"Ừm… Dùng phương pháp phân tích của Giám đốc Lâm xem sao."
"Chuyện này liên quan đến phương hướng phát triển tương lai của Công nghệ Otto, ngành công nghiệp di động thay đổi trong chớp mắt, sai một ly đi một dặm, tuyệt đối không thể qua loa được."
Nếu là Thường Hữu của ngày trước, rất có thể anh sẽ không nghĩ nhiều mà giao thẳng nhiệm vụ này cho cấp dưới, chỉ cần đảm bảo hoàn thành yêu cầu chất lượng là được.
Nhưng sau nửa năm rèn giũa, Thường Hữu cảm thấy mình đã học được rất nhiều điều từ Bùi tổng.
Trong đó có một điểm cực kỳ quan trọng, đó chính là tầm nhìn và phương hướng!
Có một doanh nhân nổi tiếng từng nói về lý thuyết "heo đứng đầu ngọn gió", ý là một doanh nhân hàng đầu muốn thành công, điều quan trọng nhất là phải tìm đúng hướng gió.
Ngành công nghiệp di động không nghi ngờ gì chính là ngọn gió đầu của thời đại Internet di động, nhưng không phải ai cũng có đủ năng lực để làm con heo đứng trên đầu ngọn gió đó.
Chỉ cần sơ sẩy bị hất văng khỏi vị trí đó là sẽ tan xương nát thịt ngay!
Nói cách khác, nỗ lực quyết định giới hạn dưới của anh, còn tầm nhìn quyết định giới hạn trên của anh.
Thường Hữu vốn cảm thấy tầm nhìn của mình không tệ, thuộc hàng top trong giới.
Nhưng sau khi gặp Bùi tổng mới phát hiện, mình đúng là ếch ngồi đáy giếng, quá tự phụ rồi!
Bản thân anh chỉ có thể nhìn thấy những cơ hội mà ai cũng thấy được, tuy cũng gọi là cơ hội, nhưng cạnh tranh vô cùng khốc liệt, chỉ cần chậm một bước là thua cả bàn cờ.
Thế nhưng Bùi tổng lại nhìn thấy những cơ hội mà người khác không hề thấy. Những cơ hội như vậy cực kỳ quý giá, chỉ cần nắm chắc được nó thì chẳng cần phải vội vàng, bởi vì hoàn toàn không có đối thủ nào cạnh tranh.
Vì vậy, sau thành công của điện thoại OTTO E1, Thường Hữu đã xác định một điều, nếu Bùi tổng đã có tầm nhìn độc đáo và vượt trội như vậy, thì đương nhiên là nên vứt bỏ hoàn toàn quan điểm của mình về ngành, răm rắp nghe theo Bùi tổng là được.
Có thể nằm thẳng mà thắng, tại sao phải gồng mình lên để mổ nhau với mấy hãng gà mờ khác chứ?
Có điều, vấn đề duy nhất là, thiên tài nào cũng có điểm kỳ quặc.
Điểm kỳ quặc của Bùi tổng là thích ra câu đố cho nhân viên, dường như là để rèn luyện tinh thần độc lập suy nghĩ và năng lực phân tích của họ.
Vì thế, không phải ai cũng đoán được câu đố của Bùi tổng, để rồi nổi bật giữa đám đông và để lại ấn tượng sâu sắc cho ngài ấy.
May mà có phương pháp phân tích do Giám đốc Lâm truyền lại.
Thường Hữu cau mày, chìm vào suy tư.
"Giám đốc Lâm đã nói, điểm đột phá để phân tích vấn đề nằm ở 'điểm vô lý nhất'."
"Mà điểm vô lý nhất trong chuyện này, chính là tại sao Bùi tổng lại muốn giết gà dùng dao mổ trâu. Một cái APP thể dục rõ ràng giao cho Giao hàng Mạc Ngư làm là hợp lý hơn, tại sao lại cứ phải giao cho chúng ta?"
Thường Hữu mở tài liệu mà Quả Lập Thành cung cấp trong máy tính, toàn bộ tài liệu vô cùng sơ sài, chỉ vỏn vẹn vài dòng.
Nếu chấm điểm theo tiêu chuẩn của một quản lý sản phẩm, cho 3 điểm cũng là nể mặt lắm rồi.
Mà là 3 trên thang điểm 100 đấy.
Điều này cũng không thể trách Quả Lập Thành được, anh ta vốn là một huấn luyện viên thể hình, làm sao hiểu được tiêu chuẩn công việc của quản lý sản phẩm.
Thường Hữu cẩn thận đọc lại mấy yêu cầu này: "Vị Quả Lập Thành này là người phụ trách của phòng gym liên kết, nhưng yêu cầu anh ta đưa ra rất đơn giản."
