Cặp chị em sinh đôi này quả thực đã phát huy tác dụng, Hoàng Tư Bác vừa bước vào đã choáng toàn tập.
Một công ty có thể mời được dàn lễ tân thế này, liệu có thể là một công ty thiếu tiền được không?
Không thể nào!
Tiếc là, yêu cầu của công ty này rất cao, mình không có cửa vào rồi.
Nếu không, kể với người khác là mình đang làm việc ở Thần Hoa Hào Cảnh, lễ tân công ty là một cặp chị em sinh đôi, thế thì còn gì oách hơn!
Hoàng Tư Bác lại liếc nhìn khu vực làm việc bên trong.
Tiếp tục choáng váng!
Mấy cái bàn làm việc này, to vãi!
Tiền thuê ở đây không cần trả hay sao mà bàn làm việc nào cũng đặt cách nhau xa thế?
Cứ thế này thì đánh cầu lông được luôn ấy chứ!
Trên mỗi bàn làm việc là hai chiếc màn hình siêu to khổng lồ, trông sang chảnh và đắt tiền vãi.
Bên cạnh cửa sổ sát đất còn bày một hàng cây xanh, trông cây nào cây nấy cũng được chăm chút kỹ lưỡng, có cả một dì đang tận tình vun trồng.
Hoàng Tư Bác cảm giác như mình vừa xuyên không vào một bộ phim thần tượng nào đó.
Công ty trong phim mới như thế này.
Chứ ngoài đời thực thì chưa thấy bao giờ.
Vẫn là câu nói cũ, tiếc là yêu cầu của công ty này quá cao, mình không có cửa vào rồi.
Hoàng Tư Bác đi đến quầy lễ tân, với tâm thế “đằng nào cũng đến rồi thì cứ vào xem sao”, anh báo tên mình.
"Anh chờ một lát, tôi sẽ thông báo cho người phỏng vấn ngay ạ."
Cô lễ tân xinh đẹp bên trái mỉm cười, thái độ phục vụ 100 điểm, hiệu quả chữa lành cũng 100 điểm.
"Mời anh đi theo tôi."
Cô lễ tân mỉm cười dịu dàng đứng dậy, dẫn Hoàng Tư Bác vào trong.
Điều khiến Hoàng Tư Bác hơi bất ngờ là bên trong công ty khá trống trải, chẳng có mấy người.
Gặp phải tình huống này, ai cũng sẽ theo bản năng mà lo lắng, không biết mình có gặp phải công ty lừa đảo không.
Nhưng nhìn cách bài trí của công ty này thì biết không thể nào là lừa đảo được.
Công ty lừa đảo nào lại nỡ xuống tiền đầu tư như thế này chứ?
Lừa đảo thì cũng phải tính toán chi phí đầu vào và lợi nhuận chứ, với mớ đồ đạc này, phải lừa được bao nhiêu người mới hoàn vốn?
Vì vậy, người ta giàu thật chứ không phải giả vờ.
Đây chắc chắn là một công ty mới do một đại gia nào đó mở ra, có lẽ là để đón đầu xu hướng game đám mây.
Hoàng Tư Bác cảm thấy mình đã nắm được chân tướng sự việc.
Khi đến phòng tiếp khách, anh thấy một người trẻ tuổi đang ngồi trên ghế sofa.
Trông anh ta sáng sủa, tuấn tú, mặc vest đi giày da.
Hoàng Tư Bác thoáng chốc cảm thấy tự ti.
Bộ đồ này trông còn đắt tiền hơn cả mấy bộ của mấy anh chàng bên quỹ đầu tư mà anh từng gặp!
Đến mức Hoàng Tư Bác không tài nào ước tính được giá của bộ vest may đo này, tóm lại chắc chắn nó vượt xa sức tưởng tượng của anh.
Trước đây Hoàng Tư Bác cũng từng phỏng vấn ở vài công ty game, nhưng tất cả đều khá xuề xòa.
Người phỏng vấn cũng mặc quần đùi áo phông, giây trước còn đang làm việc ở bàn, giây sau bị kéo vào phòng họp là bắt đầu phỏng vấn ngay.
