Bùi Khiêm suy nghĩ một lát rồi nói: “Đầu tiên, hạng mục này phải xây cách xa khu vực hiện tại của Nhà Ma Hồi Hộp.”
“Thứ hai, độ cao của tàu lượn siêu tốc này phải càng thấp càng tốt, nhất định phải dưới ba mươi mét.”
“Cuối cùng là... cung đường của nó phải có tính ngẫu nhiên nhất định.”
Nói xong ba yêu cầu này, Bùi Khiêm thấy vẻ nghi hoặc trên mặt Trần Khang Thác và Hách Quỳnh càng đậm thêm.
Bùi Khiêm không khỏi thầm đắc ý. Nghi hoặc à? Cứ nghi hoặc là tốt rồi!
Xây cách xa khu vực hiện tại của Nhà Ma Hồi Hộp nghĩa là du khách muốn đi từ ba hạng mục cũ đến hạng mục mới sẽ phải đi bộ một quãng rất xa, vị trí địa lý này tự nó đã có tác dụng khiến du khách nản lòng.
Tàu lượn siêu tốc càng cao, lộ trình càng dài, đường đi càng lắt léo thì tự nhiên càng kích thích. Ngược lại, nếu độ cao của tàu lượn siêu tốc rất thấp thì dù có thiết kế thế nào cũng khó mà tạo ra trò trống gì đặc sắc.
Về lý thuyết, với một trăm triệu quăng vào, theo chi phí thông thường thì xây một cái tàu lượn siêu tốc cao sáu bảy mươi mét không thành vấn đề, thậm chí còn có thể thêm thắt vài trò hay ho khác.
Cái món tàu lượn siêu tốc này, mấu chốt là phải cao và dài.
Bởi vì cảm giác kích thích mà hành khách trải nghiệm chủ yếu đến từ việc thay đổi gia tốc đột ngột, ví dụ như cảm giác không trọng lượng khi lao xuống dốc thẳng đứng hoặc khi tàu lượn di chuyển theo đường parabol, hay cảm giác siêu gia tốc như xe thể thao, hoặc những cú lượn xoắn ốc, nhào lộn trên không khiến người ta phải chịu gia tốc cực lớn...
Đó đều là những điểm kích thích nhất của tàu lượn siêu tốc.
Nhưng những cảm giác kích thích này đều có một tiền đề, đó là tàu lượn siêu tốc phải đủ cao.
Độ cao càng lớn, cảm giác kích thích mang lại cho hành khách càng mãnh liệt; quãng đường càng dài, cảm giác kích thích đó càng kéo dài.
Vì vậy, tàu lượn siêu tốc tại các công viên giải trí lớn trên thế giới mới ngày càng được xây cao hơn, cao nhất đã lên tới 100 mét, thậm chí 120 mét.
Tàu lượn siêu tốc cao hơn chắc chắn sẽ kích thích hơn, dù không có những chiêu trò hoa mỹ kia, chỉ cần đơn giản là leo lên rồi lao thẳng xuống cũng đủ khiến hành khách hồn vía lên mây.
Kinh Châu là một thành phố hạng hai, có công viên giải trí Tân Thiên Địa, bên trong có đủ cả tàu lượn siêu tốc, tháp rơi tự do, đu quay tốc độ cao các loại.
Tàu lượn siêu tốc ở đó cao khoảng bốn năm mươi mét, đối với du khách bình thường thì thực ra đã được coi là rất mạo hiểm và kích thích rồi.
Nhưng nếu Bùi Khiêm lại xây một cái tàu lượn siêu tốc cao sáu bảy mươi mét ở Nhà Ma Hồi Hộp, những du khách đến Kinh Châu để chơi tàu lượn siêu tốc có khi lại phải sắp xếp thêm một ngày trong lịch trình, đi công viên giải trí Tân Thiên Địa trước rồi mới quay lại Nhà Ma Hồi Hộp.
Dù sao thì những người mê chơi tàu lượn siêu tốc đều sẽ muốn thử những hạng mục cao hơn, kích thích hơn.
