Virtus's Reader
Tiên Đan Cho Ngươi Độc Dược Về Ta

Chương 446: CHƯƠNG 326: HÀO KHÍ KIM CHỦ

"Kim lão bản tìm ta?" Lục Cảnh giật mình.

Kim Đa Đa cũng không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề: "Đúng vậy, không biết Lục đại hiệp có hứng thú đến Đa Bảo Các của ta làm cung phụng không? Hàng năm ta có thể trả cho Lục đại hiệp bốn trăm nghìn lượng."

Con số này vừa được đưa ra, dù những người ngồi đây đều là các bậc tai to mặt lớn trên giang hồ, cũng không khỏi khẽ biến sắc.

Các thế lực võ lâm lớn đều có truyền thống chiêu mộ nhân tài, dù sao muốn phát triển lớn mạnh thì cao thủ, đặc biệt là cao thủ đỉnh tiêm, không bao giờ là thừa.

Nhưng cho dù là cao thủ nhất lưu, mức đãi ngộ bốn trăm nghìn lượng một năm vẫn quá mức kinh người.

Thực ra, trong lòng Lý Bất Phàm cũng từng nảy ra ý định mời chào Lục Cảnh, nhất là sau đêm hai người giao thủ, hắn vẫn luôn nhớ mãi không quên, muốn thu nạp Lục Cảnh vào Trường Nhạc Bang.

Chỉ là hắn không thẳng thắn được như Kim Đa Đa, dù lần này gặp lại Lục Cảnh ở Ôn Gia Trang, hắn cũng không vội vàng đề cập ngay mà định bụng tạo dựng quan hệ trước rồi mới từ từ tính kế.

Nhưng lúc này, Lý Bất Phàm lại có chút hối hận, bởi vì hắn biết rõ cái giá mà Kim Đa Đa đưa ra, Trường Nhạc Bang có thế nào cũng không theo nổi.

Không phải Trường Nhạc Bang không bỏ ra được số tiền đó, dù không giàu có như Đa Bảo Các, nhưng dẫu sao cũng là thiên hạ đệ nhất đại bang, ba trăm nghìn lượng vẫn có thể xoay xở được. Mấu chốt là Lý Bất Phàm, với tư cách là bang chủ, không thể làm như vậy.

Nói theo cách ở kiếp trước của Lục Cảnh, nếu Lý Bất Phàm bỏ ra số tiền đó thì sẽ phá vỡ cơ cấu tiền lương của Trường Nhạc Bang, gây ra chênh lệch lương bổng quá nghiêm trọng. Như vậy, các bậc lão làng trong bang nhất định sẽ không hài lòng, ngược lại còn ảnh hưởng đến bầu không khí chung, đúng là lợi bất cập hại.

So sánh ra, Đa Bảo Các lại không có phiền não này, bởi vì phần lớn cao thủ trong Đa Bảo Các đều là người ngoài, cho dù là những người cũ trong các cũng không có nhiều tiếng nói.

Ai cũng biết Kim Đa Đa ra tay xưa nay đều hào phóng nhất. Thu nhập của các cung phụng ở Đa Bảo Các vốn đã cao hơn bất kỳ bang phái nào khác rất nhiều, nên cũng không có chuyện họ sẽ nhảy việc. Cùng lắm là trong lòng có chút bất mãn với Lục Cảnh mà thôi.

Nhưng chẳng phải Lục Cảnh vừa mới đánh bại Lệ Phi Long hay sao? Từ lúc ra tay đánh lén đến khi thất bại, Lệ Phi Long chỉ trụ được một chiêu. Những kẻ bất mãn với Lục Cảnh cũng phải tự ước lượng xem mình có thể qua được mấy chiêu dưới tay hắn.

Kim Đa Đa vừa tung ra thế công dùng tiền bạc này, Lý Bất Phàm liền biết phe mình gần như không còn hy vọng chiêu mộ được Lục Cảnh nữa.

Bởi vì bốn trăm nghìn lượng một năm thật sự quá hấp dẫn, Lý Bất Phàm làm bang chủ Trường Nhạc Bang lâu như vậy, gia sản còn chưa bằng một nửa con số đó. Đến nỗi khi vừa nghe thấy, chính hắn cũng không khỏi có chút động lòng.

Lúc này, trong bữa tiệc không chỉ có mình hắn động lòng. Anh Quốc Công vỗ đùi, mặt đầy hối hận nói: "Sao hồi bé ta lại không chăm chỉ luyện võ cơ chứ?"

Cách đó không xa, trong mắt Du Văn Vũ cũng lóe lên một tia sáng. Trừ Anh Quốc Công là vương công quý tộc ra, trong số những người ngồi đây chỉ có hắn và Lục Cảnh là chưa thuộc về thế lực nào, có thể được mời chào.

Mặc dù với danh vọng và địa vị giang hồ hiện tại của Du Văn Vũ, việc gia nhập môn phái khác, nghe người ta sai phái gần như là không thể, nhưng nếu có bốn trăm nghìn lượng đặt trước mặt, Du Văn Vũ cảm thấy chuyện này cũng không phải là không thể thương lượng.

Thế nhưng, điều khiến mọi người không ngờ tới là Lục Cảnh lại do dự một lát rồi nói: "Đa tạ hảo ý của Kim lão bản, nhưng ta vốn quen sống cảnh nhàn vân dã hạc, tạm thời chưa có dự định về phương diện này."

