Virtus's Reader
Tiên Đan Cho Ngươi Độc Dược Về Ta

Chương 398: CHƯƠNG 278: CỨ VIỆC LO VIỆC CỦA MÌNH

Mắt thấy hai vị giáo tập kia nói xong lại sắp sửa tranh cãi nảy lửa, Lục Cảnh có chút bất đắc dĩ nhìn về phía Trịnh giáo thụ bên cạnh, vốn là hi vọng ông ấy đứng ra điều đình một chút.

Nhưng không ngờ, Trịnh giáo thụ ra mặt thì có ra mặt, song lại đổ thêm dầu vào lửa. Ông thừa lúc hai vị đồng liêu đang tranh luận gay gắt, nói với Lục Cảnh:

"Phù Lục cũng tốt, Pháp Khí cũng được, đều là ngoại vật. Người tu hành chân chính vẫn phải dựa vào Pháp Thuật. Ừm, nếu bàn về Pháp Thuật tu hành thì ta tự nhiên không bằng Đặng giáo thụ, nhưng trong tay ta có một vài Pháp Thuật ngay cả ông ấy cũng không biết. Nếu như ngươi nguyện ý làm đệ tử của ta, ta có thể truyền thụ những Pháp Thuật này cho ngươi, hơn nữa còn có thể chỉ đạo ngươi tu luyện Bí Lực."

Hai vị giáo tập kia nghe vậy nhao nhao giận dữ. Bọn họ bên này còn chưa phân định thắng bại, không ngờ lại bị họ Trịnh đánh úp.

Hơn nữa Trịnh giáo thụ mở lời cũng đành, một bên Thôi giáo thụ, một người chuyên dạy kiến thức về Quỷ Vật, thế mà cũng mặt dày đến tham gia náo nhiệt: "Ngươi cũng có thể cân nhắc theo ta, ta có thể tặng ngươi mấy món Quỷ Vật rất thực dụng."

Bốn người đương nhiên cũng biết mình biểu hiện hơi có phần nóng vội, thậm chí có chút mất mặt, nhưng bọn họ gấp gáp như vậy cũng không phải không có nguyên nhân.

Hoàn Mỹ Trúc Cơ của Lục Cảnh thật sự quá khiến người ta thèm khát, là phần độc nhất vô nhị trong lịch sử tu hành. Một khi bỏ lỡ cơ hội này, e rằng sẽ không bao giờ có lần thứ hai. Bốn người đều ý thức được hôm nay là cơ hội tốt nhất của bọn họ.

Bởi vì khi Lục Cảnh hoàn thành khảo thí Trúc Cơ chỉ có bốn người bọn họ ở đây, xem như người ở gần hồ hưởng ánh trăng trước. Nếu là qua ít ngày nữa, đợi đến khi các giáo tập khác trong Học Viện cũng biết, đến lúc đó sẽ có càng nhiều người tranh giành, cơ hội của bọn họ cũng càng nhỏ.

Trịnh giáo thụ lần này là thật sốt ruột.

Ông muốn thu Lục Cảnh làm đệ tử không chỉ vì coi trọng tư chất của Lục Cảnh, mà còn vì ông muốn tiến thêm một bước tìm hiểu Hoàn Mỹ Trúc Cơ trong truyền thuyết, làm nhiều nghiên cứu về phương diện này, để sự lý giải của ông về Bí Lực tiến thêm một bước, nói không chừng còn có thể viết sách lập thuyết, lưu truyền hậu thế, ân huệ muôn đời, cũng coi như không uổng công đời này.

Nghĩ tới đây, Trịnh giáo thụ cũng chẳng màng đến thể diện, giả bộ ho khan vài tiếng sau đó nói: "Các vị, đêm qua lúc ngủ ta không đóng cửa sổ, có lẽ nhiễm chút phong hàn, hôm nay liền đến đây thôi, xin thứ lỗi không tiễn xa được."

Lục Cảnh nghe vậy là người đầu tiên đứng lên, nhưng lại nghe Trịnh giáo thụ vội vàng nói: "Không không, ngươi lưu lại, ta... ta đây làm lão sư sinh bệnh, ngươi làm đệ tử sao có thể bỏ mặc không đoái hoài."

