"Ngươi điên rồi sao? Bọn chúng vào thư viện mới được nửa năm, cả thể chất lẫn tinh thần đều chưa chuẩn bị sẵn sàng để trở thành giám sát. Nếu cứ tùy tiện phái chúng đi đối phó với quỷ vật như vậy, thương vong sẽ vô cùng thảm khốc."
Hoàng giám viện phản bác: "Bọn họ đều là những hạt giống tu hành mà chúng ta khó khăn lắm mới tuyển chọn được, là tương lai của Ti Thiên Giám. Chỉ cần cho họ đủ thời gian, rất nhiều người trong số họ sẽ sớm trở thành trụ cột vững chắc của Ti Thiên Giám, thậm chí vượt qua cả ngươi và ta."
"Đáng tiếc, dù ta muốn cho chúng thời gian, thì thế đạo này cũng chẳng cho chúng thời gian."
Lời nói của Quách Thủ Hoài khiến Hoàng giám viện nhất thời lặng đi, nhưng sau một hồi trầm mặc, ông lại nói: "Thế yếu vì mất đi bí lực không dễ gì xoay chuyển được. Kể cả chúng ta có nhẫn tâm hạ quyết tâm, đem tất cả những người mới vừa vào thư viện năm nay phái đến Ti Thiên Giám hỗ trợ, nhân lực của Ti Thiên Giám vẫn chưa chắc đã đủ."
"Ta tự nhiên cũng đã cân nhắc vấn đề này," Quách Thủ Hoài gật đầu, "Cho nên không lâu nữa, ta định sẽ mở tầng thứ ba của Quan Tinh Lâu, cùng phần lớn khu vực của tầng thứ tư, đem những quỷ vật cất giữ bên trong đó ra để cung cấp cho các vị giám sát sứ sử dụng."
Nghe vậy, ngay cả Trịnh giáo thụ, người vốn đã quyết tâm không xen vào nữa, cũng phải kinh ngạc, không kìm được mà nói khẽ: "Việc này... việc này có chút không ổn rồi."
Trên thực tế, việc này đâu chỉ là có chút không ổn, trong lòng Trịnh giáo thụ, hành động này quả thực chẳng khác nào điên rồ!
Mở Quan Tinh Lâu, đem quỷ vật cất giấu trong lầu ra phân phát trên quy mô lớn cho các giám sát trong thự, để họ lợi dụng quỷ vật nâng cao thực lực của mình, ý tưởng này nghe qua thì rất hay.
Nhưng khi thực sự bắt tay vào làm, vấn đề lại có rất nhiều.
Tạm gác vấn đề an toàn sang một bên, phải biết rằng thái độ của mọi người trong Ti Thiên Giám đối với quỷ vật cũng rất khác nhau. Trong đó có những kẻ thèm muốn sức mạnh của quỷ vật, hy vọng có thể lợi dụng chúng nhiều hơn, không nghi ngờ gì, quyết định này của Quách Thủ Hoài sẽ được họ giơ cả hai tay tán thành.
Nhưng ngoài ra, cũng có một bộ phận người có bạn bè thân thích mất mạng dưới tay quỷ vật, họ mang lòng căm thù sâu sắc với quỷ vật, hận không thể trừ sạch tất cả quỷ vật trong thiên hạ. Bảo họ chấp nhận quyết định của Quách Thủ Hoài, cùng quỷ vật kề vai chiến đấu, thì gần như là chuyện không thể nào.
Thái độ đối với quỷ vật của Ti Thiên Giám hiện nay thực chất là kết quả của sự đấu tranh và thỏa hiệp lâu dài giữa hai phe này. Tuy nhiên, từ trước đến nay, sự xích mích giữa đôi bên chưa bao giờ dừng lại, chỉ là cẩn trọng duy trì một sự cân bằng vi diệu nào đó.
Một khi Quách Thủ Hoài mở Quan Tinh Lâu, dù chỉ là tầng ba và tầng bốn, đem những quỷ vật có uy hiếp được ước định ở hạ phẩm và trung phẩm ra sử dụng trên quy mô lớn, thì chắc chắn sẽ phá vỡ sự cân bằng mong manh này.
Trịnh giáo thụ căn bản không dám tưởng tượng chuyện gì sẽ xảy ra sau đó.
"Thời thế đặc biệt, phải hành sự đặc biệt. Ta tin rằng đại đa số người trong thự vẫn hiểu lý lẽ, có thể lấy đại cục làm trọng."
Câu nói này của Quách Thủ Hoài quả thật có quá nhiều chỗ để bắt bẻ, Trịnh giáo thụ cũng không biết nên bắt đầu từ đâu. Nhưng ông cũng hiểu rõ vị thiếu giám của Ti Thiên Giám trước mắt này xưa nay chưa từng là một người ngây thơ.
Đối phương nói như vậy, chẳng qua là không định nói rõ chi tiết phương thức đối phó cụ thể ở đây mà thôi. Nhưng cả ba người trên mái nhà đều lòng dạ biết rõ, dù có dùng thủ đoạn gì đi nữa, ảnh hưởng của chuyện này cũng không dễ dàng bỏ qua như vậy.