Tiền, dĩ nhiên hắn muốn, nhưng kinh nghiệm hai đời cũng cho Lục Cảnh biết, tiền của các nhà tư bản không dễ cầm như vậy.

Dù Kim Đa Đa là một kim chủ hào phóng, nhưng hắn có thể kinh doanh Đa Bảo Các đến quy mô ngày nay thì sao có thể là một kẻ ngốc lắm tiền được.

Kim Đa Đa đã đưa ra mức giá trên trời là bốn trăm nghìn lượng một năm, vậy chứng tỏ những việc hắn cần Lục Cảnh giải quyết cũng nhất định vô cùng khó khăn.

Đây không phải là chuyện đến Ôn gia dự tiệc mừng thọ, trả lời câu đố nhận phần thưởng đơn giản.

Hôm nay thiên hạ biến động, khắp nơi sóng gió nổi lên, việc kinh doanh của Đa Bảo Các chắc chắn cũng bị ảnh hưởng không nhỏ. Nếu thật sự nhảy vào cái hố này, Lục Cảnh đoán chừng mình sẽ bận tối mắt tối mũi, không chừng phải bôn ba khắp nơi vì Đa Bảo Các.

Ngoài ra, khối tài sản khổng lồ của Kim Đa Đa cũng là một phiền phức lớn, e rằng sẽ khiến không ít thế lực đỏ mắt thèm muốn.

Vào thời bình, những kẻ đó có lẽ còn phải giữ chút quy củ, hơn nữa đám cung phụng của Đa Bảo Các cũng không phải hạng tầm thường.

Chỉ riêng về số lượng cao thủ nhất lưu, dù là những tông môn đỉnh cao như Tẩy Kiếm Các, Huyền Không Tự hay Vân Thủy Tĩnh Từ Các cũng không thể so bì với Đa Bảo Các.

Vì thế, nhiều năm qua, Đa Bảo Các vẫn luôn vững như bàn thạch trong võ lâm. Nhưng nay đã khác xưa, loạn thế đã đến, số bạc của Kim Đa Đa sẽ chỉ càng khiến người ta đỏ mắt thèm muốn, cho nên phiền phức của hắn và Đa Bảo Các e là chỉ mới bắt đầu.

Và đây có lẽ cũng là lý do Kim Đa Đa tìm đến Lục Cảnh. Là một thương nhân, khứu giác của hắn nhạy bén hơn bất kỳ ai, nên đã sớm bắt đầu chiêu binh mãi mã.

Đặc biệt, một cao thủ trẻ tuổi có thân phận vô cùng "sạch sẽ" như Lục Cảnh lại càng là đối tượng mà bất kỳ thế lực nào cũng khao khát.

Vì vậy, Kim Đa Đa không định dễ dàng bỏ cuộc. Hắn ngừng một chút rồi nói tiếp: "Thêm ba môn võ học nhất phẩm, chỉ cần là thứ Đa Bảo Các của ta có, ngươi có thể tùy ý chọn. Hơn nữa, có lẽ ngươi chưa biết, sau khi trở thành cung phụng của Đa Bảo Các, tất cả võ học từ tứ phẩm trở xuống đều sẽ mở ra vô điều kiện cho ngươi, có thể tùy ý xem đọc."

Thế nhưng, hắn nói xong lại thấy Lục Cảnh vẫn dửng dưng như không.

Nếu không tìm được cách kiếm tiền khác, có lẽ Lục Cảnh thật sự sẽ vì bốn trăm nghìn lượng một năm mà gia nhập Đa Bảo Các. Nhưng hiện tại, sau khi cân nhắc lợi hại, hắn quyết định không lội vào vũng nước đục này.

Còn về võ học nhất phẩm, sức hấp dẫn đối với Lục Cảnh cũng rất có hạn. Những thứ hắn cần luyện trong tay đã đủ nhiều, hơn nữa còn vừa mới biết được tin tức về phiên bản nâng cấp của Phong Ma Nhất Bách Linh Bát Trượng, dù có nhận thêm võ công khác thì trong thời gian ngắn cũng không có thời gian tu luyện.

Thấy vậy, Kim Đa Đa cũng không tiếp tục tăng giá nữa. Giá cao hơn dĩ nhiên hắn cũng đưa ra được, nhưng qua hai lần ra giá, hắn đã nhận ra tiền bạc tuy có ý nghĩa với Lục Cảnh, nhưng hoàn toàn không đủ để thực sự lay chuyển quyết định của hắn.

Thế là hắn cũng không phí sức thêm nữa. Ngoài dự đoán của mọi người, Kim Đa Đa sau đó không rời đi mà cứ thế tìm một chỗ bên bàn rồi ngồi xuống.

Như vậy, trừ Tưởng Lôi và Lục Cảnh là khách mời hữu nghị, các chàng rể của Ôn gia đều đã có mặt đông đủ, hiếm khi tụ họp cùng nhau.

Bây giờ, những người ngồi trên bàn tiệc này đều là hào kiệt một phương, tùy tiện chọn một người ra ngoài dậm chân một cái cũng đủ để gây nên một trận địa chấn.

Thế nhưng lúc này, họ chỉ lặng lẽ ngồi quanh bàn, vừa thưởng thức hoa quả và món nguội trước mặt, vừa trò chuyện phiếm, chờ đợi nhân vật chính của ngày hôm nay xuất hiện.

Cũng may, Ôn lão thái quân không để họ phải chờ quá lâu. Rất nhanh sau đó, bà đã được Ôn đại nương và một đám cháu ngoại gái vây quanh, từ nơi không xa đi tới...

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!