"Điều này cũng hợp lý, dù sao anh ta cũng là người mới, chưa hiểu rõ tư tưởng của Bùi tổng, vẫn cần rèn luyện thêm."
"Nếu Bùi tổng chỉ muốn hoàn thành những yêu cầu này, thì tìm Giao hàng Mạc Ngư là được rồi."
"Hơn nữa những yêu cầu này rõ ràng là quá sơ sài, kiểu gì cũng phải có người sửa đổi và hoàn thiện lại một lần, thiết kế lại toàn bộ chức năng rồi mới có thể giao cho lập trình viên được."
"Thiết kế..."
"Chẳng lẽ Bùi tổng nhắm vào năng lực thiết kế của chúng ta?"
"Ừm, có khả năng này, năng lực thiết kế của quản lý sản phẩm bên chúng ta rõ ràng mạnh hơn bên Giao hàng Mạc Ngư quá nhiều."
"Nói cách khác, Bùi tổng thực ra có nhiều yêu cầu ngầm hơn cho phần mềm này, và biết Giao hàng Mạc Ngư chắc chắn không làm nổi, nên mới giao cho chúng ta?"
"Ừm, như vậy thì hợp lý hơn nhiều!"
"Vậy thì, yêu cầu ngầm đó là gì nhỉ..."
Thường Hữu cảm thấy mình dường như đã tìm ra chút manh mối, anh đứng dậy đi đi lại lại.
"Những yêu cầu này, đối với một APP công cụ dùng trong phòng gym mà nói, đã đủ rồi."
"Nếu Bùi tổng muốn nhiều hơn, vậy có nghĩa là..."
"Phòng gym chỉ là bước khởi đầu, mục tiêu thực sự của Bùi tổng là phá vỡ giới hạn và ranh giới của phòng gym?"
"Vì thế, ngài ấy mới giao cho chúng ta thực hiện, để chúng ta bổ sung những chỗ mà người phụ trách dự án phòng gym này không nghĩ tới? Dùng tư duy Internet di động để quy hoạch toàn diện cho phần mềm này?"
"Ừm, chắc chắn là vậy rồi!"
"Nhưng mà... nếu Bùi tổng hy vọng điện thoại và APP phòng gym kết hợp với nhau, tại sao lại không cho phép chúng ta cài đặt sẵn ứng dụng này trên điện thoại?"
Thường Hữu suy nghĩ một lúc, rất nhanh đã đột phá được rào cản cuối cùng này, vẻ mặt bừng tỉnh ngộ.
"Thông suốt rồi."
"Bùi tổng cảm thấy APP này bao hàm rất nhiều nội dung, độ khó thiết kế cao, nên lo lắng về chất lượng của nó."
"Cài đặt sẵn trên điện thoại để quảng bá, thì số liệu trên giấy tờ sẽ đẹp, nhưng như vậy chúng ta sẽ không thể phán đoán được tình hình thực tế của APP, dẫn đến nhận định sai lầm, bất lợi cho công việc tối ưu hóa sau này."
"Đồng thời, nếu chất lượng APP không đạt chuẩn, nó cũng sẽ gây tổn hại cho thương hiệu điện thoại OTTO."
"Cho nên, đều là phần mềm của mình, tại sao lại không cài trên điện thoại OTTO?"
"Bùi tổng không nói 'không cài', mà là 'không muốn cài đặt sẵn', ngài ấy muốn APP này phải trải qua sự kiểm nghiệm đầy đủ của thị trường, để mỗi người dùng điện thoại OTTO đều có thể tự nguyện, chủ động cài đặt!"
Mọi thứ đã được giải đáp.
Sau khi sắp xếp lại toàn bộ dòng suy nghĩ, Thường Hữu phát hiện mọi thứ đều thật tự nhiên, thật hợp lý, những điểm vô lý trước đó đột nhiên đều có một lời giải thích hoàn hảo.
Chả trách mọi người lại thích chơi giải đố với Bùi tổng như vậy.
Bởi vì khi giải được câu đố của Bùi tổng, người ta sẽ có được một cảm giác thành công và thỏa mãn to lớn!
Thường Hữu lập tức rời khỏi văn phòng, tìm người phụ trách APP Thác Quản Gym.
"Kế hoạch thay đổi."
"Những yêu cầu trước đó chỉ là chức năng cơ bản nhất, chúng ta phải mở rộng thêm trên nền tảng này!"
"Ngoài việc đáp ứng nhu cầu sử dụng hàng ngày của phòng gym, chúng ta còn phải cung cấp thêm nhiều chức năng hơn cho APP này."