Vì thế, Bùi Khiêm thẳng thắn làm ngược lại, chỉ cần cái tàu lượn này xây thấp hơn ba mươi mét, độ mạo hiểm và kích thích không bằng tàu lượn ở công viên giải trí Tân Thiên Địa, thì chắc chắn sẽ chẳng có ai thèm đến chơi.
Đương nhiên, xây thấp cũng có một vấn đề, đó là tiền chắc chắn tiêu không hết.
Tàu lượn siêu tốc có hàng nội địa và hàng nhập khẩu, đều được sản xuất sẵn rồi chở đến lắp ráp. Nếu là những loại tàu lượn cỡ lớn thì chỉ có thể mua hàng nhập khẩu, còn những loại nhỏ thì hàng nội địa làm cũng không tệ. Nếu tính toán như vậy, mua một cái tàu lượn siêu tốc tương đối nhỏ, có khi chỉ mất vài triệu đến hơn chục triệu là xong, nói thế nào cũng tiêu không hết một trăm triệu.
Vì vậy Bùi Khiêm mới cố tình thêm vào một điểm, đó là muốn cung đường của tàu lượn siêu tốc này phải có tính ngẫu nhiên nhất định.
Tàu lượn siêu tốc thực ra chẳng cần tính ngẫu nhiên làm gì.
Bởi vì tốc độ của nó cực nhanh, toàn bộ hành trình chỉ 2-3 phút là xong, người ngồi trên đó sẽ đầu óc trống rỗng vì cảm giác không trọng lượng và gia tốc, hơi đâu mà để ý đến mấy trò hoa lá cành của anh?
Thế nên đại đa số các tàu lượn siêu tốc cỡ lớn đều chỉ có một lộ trình được thiết kế sẵn, để du khách lên đó phê pha 2-3 phút rồi xuống là được.
Mà Bùi Khiêm bây giờ lại quyết định làm thêm tính ngẫu nhiên cho cung đường, chi phí này chắc chắn phải tăng lên gấp bội, hiệu quả chi tiêu chắc chắn cực kỳ tệ.
Như vậy chẳng phải là đạt được hiệu quả vừa tiêu được tiền, lại vừa không có ai đến chơi sao?
Bùi Khiêm cũng phải tự thán phục trước sự thông minh tài trí của chính mình.
Mà Trần Khang Thác và Hách Quỳnh hiển nhiên cũng hiểu rõ đạo lý này, hoàn toàn không hiểu Bùi tổng rốt cuộc đang bán thuốc gì trong hồ lô, cũng không biết cái tàu lượn siêu tốc này cuối cùng phải xây thế nào.
Trần Khang Thác thăm dò: “Vậy... Bùi tổng, là mua hạng mục có sẵn trong và ngoài nước, hay là chúng ta tự bỏ tiền ra làm nguyên bản?”
Bùi Khiêm không chút do dự: “Đương nhiên là tự làm nguyên bản!”
Mua hạng mục có sẵn trong và ngoài nước ư? Đó chắc chắn là những hạng mục ăn nên làm ra đã được kiểm chứng, mua về là dùng được ngay, vừa giảm chi phí lại tăng tỷ lệ thành công, thế thì làm sao được!
Cứ để Trần Khang Thác và đám người của anh ta tự mày mò, tự sáng tạo, xác suất thất bại sẽ lớn hơn một chút.
Bùi Khiêm cảm thấy mình dặn dò gần đủ rồi, nói nhiều quá ngược lại không hay, dễ khiến hai người kia tự suy diễn, liền đứng dậy rời đi: “Được rồi, hai người tranh thủ thời gian suy nghĩ đi. Có phương án rồi thì đi tìm nhà thầu báo giá, khởi công càng sớm càng tốt, thời gian không chờ đợi ai.”
Trần Khang Thác và Hách Quỳnh nhìn nhau, vội vàng mở máy tính, bắt đầu tra cứu tài liệu liên quan.
...
Rất nhanh, hai tiếng đồng hồ trôi qua.
Trần Khang Thác và Hách Quỳnh đã tìm kiếm thông tin trên mạng suốt hai tiếng nhưng vẫn bó tay.
Hách Quỳnh có chút phiền muộn: “Điều kiện Bùi tổng đưa ra lần này hoàn toàn không có tác dụng gợi ý nào cả!”
