Virtus's Reader
Thua Lỗ Thành Thủ Phủ Từ Trò Chơi

Chương 799: CHƯƠNG 796: CÓ THỂ NÂNG HẠNG KHOANG SAO?

Sau khi làm thủ tục check-in, Ngô Việt và Đinh Cống dặn dò các đội viên cất hành lý xách tay, rồi tìm chỗ ngồi của mình.

Phan Anh, đội trưởng câu lạc bộ FV, lần đầu đi máy bay nên sau khi ngồi vào ghế, anh chàng có hơi lóng ngóng tay chân.

"Ghế trên máy bay rộng thế này cơ à? Em còn tưởng nó cũng sàn sàn như tàu cao tốc thôi chứ." Phan Anh nhỏ giọng lẩm bẩm.

Ngô Việt bật cười: "Nếu ngồi khoang phổ thông thì em sẽ không nói thế đâu. Đương nhiên vẫn còn khoang hạng nhất rộng hơn nữa, nhưng trên máy bay không đủ chỗ, với lại chúng ta cũng không nên phô trương quá, nên anh đặt khoang thương gia thôi."

Khoang hạng nhất gần như là dạng cabin riêng, một cabin như vậy chiếm không gian tương đương sáu ghế khoang phổ thông, khoảng cách trước sau phải hơn hai mét, lăn lộn ngủ cũng được.

Nhưng khoang hạng nhất không đủ 30 chỗ, Ngô Việt không muốn tạo ra sự khác biệt đãi ngộ, cũng cảm thấy không nên quá lãng phí nên đã không chọn.

Khoang thương gia chỉ kém khoang hạng nhất một chút thôi, chứ không khác biệt nhiều lắm.

Tuy không có cabin độc lập, nhưng khoang thương gia có kết cấu không gian bán độc lập, có thể xem như từng khoang nhỏ riêng biệt, có vách ngăn nhất định nhưng không thể đóng kín hoàn toàn với bên ngoài như cabin.

Tuy vậy, ghế ở khoang thương gia rất rộng rãi, bên cạnh có một mặt bàn lớn, phía trước là màn hình to, các loại cổng cắm sạc cũng đầy đủ. Ghế còn có thể ngả phẳng 180 độ, nên trải nghiệm hơn khoang phổ thông không chỉ một bậc.

Mọi người lần lượt ngồi xuống, các khoang riêng của hạng thương gia đã ngăn cách mọi người ra, khiến nhiều tuyển thủ lần đầu đi máy bay hơi hoang mang.

Phan Anh nói: "Quản lý Lục, anh mau nói xem có gì cần chú ý không? Mấy thứ này cái nào dùng được, cái nào không?"

Quản lý Lục cười: "Muốn ăn gì thì gọi nấy, không hiểu gì thì cứ hỏi tiếp viên. Cậu cứ nói mình lần đầu ngồi khoang hạng nhất, các cô tiếp viên đều được đào tạo chuyên nghiệp, sẽ không cười cậu đâu."

Vừa dứt lời, máy bay còn chưa cất cánh, tiếp viên hàng không đã đến hỏi han, phục vụ đồ uống, khăn nóng và các loại đồ ăn vặt.

Nữ tiếp viên hàng không quỳ một bên ghế, đầu tiên đưa lên chiếc khăn nóng để lau tay, sau đó bưng ra một ly sữa dừa vị vải rồi mới trình thực đơn. Cô còn đặc biệt dặn nếu có yêu cầu gì đặc biệt về đồ ăn thì cứ thoải mái nói ra.

Phan Anh lật giở thực đơn, nhìn mà hoa cả mắt.

Trước đây cậu cứ nghĩ suất ăn trên máy bay chỉ là hộp cơm tiêu chuẩn, ai cũng như ai.

Kết quả nhìn thấy thực đơn này mới phát hiện, đây đâu phải hộp cơm, trò gian nhiều quá đi!

Có món khai vị, bao gồm tôm sú, cam, salad rau củ theo mùa...

Có món chính tuyển chọn, bao gồm bít tết bò áp chảo ăn kèm cà rốt nướng, măng tây và khoai tây vỏ đỏ, sốt rượu vang, hoặc cá tuyết sốt phong đen ăn kèm cà chua bi, khoai tây nướng và ô liu.