Quách Thủ Hoài dừng lại một lát rồi nói tiếp: "Nếu như vậy vẫn không ứng phó nổi, sau này ta sẽ đích thân ra mặt liên hệ với các đại tông môn trong giang hồ, để họ phái cao thủ đến trợ giúp chúng ta. Chỉ e rằng nếu thật sự đến nước đó, người của chúng ta cũng chẳng còn được mấy."
Nghe câu này, cả Hoàng giám viện và Trịnh giáo thụ đều có chút trầm mặc.
Không biết qua bao lâu, Trịnh giáo thụ mới lại lên tiếng, cười khổ nói: "Vốn dĩ hôm nay ta còn có một tin tốt muốn nói cho các ngươi, nhưng bây giờ xem ra dường như cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa."
"Tin tốt gì?" Hoàng giám viện hỏi, "Đêm nay ta đã nghe quá nhiều tin xấu rồi, lúc này ngược lại thật sự muốn nghe một tin tốt."
"Được thôi, người mới mà Hoàng giám viện ngươi vẫn luôn coi trọng, Lục Cảnh, hắn chần chừ mãi, hôm nay rốt cuộc cũng chịu đến chỗ ta để kiểm tra kết quả trúc cơ."
"Ồ, kết quả thế nào?" Hoàng giám viện nghe vậy nhướng mày, "Xem ý của ngươi, bí đỉnh của hắn chẳng lẽ rất tốt, hạng B, hay là... hạng A? Giới người mới của thư viện lần này, đến nay cũng chỉ có ba người hạng A, mặc dù so với các khóa trước đã là nhiều rồi."
"Đều không phải, ta chắc chắn đến chín phần rằng hắn đã hoàn thành trúc cơ hoàn mỹ." Trịnh giáo thụ hít sâu một hơi nói, "Lúc ấy, lá bùa khảo nghiệm chỉ trong nháy mắt đã cháy hết. Tại đó còn có ba vị giáo tập khác, cũng đều nhìn thấy cảnh này."
"Bởi vì quá mức khó tin, sau đó chúng ta còn để hắn đo lại một lần nữa, kết quả giống hệt lần trước. Ngoài trúc cơ hoàn mỹ ra, ta rất khó tìm được lời giải thích nào khác."
Nói đến đây, Trịnh giáo thụ không khỏi lại thở dài: "Đây chính là trúc cơ hoàn mỹ ngàn năm khó gặp trong giới tu hành, là hạt giống tu hành vạn người có một, vậy mà lại xuất hiện ngay vào lúc này, ôi, ta vốn còn muốn xem hắn rốt cuộc có thể đi đến bước nào đây."
Quách Thủ Hoài cũng hiếm khi lộ ra một tia kinh ngạc trên mặt.
"Lục Cảnh? Trước đây ta từng gặp hắn, nếu nhớ không lầm, thiên phú tu luyện của hắn không phải rất tệ mà."
"Ban đầu là vậy," Trịnh giáo thụ gật đầu, "Chữ hắn viết cho ta ta vẫn còn giữ đây, đến giờ vẫn chưa biến sắc. Nhưng sau này hắn cùng Yến Quân đến thành Ổ Giang, gặp được một món kỳ vật, do duyên trời run rủi mà hoàn thành trúc cơ hoàn mỹ."
"Vậy xem ra, kẻ này ngược lại rất có cơ duyên."
Nghe Trịnh giáo thụ nhắc đến vận may của Lục Cảnh, Quách Thủ Hoài cũng nhớ tới chuyện xảy ra trên tàng thư lâu trước kia, không khỏi cảm khái một câu.
Có điều bây giờ, hắn cũng có chút không rõ vận khí này của Lục Cảnh rốt cuộc là tốt hay xấu.
Nếu là ngày xưa, thư viện đừng nói là có một đệ tử trúc cơ hoàn mỹ, chỉ cần là tư chất hạng A thôi cũng chắc chắn sẽ được coi trọng, được bồi dưỡng đặc biệt. Nhưng bây giờ, ai biết được ngày nào bí lực sẽ biến mất.
Dù Lục Cảnh đã hoàn thành trúc cơ hoàn mỹ, nhưng phản ứng đầu tiên của ba người trên đỉnh Quan Tinh Lâu đêm nay lại là tiếc nuối.
Hơn nữa, ngay cả sự tiếc nuối này cũng không kéo dài được bao lâu. Khi đã xác định bí lực đang khô kiệt, đối với ba người mà nói, còn có quá nhiều việc phải làm.
Quách Thủ Hoài nhìn Trịnh giáo thụ và Hoàng giám viện rồi lại mở miệng: "Chúng ta bây giờ đang đối mặt với một đại kiếp của giới tu hành, cũng là một đại kiếp của nhân gian. Ta biết trong lòng các vị ít nhiều đều có chút không cam lòng và phẫn uất, tại sao chuyện cả ngàn năm không xảy ra, cớ sao lại rơi trúng đầu chúng ta."
"Nhưng việc đã đến nước này, ngoài việc gắng sức đối mặt ra thì không còn cách nào khác. Ta, Quách Thủ Hoài, đã là thiếu giám của Ti Thiên Giám, ít nhất là trước khi ta chết, sẽ không trơ mắt nhìn lũ quỷ vật kia tác oai tác quái, hủy diệt nhân gian. Cũng mong các vị có thể giúp ta một tay."
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn