Về đến phòng trọ, Bùi Khiêm thay đồ mặc ở nhà, cuộn mình trên ghế sofa tận hưởng ánh nắng chiều, cảm giác thoải mái không tả xiết.
Lúc trước đi làm, hắn đã rất muốn trải nghiệm cảm giác không vừa ý là nghỉ việc, bây giờ cuối cùng cũng được nếm trải!
Chỉ tiếc là chuyện này không thể làm hoài, nếu không hệ thống sẽ xác định là vi phạm quy tắc.
Lấy một lon cola lạnh từ tủ lạnh, uống vài ngụm xong, Bùi Khiêm bắt đầu suy tính kế hoạch tiếp theo.
Kế hoạch tiêu tiền trong khoảng thời gian này xem như tiến triển rất thuận lợi.
Thuê văn phòng, tuyển nhân viên, mua sắm trang thiết bị các kiểu, một loạt thao tác này đã đốt không ít tiền của hệ thống.
Hơn nữa, những chi phí cố định này tháng nào cũng là một gánh nặng, có thể liên tục tiêu tiền không ngừng.
Điều này khiến Bùi Khiêm cảm thấy vững lòng ghê!
Từ góc độ đẩy nhanh tốc độ tiêu tiền mà nói, mục đích của Bùi Khiêm đã đạt được.
Thế nhưng, công ty vẫn phải vận hành bình thường, hệ thống quy định không được tiêu cực lười biếng.
Sau khi nhân viên đông lên, Bùi Khiêm lại đối mặt với một vấn đề mới.
Hắn phải chọn một hướng đi sai lầm, để công ty thua lỗ một cách hợp tình hợp lý, mà lại không thể để các nhân viên nhìn ra hắn đang cố tình!
"Khó vãi..."
Bùi Khiêm suy nghĩ sơ qua.
Mấu chốt là phải chọn đúng thể loại game.
Game mobie thì tuyệt đối không đụng vào, đó chính là một cái hố to!
Rút kinh nghiệm từ "Quỷ Tướng", Bùi Khiêm hiểu sâu sắc rằng, hiện tại nhờ vào làn sóng phổ cập smartphone, lĩnh vực game mobie đang đứng ở đầu ngọn gió.
Dù có là một con heo, cũng có thể bay lên khi đứng ở đầu ngọn gió!
Đã vậy thì đi làm game PC!
Thị trường game PC hiện nay, có thể coi là đang trong giai đoạn suy tàn, ngày càng đi xuống.
Hiện tại trên thị trường có một tựa game MMORPG đình đám là "Fantasyland", gần giống với WOW ở kiếp trước.
Nếu muốn chết, trực tiếp đối đầu với "Fantasyland" là một lựa chọn không tồi.
Nhưng Bùi Khiêm nghĩ lại, không ổn, vẫn có rủi ro.
Lỡ như lại tạo ra một "Võ Lâm Truyền Kỳ 3D" thì chẳng phải sẽ rất khó xử sao?
Mấu chốt là game MMORPG có lối chơi tương đối cố định, cho dù có một "Fantasyland" 100 điểm ở đó, thì làm ra một game MMORPG 90 điểm vẫn sẽ có người chơi.
Không chắc ăn lắm!
Game gì mà đối đầu trực diện thì 99% sẽ chết?
Lao vào cạnh tranh với "Thần Khải"?
Tuyệt đối không được!
Lỡ như lại tạo ra một "Liên Minh Huyền Thoại" thì to chuyện!
Đối với việc game nào có thể lỗ vốn, Bùi Khiêm thực ra cũng không chắc chắn, chỉ có thể dựa vào kinh nghiệm kiếp trước để sàng lọc.
Những dự án đã từng thành công ở kiếp trước, cố gắng không đụng vào là được!
Nghĩ tới nghĩ lui, Bùi Khiêm cuối cùng cũng nghĩ ra một thể loại không tồi.
Thể loại này, hiện tại trên thị trường có một tựa game cực kỳ thành công.
