Việc mua sắm đồ ăn, nước uống cùng dược liệu tiến hành khá thuận lợi.
Duy chỉ có Ôn Tiểu Xuyến khi đi thuê dẫn đường thì gặp phải đôi chút trắc trở.
Nghe nói có tám người muốn tiến vào Bạch Long Bạc, lại còn muốn dạo chơi một vòng bên trong, rất nhiều người dẫn đường lão luyện đều nhao nhao lắc đầu.
Một lão giả vóc người khô gầy, làn da ngăm đen không nhìn ra tuổi tác, cất lời: "Bạch Long Bạc đâu phải nơi để du lãm, chỗ đó được mệnh danh là Tử Vong Chi Nhãn. Chỉ có một con đường duy nhất để ra vào, tất cả thương đội khi đi ngang qua đều sẽ không tự chủ tăng nhanh bước chân, hơn nữa tuyệt đối không dám chệch khỏi con đường mẹp đó.
"Dù vậy, hàng năm vẫn có không ít người phải chôn xương nơi đó."
"Đa tạ lão trượng nhắc nhở, chúng ta cũng biết nơi đó nguy hiểm, chính vì vậy chúng ta mới dự định thuê một người dẫn đường kinh nghiệm lão luyện." Ôn Tiểu Xuyến mỉm cười duyên dáng, từ trong ngực lấy ra một tấm ngân phiếu, "Ta thấy ngài cũng không tệ, không biết số tiền này có đủ hay không?"
Lão giả gầy còm cúi đầu liếc nhìn, thấy tấm ngân phiếu kia viết một ngàn lượng, cũng không khỏi sửng sốt.
Đây quả là một khoản tiền lớn, nếu hoàn thành chuyến này thì sau này chẳng cần vất vả dẫn dắt thương đội xuyên qua Bạch Long Bạc nữa.
Thậm chí có thể rời khỏi Ô Lan Thành, chạy về phương nam, chọn một nơi sơn thủy hữu tình để an dưỡng tuổi già.
Nghĩ tới đây, đám người không khỏi đều nhao nhao mắt sáng rực.
Nhưng lão giả gầy còm kia lại lắc đầu: "Ta đã nói rồi, việc này quá nguy hiểm. Vị cô nương này, cô vẫn nên tìm người khác đi."
Thế là Ôn Tiểu Xuyến lại nhìn sang những người khác. Những người kia vốn dĩ đều đang ngo ngoe muốn động, nhưng sau khi nghe lời của lão giả gầy còm, lại không ai lên tiếng.
Tiền bạc dù nhiều, cũng phải có mạng để hưởng mới quý.
Lão giả gầy còm kia là người có kinh nghiệm phong phú nhất, và cũng là người có nhiều câu chuyện truyền kỳ nhất trong số những người dẫn đường ở đây. Nếu ngay cả ông ta cũng cảm thấy số tiền này kiếm được quá nguy hiểm, thì những người khác càng là thập tử vô sinh.
Thấy không ai mở miệng, Ôn Tiểu Xuyến lại từ trong ngực rút thêm một tấm ngân phiếu một ngàn lượng nữa.
Lần này, tiếng hít thở của đám người lập tức trở nên gấp gáp hơn.
Bọn họ vẫn luôn dẫn đội cho các thương nhân lữ khách qua lại, cũng từng gặp không ít phú thương, nhưng xuất thủ hào phóng như vậy thì đây vẫn là lần đầu tiên. Dẫn đường một chuyến mà cho đến hai ngàn lượng, đủ để bọn họ nửa đời sau ăn uống không lo.
Chỉ là một đám dẫn đường vẫn còn do dự, chưa quyết định được. Còn lão giả gầy còm kia dứt khoát nhắm mắt lại, coi như mắt không thấy tâm không phiền.
Ôn Tiểu Xuyến thấy thế, đưa tay lần nữa vươn vào trong ngực.
Nhưng đúng lúc này, một bóng người bỗng nhiên từ trong đám đông chui ra, một tay chộp lấy ngân phiếu trên bàn, "Ta, ta làm!"
Thế nhưng Ôn Tiểu Xuyến quan sát người vừa tới một chút, lại không khỏi nhíu mày.
"Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?"
"Hai mươi hai tuổi." Thiếu niên nuốt nước bọt nói.
Ôn Tiểu Xuyến không nói lời nào, chỉ khẽ nhíu lông mày.
"Được rồi, ta năm nay vừa tròn mười chín."
Ôn Tiểu Xuyến vẫn như cũ không mở miệng.
Thiếu niên bị nàng nhìn chằm chằm đến có chút run rẩy, cúi đầu nói: "Ta, ta còn một tháng nữa là mười bảy, lần này là nói thật."
"Mười bảy tuổi quá nhỏ, ngươi nghe ta nói rồi đó, việc lần này rất nguy hiểm, ta muốn tìm người dẫn đường đủ lão luyện." Ôn Tiểu Xuyến đưa tay, vừa nói vừa định rút tấm ngân phiếu từ tay thiếu niên về.
Nhưng nàng kéo hai lần mà vẫn không lay chuyển được.
Hai tấm ngân phiếu kia bị thiếu niên khai gian tuổi nắm rất chặt.
"Cô đừng nhìn ta trẻ tuổi, nhưng nếu nói về thời gian ở trong Bạch Long Bạc, trừ Tam thúc ra thì không ai có thể vượt qua ta."