Lời ấy vừa thốt ra, ba vị giáo tập còn lại đều thầm mắng trong lòng một tiếng: "Đồ hèn hạ!"

Bọn họ không ngờ Trịnh giáo thụ thế mà lại không có chút giới hạn nào, thế mà ỷ vào đây là chỗ ở của mình liền muốn trắng trợn đuổi khách, hành vi này đã gần như vô lại.

Bất quá mắt thấy ông ta vô sỉ như vậy, ba người khác cũng cười lạnh liên tục, không một ai từ vị trí của mình đứng lên, nghe lời rời đi, nói rõ là dự định cố thủ trong chỗ ở của Trịnh giáo thụ không chịu di dời.

Mắt thấy bầu không khí càng lúc càng căng thẳng, Lục Cảnh bỗng nhiên mở miệng nói: "Cái kia... Kỳ thật ta đã chọn tốt phương hướng rồi."

"Phương hướng nào?" Bốn người nghe vậy đều là sững sờ, cũng không đoái hoài tới việc giận dỗi lẫn nhau.

"Ngự Kiếm Thuật." Lục Cảnh thốt ra ba chữ, tiện tay để lộ phi kiếm giấu trong tay áo.

"Ngự Kiếm Thuật? Ngươi từ nơi nào học?" Thôi giáo thụ khẽ giật mình.

"À, bộ Ngự Kiếm Thuật này gọi là Thanh Quang Nguyệt Ảnh Kiếm, là trước kia Tiền bối Cốc Trọng Lăng của Biệt Hữu Động Thiên truyền cho ta." Lục Cảnh nói.

Nghe hắn nói như vậy, rất nhiều người vô thức muốn phản bác ngay, nói với hắn tu luyện Ngự Kiếm Thuật hoàn toàn chỉ tổ hại thân, mặc dù luyện thành sau uy lực kinh thiên động địa, nhưng người thường dù khổ luyện bao năm cũng chưa chắc thấy được hiệu quả, nào như những Pháp Thuật khác vừa học đã có thể dùng ngay.

Nhưng nghĩ lại, những người khác tu luyện Ngự Kiếm Thuật có lẽ sẽ rất khó khăn, nhưng đối với Lục Cảnh, kẻ dị biệt với Hoàn Mỹ Trúc Cơ này mà nói, có lẽ sẽ dễ dàng hơn nhiều so với tưởng tượng, có khi chỉ cần ba đến năm năm là đã đủ sức đối địch. Mà càng về sau, uy lực của Ngự Kiếm Thuật này cũng sẽ càng lớn, xét như vậy thì Ngự Kiếm Thuật thật sự rất thích hợp hắn.

Có thể lời tuy như thế, những giáo tập này vẫn cảm thấy Lục Cảnh chỉ luyện Ngự Kiếm Thuật có chút đáng tiếc, thế là nhao nhao khuyên hắn lại tu luyện thêm những thứ khác, dù sao hắn đã Hoàn Mỹ Trúc Cơ, mặc kệ tu luyện cái gì hẳn là đều sẽ đạt được hiệu quả gấp bội.

Lục Cảnh không chịu nổi sự quấy rầy và thúc giục của các vị giáo tập cũng chỉ có thể nói mình về sau sẽ suy nghĩ thật kỹ.

Kỳ thật học thêm chút đồ vật cũng không phải không được, nhất là Bí Lực của hắn còn nhiều hơn so với tưởng tượng của bốn người, hơn nữa mỗi ngày sẽ còn khôi phục. Nhưng Lục Cảnh gần đây cũng thật sự bề bộn nhiều việc.

Phiền phức về Bí Lực, Nội Lực đều muốn giải quyết, còn muốn nghĩ biện pháp kiếm tiền trả nợ, thực sự không có gì công phu lại học những vật khác. Bốn người lại khuyên một hồi, mắt thấy Lục Cảnh thái độ kiên quyết, cũng chỉ có thể đành ngậm ngùi bỏ qua.

