Thứ tư.
Phòng họp.
Lữ Minh Lượng vừa hồi hộp lại vừa lo lắng.
Bởi vì trên chiếc bàn hội nghị này, những cây đa cây đề mà trước đây cậu có thể dựa dẫm đều không có mặt!
Bao Húc đã nghỉ làm từ hôm qua, nghỉ phép một tháng hưởng lương. Bùi tổng ép anh ta phải đi check-in ở tất cả các khu danh lam thắng cảnh nổi tiếng trên cả nước, đồng thời giao lưu học hỏi với các công ty game khác.
Hoàng Tư Bác dạo này cũng không thấy tăm hơi, chẳng biết anh ta định tiêu một triệu quỹ ước mơ mà Bùi tổng cho vào đâu nữa.
Hai vị đại lão này không còn ở đây chống lưng, Lữ Minh Lượng đột nhiên phải gánh vác trọng trách giám đốc kế hoạch, tự dưng cảm thấy áp lực như núi!
Mà trong cuộc họp lần này, sau khi Bùi tổng nêu ra mục tiêu công việc gần đây, Lữ Minh Lượng lại càng thêm bất an.
Bởi vì Bùi tổng tuyên bố, (Quỷ Tướng) và (Pháo Đài Biển) tạm thời sẽ không có kế hoạch cập nhật nào, tất cả nhân lực sẽ tập trung vào việc nghiên cứu và phát triển một tựa game mới!
Chuyện này thực sự nằm ngoài dự đoán của Lữ Minh Lượng, cũng khiến cậu lo sốt vó.
Theo lẽ thường, khi đã có hai tựa game thành công trong tay thì chính là lúc phải tranh thủ hốt bạc.
Ra phiên bản mới, làm thêm vài thẻ bài mới, tung ra một vũ khí cấp Sử thi mới...
Hoàn toàn có thể nằm không mà hái ra tiền, đúng là một vốn bốn lời!
Nhân cơ hội này, Lữ Minh Lượng cũng có thể thuận lợi hoàn thành việc bàn giao công việc.
Làm một phiên bản mới cho (Quỷ Tướng) và (Pháo Đài Biển) trước, vừa để làm quen, vừa để rèn luyện tay nghề, sau đó mới bắt tay vào phát triển game mới, đó mới là cách làm ổn thỏa nhất.
Thế nhưng, Bùi tổng lại chẳng hề có kế hoạch phát triển phiên bản mới, mà muốn bắt tay ngay vào dự án mới!
Điều này khiến Lữ Minh Lượng, người mới được bổ nhiệm làm giám đốc kế hoạch một cách khó hiểu hai ngày trước, cảm thấy cực kỳ hoang mang.
Đương nhiên, Lữ Minh Lượng hiểu rất rõ, cách sắp xếp của Bùi tổng chắc chắn có lý do riêng.
Bùi tổng là một người không ngừng cầu tiến, tuyệt đối không phải kiểu ông chủ tầm thường chỉ biết ngủ quên trên chiến thắng để kiếm tiền.
Không phát triển phiên bản mới để nằm không hốt bạc, mà lại chọn khởi động một dự án mới đầy rủi ro, điều này chính là minh chứng cho tham vọng lớn lao, cũng như tầm nhìn và tấm lòng rộng mở của Bùi tổng!
"Về game mới, tôi đã có ý tưởng rồi, mọi người nghe thử xem."
Ngồi ở đầu bàn hội nghị, phong thái điềm tĩnh của Bùi Khiêm dễ dàng bao quát toàn trường, càng khiến Lữ Minh Lượng thêm tin vào phán đoán của mình.
Tuy nhiên...
Bùi Khiêm lại đang suy tính từ một góc độ hoàn toàn trái ngược.
Tại sao không phát triển phiên bản mới?
Bởi vì phát triển phiên bản mới thì bắt buộc phải đi kèm với các hạng mục trả phí.
