Tiễn Chu Tiểu Sách đi rồi, Bùi Khiêm mới tạm yên tâm được một chút.
Cũng may là mọi người đều rất nể mặt Bùi tổng!
Ở thời điểm này, các phương thức thương mại hóa cho video ngắn vẫn còn rất ít, bởi vì các trang web video vẫn chưa có kế hoạch thưởng khích lệ dựa theo lượt xem.
Lợi nhuận từ video chủ yếu đến từ vài nguồn.
Một là hợp tác với các nhãn hàng, lồng ghép sản phẩm hoặc chạy quảng cáo trực tiếp trong video. Đây là cách làm khá truyền thống, rất phổ biến trong mảng làm đẹp và game.
Kiều Lương, người từng nổi lên nhờ game “Đường Cái Sa Mạc Cô Độc”, chủ yếu kiếm sống bằng cách này.
Một cách khác là tự làm sản phẩm ăn theo hoặc mở cửa hàng online, bán được gì thì bán.
Cách này thì hên xui, có thể lãi đậm, cũng có thể sập tiệm nhanh như chớp. Các tuyển thủ chuyên nghiệp giải nghệ thường đi theo con đường này.
Đương nhiên, cũng có một vài cách kiếm tiền khác, nhưng đều khá xa vời, các tác giả video bình thường chẳng cần phải nghĩ tới.
Giống như tác giả viết truyện mạng, nguyện vọng phổ biến nhất là mong người đọc lậu ít đi một chút, lượt đặt mua cao hơn một chút, chứ còn chuyện bán bản quyền được vài triệu hay cả chục triệu...
Toàn là chuyện trong mơ thôi, mà trong mơ thì cái quái gì cũng có.
Cuối cùng thì Bùi Khiêm cũng lừa được Chu Tiểu Sách, khiến anh ta tạm thời từ bỏ mấy cách kiếm cơm cấp thấp đó.
Như vậy là đã chặn đứng 99% nguồn thu nhập của “Cuộc Sống Thường Ngày Của Bùi Tổng”!
Chứ sao nữa, tìm một UP chủ làm video đặt hàng riêng cao cấp với giá cả trăm nghìn tệ, phải là đại gia lắm tiền cỡ nào mới dở hơi như vậy chứ?
Trực tiếp mua quảng cáo từ trang web video không thơm hơn à?
Nghĩ đến đây, Bùi Khiêm yên tâm hơn nhiều.
. . .
Có tiếng gõ cửa.
"Vào đi."
Lữ Minh Lượng đẩy cửa bước vào.
"Sao thế?" Bùi Khiêm hỏi.
Bản thảo thiết kế của “Người Chế Tác Game” đã xong từ trước Tết, Bùi Khiêm cũng đã chốt rồi, khả năng thay đổi là không lớn.
Mấy chuyện như tài nguyên mỹ thuật hay quá trình sản xuất cụ thể, Bùi Khiêm cũng lười quản. Dù sao hắn cũng là sếp, tự mình đi lo mấy việc ở cấp thực thi thế này thì đúng là không biết phân biệt chính phụ.
Hiện tại, “Cuộc Sống Thường Ngày Của Bùi Tổng” mới là dự án cần tập trung theo dõi, phải canh chừng cẩn mật!
"Bùi tổng, là về vấn đề lồng tiếng ạ."
"Phần lồng tiếng cho lời dẫn truyện, em đã tìm mấy diễn viên lồng tiếng khá nổi trong nước, cũng đã thu thử vài đoạn, hay là anh nghe thử rồi chọn một người? Em thật sự hơi phân vân." Lữ Minh Lượng nói.
Lồng tiếng à?
Ừm, hình như mảng lồng tiếng này đúng là nên quan tâm một chút.
Toàn bộ thời lượng của “Người Chế Tác Game” (tính cả các nhánh lựa chọn) vào khoảng 8 tiếng, phần lời dẫn truyện gần như xuyên suốt từ đầu đến cuối, tổng văn bản lên tới bốn, năm mươi nghìn chữ.
Về phần lồng tiếng, hiện tại giá gần như rẻ như bèo.
Với năm mươi nghìn chữ, diễn viên lồng tiếng rẻ thì hai, ba nghìn, đắt lắm cũng chỉ hơn chục nghìn tệ.
So với tổng chi phí sản xuất của “Người Chế Tác Game”, số tiền này chỉ như muỗi đốt inox.
Tiền bạc thì Bùi Khiêm đương nhiên không quan tâm.
