nhanh gọn như thế.
Trên nền tảng cốt truyện đã có, Bùi Khiêm còn phải tiếp tục hoàn thiện thêm một vài chi tiết nhỏ.
Chi tiết càng nhiều, khả năng Hoàng Tư Bác và Chu Tiểu Sách xuyên tạc ý đồ của mình sẽ càng thấp.
Đầu tiên là phải thêm vào một vài yếu tố khoa học viễn tưởng.
Bùi Khiêm suy nghĩ một chút, tốt nhất là đừng thêm vào những yếu tố khoa học viễn tưởng quá phức tạp, quá thông thường.
Như là phi thuyền không gian hay du hành thời gian, tốt nhất là dẹp hết.
Tại sao ư?
Bởi vì Bùi Khiêm dự định chi đậm để đốt tiền làm kỹ xảo, lỡ như kỹ xảo làm ra đẹp quá, khán giả lại thấy "chỉ xem kỹ xảo thôi cũng đáng tiền vé" thì phải làm sao.
Vừa đốt tiền làm kỹ xảo, lại vừa không cho khán giả xem cảnh nào hoành tráng, đây mới là mục tiêu tối thượng của sếp Bùi.
Những yếu tố như du hành thời gian cũng tốt nhất đừng đụng vào, vì kịch bản Bùi Khiêm viết vốn đã không hoàn chỉnh, chỉ sợ Hoàng Tư Bác và Chu Tiểu Sách, hai cái thánh tự biên tự diễn này, sẽ sửa kịch bản thành một mớ hỗn độn.
Đề tài du hành thời gian cực kỳ thích hợp cho mấy kẻ thích tự biên tự diễn phát huy, Bùi Khiêm không yên tâm chút nào.
Hắn không muốn thấy một cái kịch bản thần thánh kiểu "tôi cắm sừng chính tôi, tôi ngủ với chính tôi, tôi giết chính tôi, tôi cưới chính tôi", một bộ phim từ đầu đến cuối chỉ có một mình tôi.
Vì vậy Bùi Khiêm nghĩ đi nghĩ lại, tốt nhất chỉ nên treo đầu dê bán thịt chó, khoác một lớp vỏ khoa học viễn tưởng, nhưng không quay những cảnh khoa học viễn tưởng hoành tráng, mà chỉ quay những cảnh sinh hoạt đời thường cực kỳ nhàm chán.
Đến lúc quảng cáo thì cứ ra sức tuyên truyền là "siêu phẩm khoa học viễn tưởng trong nước", "cốt truyện cảm động", "kỹ xảo hoa mỹ" các kiểu, để nâng cao kỳ vọng của khán giả.
Chờ khán giả vào rạp xem, vừa không có kỹ xảo hoa mỹ, cũng chẳng có cảnh tượng ngầu lòi, thậm chí yếu tố khoa học viễn tưởng còn mỏng như tờ giấy, chỉ là một câu chuyện hiện đại khoác lớp vỏ khoa học viễn tưởng mà thôi.
Không chỉ vậy, nội dung phim còn liên tục tra tấn tinh thần người xem.
Thế này thì khán giả chả tức ói máu ra à!
Khán giả phẫn nộ chắc chắn sẽ gào lên "trả vé" cho xem?
Còn về việc tra tấn tinh thần người xem cụ thể ra sao, đây cũng là nội dung Bùi Khiêm cần phải suy nghĩ kỹ lưỡng.
Nam chính là một thằng simp liếm cẩu đến cuối cùng chẳng còn lại gì, cái sườn này không thể thay đổi, nhưng cụ thể hắn liếm như thế nào, và cụ thể mất tất cả ra sao?
Cái này cần Bùi Khiêm phát huy trí tuệ của mình.
Cường độ nhẹ thì hiệu quả tra tấn không rõ rệt, hiệu quả đuổi khách cũng sẽ không nổi bật.
Vì vậy, phải tăng đô!
Sườn câu chuyện đã có, Bùi Khiêm cảm thấy ý tưởng của mình tuôn trào như suối, nhanh chóng gõ bàn phím, viết ra tất cả suy nghĩ của mình.
. . .
. . .
Xã hội tương lai, công nghệ phát triển vượt bậc.
Robot thay thế con người, đảm nhận phần lớn công việc chân tay, rất nhiều người lao động trong xã hội bị thất nghiệp, trở thành tầng lớp bần cùng.
May mắn là vẫn có phúc lợi xã hội cơ bản nhất, giúp họ có chỗ ở và tồn tại.
Và nam chính là một gã nghèo rớt mồng tơi không có việc làm, chỉ có thể sống qua ngày dựa vào phúc lợi xã hội và cứu tế cơ bản nhất.
