Sáng thứ ba.
Hoàng Tư Bác đi tới cửa tòa nhà Thần Hoa Hào Cảnh mà ngẩn cả người.
Cái công ty game tên là "Công ty TNHH Kỹ thuật Mạng Đằng Đạt" này lại đặt văn phòng ở trong Thần Hoa Hào Cảnh thật.
Hoàng Tư Bác biết Thần Hoa Hào Cảnh, đây là khu văn phòng hạng sang của Thần Hoa Trí Nghiệp, những công ty làm việc ở đây toàn là công ty nhà giàu.
Hoàng Tư Bác còn chưa kịp lấy hết can đảm để bước vào thì đã chạm mặt mấy thanh niên ưu tú đi tới.
Tất cả đều là trai xinh gái đẹp, dáng người cao ráo, vest vủng giày da, phong thái đĩnh đạc.
Đây đều là nhân viên trẻ của một công ty đầu tư trong Thần Hoa Hào Cảnh.
Chỉ cần nhìn từ xa cũng biết đây là những tinh anh trẻ tuổi, những người thành công trong tương lai.
Hoàng Tư Bác lập tức thấy hơi chùn bước.
Đỉnh thật!
Cuối tuần trước, hắn tình cờ lướt web tuyển dụng và thấy được thông tin tuyển người của Công ty TNHH Kỹ thuật Mạng Đằng Đạt.
Cảm thấy điều kiện của mình đều phù hợp nên hắn đã nộp CV.
Kết quả là hắn nhanh chóng nhận được hồi âm, một nữ trợ lý có giọng nói vui vẻ báo cho hắn đúng 10 giờ sáng thứ ba đến tầng 17 của Thần Hoa Hào Cảnh để phỏng vấn.
Cô trợ lý còn rất chu đáo gửi cả email, chỉ rõ vị trí cụ thể.
Vừa nghe đến "Thần Hoa Hào Cảnh", Hoàng Tư Bác đã thấy hơi choáng, đây chẳng phải là một trong những khu văn phòng sang chảnh nhất sao?
Thế nhưng hắn lên mạng tìm kiếm cả buổi mà còn chẳng tìm ra nổi website của "Công ty TNHH Kỹ thuật Mạng Đằng Đạt".
Lên mạng tra thêm mới phát hiện ra đây lại chính là công ty đã làm ra hai tựa game "Con Đường Sa Mạc Cô Độc" và "Quỷ Tướng"!
Nói ra thật xấu hổ, Hoàng Tư Bác đã chơi cả hai game này, nhưng lại không hề biết công ty sản xuất chúng lại ở ngay thành phố Kinh Châu...
Tuy không rõ tình hình cụ thể của công ty này, nhưng nó vừa có game thành công, vừa làm việc ở Thần Hoa Hào Cảnh, chắc chắn điều kiện sẽ không tồi.
Nói vậy có lẽ không chuẩn lắm, không phải là không tồi, mà chắc chắn là tốt hơn công ty hiện tại của hắn rất nhiều!
Đúng ra hắn nên lo lắng về việc mình có được nhận hay không mới phải.
Hoàng Tư Bác là dân trái ngành chuyển sang, đến nay đã vào nghề được nửa năm, đang nhận mức lương producer quèn thấp nhất, mỗi tháng 1500 tệ.
Ngày nào cũng tăng ca, hắn đã có dấu hiệu hói đầu dù còn trẻ.
Vì thế nên khi tình cờ lướt thấy tin tuyển dụng, hắn đã muốn thử một lần.
Cho dù có nhảy việc mà lương vẫn giữ nguyên, chỉ cần bớt tăng ca là đã tạ ơn trời đất rồi.
Nhưng hắn cũng biết, với cái CV của mình thì thật sự không ra hồn, tỷ lệ bị loại là rất lớn.
Ngay cả trong giới game nhỏ bé ở Kinh Châu này, hắn cũng thuộc tầng lớp thấp nhất, có khi còn không được chào đón bằng mấy sinh viên mới ra trường.