Nhưng ở đây thì khác, người phỏng vấn này trông chắc chắn không phải người tầm thường.
Hoàng Tư Bác bất giác có chút căng thẳng.
"Hoàng Tư Bác phải không, mời ngồi. Tôi là tổng giám đốc của Công ty TNHH Kỹ thuật Mạng Đằng Đạt, Bùi Khiêm."
Người trẻ tuổi đối diện đứng dậy, bắt tay với Hoàng Tư Bác.
Hoàng Tư Bác hoảng hốt xen lẫn vui mừng, giọng nói cũng hơi run rẩy: "Chào Bùi tổng."
"Đừng căng thẳng quá, cứ trò chuyện thoải mái thôi, nào, uống trà đi." Bùi Khiêm thản nhiên đẩy một chiếc chén trà bằng bạc nguyên chất đến trước mặt Hoàng Tư Bác.
Hoàng Tư Bác nhìn bộ ấm trà bằng bạc nguyên chất được bày tùy ý trên bàn, không tài nào đoán được giá trị của nó.
Dù chưa từng gặp Bùi Khiêm, nhưng điều đó không ngăn được Hoàng Tư Bác tự não bổ.
Tuổi trẻ tài cao!
Hai tựa game đều đạt được thành công vang dội!
Hơn nữa, nhìn cái dáng vẻ thản nhiên cầm chén trà bạc uống nước kia, không thể nào giả vờ được!
Anh ta thật sự coi tiền như rác!
Cảm giác như chiếc chén bạc này trong mắt Bùi tổng cũng chẳng khác gì cái cốc giấy nhựa.
Điều này khiến Hoàng Tư Bác bất giác cảm thấy mình thật nhỏ bé.
"Cậu giới thiệu sơ qua về kinh nghiệm làm việc của mình đi." Bùi Khiêm mỉm cười nói.
Hoàng Tư Bác cảm thấy tim mình đập thình thịch, miệng lưỡi khô khốc.
Tuy nhiên, anh vẫn cố gắng kìm nén sự căng thẳng, trình bày lại sơ yếu lý lịch của mình.
Giữa chừng, anh còn nói vấp vài chỗ, khiến bản thân càng thêm căng thẳng.
Bùi Khiêm vừa uống trà vừa lắng nghe, trên mặt nở một nụ cười nhàn nhạt, khiến người khác không đoán được anh đang nghĩ gì.
Tim Hoàng Tư Bác “thịch” một tiếng.
Toang rồi, chắc chắn là lý lịch của mình quá tệ, Bùi tổng đang cười nhạo mình trong lòng!
Có phải anh ta đang cười mình không biết tự lượng sức, trình độ thế này mà cũng dám đến đây ứng tuyển không?
Mặt Hoàng Tư Bác đỏ bừng, anh cố gắng giới thiệu xong về bản thân, chỉ muốn tông cửa chạy ra ngoài ngay lập tức.
"Rất tốt."
Nghe xong phần tự giới thiệu của Hoàng Tư Bác, Bùi Khiêm mỉm cười gật đầu.
Rất tốt?
Hoàng Tư Bác suýt nữa thì tưởng mình nghe nhầm.
Đây là nói mỉa à?
Hoàng Tư Bác làm ở công ty cũ nửa năm, về cơ bản là làm chân chạy vặt dưới trướng lão Lưu, toàn làm những việc tay chân cấp thấp nhất.
Cái lý lịch này, nói ra còn không bằng không nói.
Vậy mà Bùi tổng lại nói "rất tốt"?
Ý gì đây, muốn sỉ nhục mình à?
Hoàng Tư Bác nhất thời không biết phải đáp lại thế nào.
Nhìn thấy vẻ mặt của Hoàng Tư Bác, Bùi Khiêm cũng biết anh chàng có lẽ đã hiểu lầm, vội vàng nói tiếp.
"Ý của tôi là, điều kiện của cậu rất phù hợp với yêu cầu của công ty chúng tôi. Xin hỏi cậu có thể bắt đầu đi làm vào khoảng khi nào?"
"Hả? Tôi... ngày kia...?"
Hoàng Tư Bác buột miệng nói một ngày.