Coi như đám nhân viên dưới trướng có cố gắng chế tác thế nào đi nữa, thì trải nghiệm game mà Bùi Khiêm phát triển cũng tuyệt đối không thể so bì với tựa game này!
Ở kiếp trước, lĩnh vực này tuy cũng có một dự án thành công, nhưng thành công của nó chủ yếu là nhờ vào môi trường chung.
Mà ở thế giới song song này, môi trường chung đã có sự thay đổi rất lớn!
Bùi Khiêm cảm thấy đây là một lựa chọn khá ổn!
Thêm vào một vài chỉnh sửa ma quái để chắc chắn thất bại, lần này lỗ vốn chắc chắn không có kẽ hở!
Bùi Khiêm càng nghĩ càng thấy hay, mọi phương diện đều đã tính đến.
Vấn đề duy nhất còn lại là phải hơi "lòe" đám nhân viên một chút.
Đương nhiên, không lòe cũng chẳng sao, Bùi Khiêm là sếp, hắn nói gì thì nhân viên phải làm nấy, chút quyền lực đó vẫn có.
Nhưng Bùi Khiêm là người nói lý lẽ.
Ép buộc nhân viên làm một tựa game mà họ không coi trọng sẽ có hai rủi ro, một là nhiều người sẽ làm cho có, game làm không xong, không qua được kiểm duyệt.
Cái này thuộc về tiêu cực lười biếng, sẽ kích hoạt vi phạm quy tắc.
Loại thứ hai là khiến các nhân viên nghi ngờ Bùi Khiêm đang cố tình phá hoại, cũng có khả năng kích hoạt vi phạm quy tắc.
Vì vậy, để cho chắc ăn, Bùi Khiêm vẫn muốn thống nhất tư tưởng, để mọi người hoàn thành công việc, còn hắn chỉ cần ở những quyết sách mấu chốt bẻ lái một chút, khiến cho toàn bộ hướng nghiên cứu phát triển lệch hoàn toàn là được!
...
Thứ ba.
Công ty TNHH Kỹ thuật Mạng Đằng Đạt, phòng họp.
Hoàng Tư Bác và mọi người đều đã ngồi ngay ngắn, vẻ mặt đầy mong đợi nhìn Bùi Khiêm.
Hôm nay là ngày 12 tháng 11, hôm qua thứ hai vốn là Lễ Độc thân, kết quả Bùi Khiêm còn ra lệnh bắt buộc tất cả mọi người phải nghỉ, bù thêm một ngày phép.
Kỳ nghỉ ba ngày rưỡi này khiến Hoàng Tư Bác thực sự cảm thấy mình đang sống trên thiên đường!
Có điều, sau kỳ nghỉ, Hoàng Tư Bác cũng càng thêm kiên định một niềm tin.
Bùi tổng là một ông chủ tốt, nhất định phải dốc hết sức mình vì anh ấy!
Những người khác cũng đều có chung tâm trạng.
Ông chủ tốt như vậy, tuyệt chủng rồi!
Lễ Độc thân cho tất cả mọi người nghỉ, có người yêu thì đi với người yêu, không có thì đi tìm người yêu, đây là tinh thần gì chứ!
Một ông chủ quan tâm đến đời sống nhân viên như vậy, tìm đâu ra?
Vì vậy, sau kỳ nghỉ này, đa số mọi người đều đã nạp đầy năng lượng, nhiệt huyết tràn trề.
Ngay cả Bao Húc, trên cái đầu hơi ngố của cậu ta dường như cũng tỏa ra một sự lạc quan và tích cực.
Bùi Khiêm khẽ ho hai tiếng, nhìn một lượt mọi người đang ngồi: "Dự án tiếp theo chúng ta sẽ làm là một game FPS."
Mọi người nghe vậy đều sững sờ.
Đặc biệt là Hoàng Tư Bác.
Anh biết, tác phẩm thành công trước đây của Bùi Khiêm là "Quỷ Tướng", một game mobie thẻ bài.