Có phô mai, có hoa quả và món tráng miệng, còn có mì udon hải sản, sandwich gà phô mai, điểm tâm kiểu Trung Quốc...

Ngoài ra còn có thực đơn bữa sáng, bao gồm trứng bác củ cải, nấm xào, sữa đậu nành quẩy, mì xào gà nấm, thịt xông khói, xúc xích heo, bánh kếp...

Điều bá đạo nhất là Phan Anh còn thấy cả mì ăn liền trong thực đơn, chắc là để phục vụ mấy vị khách có gu mặn mà.

Đương nhiên, ngoài đồ ăn còn có đủ loại rượu, bao gồm rượu vang, sâm panh...

Nói chung, thực đơn này đã khiến Phan Anh hoa cả mắt, không biết nên gọi món gì.

Nhưng cũng không vội, cậu còn khối thời gian để suy nghĩ trước khi máy bay cất cánh.

Sau khi máy bay cất cánh, Phan Anh càng cảm nhận sâu sắc hơn những lợi ích của khoang thương gia.

Có thể tự do lựa chọn nghỉ ngơi trước hay ăn trước. Nếu muốn nghỉ ngơi, có thể ngả ghế ngủ luôn, khi nào tỉnh dậy tiếp viên mới đến hỏi có muốn dùng bữa không. Nếu chọn ăn trước, các món sẽ được phục vụ theo thứ tự: rượu khai vị, món khai vị, món chính, bánh ngọt, kem... Nếu ăn từ tốn, ngồi ăn hai, ba tiếng cũng là chuyện bình thường.

Ăn xong mệt là có thể nằm xuống ngủ ngay.

Khác với khoang phổ thông, ghế ở khoang thương gia có thể ngả phẳng 180 độ, được cung cấp chăn mỏng, gối, áo ngủ, dép lê, túi đồ dùng cá nhân... trải nghiệm nghỉ ngơi đúng là một trời một vực.

Sau khi vào nhà vệ sinh thay bộ đồ ngủ và dép lê, Phan Anh cảm thấy cả người khoan khoái hơn hẳn, dù đang ở trên trời cao nhưng cảm giác cũng không khác gì nằm trên sofa nhà mình.

Trong túi đồ dùng có bàn chải, kem đánh răng, kem dưỡng da tay... đều là hàng hiệu, ngay cả chiếc túi cũng rất tinh xảo, trông cực kỳ sang chảnh. Phan Anh đâu biết rằng một chiếc túi nhỏ như vậy bán lẻ bên ngoài cũng cả ngàn tệ.

Ngoài ra, một số trang bị đi kèm cũng hoàn toàn khác biệt so với khoang phổ thông.

Ghế không chỉ có thể ngả phẳng hoàn toàn mà còn được trang bị hệ thống đệm hơi có thể điều chỉnh, tự động thay đổi trong một phạm vi nhất định để phù hợp với vóc dáng hành khách, mang lại tư thế ngồi thoải mái nhất.

Tai nghe là loại tai nghe chống ồn cao cấp trùm đầu, đeo vào là có thể thoát khỏi tiếng gầm rú của động cơ máy bay ngay lập tức.

Dây an toàn là phiên bản dày hơn có đệm da, không chỉ dày mà còn có túi khí, an toàn hơn nhiều.

Màn hình phía trước cũng xịn hơn khoang phổ thông vài bậc, có một bộ điều khiển từ xa đặc biệt, có thể dùng để trò chuyện trực tiếp với các hành khách khác trong khoang thương gia.

Phan Anh không hề buồn ngủ, nên sau khi được nữ tiếp viên nhiệt tình hỏi han, cậu bắt đầu gọi món lia lịa.

Trước đây khi họ giành chức vô địch giải đấu vòng loại, Ngô Việt cũng từng mời họ đến một nhà hàng sang trọng trong trung tâm thương mại gần đó để ăn mừng, là một nhà hàng kiểu Tây có giá trung bình 400 tệ một người.

Vậy mà đồ ăn trên khoang thương gia, bất kể cách bài trí hay hương vị, đều khiến Phan Anh khó mà tin đây là suất ăn trên máy bay, ngược lại còn cảm thấy nó ngang ngửa với bữa ăn ở nhà hàng Tây hôm trước.

Phan Anh ăn vài miếng, nhấp hai ngụm rượu vang, cảm thấy cả người thả lỏng, thậm chí còn muốn vươn vai một cái thật lười biếng.

