Virtus's Reader
Thua Lỗ Thành Thủ Phủ Từ Trò Chơi

Chương 39: CHƯƠNG 37: TUYỂN DỤNG THUẬN LỢI ĐẾN ĐÁNG NGỜ?

Bùi Khiêm chậm rãi liệt kê từng mục cho Hoàng Tư Bác, nói đến mức khiến gã ta ngẩn cả người.

Màn trả giá ngược đời này đã làm Hoàng Tư Bác choáng váng toàn tập.

Lương 4000?

Thế này chẳng phải cao gấp đôi so với mức mình dự tính sao?

Vị Bùi tổng này, đầu óc có vấn đề không vậy?

Hay người có tiền đều thế cả?

Hoàng Tư Bác mím môi, chần chừ một lúc lâu mới gật đầu: “Được, được ạ.”

Bùi Khiêm mỉm cười: “Đừng lo, nhân viên mới đến lương khởi điểm thường sẽ thấp một chút. Chỉ cần cậu làm việc tốt, sau này tháng nào cũng có cơ hội tăng lương.”

Còn tăng lương nữa…

Hoàng Tư Bác cảm thấy mình như đang mơ.

“Ok, vậy quyết định thế nhé.” Bùi Khiêm đứng dậy, “Nhớ ngày kia đến nhận việc. Công ty TNHH Kỹ thuật Mạng Đằng Đạt chào mừng cậu gia nhập.”

. . .

Cô bé lễ tân tiễn Hoàng Tư Bác ra về.

Bùi Khiêm rất hài lòng, lại tìm được một nhân viên hợp yêu cầu, quá tuyệt!

Ngay từ lúc Hoàng Tư Bác vừa ngồi xuống, Bùi Khiêm đã xác nhận đây chính là người mình cần tìm.

Đầu óc không lanh lẹ lắm, nhưng được cái thật thà chăm chỉ.

Đúng là một nhân viên hoàn hảo!

Còn về mức lương 4000, cũng hoàn toàn hợp tình hợp lý, hệ thống cũng chẳng bắt bẻ được.

Như gã trưởng kế hoạch họ Lưu đến trước đó thì lại hoàn toàn không hợp yêu cầu của Bùi Khiêm.

Bùi Khiêm ngẫm nghĩ một lát rồi bắt đầu ghi nhận xét phỏng vấn vào hai bản CV.

Trên CV của gã trưởng kế hoạch họ Lưu, Bùi Khiêm ghi chú: “Kinh nghiệm phong phú nhưng tư duy lối mòn, suy nghĩ quá truyền thống, thiếu tinh thần đổi mới. Coi game chỉ là một công việc bình thường, thiếu đi tình yêu với trò chơi, không thể đảm nhận nhiệm vụ phát triển một tựa game đột phá. Không tuyển dụng.”

Trên CV của Hoàng Tư Bác, hắn ghi: “Người mới, tư duy linh hoạt, có nhiệt huyết với game, cần cù chăm chỉ, thật thà chịu khó. Để đảm bảo cuộc sống cơ bản cho nhân viên, tuyển dụng với mức lương 4000.”

Viết xong lời nhận xét, Bùi Khiêm cảm thấy vô cùng hài lòng.

Chắc là hệ thống cũng chẳng moi ra được lỗi gì đâu.

Cứ theo đà này, đại sự ắt thành!

. . .

Một tuần trôi qua rất nhanh.

Lại đến thứ sáu.

Bùi Khiêm nằm dài trên ghế sofa trong phòng nghỉ, vừa uống một bụng trà nên giờ hơi no nước. Cơ mà lá trà có tác dụng tỉnh táo thật, muốn chợp mắt một lát cũng không ngủ được.

Điều hòa trong công ty được bật ở nhiệt độ rất dễ chịu, Bùi Khiêm mặc bộ vest giá năm con số, lăn qua lộn lại trên ghế sofa, ung dung tự tại.

Lúc mới mặc bộ đồ này, Bùi Khiêm vẫn phải liên tục tự nhắc nhở mình rằng đang khoác lên người mấy trăm tờ polime đỏ chót.

Nhưng bây giờ, hắn cảm thấy nó cũng chỉ là một bộ quần áo bình thường.

Dù sao thì cứ mặc một thời gian, Tân Hải Lộ sẽ ghé qua chỗ ở của hắn, thu gom hết quần áo đã mặc để mang đi giặt ủi. Trong khoảng thời gian này, hắn có mặc hay không, mặc bao lâu, giặt xong cũng như nhau cả.

Đã vậy thì chẳng cần khách sáo làm gì, cứ mặc tẹt ga thôi!

Lỡ mặc rách thì lại mua bộ mới.

Bùi Khiêm cảm thấy mình bắt đầu chơi sang rồi, sang chảnh hết mức.

Thời gian này, hắn cũng ít khi về ký túc xá. Ở quen căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách rồi, giờ mà quay về cái chuồng bồ câu sáu người trong ký túc xá thì đúng là một giây cũng không ở nổi.

Mấy người bạn cùng phòng cũng lờ mờ biết hắn đang bận khởi nghiệp, nhưng chẳng ai hứng thú cho lắm.

Một mặt, bây giờ việc học đang bận rộn, đều là sinh viên năm nhất, vẫn còn đầy mơ mộng về cuộc sống đại học, về các học tỷ xinh đẹp, chứ chưa quá khao khát tiền bạc.

Mặt khác, Bùi Khiêm cũng không đi khoe khoang nên bạn bè hắn chẳng ai nghĩ hắn sẽ làm nên chuyện.