Thật vất vả mới từ trong sân Trịnh giáo thụ chạy ra, Lục Cảnh cũng thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó chạy đi chỗ Trần bá nhận ba ngàn lượng phí chạy vặt mà bấy lâu nay vẫn hằng mong đợi.

Tiếp đó liếc nhìn sắc trời, thấy vẫn còn sớm, liền lại đi một chuyến Kính Hồ Cốc.

Đông Môn Vi Lan bên kia hắn hôm qua mới vừa hộ pháp xong xuôi, cũng không cần lo lắng, cho nên Lục Cảnh lần này là đi tìm Hàn Sơn Khách.

Hàn Sơn Khách đáp ứng vì hắn luyện chế Độc Đan sau, tiến triển lại thuận lợi đến bất ngờ, khiến Lục Cảnh đều có chút khó mà tin nổi. Dựa theo lời Hàn Sơn Khách nói, hắn đã cơ bản luyện chế thành công Độc Đan mà Lục Cảnh cần.

Chỉ là hiện tại dược hiệu của Độc Đan này vẫn chưa ổn định hoàn toàn, có đôi khi có thể phát huy tác dụng, có đôi khi không thể. Thế là Hàn Sơn Khách vẫn còn đang điều chỉnh liều lượng các loại thảo dược trong phương thuốc, để đạt được thành công cuối cùng.

Đầu tuần này Lục Cảnh đi gặp hắn thời điểm, Hàn Sơn Khách đã báo tin vui cho hắn, điều này cũng khiến Lục Cảnh trong lòng vô cùng phấn khởi. Mặc dù hắn đã vì việc trở thành tu sĩ hai cung mà làm một loạt chuẩn bị, nhưng có thể không tấn cấp thì đương nhiên vẫn là không tấn cấp thì hơn.

Cho nên Lục Cảnh trong khoảng thời gian này thường xuyên ghé thăm Kính Hồ Cốc, xem Hàn Sơn Khách luyện chế Độc Đan thế nào, có cần giúp đỡ gì không.

Hàn Sơn Khách vẫn cứ như trước, chẳng hề thay đổi, ngoài việc luyện đan ra, chẳng màng đến bất cứ điều gì khác. Cơm trưa ông ta cũng chỉ gặm vài củ khoai sọ cùng A Bảo, hơn nữa những củ khoai sọ đó phần lớn đều đã yên vị trong bụng A Bảo. Hàn Sơn Khách ăn uống khá văn nhã, vẫn còn đang nhấm nháp, thì bên kia, A Bảo đã chén sạch cả nồi.

Cuối cùng Hàn Sơn Khách chỉ ăn được hai củ trong tay mình, nhưng ông ta cũng không có ý định hấp thêm một nồi nữa, cố gắng ăn hết xong liền lại ngồi bên cạnh Đan Lô.

Lục Cảnh cùng ông ta và A Bảo bên cạnh đều chào hỏi, tiếp đó liền không thể chờ đợi hơn mà nói: "Thế nào rồi?"

"Nhanh thì hai ba ngày, chậm thì bốn năm ngày, thứ ngươi muốn liền có thể tới tay." Hàn Sơn Khách ung dung đáp.

"Thật không?" Lục Cảnh kinh hỉ.

"Ta đánh không lại ngươi, lừa ngươi để làm gì chứ? Bất quá ngươi muốn Độc Đan này rốt cuộc để làm gì?" Hàn Sơn Khách hiếu kỳ nói.

"Ngô... Ngươi bị người của Tịnh Tự Vệ để mắt tới, ta cũng chưa từng hỏi ngươi là ai phải không?"

"Lời này quả thực khiến người ta khó lòng phản bác."

"Tóm lại là, ngươi nhanh chóng giúp ta luyện ra Độc Đan là được. Bất quá ta hai ngày nay có chút việc riêng, có thể muốn đi ra ngoài một chuyến, chờ ta vừa về đến liền đến tìm ngươi."

Hàn Sơn Khách nghe vậy phẩy tay áo: "Ngươi cứ việc lo việc của mình đi, ta liền ở đây, lại chạy không được."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!