"Khoe khoang cũng không giúp ngươi có được công việc này đâu." Ngón tay Ôn Tiểu Xuyến nhẹ nhàng phất qua cổ tay thiếu niên, sau một khắc, người kia liền không kìm được mà buông lỏng tay.
Trơ mắt nhìn hai tấm ngân phiếu kia lại trở về tay Ôn Tiểu Xuyến.
"Thế nào, trừ cái tên lém lỉnh này ra, còn có ai nguyện ý làm dẫn đường cho chúng ta không?"
"Hắn không phải là kẻ nói dối vặt."
Lão giả gầy còm mà thiếu niên gọi là Tam thúc lúc này bỗng nhiên lần nữa mở miệng nói.
"Ừm?"
"Tảng Đá quả thật rất quen thuộc Bạch Long Bạc, trên thực tế, hắn chính là bị người nhặt được từ trong Bạch Long Bạc."
Ôn Tiểu Xuyến hơi kinh ngạc: "Ta còn tưởng Bạch Long Bạc không có người cư trú chứ."
"Nơi đó quả thật không người ở." Tam thúc nói, "Cho nên cha hắn vừa nhặt được hắn cũng rất kinh ngạc, nhưng mặc kệ thế nào, đây dù sao cũng là một sinh linh bé bỏng, cha hắn vẫn mang hắn về.
"Về sau hai người họ nương tựa lẫn nhau mà sống. Khi cha hắn còn tại thế là người dẫn đường giỏi nhất Ô Lan Thành, nhưng vẫn luôn không cưới vợ, cũng không có thân nhân nào khác. Không tìm thấy người thích hợp để chăm sóc hắn khi mình vắng nhà, cha hắn dứt khoát mang hắn theo bên mình.
"Khi đó, những người đến tìm cha hắn dẫn đường nối liền không dứt, cho nên cô có thể nói hắn là lớn lên trong mảnh sa mạc này."
Ôn Tiểu Xuyến nghe vậy cũng cảm thấy hứng thú, vừa cẩn thận quan sát thiếu niên thêm lần nữa, vừa nói: "Quả nhiên, người không thể xem bề ngoài, không ngờ Bạch Long Bạc lại là nhà của ngươi."
"Bạch Long Bạc không phải nhà của ai cả, Tam thúc nói không sai, mảnh sa mạc kia rất nguy hiểm, hơn nữa lúc nào cũng có thể trở nên hung hiểm, khiến người đặt chân vào đó không có cách nào rời đi." Tảng Đá nghiêm túc nói.
"Vậy ngươi tại sao muốn nhận việc này?"
"Bởi vì ta rất cần tiền, một khoản tiền rất lớn." Tảng Đá nói.
"Ngươi muốn tiền làm gì?"
Lần này Tảng Đá lại ngậm miệng lại.
Ôn Tiểu Xuyến thấy thế ngược lại lại mỉm cười, từ trong tay rút một tấm ngân phiếu đưa tới: "Rất tốt. Ta thích người miệng nghiêm, lại không thích nói lời thừa thãi. Một ngàn lượng này là tiền đặt cọc của ngươi, ngươi cứ cất kỹ, một ngàn lượng còn lại đợi trở về sẽ trả."
Tảng Đá nhận lấy tấm ngân phiếu kia, cẩn thận từng li từng tí xếp lại.
Sau đó nói với Ôn Tiểu Xuyến: "Chúng ta lúc nào xuất phát?"
"Hôm nay trước khi mặt trời lặn, càng nhanh càng tốt. Người của ta đã đang chuẩn bị thức ăn nước uống, chỉ cần chọn được lạc đà là chúng ta có thể lên đường."
Tảng Đá lắc đầu: "Hôm nay đi không được."
"Tại sao?"
"Bởi vì lạc đà trong thành đều bị mượn đi rồi."
Ôn Tiểu Xuyến nhíu mày: "Mượn đi, bị mượn đi đâu?"
"Là những người của Bà La giáo mượn, hình như là muốn làm pháp sự gì đó, nghênh đón Bà La Môn giáng thế. Nhưng không cần lo lắng, ngày mai bọn họ sẽ trả lạc đà lại, cho nên chúng ta chỉ cần chờ thêm một đêm là được." Tảng Đá nói bổ sung, "Các vị có thể tìm một chỗ trong thành để nghỉ ngơi trước."
*
Lục Cảnh đương nhiên không muốn chờ thêm một đêm, nhưng Bà La giáo có thế lực rất lớn ở toàn bộ Tây Vực, tín đồ trong Ô Lan Thành lại lên đến mấy vạn người. Lục Cảnh cũng không muốn vì vài con lạc đà mà ra tay đánh nhau với những người này.
Cho nên cuối cùng cũng chỉ có thể nghe theo đề nghị của Tảng Đá, chọn một khách điếm trong thành để đặt chân.
Đợi đến khi bọn họ thu xếp ổn thỏa, đã là buổi chiều. Lục Cảnh với tâm lý thử vận may, lại tìm người hỏi thăm về Bạch Long Bạc, muốn xem nơi đó có từng xuất hiện dị tượng nào không.
Thế nhưng những người được hỏi đều nói chỗ đó rất tà dị, nhưng lại không thể nói rõ tà dị ở điểm nào. Lục Cảnh cuối cùng chỉ thu thập được một đống những lời đồn đại lộn xộn, có giá trị lại chẳng được mấy câu...