Hắn sống trong một không gian chẳng khác nào cái hộp con nhộng, chỉ có thể co chân lại mới ngủ được, ngồi trên giường mà không cẩn thận là đầu cụng ngay lên trần.
Mỗi ngày đều có thể nhận thức ăn cứu tế ăn liền, trông như một loại bột màu xám trắng, pha với nước nóng là có thể cung cấp lượng dinh dưỡng tối thiểu để duy trì sự sống.
Trong phòng con nhộng của nam chính có một chiếc TV, đây là hoạt động giải trí duy nhất của hắn.
Các chương trình TV đầy rẫy quảng cáo, một kẻ không tiền như hắn chẳng có cách nào bỏ qua quảng cáo.
TV cũng có thể chơi game, lên mạng tán gẫu, nhưng tất cả đều phải trả tiền, nam chính ngay cả tiền để bỏ qua quảng cáo cũng không có, dĩ nhiên cũng không có tiền để hưởng thụ các hoạt động giải trí khác.
Cuộc sống hàng ngày của nam chính là xem quảng cáo, xem TV, mỗi ngày chỉ có ba tiếng đồng hồ được phép rời khỏi phòng con nhộng để ra ngoài đi dạo.
Bởi vì, không gian thành phố bên ngoài cũng không phải ai cũng có thể tùy ý hưởng dụng.
Người giàu có thể hưởng thụ thế giới bên ngoài từ 6 giờ sáng đến 6 giờ tối; dân thường có thể hưởng thụ thế giới bên ngoài từ 6 giờ tối đến 12 giờ đêm, còn những người bần cùng như nam chính chỉ có thể hưởng thụ thế giới bên ngoài từ 12 giờ đêm đến 3 giờ sáng.
Từ 3 giờ sáng đến 6 giờ sáng, thế giới bên ngoài sẽ được tổng vệ sinh, để đảm bảo khi những người giàu có ra khỏi nhà lúc 6 giờ sáng, cả thế giới đều sạch sẽ, tinh tươm.
Đối với những người bần cùng đi ra ngoài hoặc nán lại sai giờ, sẽ có hình phạt cực kỳ nghiêm khắc.
Đồng hồ sinh học của hầu hết những người bần cùng đều bị đảo lộn hoàn toàn, họ vô cùng trân trọng cơ hội được ra thế giới bên ngoài "hít thở không khí", đối với họ đây là khoảnh khắc quan trọng nhất trong ngày.
Dĩ nhiên, nói một cách chính xác, những người bần cùng như nam chính cũng không phải hoàn toàn không có việc làm.
Họ có thể chọn xem các chương trình TV yêu thích và bỏ phiếu cho chương trình đó.
Dựa vào thời gian xem, những người bần cùng này sẽ nhận được một ít tiền ảo, số tiền này có thể dùng để mua một số vật phẩm tiêu dùng, như quần áo đẹp, đồ ăn ngon, đồ uống ngon hoặc rượu.
Mỗi chương trình TV đều sẽ có các hoạt động cá cược, dùng số tiền ảo này để tham gia, chỉ cần thắng là có thể kiếm được nhiều tiền ảo hơn.
Một số chương trình còn đặc biệt mời những người bần cùng đã kiếm được rất nhiều tiền nhờ hoạt động cá cược, trở thành tầng lớp dân thường thậm chí là người giàu, lên sân khấu chia sẻ kinh nghiệm của mình.
Nam chính cũng rất đam mê việc này, có thua có thắng, nhưng thiên phú cũng không tệ, cũng thường xuyên kiếm được một khoản nhỏ, tự thưởng cho mình một lon bia.
Ngày nọ, nam chính lại một lần nữa đi ra thế giới bên ngoài.
Ở đây, hắn tình cờ gặp nữ chính, cũng là một người thuộc tầng lớp bần cùng.
Nữ chính tuy không phải đặc biệt xinh đẹp, cũng không thể nói là quyến rũ, nhưng lại rất trong sáng đáng yêu, đối với nam chính có một sức hút đặc biệt, khiến hắn say đắm.
Nam chính dựa vào khiếu hài hước bẩm sinh của mình để tiếp cận, đánh bại mấy đối thủ cạnh tranh khác, chiếm được trái tim nữ chính.
Kể từ ngày đó, họ ngày nào cũng gặp nhau trong ba tiếng đồng hồ ấy, cùng nhau ăn những món ngon hơn, hoặc dùng tiền để tham gia một vài hoạt động giải trí rẻ tiền.
Hai người nhanh chóng xác lập quan hệ yêu đương.
Nam chính bắt đầu thắt lưng buộc bụng, cẩn thận từng li từng tí trong mỗi lần cá cược, chỉ sợ lỡ tay mất hết vốn.