Đặc biệt là khi vừa thấy mấy vị tinh anh đầu tư ai nấy đều vest vủng giày da đi ra, còn hắn thì mặc áo phông quần đùi, cảm giác tự ti dâng trào.
Nhìn đồng hồ, vẫn còn hơi sớm.
Hoàng Tư Bác sợ đến muộn nên đã đi sớm, may mà bắt xe buýt khá thuận lợi, trên đường không kẹt xe nên đến sớm một chút.
Nhưng cứ đứng lơ ngơ bên ngoài mãi cũng không phải là cách.
Hoàng Tư Bác đành lấy hết can đảm bước vào đại sảnh vàng son lộng lẫy.
Sau khi trình bày mục đích với lễ tân, nhân viên tòa nhà sắp xếp cho hắn đăng ký rồi đưa cho một chiếc thẻ ra vào tạm thời.
Hoàng Tư Bác bấm thang máy, cảm giác tim đập thình thịch.
Còn căng thẳng hơn cả thi đại học.
Có lẽ là vì trần nhà của đại sảnh rất cao, trang trí lại quá xa hoa, khiến hắn cảm thấy mình thật nhỏ bé, tự dưng thấy hơi rén.
"Keng."
Cửa thang máy mở ra.
Hoàng Tư Bác vừa định bước vào, ngẩng đầu lên thì thấy một người quen, hắn sững sờ ngay tại chỗ.
Là cấp trên trực tiếp của hắn, trưởng producer của công ty hiện tại, lão Lưu!
Chiều hôm qua, Hoàng Tư Bác còn vừa gọi điện xin phép lão Lưu, nói trưa nay có việc gấp cần xử lý, lão Lưu cũng đã đồng ý.
Kết quả là trưa nay, hai người lại đụng mặt nhau.
Không khí có chút khó xử.
Cả hai nhìn nhau không nói lời nào.
Nhưng đã chạm mặt nhau rồi, giả vờ như không thấy thì cũng không ổn.
Hơn nữa, cả hai đều thừa biết đối phương đến đây để làm gì.
Đến Công ty TNHH Kỹ thuật Mạng Đằng Đạt phỏng vấn chứ gì nữa!
Mà nhìn bộ dạng của lão Lưu, chắc là vừa phỏng vấn xong.
Hai người phỏng vấn người trước kẻ sau, một người buổi sáng, một người buổi chiều.
Hoàng Tư Bác đành phải chủ động chào hỏi: "Anh Lưu."
Sắc mặt lão Lưu rất tệ, tâm trạng không được tốt cho lắm.
Lão rất hài lòng với môi trường làm việc ở Đằng Đạt, nhưng cái thằng nhóc phỏng vấn viên trẻ măng kia lại bảo lão về nhà chờ tin!
Hơn nữa, trong lúc lão thao thao bất tuyệt, thằng nhóc phỏng vấn viên đó cũng chẳng có vẻ gì là hứng thú, cứ như người trên mây.
Cuộc phỏng vấn lần này, tám phần là tạch rồi.
Lão Lưu rất khó chịu.
Với kinh nghiệm và trình độ của ta, ở cả cái giới game Kinh Châu này cũng là hàng hiếm có, vậy mà thằng nhóc phỏng vấn viên này lại không thèm ngó tới?
Chắc lại là phú nhị đại nào đó chơi cho vui thôi, công ty kiểu này sớm muộn cũng toang!
Đương nhiên, trong lời nói này có chút vị chua chát.
Nhìn thấy Hoàng Tư Bác, lão Lưu càng tức không có chỗ xả.
Hoàng Tư Bác vào nghề nửa năm, vẫn luôn làm trợ lý dưới tay lão Lưu.
Làm gì cũng không nên thân.
Lão Lưu thường xuyên tức đến bốc khói, bắt Hoàng Tư Bác làm không xong thì đừng hòng tan làm, có lúc không vui còn giao thêm việc cho hắn.
Kết quả là một thằng ngốc như vậy mà cũng đòi nhảy việc?