Hắn quan tâm là, liệu lời dẫn truyện này có thể khiến người chơi nản mà bỏ game không?
Đương nhiên, nếu tùy tiện vơ một người nói ngọng líu lô, giọng vịt đực ngoài đường vào lồng tiếng thì chắc chắn sẽ khiến người chơi bỏ game, nhưng hành vi đó rõ ràng là gian lận.
Chỉ có thể tìm một người tương đối không xuất sắc trong số rất nhiều diễn viên lồng tiếng nghe cũng tạm được.
Coi như là tìm trong số những người bình thường thì ít nhất cũng phải nói năng rõ ràng, lưu loát, không thể có vấn đề rõ ràng để bị hệ thống bắt lỗi.
Lữ Minh Lượng đã tải không ít bản thu âm lên trang tài nguyên, đều là các bản demo, đọc một đoạn thoại trong game cho Bùi Khiêm nghe.
Bùi Khiêm lần lượt mở từng cái.
Cái đầu tiên là giọng một tiểu thư ngạo kiều.
Bùi Khiêm không chút do dự, next luôn.
Giọng này tuyệt đối không được! Không thể tưởng tượng nổi đám otaku sẽ phấn khích đến mức nào khi nghe thấy giọng này đâu!
Cái thứ hai là một giọng nữ dịu dàng quyến rũ, trong thanh âm còn mang theo một vẻ mê hoặc, nghe xong khiến cả người tê dại.
Cái này cũng tuyệt đối không được! Giọng này mà đi làm ASMR thì hợp phải biết.
Cái thứ ba là một giọng nam không có gì đặc biệt.
Cái thứ tư là một giọng nam hơi chói tai, chất giọng vừa hẹp vừa mỏng, lại còn có chút khàn khàn như bị ám khói.
Bùi Khiêm hơi do dự giữa cái thứ ba và thứ tư.
Cái thứ ba thì đúng chuẩn, không quá xuất sắc.
Nhưng cảm giác châm biếm có lẽ hơi yếu, nghe gần giống như đọc tin tức thời sự, e là không đủ sức khiến người chơi bỏ game.
Vậy thì chọn cái thứ tư đi!
Giọng này không thể nói là hay, thậm chí mới nghe còn thấy hơi khó chịu, không thoải mái, có cảm giác đột ngột như tiếng móng tay cào lên bảng đen, đặc biệt có thể giúp người chơi tụt mood!
Hơn nữa, không biết tại sao, Bùi Khiêm nghe nhiều lại có cảm giác đặc biệt muốn đấm cho chủ nhân của giọng nói này một phát.
Người chơi chắc chắn cũng sẽ có cảm giác tương tự!
Nếu đây là một tựa game lấy việc chửi bới người chơi làm nhiệm vụ hàng đầu, thì giọng nói này càng khó ưa càng tốt!
Bùi Khiêm chốt hạ: "Lấy cái này đi, chất giọng đủ đặc biệt."
Lữ Minh Lượng liếc nhìn file âm thanh mà Bùi tổng chọn, mặt lộ vẻ khó xử.
Bùi Khiêm ngẩn ra.
"Sao vậy?"
"Người này báo giá cao lắm à?"
"Hay là kẹt lịch rồi?"
"Thêm tiền!"
Bùi Khiêm tin rằng, trên đời này phần lớn vấn đề có thể giải quyết bằng tiền thì đều không phải là vấn đề!
Đặc biệt là mảng lồng tiếng, diễn viên lồng tiếng làm việc cũng vất vả, giá cả vốn không cao lắm, thêm cho vài nghìn tệ thì có là bao?
"Không phải Bùi tổng, đây là bản demo tụi em gửi cho họ, để họ hình dung được tông giọng cần có là như thế nào. Đây là do chính em thu âm..."
"Mấy file âm thanh gửi tới em cũng tiện tay ném hết vào thư mục này, quên chưa phân loại..." Lữ Minh Lượng vừa nói vừa gãi gãi gáy.
Bùi Khiêm ngơ ngác.
Giờ nghĩ lại, hình như môi trường thu âm của file cuối cùng này đúng là có chút vấn đề. Tuy cũng là trong môi trường yên tĩnh, nhưng có thể nghe thấy tạp âm rõ ràng, hiển nhiên thiết bị thu âm không tốt.
Bùi Khiêm nhìn Tiểu Lữ: "Cậu... lồng tiếng? Giọng này hoàn toàn không giống cậu!"
Lữ Minh Lượng gật đầu: "Vâng, em đã bóp giọng lại để thu, tự tưởng tượng mình là một con ác quỷ tâm thần..."