Theo lẽ thường, dự án mới khả năng cao sẽ là một game mobie thẻ bài quy mô lớn, hoặc ít nhất cũng là game mobie.
Đột nhiên nhảy sang game PC, lại còn là dự án FPS, bước nhảy này có hơi lớn, bình thường không có công ty nào làm như vậy!
Dù sao cả công ty chưa ai từng làm thể loại này, rủi ro chẳng phải là quá lớn sao?
Hơn nữa, game mobie trong một khoảng thời gian tới vẫn sẽ phát triển mạnh mẽ, thuộc dạng xu hướng, cứ thế từ bỏ hình như quá đáng tiếc?
Dường như đoán được Hoàng Tư Bác muốn nói gì, Bùi Khiêm nói tiếp: "Chúng ta không làm dự án game mobie."
"Mục tiêu của Đằng Đạt là trở thành bá chủ ngành game, không thể để những dự án game mobie cỏn con che mờ mắt. Giàu xổi, không phải là phong cách của Đằng Đạt, cũng không phải phong cách của tôi!"
"Đằng Đạt chúng ta, không lên tiếng thì thôi, một khi cất tiếng phải kinh thiên động địa!"
Bùi Khiêm nói đoạn này với vẻ mặt nghiêm túc, khí chất chính trực, mang lại cảm giác của một ông chủ có tài sản trăm tỉ, chỉ điểm giang sơn, mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay.
Hoàng Tư Bác bừng tỉnh, gật đầu lia lịa.
Thì ra là vậy!
Đẳng cấp khác nhau một trời một vực!
Bản thân Hoàng Tư Bác chỉ nghĩ đến việc làm từng bước, ổn định lợi nhuận cho công ty.
Nhưng tầm nhìn, khí phách của Bùi tổng hoàn toàn khác!
Tám chữ "không lên tiếng thì thôi, một khi cất tiếng phải kinh thiên động địa" vừa thốt ra, thực sự khiến Hoàng Tư Bác máu nóng sôi trào!
Xem kìa, xem kìa, đây mới là đẳng cấp!
Công ty cũ của anh, ngày nào cũng chỉ nghĩ cách moi tiền từ túi game thủ, đúng là một lũ con buôn, khiến người ta khinh thường.
Nhìn lại Đằng Đạt mà xem, sự khác biệt giữa các công ty đúng là một trời một vực!
Bùi Khiêm nhìn phản ứng của mọi người, vô cùng hài lòng.
"Vậy tiếp theo là mấy yêu cầu của tôi đối với dự án này, dự án này... Hoàng Tư Bác, Bao Húc, hai người các cậu sẽ phụ trách chính."
"Bao Húc phụ trách đưa ra ý tưởng thiết kế, Hoàng Tư Bác làm Trưởng phòng Kế hoạch phụ trách triển khai."
Bao Húc và Hoàng Tư Bác đều giật mình, suýt chút nữa cho rằng mình nghe nhầm.
Vãi chưởng, nhiệm vụ quan trọng như vậy sao?!
Thiết kế ý tưởng có thể nói là linh hồn của một trò chơi.
Còn Trưởng phòng Kế hoạch thì phải phụ trách thúc đẩy tiến độ, đảm bảo game có thể hoàn thành thuận lợi.
Về cơ bản, hai vị trí quan trọng nhất của nhóm thiết kế đã được Bùi Khiêm giao phó một cách nhẹ nhàng như vậy!
Bao Húc thì còn đỡ, dù sao cậu ta cũng không hiểu rõ lắm về cơ cấu của một công ty game, không có khái niệm rõ ràng về trọng trách mình đang gánh vác.
Còn Hoàng Tư Bác thì hoàn toàn sốc.
Từ một người thực thi sản xuất, một bước lên mây thành Trưởng phòng Kế hoạch luôn sao?
Cú nhảy này đốt cháy giai đoạn mất năm, sáu năm trong sự nghiệp rồi còn gì