“Một cái tàu lượn siêu tốc khá thấp, lại còn có tính ngẫu nhiên? Tôi hoàn toàn không tưởng tượng ra nổi đây rốt cuộc là hạng mục kiểu gì.”
“Về lý thuyết, với một trăm triệu quăng vào, mua thẳng mấy phương án tàu lượn siêu tốc có sẵn của nước ngoài không tốt hơn sao? Vừa tiết kiệm công sức, vừa tiết kiệm thời gian.”
Trần Khang Thác khẽ lắc đầu: “Cô vẫn chưa hiểu tính cách Bùi tổng à? Bùi tổng làm việc, lúc nào sẽ mua đồ có sẵn?”
“Ba hạng mục của Nhà Ma Hồi Hộp đều là nguyên bản, hạng mục mới tự nhiên cũng phải là nguyên bản, nếu không làm sao có thể tạo ra sự khác biệt rõ rệt với công viên giải trí Tân Thiên Địa được?”
Hách Quỳnh cảm thán: “Nói thì nói thế không sai, nhưng tàu lượn siêu tốc đâu có giống game, cách chơi căn bản không quan trọng, quan trọng nhất là độ cao. Độ cao không đủ thì chắc chắn chơi không đã, thế mà Bùi tổng lại còn nói độ cao càng thấp càng tốt, tốt nhất không quá 30 mét.”
Trần Khang Thác bấm vài cái trên laptop rồi nói: “Cô nói xem... ý của Bùi tổng có phải là làm một cái tàu lượn siêu tốc trong nhà không?”
Hách Quỳnh ngẩn ra: “Tàu lượn siêu tốc trong nhà? Tại sao?”
Trần Khang Thác nói: “Tôi đã xem qua các hạng mục của mấy công viên giải trí nổi tiếng trên thế giới hiện nay, phát hiện những cái có độ cao tương đối thấp đều là hạng mục tàu lượn siêu tốc trong nhà.”
“Ví dụ như có một hạng mục tàu lượn siêu tốc trong nhà chủ đề phù thủy, điểm nhấn của nó là kết hợp bối cảnh vật lý khổng lồ với màn hình chiếu, mang đến cho du khách một loại trải nghiệm chìm đắm siêu thực.”
“Tàu lượn siêu tốc trong nhà là một môi trường hoàn toàn khép kín, tuy về độ cao và tốc độ chắc chắn không bằng tàu lượn ngoài trời, nhưng lại có thể tạo dựng một môi trường và không khí đặc thù, khiến du khách có cảm giác chìm đắm rất mạnh.”
“Mặc dù chênh lệch độ cao lớn nhất của hạng mục này chỉ có hơn mười mét, nhưng nó có thể mang lại cho du khách cảm giác còn kích thích hơn cả tàu lượn siêu tốc cao mấy chục mét.”
“Tại sao Bùi tổng lại nhấn mạnh độ cao của tàu lượn siêu tốc? Rõ ràng là đang ám chỉ chúng ta, phải làm một hạng mục tàu lượn siêu tốc trong nhà tương tự, kết hợp cảm giác không trọng lượng, gia tốc với môi trường ảo!”
“Chỉ có như vậy mới cần đến dự toán cao ngất ngưởng một trăm triệu.”
Hách Quỳnh khẽ gật đầu: “Ừm... có lý.”
“Vậy cái tàu lượn siêu tốc trong nhà này có tiếp tục làm chủ đề kinh dị không? Ba hạng mục hiện có của Nhà Ma Hồi Hộp đều là chủ đề kinh dị, đặc biệt là ‘Kinh Hoàng Tột Độ’ có rất nhiều hiệu ứng bối cảnh kinh dị không tệ, có thể lấy ra dùng trực tiếp.”
Trần Khang Thác lắc đầu: “Tôi cảm thấy... không hẳn.”
Theo lý thuyết, nếu Nhà Ma Hồi Hộp duy trì phong cách nhất quán, thì tàu lượn siêu tốc của nó chắc chắn sẽ đi theo hướng kinh dị. Ví dụ, nó sẽ tối đen như mực, với vô số quỷ quái rình rập, nhăm nhe tóm gọn người chơi, đảm bảo giật mình thon tim!