Còn nhảy việc cùng một chỗ với mình?
Trong lòng mày không tự biết trình độ của mình đến đâu à?
Lão Lưu không nhịn được mà nói móc: "Chỗ này yêu cầu cao lắm, cậu đừng có đùa."
"Còn có thời gian chạy đi phỏng vấn, xem ra là công việc còn nhẹ nhàng quá nhỉ. Lát về cân bằng lại bảng số liệu đi."
Lão Lưu bĩu môi rồi bỏ đi.
"..."
Hoàng Tư Bác cảm thấy toang rồi.
Yêu cầu ở đây cao đến thế sao? Ngay cả một trưởng producer kỳ cựu như lão Lưu mà họ cũng không nhận?
Vậy thì càng không có cửa cho một người mới vào nghề chưa đầy nửa năm như mình rồi!
Hơn nữa, sau khi về công ty, lão Lưu tám phần sẽ đì mình.
Hắn cũng không thể đem chuyện này đi mách lẻo với sếp được.
Đến lúc đó mình đi mách: Báo cáo sếp, lão Lưu lén đi phỏng vấn ở công ty khác!
Sếp hỏi lại, sao cậu biết?
Hoàng Tư Bác trả lời: Vì em cũng đi phỏng vấn và tình cờ gặp anh ấy!
Thế thì kỳ cục quá.
Hay là nghỉ việc luôn cho rồi!
Nghỉ việc rồi cạp đất ăn, sau đó từ từ tìm việc khác.
Vạn bất đắc dĩ, cũng chỉ có thể làm vậy.
Trong đầu Hoàng Tư Bác lướt qua vô số suy nghĩ.
Trong lúc đang lo lắng, thang máy đã đến tầng 17.
Hoàng Tư Bác bước ra khỏi thang máy, vừa hay thấy tấm biển hiệu của Công ty TNHH Kỹ thuật Mạng Đằng Đạt.
Đi tới nhìn một cái, Hoàng Tư Bác giật cả mình.
Khí thế quá!
Sau chiếc bàn lễ tân rộng lớn là hai cô lễ tân xinh đẹp.
Lại còn là một cặp song sinh!
Thành phố Kinh Châu này nói nhỏ không nhỏ, nói lớn cũng không lớn. Tìm được một cặp chị em song sinh xinh đẹp như vậy để làm lễ tân thật không dễ dàng.
Điều này thể hiện thực lực của công ty!
Thực ra Hoàng Tư Bác đã tự suy diễn quá nhiều.
Lúc đầu tuyển người, Bùi Khiêm cũng không nghĩ nhiều đến thế, chỉ định tìm hai, ba cô lễ tân xinh xắn để làm đẹp bộ mặt công ty là được.
Kết quả là Tân Hải Lộ không biết tìm đâu ra một cặp chị em song sinh, nói là sẽ giúp nâng cao hình tượng công ty.
Bùi Khiêm đương nhiên là vui mừng, lập tức trả lương theo mức cao nhất trên thị trường cho vị trí lễ tân kiêm hành chính thông thường, mỗi người 5000 tệ một tháng!
Nghe có vẻ không nhiều, nhưng vào năm 2009, ở Kinh Châu, lương của đa số lễ tân chỉ khoảng hơn 2000, cho dù có xinh đẹp, dáng chuẩn thì lên được tầm 3000 là kịch kim rồi.
Bùi Khiêm trực tiếp trả cho họ 5000, đã được coi là đãi ngộ cực kỳ hậu hĩnh.
Đương nhiên, Bùi Khiêm cũng không phải không nghĩ đến việc trả cao hơn, ví dụ như trả lương một vạn, như vậy có thể giúp hắn tiêu tiền nhanh hơn một chút.
Nhưng lương một vạn vào thời điểm này thì hơi quá lố, một lễ tân mà lương một vạn, cho dù là một cặp song sinh xinh đẹp cũng không được.
Mấu chốt là hệ thống bên kia sẽ không đồng ý...