Bởi vì năm nào trong trường cũng có vài kẻ đột nhiên bỏ học đi khởi nghiệp, cuối cùng chẳng phải đều lủi thủi quay về hay sao.

Khởi nghiệp là chuyện rủi ro cao, lợi nhuận cao, nhưng đại đa số mọi người chỉ cảm nhận được mặt rủi ro cao của nó mà thôi.

Ngay cả nhiều người trong ngành đã đi làm nhiều năm, có quan hệ nhất định mà khởi nghiệp còn có thể trắng tay,

huống chi là một sinh viên nghèo không có gì trong tay.

Bùi Khiêm đương nhiên cũng chẳng hơi đâu mà đi giải thích với đám bạn học này.

Hắn đang sướng chết đi được!

Khởi nghiệp đúng là cửu tử nhất sinh, nhưng nếu ngay từ đầu mình đã nhắm thẳng đến mục tiêu phá sản thì sao?

Nếu mình khởi nghiệp chỉ để thất bại thì sao?

Mục tiêu này, có phải sẽ dễ đạt được hơn nhiều không?

Đấy, chỉ cần thay đổi góc nhìn, cuộc đời tàn khốc bỗng trở nên ngập tràn hạnh phúc.

. . .

. . .

Trong tuần này, mấy nhân viên “ưu tú” mà Bùi Khiêm tuyển đã lần lượt đến nhận việc.

Bao gồm cả Bao Húc, Hoàng Tư Bác và những người khác.

Bấm đốt ngón tay tính toán, 30 chỉ tiêu mà tuyển nhanh hơn Bùi Khiêm tưởng tượng rất nhiều.

Kế hoạch ban đầu là trong vòng một tháng sẽ từ từ tuyển đủ 30 người, nhưng hiện tại tiến độ có hơi thuận lợi quá mức.

Có lẽ là do các công ty game ở Kinh Châu này đều quá “hãm”.

Điều này cũng bình thường, công ty game ở nơi càng nhỏ thì càng hãm.

Ở Đế Đô, Ma Đô, Dương Thành, ba nơi này công ty game mọc lên như nấm, nhân viên làm việc không vui thì phủi mông bỏ đi, tìm công ty khác.

Vì vậy, các ông chủ ở đó cũng không dám bóc lột quá đáng.

Nhưng nơi nhỏ như Kinh Châu thì lại khác.

Tổng cộng chỉ có vài công ty game, các ông chủ có khi còn quen biết nhau, thỉnh thoảng không chừng còn đi uống rượu cùng nhau.

Anh làm ở công ty này không hài lòng, muốn phủi mông bỏ đi thì cũng phải nghĩ xem nên tìm bến đỗ tiếp theo ở đâu chứ?

Ở Đế Đô, Ma Đô, tìm việc chắc chắn sẽ có, chỉ là vấn đề thời gian.

Thực sự không tìm được thì hạ thấp tiêu chuẩn về công ty và yêu cầu lương một chút, thể nào cũng tìm được một công việc tàm tạm để sống qua ngày.

Nhưng Kinh Châu thì khác, chỉ có bấy nhiêu công ty, anh có nhảy tới nhảy lui thì cũng đi đâu được?

Hơn nữa các ông chủ còn biết nhau, không chừng đắc tội với một ông chủ thì các công ty khác cũng chẳng nhận anh.

Trong môi trường như vậy, rất nhiều ông chủ càng tha hồ mà bóc lột, trường hợp như Hoàng Tư Bác chính là một điển hình bị bóc lột đến tận cùng.

Vì vậy, rất nhiều người đều đang nén một bụng tức.

Khi thấy một công ty mới tuyển dụng, bất kể công ty này có đáng tin hay không, vẫn có không ít người muốn đến thử vận may.

Đương nhiên, tiêu chuẩn tuyển dụng của Bùi Khiêm tương đối thấp có lẽ cũng là một trong những nguyên nhân.

Kết quả là đến bây giờ, mới một tuần trôi qua mà 30 chỉ tiêu chỉ còn lại 6 suất là tuyển đủ.

Hơn nữa, với đội ngũ nhân viên hiện tại, bắt tay vào làm việc ngay cũng gần như là được rồi.

Về vấn đề khi nào bắt đầu công việc, Bùi Khiêm khá là “Phật hệ”.

Tuyển không đủ người thì tự nhiên không thể bắt đầu, hệ thống sẽ không nói gì.

Nhưng nếu đã tuyển được kha khá rồi mà vẫn chần chừ không làm việc thì có hơi quá đáng.

Đang đau đầu nghĩ xem khi nào nên khởi động, bên ngoài phòng nghỉ đột nhiên có tiếng gõ cửa.

“Vào đi.”

Giờ này mà gõ cửa thì không phải trợ lý Tân cũng là Mã Dương.

Quả nhiên, Mã Dương đẩy cửa bước vào.

“Đến đây, đến đây, uống trà.” Bùi Khiêm vẫn nằm ườn ra trên ghế sofa, giơ tay ra hiệu cho Mã Dương uống trà.

Mã Dương cẩn thận nâng chiếc tách bằng bạc nguyên chất lên nhấp một ngụm, cảm thấy trà vừa mát vừa thơm, dư vị đọng lại rất lâu. Tuy không rành về trà nhưng uống vào là biết ngay đồ đắt tiền.

Một mùi tiền nồng nặc.

“Khiêm ca, hiệu suất của ông cũng cao quá đấy, mới mấy ngày mà đã giải quyết xong hết rồi!”

“Sao rồi, tuyển người thuận lợi chứ?” Mã Dương quan tâm hỏi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!