"Ví dụ, chúng ta có thể làm một thuật toán, dựa vào chiều cao, cân nặng của người dùng và các chỉ số cơ thể đo được tại phòng gym để xây dựng kế hoạch tập luyện hợp lý, cho các huấn luyện viên tham khảo."
"Ngoài việc đặt lịch hẹn, phần mềm còn có thể nhắc nhở đúng giờ, dù là tập luyện, ăn bữa phụ hay nghỉ ngơi đều có thể nhắc nhở. Huấn luyện viên dù sao cũng không thể theo sát 24/24, những lời nhắc nhở này sẽ do điện thoại thông minh hoàn thành."
"Chúng ta còn có thể làm một chuyên mục riêng, đăng tải một số kiến thức hoặc mẹo nhỏ về tập luyện, ăn uống, như vậy khách hàng sẽ có thể hiểu rõ hơn ý nghĩa của mô hình Thác Quản Gym."
"Rất nhiều người không hiểu tại sao phải định kỳ đặt lịch tập, tại sao phải dùng kèm bữa ăn thể hình, vì vậy họ mới không chấp nhận mô hình Thác Quản Gym."
"Nếu chúng ta có thể liên tục phổ cập kiến thức, thì mức độ chấp nhận của mọi người đối với mô hình Thác Quản Gym chắc chắn sẽ ngày càng cao!"
"Ngoài ra còn có thể chừa một cổng kết nối, tương lai sẽ đăng tải một số video động tác thể hình tiêu chuẩn, giúp người dùng tự sửa lại động tác của mình, thậm chí là tự tập ở nhà..."
Người phụ trách APP nhanh chóng ghi chép.
Sau khi ghi lại tất cả, người phụ trách có chút nghi hoặc: "Thường tổng, cái này đã vượt xa yêu cầu ban đầu rồi ạ. Yêu cầu trước đó, chỉ là bảo chúng ta làm một phần mềm đặt lịch cho phòng gym thôi mà?"
"Chuyện này... có ổn không ạ? Bên yêu cầu nhận được phần mềm rồi sẽ không khó chịu chứ?"
Thường Hữu cười: "Sao lại không? Anh ta muốn một chức năng rất đơn giản, chúng ta không chỉ hoàn thành một cách hoàn hảo, mà còn tặng kèm rất nhiều chức năng hữu ích, anh ta còn có thể tức giận sao?"
"Cảm ơn chúng ta còn không hết ấy chứ!"
Người phụ trách APP gãi đầu, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Nhưng mà, hình như không cần thiết lắm ạ..."
Thường Hữu khẽ mỉm cười: "Cần thiết, rất cần thiết!"
"Đợi đến khi cậu ngồi vào vị trí của tôi, cùng làm việc với Bùi tổng vài ngày, nhìn thấy phong cảnh ở nơi cao hơn, cậu sẽ hiểu tại sao thôi..."
"Cậu còn phải học hỏi nhiều!"
...
...
Ngày 4 tháng 5, thứ Tư.
Hơn 10 giờ tối, tiễn đi nhóm khách cuối cùng, Lâm Xán Vinh nhìn các nhân viên phục vụ và nhân viên dọn dẹp thu dọn xong xuôi Minh Vân Tư Trù, lúc này mới chuẩn bị rời đi.
Theo lý mà nói, quy trình làm việc của Minh Vân Tư Trù bây giờ đã rất ổn định, với tư cách là quản lý, Lâm Xán Vinh thỉnh thoảng lười biếng một chút cũng không sao.
Nhưng anh vẫn tận tụy mỗi ngày, làm việc cẩn thận tỉ mỉ.
Dù sao trước đây anh cũng chỉ là một đầu bếp có chút danh tiếng ở Kinh Châu, nhưng từ khi được Bùi tổng coi trọng, anh đã từng làm quản lý tiệm net Mạc Ngư, từng làm người phụ trách Giao hàng Mạc Ngư, và bây giờ nhờ chức quản lý của Minh Vân Tư Trù mà có thể giao du với các nhân vật nổi tiếng ở Kinh Châu, sự nghiệp xem như ngày càng thuận buồm xuôi gió.
Lâm Xán Vinh vô cùng trân trọng cơ hội này, lúc nào cũng nghĩ cách làm sao để Minh Vân Tư Trù ngày càng tốt hơn, không chỉ để báo đáp sự tin tưởng của Bùi tổng, mà còn để sự nghiệp của mình tiến thêm một bước.
Thời gian trước, anh biết Giao hàng Mạc Ngư của Nhuế Vũ Thần gần đây đang điên cuồng mở rộng, trong lòng khó tránh khỏi có chút sốt ruột.