Hoặc là thu phí theo dạng DLC, hoặc là thêm các dịch vụ mua sắm trong game.
Hệ thống không cho phép ra phiên bản mới mà hoàn toàn miễn phí.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, lượng người chơi của (Quỷ Tướng) và (Pháo Đài Biển) cực lớn, và họ rất sẵn lòng chi tiền!
Trong tình hình này, một khi phiên bản mới ra mắt, các hạng mục trả phí mới rất có thể sẽ bị mua cháy hàng trong nháy mắt...
Vì vậy, Bùi Khiêm cảm thấy mở một dự án mới vẫn chắc cú hơn. Dù sao thì, làm cho một dự án mới sập tiệm còn dễ hơn nhiều so với việc phá hỏng một dự án cũ đã thành công!
Rất nhiều game online mới ra mắt đã chết yểu, cho dù là nhà sản xuất chuyên nghiệp có tiếng cũng khó lòng xoay chuyển tình thế.
Trong khi đó, nhiều tựa game cũ thành công, dù có “tự hủy” nhiều lần, vẫn cứ sống lay lắt.
Vì thế, Bùi Khiêm quyết định làm lại từ đầu, hơn nữa, phải rút kinh nghiệm từ lần trước.
Sai lầm lớn nhất lần trước là gì?
Là quá tin tưởng Hoàng Tư Bác và Bao Húc!
Bùi Khiêm không thể nào ngờ được, ba yêu cầu của mình lại bị họ diễn giải thành ra cái dạng đó, ngược lại còn biến thành điểm nhấn bán hàng của game!
Lần này, Bùi Khiêm quyết định phải tăng cường kiểm soát toàn bộ dự án game, tuyệt đối không thể để xảy ra tình trạng đi chệch hướng như (Pháo Đài Biển) nữa!
Hắn thậm chí không dám để cho cậu Lữ tự do phát huy.
Lỡ như... cậu Lữ lén lút đi hỏi ý kiến Bao Húc, hoặc chính cậu ta lóe lên ý tưởng hay ho nào đó thì phải làm sao!
Vì vậy, Bùi Khiêm quyết định vào thẳng vấn đề.
Hắn nhìn quanh một lượt, chậm rãi nói: "Lần này, chúng ta sẽ làm một tựa game có thể ghi danh vào lịch sử!"
"Tên của nó là..."
"(Nhà Sản Xuất Game)!"
Mọi người trong phòng họp đều tập trung nhìn Bùi Khiêm.
Chưa hiểu lắm nhưng nghe oách thật!
Đây là định chuyển thể câu chuyện của Đằng Đạt trong ngành game thành một trò chơi sao?
Nhưng đề tài này, làm thành phim tài liệu thì được, làm một buổi phỏng vấn cũng ổn, chứ làm thành game thì làm kiểu gì?
Tất cả mọi người đều chăm chú lắng nghe.
Với vẻ đã tính trước, Bùi Khiêm chậm rãi giải thích.
"Nội dung game rất đơn giản. Người chơi sẽ vào vai một nhà sản xuất game. Trong game, anh ta cần phải liên tục đưa ra các lựa chọn, và mỗi lựa chọn sẽ dẫn đến những kết cục khác nhau."
"Ví dụ, có thể tự do chọn thể loại game, phương thức trả phí, chiến lược quảng bá, vân vân... Đồng thời, người chơi cũng sẽ gặp phải một loạt các sự kiện ngẫu nhiên."
"Cuối cùng, người chơi sẽ phát triển ra một tựa game, và thấy được lợi nhuận cũng như doanh số của game đó sau khi ra mắt."
"Đại khái là mô hình như vậy, mọi người có câu hỏi gì cứ nêu ra."
Tất cả mọi người đều im lặng, vẻ mặt có chút ngơ ngác.
Bùi Khiêm mỉm cười đầy tự tin.
Ngơ ngác à?
Thế là đúng rồi!