Hắn muốn dành dụm tiền để mua một không gian sống mà hai người có thể ở chung.
Nam chính một lòng tiết kiệm tiền, đã lâu không mua quà cho bạn gái, cũng đã lâu không cùng cô đi ăn một bữa thịnh soạn.
Cô gái cũng không vì thế mà giận dỗi, ngược lại, cô tỏ ra rất bao dung, thể hiện sự thấu hiểu và ủng hộ hành động của nam chính.
Cho đến một ngày, nam chính cuối cùng cũng dành dụm đủ tiền, có thể mua một không gian con nhộng cho hai người.
Nhưng lúc này cô gái lại đề nghị, kiếm tiền như vậy quá chậm, sẽ không bao giờ trở thành tầng lớp dân thường được, cô hy vọng có thể đi tham gia chương trình tuyển tú trên TV, nếu có thể được lên sóng, tốc độ kiếm tiền sẽ nhanh hơn bây giờ rất nhiều.
Nam chính không muốn, hai người vì vậy mà cãi nhau lần đầu tiên.
Thế nhưng ngày hôm sau, nam chính rơi vào sự tự trách sâu sắc. Sau nhiều lần đắn đo, hắn vẫn chuyển số tiền tiết kiệm được cho cô gái, để cô đi theo đuổi giấc mơ của mình.
Vào ngày cô gái tham gia chương trình tuyển tú, nam chính với tư cách là người thân của thí sinh, được tặng đặc quyền miễn quảng cáo một ngày, có thể xem trọn vẹn kỳ tuyển tú đó trước TV.
Trên sân khấu, cô gái cố gắng thể hiện tài năng của mình, hát, nhảy, nam chính chăm chú theo dõi, chưa bao giờ cảm thấy chương trình TV lại hay đến thế.
Nữ chính biểu diễn xong tài nghệ, thế nhưng, trong bốn vị giám khảo chỉ có một người gật đầu.
Theo quy tắc của chương trình, chỉ khi có ba giám khảo trở lên thông qua, mới được coi là tuyển tú thành công.
Các giám khảo khác không chút nể nang chỉ ra vấn đề của cô gái: vũ đạo cứng nhắc, như một con gấu chó ngốc nghếch; kỹ thuật thanh nhạc không đúng, hơi thở không ổn định, rõ ràng là lạc tông; trên sân khấu quá căng thẳng, không có sức hút sân khấu.
Vị nam giám khảo duy nhất gật đầu cũng chỉ vì cảm thấy chiếc váy cô gái mặc hôm nay trông không tệ – đó là chiếc váy thuê với giá cao trước khi lên sóng, khiến cô gái trông có vẻ rất ngây thơ, thân thiện như cô gái nhà bên.
Cô gái vô cùng thất vọng rời khỏi chương trình tuyển tú.
Nam chính ngược lại có một chút vui mừng nho nhỏ, bởi vì hắn biết rõ, nếu cô gái thật sự thông qua tuyển tú, hai người sau này chỉ có thể ngày càng xa cách.
Bây giờ giấc mơ của cô gái đã tan vỡ, hai người vẫn còn hy vọng được sống cùng nhau.
Lần gặp lại sau đó, nam chính an ủi cô gái một hồi, rồi lại bắt đầu tiếp tục nỗ lực tiết kiệm tiền để mua phòng con nhộng cho hai người.
Chàng trai dành nhiều thời gian hơn để xem các chương trình TV khác nhau, nghiên cứu mánh khóe trong đó, và cẩn thận tham gia các hoạt động cá cược.
Hắn phải đảm bảo mỗi một lần cá cược của mình đều có lãi.
Trong những buổi hẹn hò sau đó, cô gái bắt đầu có chút lơ đãng, thường xuyên không nghe nam chính nói gì, chỉ mơ màng gật đầu phụ họa.
Nam chính không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng nữ chính vì giấc mơ tan vỡ nên tạm thời bị đả kích, rồi sẽ ổn lại thôi.
Cuối cùng, nam chính lại một lần nữa dành dụm đủ tiền mua phòng con nhộng cho hai người, hắn vui mừng khôn xiết báo cho cô gái, hai người cuối cùng cũng có thể sống cùng nhau.
Thế nhưng nữ chính lại lần đầu tiên nổi giận, cô gào thét điên cuồng vào mặt nam chính "anh căn bản chẳng hiểu gì cả", sau đó đòi chia tay.
Nam chính trong cơn hoang mang và sụp đổ đã để ý thấy phần bụng dưới hơi nhô lên của cô gái.
Cô gái thẳng thắn thừa nhận tất cả với nam chính, khoảng thời gian này cô vẫn luôn ở cùng với vị giám khảo kia...