Anh muốn mở chi nhánh, nhưng lại bị Bùi tổng bác bỏ.
Lâm Xán Vinh vô cùng không hiểu, tại sao Bùi tổng lại kiên quyết không đồng ý mở chi nhánh?
Sau mấy ngày suy nghĩ, anh cuối cùng cũng dần dần hiểu ra.
Minh Vân Tư Trù nổi tiếng là vì, một mặt, đầu bếp và nguyên liệu đều thuộc hàng đầu trong nước, hương vị quả thực vô cùng xuất sắc; mặt khác, môi trường ăn uống đặc biệt, quy tắc không cho chụp ảnh, phải xếp hàng chờ đợi, được giới thượng lưu săn đón và nhiều yếu tố khác, tất cả cùng góp phần kích thích tâm lý tiêu dùng của khách hàng.
Nói cách khác, vì hiếm, nên mới quý.
Giống như một số thương hiệu không bao giờ bán đại trà các món đồ phiên bản giới hạn, bởi vì một khi bán đại trà, nó sẽ không còn giá trị nữa.
Đầu bếp của Minh Vân Tư Trù được tuyển chọn từ khắp nơi trên cả nước, mỗi người đều có tuyệt kỹ riêng, nếu mở thêm một chi nhánh, làm sao đảm bảo được hương vị?
Nếu hương vị kém đi một chút, tâm lý tiêu dùng của khách hàng cũng thay đổi, vậy chẳng phải là tự tay đập vỡ biển hiệu vàng của Minh Vân Tư Trù sao?
Cho dù mở chi nhánh có thể kiếm thêm được một ít tiền thì đã sao, Bùi tổng mà thèm quan tâm chút tiền lẻ đó sao?
Rõ ràng, thương hiệu quan trọng hơn nhiều.
Nghĩ thông suốt điểm này, Lâm Xán Vinh hoàn toàn từ bỏ ý định mở chi nhánh, mà làm theo yêu cầu của Bùi tổng, cố gắng suy nghĩ làm thế nào để dùng số tiền kiếm được, nâng tầm Minh Vân Tư Trù ở những phương diện khác.
Hiện tại anh cũng có vài ý tưởng mơ hồ, nhưng vẫn chưa quyết định dứt khoát.
Lâm Xán Vinh vừa suy nghĩ, vừa đi ra xe.
Lái xe từ cửa Tây Bắc rời đi, anh chú ý thấy một cửa hàng ở tầng trệt cách đó không xa vẫn sáng đèn, có người đang bận rộn.
Trước cửa có một chiếc xe tải chuyển nhà đang đậu, vẫn có người đang chuyển các loại dụng cụ thể hình lên xe.
Sau khi Minh Vân Tư Trù nổi tiếng, giá đất của toàn bộ Minh Vân Sơn Trang cũng nước lên thì thuyền lên, câu nói "khu thương mại mới của Kinh Châu" lan truyền nhanh chóng, rất nhiều người đều đến đây đầu tư, cửa hàng ngày càng nhiều.
Nhưng, cũng không phải cửa hàng nào cũng kiếm được tiền.
Nơi đang sáng đèn này, trong ấn tượng của Lâm Xán Vinh là một phòng gym cao cấp, vốn là để nhắm đến nhóm khách hàng sang trọng của Minh Vân Sơn Trang.
Tưởng rằng sẽ ăn nên làm ra, ngày nào cũng đông nghịt khách, không ngờ lại càng làm ăn càng bết bát, ngày nào cũng đi phát tờ rơi mà chẳng khá hơn.
Xem ra, cuối cùng cũng không trụ nổi nữa rồi?
Lâm Xán Vinh đỗ xe bên đường, định qua xem một chút.
Dù sao cũng là hàng xóm một thời, hai người cũng quen biết, qua an ủi một chút cũng tốt.
Chỉ thấy người quản lý cũ của phòng gym đang vừa hút thuốc, vừa chỉ huy công nhân vận chuyển dụng cụ thể hình, nhưng trên mặt lại không có vẻ buồn bã của việc đóng cửa tiệm.
Người quản lý cũ của phòng gym thấy Lâm Xán Vinh đi tới, liền vẫy tay chào: "Yo, quản lý Lâm, mới tan làm à?"
Lâm Xán Vinh gật đầu: "Ừ, mới tan làm. Anh đây là... định nghỉ làm à?"
Người quản lý cũ của phòng gym cười ha hả: "Nghỉ rồi, có người sang lại! Cuối cùng cũng tống khứ được cái mớ hỗn độn này đi rồi!"
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