"Bùi tổng anh đừng hiểu lầm, dạo này em đúng là có xem vài bộ phim tội phạm Âu Mỹ, nhưng nhân cách của em hoàn toàn bình thường! Tâm lý của em rất khỏe mạnh!"
"Bùi tổng, hay là anh chọn người khác đi..."
Bùi Khiêm nhìn Tiểu Lữ, hai mắt sáng rực.
Hay lắm, đây đúng là một 'chàng trai kho báu' mà!
"Không, chính là cậu! Tôi cần cái chất giọng nguyên bản này của cậu, cái chất giọng đặc biệt này, ngoài cậu ra không ai được hết!"
Bùi Khiêm thái độ kiên quyết: "Tiền công lồng tiếng tôi sẽ trả đủ cho cậu, không thiếu một xu, việc này giao cho cậu."
"Nhưng mà Bùi tổng, chúng ta cũng không có thiết bị thu âm chuyên dụng..." Tiểu Lữ càng thêm hoang mang.
Bùi Khiêm xua tay: "Chuyện cỏn con! Đi thuê một phòng thu âm là xong chứ gì? Phòng thu âm thuê một giờ bao nhiêu tiền? Chắc cũng hai, ba trăm thôi nhỉ?"
"Cứ thuê theo giá 300 một giờ, tìm chỗ nào sang chảnh một chút, thuê ba ngày là 72 tiếng, hết 20.000 tệ. Đến lúc đó, diễn viên lồng tiếng không cần thu âm, chỉ cần đứng cạnh cậu, cho cậu chỉ đạo chuyên môn là được!"
"Ba ngày không đủ thì thuê thêm!"
"Cậu cứ thoải mái mà thu, mệt thì nghỉ, nghỉ ngơi khỏe rồi làm tiếp, vừa phải đảm bảo chất lượng, vừa phải giữ gìn sức khỏe."
"Được rồi, chốt vậy đi, tìm Trợ lý Tân mà lo liệu."
Bùi Khiêm ra vẻ "chuyện này không cần bàn thêm nữa".
Lữ Minh Lượng gãi đầu, không biết nên nói gì cho phải.
Nên cảm ơn sự tin tưởng của Bùi tổng, hay là nên nói chuyện này quá ư là đùa giỡn?
Nhưng nhìn ánh mắt kiên định của Bùi tổng, Lữ Minh Lượng cũng không dám nói thêm gì, đành phải gật đầu làm theo.
Quyết định xong!
Lần này, bên phía trò chơi không còn gì đáng lo nữa.
Vốn dĩ chuyện video ngắn khiến Bùi Khiêm cảm thấy mình sắp toang đến nơi, giờ đột nhiên lại cảm thấy mọi thứ vẫn nằm trong lòng bàn tay!
“Người Chế Tác Game” và tiệm net Cá Mòi bên kia, kế hoạch thua lỗ đang rất thuận lợi.
Còn “Cuộc Sống Thường Ngày Của Bùi Tổng” tuy đã có chút nhiệt, nhưng Bùi Khiêm đã khéo léo phá hỏng đường kiếm cơm của đạo diễn Chu.
Hoàn hảo!
Đương nhiên, cũng không thể xem nhẹ.
Bùi Khiêm không khỏi cảm thán, đám nhân viên này sao chẳng có ai khiến người ta bớt lo vậy?
Ai nấy cũng đều đa tài đa nghệ thế à? Lúc tuyển dụng sao không nhìn ra các người còn có thiên phú như vậy chứ?
Cũng may là còn có huynh đệ.
Vẫn là Mã Dương đáng tin nhất, tuyệt đối không sở hữu bất kỳ skill đặc biệt nào!
Nhắc đến Mã Dương, tiệm net Cá Mòi bên kia đã bắt đầu sửa sang.
Bởi vì nhà hàng đó vốn đã có sẵn đồ đạc, lần này đổi thành tiệm net chủ yếu là sửa lại một chút kết cấu, nên thời gian sẽ không quá dài, nửa tháng là gần đủ.
Dự tính khoảng ngày 7, ngày 8 tháng 3 là có thể sửa xong.
Có Mã Dương trông chừng, Bùi Khiêm yên tâm hơn nhiều.
Hắn định bụng đợi tiệm net sửa xong sẽ qua xem một chuyến, chỉ cần Mã Dương và Trương Nguyên không bày trò quái đản gì, tiệm net này chắc chắn sẽ lỗ, không chạy đi đâu được