Dù sao thì một nhân vật nhỏ bé như anh, nghỉ việc chỉ cần báo một tiếng là xong, cũng chẳng có thủ tục bàn giao gì phức tạp.
"Rất tốt, vậy ngày mốt cậu đến làm, lo xong thủ tục nghỉ việc ở công ty cũ rồi chúng ta sẽ ký hợp đồng lao động chính thức."
"Vậy thì, về vấn đề lương bổng đãi ngộ, cậu có ý kiến gì không?" Bùi Khiêm hỏi.
Lương bổng đãi ngộ...
Ở công ty cũ, Hoàng Tư Bác nhận mức lương thấp nhất, mỗi tháng 1500, không có bảo hiểm.
Số tiền này cũng chỉ vừa đủ sống, chẳng tiết kiệm được đồng nào.
Nếu thật sự có thể đến đây làm việc, chỉ riêng môi trường làm việc này thôi cũng đã là lời to rồi.
Lương thì, có thể bằng mức cũ là được.
Nhưng Hoàng Tư Bác lại nghĩ, nhảy việc một lần, lương bổng ít nhiều cũng phải tăng lên chứ?
Mình cũng có nửa năm kinh nghiệm làm việc rồi, tăng thêm bốn trăm nghìn thì có quá đáng không nhỉ?
Vậy thì... tổng cộng, hai triệu?
Nghĩ đến con số này, chính Hoàng Tư Bác cũng cảm thấy mình hơi hét giá.
Nhưng người ta đã hỏi đến rồi.
Hoàng Tư Bác thăm dò: "Hai triệu một tháng... ngài thấy được không ạ? Bùi tổng ngài yên tâm, tôi sẽ làm việc hết mình, tăng ca tuyệt đối không một lời oán thán!"
Bùi Khiêm khẽ thở dài, lắc đầu.
Tim Hoàng Tư Bác “thịch” một tiếng.
Sao thế, mình đòi lương cao quá à?
Ừm, đúng là hơi cao thật...
Hoàng Tư Bác chỉ có thể chờ Bùi Khiêm mặc cả, trong lòng thầm nghĩ, chỉ cần đừng trả giá thấp hơn mức lương hiện tại là anh có thể chấp nhận.
Bùi Khiêm bắt đầu liệt kê: "Cậu xem, tôi tính cho cậu một bài toán thế này nhé."
Hoàng Tư Bác căng thẳng nuốt nước bọt, gật đầu lắng nghe, anh biết đây đều là những chiêu trò quen thuộc để ép giá.
Bùi Khiêm sắp xếp lại ngôn từ.
"Cậu thuê nhà ở Kinh Châu, một tháng tốn 1000, không quá đáng chứ?"
"Tiền ăn uống, một tháng ăn uống bình thường cộng thêm mời khách, tốn 800, không quá đáng chứ? Sinh hoạt phí của sinh viên đại học còn nhiều hơn thế!"
"Một tháng cũng phải mua hai, ba bộ quần áo mới, thêm 300 nữa, không quá đáng chứ?"
"Tiền điện nước ga lặt vặt hàng ngày, thêm 200 nữa, cũng không quá đáng nhỉ."
"Tiền đi lại, một tháng 100, đây là còn tính ở mức tối thiểu đấy."
"Nếu có người yêu, lễ tết mua cho bạn gái cây son, hộp mỹ phẩm, một tháng cũng không dưới 300."
"Người trẻ tuổi không thể tiêu sạch tiền, cũng phải để dành ra 500 chứ?"
"Cậu xem, cộng lại đã hơn 3000 rồi, mà đây còn phải là lương sau thuế."
"Công ty chúng tôi hưởng ứng lời kêu gọi của nhà nước, đóng bảo hiểm đầy đủ. Tính như vậy, lương trước thuế của cậu ít nhất phải là 3500 mới đảm bảo được cuộc sống cơ bản!"
"Hơn nữa, công ty chúng tôi cam kết phải cung cấp cho nhân viên mức lương bổng cao hơn mặt bằng chung của ngành, cộng thêm 500 nữa, hoàn toàn hợp lý."
"Cậu thấy một tháng 4000 thì thế nào?"