“Nhưng Bùi tổng đã đưa ra ám chỉ, đặc biệt chỉ rõ, cái tàu lượn siêu tốc này phải xây cách xa ba hạng mục hiện tại!”
“Rõ ràng, Bùi tổng hy vọng hạng mục mới sẽ có sự khác biệt rõ rệt với ba hạng mục nhà ma hiện có, xây xa ra tự nhiên là muốn tách bạch quan hệ.”
“Tóm lại, tôi cảm thấy Bùi tổng hẳn là đang ám chỉ chúng ta, muốn xây một hạng mục mang lại cho du khách sự kinh hãi vừa phải, phù hợp với chủ đề của Nhà Ma Hồi Hộp, nhưng lại không muốn có liên quan rõ ràng đến ba hạng mục hiện tại, tức là phải bỏ đi chủ đề kinh dị hiện có.”
Hách Quỳnh suy nghĩ một chút: “Ừm, có lý!”
“Nói như vậy...”
“Yêu cầu thứ ba của Bùi tổng cũng đầy thâm ý. Bùi tổng nói, hạng mục này phải có tính ngẫu nhiên nhất định.”
“Nếu là tàu lượn siêu tốc bình thường, hiển nhiên hoàn toàn không cần tính ngẫu nhiên, một cung đường cố định là đủ rồi. Nhưng như anh nói, nếu xây dựng loại tàu lượn siêu tốc mang lại trải nghiệm chìm đắm siêu thực này, có tính ngẫu nhiên nhất định sẽ có thể tăng thêm phần thú vị!”
“Nhưng cụ thể làm sao để ngẫu nhiên, đây là một vấn đề.”
“Giả sử hạng mục này hot, du khách chắc chắn sẽ hy vọng được trải nghiệm tất cả các cung đường. Nếu là ngẫu nhiên hoàn toàn, du khách không thể xác định được mình có đi vào cung đường mà mình chưa trải nghiệm hay không, như vậy ngược lại sẽ làm giảm đi sự tích cực muốn chơi lại nhiều lần của họ.”
Trần Khang Thác gật đầu: “Ừm, chắc chắn là phải có nhiều cung đường, nhưng không thể hoàn toàn ngẫu nhiên.”
“Nếu áp dụng tư duy làm game vào để xem xét, khi có nhiều cung đường, tốt nhất là có thể để người chơi tự mình lựa chọn. Người chơi đưa ra lựa chọn khác nhau, cung đường trải nghiệm sẽ tự động thay đổi, như vậy người chơi mới có hứng thú chơi lại.”
“Nói cách khác, Bùi tổng đang ám chỉ chúng ta, đây là một hạng mục tàu lượn siêu tốc trong nhà, phải có nhiều cung đường cho người chơi lựa chọn, đồng thời, phần đóng gói của nó tốt nhất là mang lại cảm giác kinh hãi nhất định, nhưng lại không muốn đụng hàng với chủ đề ma quỷ hiện có của Nhà Ma Hồi Hộp, phải mang đến cho du khách một trải nghiệm hoàn toàn mới.”
“Vậy cụ thể nên là chủ đề gì đây...”
Trần Khang Thác rơi vào trầm tư, bởi vì những chủ đề tương tự thực ra có rất nhiều, trong chốc lát có chút khó lựa chọn.
Hách Quỳnh đột nhiên vỗ trán: “Có rồi! Tôi nghĩ ra rồi!”
“Bùi tổng chỉ nói không cho chúng ta đi mua phương án có sẵn, bảo chúng ta tự sáng tạo, nhưng cũng đâu có nói bối cảnh câu chuyện cũng phải do chúng ta tự sáng tạo đâu! Tập đoàn Đằng Đạt chẳng phải có sẵn IP để dùng sao!”
“Nhà Ma Hồi Hộp có thể xem như là công viên chủ đề của Đằng Đạt, vậy thì dùng IP của Đằng Đạt để làm hạng mục vui chơi cũng là hợp tình hợp lý chứ?”
“Cốt truyện trong đoạn DLC của game ‘Pháo Đài Trên Biển’ chẳng phải là quá hợp để bê thẳng vào đây sao?”