"Hóa ra đi máy bay lại thoải mái thế này sao?"

"Mười ba tiếng này muốn ăn thì ăn, muốn ngủ thì ngủ, muốn xem phim thì xem, chẳng mệt chút nào!"

...

Ở một diễn biến khác, tại khoang phổ thông.

Triệu Húc Minh đã ngả ghế ra sau, nhưng ghế khoang phổ thông chỉ ngả được khoảng 120 độ, nên dù có mang theo gối chữ U thì cả người vẫn ê ẩm khó chịu.

Sau khi máy bay cất cánh, tiếp viên đã bắt đầu phát suất ăn, nhưng chỉ có hai loại hộp cơm để lựa chọn, và dù chọn loại nào thì cũng chẳng ngon lành gì.

Chỗ ngồi chật chội cùng chiếc bàn nhỏ ọp ẹp khiến việc ăn uống trở nên chẳng mấy dễ chịu, phải hết sức cẩn thận kẻo cơm hay canh đổ cả vào chân.

Còn về áo ngủ, dép lê, túi đồ vệ sinh cá nhân... thì dĩ nhiên là không có một món nào.

Tin tốt duy nhất là tất cả mọi người trong đoàn của hắn đều ngồi cùng nhau, không cần lo lắng ghế bên cạnh là một gã béo 200 cân chèn ép mình đến không còn không gian riêng.

Nhưng dù vậy, không gian chật hẹp của khoang phổ thông vẫn khiến Triệu Húc Minh cảm thấy vô cùng bức bối và hối hận.

Hối hận vì đã không nên "đồng cam cộng khổ" với đám tuyển thủ của hai câu lạc bộ kia, lẽ ra nên tự đặt cho mình vé khoang thương gia!

Chỉ có thể nói lúc đặt vé hắn đã không nghĩ nhiều, cứ cho rằng chịu khó một chút trên đường là đến Los Angeles thôi, nếu mình hưởng đãi ngộ đặc biệt thì lại khó ăn khó nói.

Nhưng khi thấy ba mươi mấy người của câu lạc bộ FV đều ngồi khoang thương gia, còn mình thì phải chen chúc ở khoang phổ thông, tâm trạng của Triệu Húc Minh sụp đổ ngay tức khắc!

Đúng lúc một cô tiếp viên hàng không đi ngang qua, Triệu Húc Minh vội hỏi: "Xin hỏi, bây giờ có thể nâng hạng khoang được không?"

Nữ tiếp viên vẫn giữ nụ cười chuyên nghiệp, lịch sự trả lời: "Xin lỗi ngài, chuyến bay lần này khoang hạng nhất và khoang thương gia đều đã kín chỗ, không còn ghế trống ạ."

Triệu Húc Minh sững người: "Hết chỗ rồi sao?"

Nữ tiếp viên mỉm cười gật đầu: "Vâng ạ, vô cùng xin lỗi ngài."

Triệu Húc Minh có chút bất ngờ, theo lý mà nói thì ghế khoang hạng nhất và khoang thương gia tuy ít nhưng giá rất đắt, thường sẽ còn chỗ trống, có thể trả thêm tiền để nâng hạng trực tiếp.

Nhưng câu lạc bộ FV lần này đã đặt một lúc 30 vé khoang thương gia, cộng thêm đây lại là chuyến bay hot đến Los Angeles, nên chẳng còn ghế trống nào để mà nâng hạng nữa!

Nói cách khác, Triệu Húc Minh không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể chen chúc ở khoang phổ thông mười mấy tiếng đồng hồ, đến Los Angeles mới được nghỉ ngơi đàng hoàng.

Khóe miệng Triệu Húc Minh giật giật, cố nặn ra một nụ cười: "Được rồi, cảm ơn."

Ánh mắt hắn tiếc nuối nhìn dọc theo lối đi về phía khoang thương gia, kết quả lại đúng lúc thấy một cô tiếp viên hàng không mỉm cười rồi "Soạt" một tiếng, kéo tấm rèm ngăn cách giữa khoang thương gia và khoang phổ thông lại.

Triệu Húc Minh: "..."

Hắn đột nhiên có một dự cảm chẳng lành, chuyến đi Los Angeles lần này, e là sẽ toang lắm đây...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!