Đây là một đề tài ngách chưa ai từng làm, nội dung cũng không hấp dẫn, không thể làm những cảnh hoành tráng, mà lối chơi lại cực kỳ đơn điệu!
Ngành game vừa khổ vừa khô khan như vậy, làm thành game chắc chắn cũng chẳng vui vẻ gì.
Loại đề tài này, toang chắc!
Cho dù có là một game độc lập thu hút được một nhóm nhỏ người chơi, cũng rất khó để trở thành bom tấn.
Đến lúc đó cứ vung tiền mua tài nguyên mỹ thuật, rồi định giá bán thấp một chút, không thu hồi được vốn là chuyện đơn giản!
Đương nhiên, đối với những người này, Bùi Khiêm đã có sẵn một bài diễn văn khác.
Lữ Minh Lượng giơ tay đầu tiên.
"Bùi tổng, quy trình cơ bản của game này tôi đã hiểu. Tôi muốn hỏi, hình thức thể hiện của game là gì? Có phải là một game độc lập tương tự như thể loại phiêu lưu dạng văn bản không?"
Game phiêu lưu dạng văn bản, nói trắng ra là game "nói chuyện với người giấy".
Loại game này làm khá đơn giản, phạm vi ứng dụng rộng, chỉ cần tạo một loạt cảnh nền và nhân vật 2D, rồi thêm vào một lượng lớn văn bản là có thể dễ dàng trình bày toàn bộ nội dung game.
Trong đầu Lữ Minh Lượng hình dung, hình thái của game này gần giống với phiên bản làm game của (Chinese Parents).
Đương nhiên, Lữ Minh Lượng không biết đến game (Chinese Parents), nhưng cậu đã từng chơi các game phiêu lưu dạng văn bản khác.
Bùi Khiêm lắc đầu: "Không."
Làm thành game phiêu lưu dạng văn bản ư? Đương nhiên là không được rồi!
Game phiêu lưu dạng văn bản thì tốn được bao nhiêu tiền chứ?
Chỉ với mấy cái hình vẽ quèn đó, cho dù có mời vài seiyuu nổi tiếng đến lồng tiếng, thì căng đét cũng chỉ tốn vài trăm ngàn là cùng, thế thì khác gì muối bỏ biển?
Bây giờ (Pháo Đài Biển) một tuần kiếm được bốn, năm mươi vạn, mà game mới tổng cộng chỉ đầu tư có bấy nhiêu, thế thì chẳng giải quyết được gốc rễ vấn đề!
Chẳng thấm vào đâu!
Ngân sách dự kiến của Bùi Khiêm cho game mới ít nhất phải từ hai triệu trở lên, thì mới có khả năng tạo ra thua lỗ!
Nếu không, trước hai cái máy in tiền là (Quỷ Tướng) và (Pháo Đài Biển), vài trăm ngàn thua lỗ chẳng là gì cả.
"Chúng ta sẽ dùng toàn bộ cảnh 3D, tất cả đều dùng mô hình 3D cao cấp nhất, bất kể là nhân vật hay cảnh vật, tất cả đều phải dùng loại tốt nhất!"
Lữ Minh Lượng ngớ cả người.
Cậu không thể tưởng tượng nổi đó sẽ là một khung cảnh như thế nào!
Nghĩ kiểu gì cũng cứ thấy sai sai thế nào ấy!
"Tất cả đều dùng tài nguyên 3D... cho một game phiêu lưu dạng văn bản ạ?" Lữ Minh Lượng thăm dò.
"Sao cậu cứ chăm chăm vào cái game phiêu lưu dạng văn bản thế."
Bùi Khiêm có chút cạn lời, lắc đầu: "Tôi không định dùng hình thức game phiêu lưu dạng văn bản, quá lỗi thời!"
"Chúng ta phải dùng một phương thức trừu tượng hơn, hậu hiện đại hơn để đóng gói tựa game này!"